Lục Địa Kiện Tiên

Chương 50: 50




 
 
 
Tổ An sững sờ, thấy nàng ngượng ngùng như thế, không khỏi có chút hiếu kỳ:
 
- Ngươi cứ nói đừng ngại, chúng ta cũng coi như cùng qua hoạn nạn, cùng nhau tắm...!Khụ khụ, câu tiếp theo không tính, ý của ta là chúng ta là bằng hữu, có cái gì cứ việc nói.
 
Kỷ Tiểu Hi thu hồi nắm tay nhỏ muốn đánh người, lúc này mới ngượng ngùng nói:
 
- Cái kia, gần đây phụ thân ta luyện chế một loại thuốc, cần Cẩu Bảo của Cương Liệt Hắc Sài làm vật liệu, ngươi cũng biết, trải qua sự tình hôm nay, chỉ sợ trong thời gian ngắn sẽ không có Cương Liệt Hắc Sài lộ diện, đến lúc đó muốn tìm vị dược liệu này sẽ rất khó, không biết ngươi có thể bán cho ta hay không?
 
Tổ An nghĩ thầm, nếu ngươi biết ta thu những thứ này vốn là cầm đi tặng cho cha ngươi, không biết ngươi sẽ có phản ứng gì, bất quá miệng của hắn lại phản ứng nhanh hơn não:
 
- Ngươi chuẩn bị trả bao nhiêu tiền?
 
Kỷ Tiểu Hi đáp:
 
- Cẩu Bảo bình thường cũng không đắt lắm, bất quá giá thị trường của Cẩu Bảo Cương Liệt Hắc Sài chừng 10 lượng bạc một viên.
 
Tổ An giật nảy mình, cái đồ chơi này bán đắt như thế? Bất quá nghĩ lại cũng thoải mái, phải biết Cương Liệt Hắc Sài trời sinh hung mãnh, hơn nữa mười con cũng chưa chắc có một viên, muốn thu thập Cẩu Bảo, là lấy mạng ra đánh cược, hơi không lưu ý sẽ hài cốt không còn.
 
Nhãn châu của hắn xoay động, nói:
 
- Tính như vậy không đúng, trước mắt ở Minh Nguyệt Thành, cái đồ chơi này là có tiền mà không mua được.
 
Nếu trong thành có bán, Kỷ thần y đã sớm mua, đâu cần tuyên bố nhiệm vụ này.
 

Hắn dừng một chút, lại nói:
 
- Hơn nữa vừa rồi ngươi cũng nói, thời gian ngắn trong Sài Lang Cốc sẽ không có Cương Liệt Hắc Sài, như vậy giá cả của thứ này sẽ tăng vọt.
 
Kỷ Tiểu Hi nháy nháy mắt, vô ý thức gật đầu nói:
 
- Không sai không sai, ngươi nói có đạo lý, là ta không nghĩ tới điểm ấy, thật xin lỗi.
 
Tổ An trợn tròn mắt, lúc đầu chỉ muốn thăm dò nàng một chút, nào biết nàng lại chủ động xin lỗi, tính cách của tiểu nha đầu này thật quá đơn thuần.

Nghĩ đến bộ dáng của Kỷ thần y, hắn không khỏi hoài nghi, thật là con ruột sao?
 
- Như vậy đi, ta lấy mười ba...!Ách, không đúng, mười lăm lượng bạc mua, ngươi thấy được không?
 
Kỷ Tiểu Hi đầy cõi lòng mong đợi nhìn hắn.
 
- Ta chỉ có chút tiền ấy.
 
Thấy bộ dáng thận trọng của nàng, Tổ An không khỏi đồng tình thay Kỷ thần y, hắn liều mạng vơ vét của cải như vậy có làm được gì, nữ nhi tính cách như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ tiện nghi con rể.
 
- Được rồi, ngươi muốn mua bao nhiêu?
 
Tổ An đáp.
 
- Cám ơn ngươi!
 
Trong mắt Kỷ Tiểu Hi lóe lên vẻ kinh hỉ.
 
