Lục Địa Kiện Tiên

Chương 6: 6




Tuyết Nhi biết mình đã trúng gian kế của Tổ An, bèn vận khí định đánh hắn, ai ngờ vừa há mồm ra đã sặc một ngụm nước lớn.
- Khụ khụ...
Mặc dù nàng biết võ công, nhưng nữ tử thời đại này gần như không có mấy ai biết bơi, chỉ trong chớp mắt đã sặc mấy ngụm nước, nàng giãy dụa muốn leo lên bờ, nhưng chẳng với được thứ gì.
Nàng bối rối vung một sợi dây lụa màu trắng ra cuốn lên lan can lương đình, vừa định mượn lực bay lên, chợt phát hiện Tổ An đang dùng cả tay chân quấn chặt lấy người nàng như một con bạch tuột, khiến nàng không cách nào dùng lực.
Bị thân thể đối phương ép chặt vào người, Tuyết Nhi vừa thẹn vừa giận, nàng liều mạng giãy dụa nhưng kỹ năng bơi của đối phương quá tốt, lại ôm chặt nàng không buông khiến thân hình nàng càng lúc càng chìm xuống đáy hồ, tầm mắt của Tuyết Nhi càng lúc càng mơ hồ.
Cảm nhận được lực phản kháng càng lúc càng yếu rồi mất hẳn, Tổ An biết nàng đã ngất, bèn buông lỏng vòng tay đang ôm nàng ra.
Đúng lúc này, đầu ngón tay hắn chợt chạm vào nơi vô cùng mềm mại và đàn hồi, Tổ An giật mình, sau đó không cưỡng lại được mà sờ thêm một cái.

Nha đầu này gầy như vậy, nhưng bầu vú mềm mại lại không hề nhỏ nha.

Biết nàng đã ngất, Tổ An càng thêm to gan, cả hai bàn tay đều úp vào hai bầu nhũ hoa của Tuyết Nhi rồi nhẹ nhàng xoa bóp.

Bàn tay của hắn không hề nhỏ, nhưng lại ôm không hết bầu ngực sữa của nàng, các ngón tay bấu chặt vào khối thịt mềm mại mà xoa nắn.
Chỉ chốc lát sau, hai nụ hoa trước ngực của Tuyết Nhi đã cương cứng, tuy bị ngất nhưng cơ thể nàng vẫn rất thành thật.

Tổ An dùng ngón cái và ngón trỏ vân vê hai nụ hoa, chỉ ước gì có thể xoay người nàng lại mà hôn mà cắn, có thể cho tay vào trong áo nàng mà trừng phạt…
Đáng tiếc Tuyết Nhi đã ngất được một lúc, hắn đành tiếc nuối đưa nàng vào bờ, nếu không nàng sẽ thực gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Nằm trên mặt đất, hai mắt Tuyết Nhi vẫn nhắm nghiền, lông mi cong vút, cái mũi thanh tú và đôi môi anh đào nhỏ nhắn khiến nàng trông như mỹ nhân ngủ trong rừng, đáng tiếc chỉ cần nàng mở miệng là lời nói độc ác lại tuôn ra, hừm, tốt nhất vẫn đừng nên nói gì thì hơn.
- Tiếp theo phải làm thế nào đây?
Tổ An nhanh chóng suy tư.

Trong phủ này có người muốn giết hắn, tiếp tục ở lại thì quá nguy hiểm, nhưng nếu muốn dọn ra ngoài, chưa cần nói đến việc có rời khỏi nơi này được hay không, cho dù ra được thì hắn cũng chẳng còn người thân nào, chỉ sợ mới hai ngày đã mốc meo chết đói.
Huống chi hôm qua Tổ An lại vừa làm chuyện xấu, hôm nay nếu còn liên quan đến một vụ án mạng thì quan phủ nhất định sẽ truy nã hắn.
Khoan đã, nếu đối phương đã muốn biến cái chết của Tổ An thành sự cố ngoài ý muốn, thì hiển nhiên chủ mưu sau màn cũng không dám công khai giết hắn.

Ừ, vậy thì ta đánh cược một lần.
Tổ An cúi đầu áp tai vào ngực Tuyết Nhi, phát hiện không nghe được tiếng tim đập, hắn hoảng sợ hô lên một tiếng rồi vội vàng thực hiện động tác hồi sức tim phổi.
Tổ An vừa cởi y phục trước ngực nàng, một đống đồ ăn vặt nào là bánh kẹo nào là hạt dưa lộp độp rơi ra khiến hắn không khỏi sửng sốt.

- Nha đầu này ăn vặt nhiều vậy mà sao vẫn thon thả được hay thế?
Nhưng không còn thời gian nghĩ nhiều, Tổ An đặt hai tay lên ngực nàng bắt đầu hồi sức.
Liên tục ấn hai mươi mấy lần, Tổ An phát hiện nàng vẫn không có động tĩnh gì, bèn cúi người xuống định hô hấp nhân tạo cho nàng, đúng lúc đó sau lưng hắn bỗng truyền đến một giọng nói lạnh như băng.
- Ngươi đang làm gì thế?
Tổ An quay người nhìn lại, thấy Sở Sơ Nhan với gương mặt lạnh như băng sương đang đứng cách đó không xa.
Hắn vô thức cúi đầu nhìn xuống Tuyết Nhi, chỉ thấy tóc tai nàng tán loạn, áo bị cởi ra, có thể nhìn thấy chiếc yếm tươi tắn bên trong và da thịt trắng như tuyết, mà bàn tay hắn còn đang đặt giữa ngực nàng, bầu nhũ hoa đầy đặn bị hắn ép lõm xuống…
- Ách, ta nói ta đang cứu Tuyết Nhi, nàng có tin không?
Tổ An nghiêm túc đáp, trong khi bàn tay không an phận vẫn vô thức bóp một cái.
Sở Sơ Nhan hờ hững đi tới nói:
- Tránh ra.
Nàng dò xét Tuyết Nhi một chút, sau đó các ngón tay thon dài nhanh chóng điểm vô số huyệt đạo trên người Tuyết Nhi, nhanh đến mức chỉ thấy từng đạo tàn ảnh.
Tổ An không nhịn được đưa tay xoa mắt.


Ông trời ơi, bà xã trên trời rớt xuống của ta không ngờ lại là cao thủ võ lâm.

Nhưng nhớ tới Tuyết Nhi cũng có võ công, Tổ An không kinh ngạc nữa.
Rốt cuộc người muốn giết mình có phải là nàng ta không?
- Bà xã, võ công nàng cao bao nhiêu?
Tổ An hỏi dò.
- Oa...
Đúng lúc này Tuyết Nhi bỗng ho khan kịch liệt rồi nôn ra mấy ngụm nước lớn, rõ ràng là đã được cứu.