- Ta muốn mua mười viên, có nhiều lắm hay không?
 
- Không nhiều không nhiều, cho ngươi hết.
 
Tổ An cười ha ha, đưa mười hai viên Cẩu Bảo tới, dù sao cái đồ chơi này là lấy ra thay tiền xem bệnh, nhiều cũng vô dụng.
 
Bây giờ mười lăm lượng bạc một viên, tổng cộng 150 lượng, trừ phí đăng ký 100 lượng, dư 50 lượng, không biết họ Kỷ biết có thể tức phun máu hay không?
 
Kỷ Tiểu Hi vội vàng khoát tay, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên:
 
- Không được không được, ta không có nhiều tiền như vậy.
 
- Nhiều hai viên không cần tiền, đều cho ngươi.
 
Tổ An vỗ vai nàng, tùy tiện nói.
 
- Chúng ta là bằng hữu!
 
- Thật sao?

 
Kỷ Tiểu Hi kinh hỉ, nhịn không được nói.
 
- Ngươi thật là người tốt!
 
- Thẻ người tốt không nên tùy tiện phát.
 
Tổ An phiền muộn, đang muốn nói gì, bỗng nhiên kinh hô một tiếng.
 
- Ai? Ta...!tay của ta làm sao đau nhức như thế?
 
Kỷ Tiểu Hi thè lưỡi:
 
- Ai nha, ta suýt nữa quên mất, cha ta ở trên quần áo bôi Cao Phòng Thủ Trư Ăn Mặn, ta tìm thuốc giải cho ngươi.
 
Trong đầu Tổ An phảng phất như thấy hình ảnh Kỷ thần y cất tiếng cười to, nghĩ thầm khó trách tên kia yên tâm cho nữ nhi vào núi hái thuốc, nguyên lai toàn thân nàng đều là bẫy rập.

Kỷ Tiểu Hi luống cuống lấy ra một cái bình sứ thoa lên tay hắn, kéo tay hắn đến trước mặt, miệng nhỏ nhẹ nhàng thổi khí, sau đó khẩn trương nhìn hắn:
 
- Còn đau không?
 
Nhìn gương mặt trước mắt, Tổ An nhịn không được cười nói:
 
- Vốn rất đau, nhưng được ngươi thổi, liền hết đau.
 
Khuôn mặt của Kỷ Tiểu Hi lập tức đỏ lên, nhịn không được gắt một cái:
 
- Không đứng đắn...
 
Tổ An nhịn không được cảm thán nói:
 
- Tiểu Hi, ngươi đối với mỗi người đều tốt như vậy sao, nếu gặp nam nhân xấu, ngươi sẽ ăn thiệt thòi.
 
Kỷ Tiểu Hi vô ý thức đáp:

 
- Ta sẽ không để cho nam nhân khác đụng vào thân thể ta, nhưng ngươi lại không giống nam nhân bình thường.
 
Tổ An:
 
- ...
 
Con mẹ nó coi ta thành tỷ muội sao? Đáng tiếc bàn phím không thu phẫn nộ của mình, bằng không lần này hắn có thể rút thưởng cả năm.
 
Lúc này Kỷ Tiểu Hi cũng ý thức được mình nói có vấn đề, vội vàng xin lỗi:
 
- Thật xin lỗi, ta không phải ý tứ kia, ta...
 
Thấy nàng lo lắng không biết giải thích như thế nào, Tổ An nhẹ nhàng sờ lên đầu nàng:
 
- Yên tâm đi, chúng ta là bằng hữu, ta không ngại.
 
Đã bị xem như tỷ muội, vậy mình phải hảo hảo lợi dụng ưu thế này, kiếp trước không phải rất nhiều cặn bã giả gay, sau đó đến gần nữ khuê người ta, cùng giường chung gối, cuối cùng phát triển đến lăn giường sao.
 
Phi, ai là cặn bã, dù sao không phải ta!
 
Thời điểm Tổ An suy nghĩ mông lung, bỗng nhiên thấy Kỷ Tiểu Hi dùng ánh mắt đồng tình nhìn mình: