Ma Tôn Hắn Nhớ Mãi Không Quên

Chương 4





Hề Hoài sau khi say rượu thì bị bóng đè.

Hắn bình thường rất ít ngủ, cứ ngủ không ngon là lại bị bóng đè, làm hắn cực kì ám ảnh.
Đây không phải là lần đầu hắn bị khống chế như vậy, lúc phụ thân đưa Huỷ Long Diễm* vào trong người hắn cũng khống chế hắn lại như vậy.

Cả tay chân, cả thân thể đều không thể cử động, ngay cả miệng cũng không thể phát ra tiếng.

Hắn đau đớn như một con thú bị thương, nhưng lại không thể gầm rú.

Hắn nhớ mãi cảm giác lỗ tai sưng tấy, màng tai như muốn nổ tung.

Hắn không muốn khóc nhưng lúc đó hắn vẫn còn nhỏ, nước mắt nước mũi cứ tuôn ra giàn giụa.

Khi ấy cũng chỉ có nước mắt là còn thuộc về sự điều khiển của hắn.
*Huỷ Long Diễm: ngọn lửa huỷ diệt của rồng
Thời điểm bị Huỷ Long Diễm tra tấn, khắp người hắn như thể có trăm ngàn con côn trùng cùng thú dữ xâu xé da thịt, chui vào trong xương tuỷ, hắn đau đến tê tâm liệt phế.
Hắn biết, phụ thân hắn vì chính mình mới sinh ra hắn.

Huỷ Long Diễm tra tấn ông bấy lâu, nếu chuyển một nửa sang thân thể hắn thì ông sẽ bớt đi dày vò.

Nhưng còn hắn thì sao? Hắn phải làm sao bây giờ? Bộ hắn không biết đau khổ hay sao?
Hề Hoài vừa tỉnh lại thì nhận ra trên trán lành lạnh.

Mở mắt ra vẫn chỉ thấy độc một màn đen, nhưng hắn cảm nhận được có một bàn tay đang áp lên trán hắn, cuồn cuộn hút gì đó từ trong thân thể hắn ra ngoài.

Hắn biết người này không phải ác ý, lệ khí trong cơ thể hắn theo niệm quyết của bàn tay kia mà thoát ra, cả thể xác lẫn tinh thần của hắn dường như cũng thoải mái hơn nhiều.

Người này chính là đang giúp hắn.
Đây không phải là công pháp hút tu vi người khác của Hợp Hoan Tông sao? Còn có thể xài kiểu này nữa hả?
Thấy hắn tỉnh lại, Trì Mục Dao vội cất tiếng giải thích: “Mới vừa rồi ngươi xuất hiện dấu hiệu phát cuồng, giãy giụa kích động tới cấm chế làm cấm chế ra đòn phản hệ.

Tình huống cấp bách ta đành bất đắc dĩ sử dụng tới hạ sách này.
Hắn lại lên cơn…?
Hắn đã làm gì? Đã lên cơn như thế nào?
Bất cứ điều gì hắn cũng không thể nhớ ra.
Sau khi hồi phục tinh thần, hắn lại hỏi: “Sao ngươi không hút tu vi của ta đem gia tăng tu vi cho ngươi đi? Nếu vậy thì không cần ngồi chờ chết rồi.”
“Đây là cấm thuật, hút tu vi sẽ làm tu vi ngươi liên tục giảm xuống, có thể giảm tới Trúc Cơ trung kỳ, sơ kỳ, thậm chí tụt xuống tới Luyện Khí kỳ luôn.


Tu vi hút được cũng chưa chắc tương thích với ta, rất khó khống chế chứ đừng nói tới chuyện chuyển hoá tu vi thành của mình.

Sơ sẩy là tẩu hoả nhập ma ngay lập tức.

Công pháp này như con dao hai lữoi, toàn bộ tông môn đều không được sử dụng.”
Cũng hợp lý thôi! Nếu loại công pháp này mà dùng dễ dàng thì Hợp Hoan Tông chẳng mắc công đi song tu làm gì.
Trì Mục Dao thấy Hề Hoài đã ổn hơn liền thôi không giải thích nữa, một mình đi giải quyết hậu quả lên cơn lúc nãy của hắn.

Cưỡng ép phá cấm chế sẽ làm cấm chế phản công, tấn công ngược về bọn họ.

Tu vi của Trì Mục Dao lại quá thấp, tu vi của Hề Hoài thì bị phong ấn, lỡ chẳng may trúng đòn coi như tan xương nát thịt, không có sức phản kháng.
Hề Hoài tỉnh lại một lúc rồi nhưng vẫn còn quạu quọ, mặt nhăn mày nhó.

Bị trói một chỗ quá lâu không thể đi lại làm hắn vô cùng chán nản.

Hắn bắt đầu tìm Trì Mục Dao tán gẫu: “Ngươi có chuyện gì hay ho không kể ta nghe đi!”
“Hả?” Trì Mục Dao đang di dời một tảng đá vừa rơi xuống, anh sợ nó cứ nằm đó sẽ không may vấp phải, đột nhiên bị Hề Hoài hỏi chuyện đâm ra lúng túng: “Chuyện gì hay ho cơ?”
“Thì mấy chuyện mà ngươi thấy hay ho đó!”
Trì Mục Dao vắt óc suy nghĩ, cuối cùng cũng chỉ nghĩ được mấy chuyện linh tinh trong tông môn.”
Ví dụ như có một vị sư tỷ qua lại với tiểu thiếu gia nhà nọ, sau đó tiểu thiếu gia kia phát hiện ra tỷ ấy là nữ tu Hợp Hoan Tông.

Thế là hắn đuổi theo làm phiền Hợp Hoan Tông bọn họ suốt mấy năm trời.

Hại bọn họ suốt bốn năm không thể thoải mái ra vào tông môn, cứ đi ra ngoài lại bị quấy nhiễu.

Vị sư tỷ này cực kỳ uất ức, rõ ràng là tên kia chủ động khiêu khích nàng, vậy mà nàng lại bị trách tội.
Lại có một tiểu sư muội khá may mắn, cùng với một tu giả đôi lứa yêu nhau, vấn vương lưu luyến, thế là nàng xem như có chốn nương thân, không cần nỗ lực tu luyện nữa.
Hề Hoài ngày trước nghe thiên hạ đồn tới Hợp Hoan Tông đều hình dung ra một đám con gái đào hoa, phù phiếm.

Mấy chuyện Trì Mục Dao kể ra thú vị hơn nhiều.
Trì Mục Dao cứ thể lảm nhảm kể rất nhiều chuyện, họng khô miệng khát lại uống chút rượu Thanh Đào rồi kể tiếp.

Anh với Hề Hoài không giống nhau, kể chuyện được một lúc anh lại mệt mỏi rồi lăn ra ngủ một hồi.

Tỉnh dậy lại tiếp tục cùng Hề Hoài trò chuyện.

Hai người cứ như vậy cho đỡ chán.

Còn Hề Hoài lại ít khi nói gì, đa số toàn nằm nghe Trì Mục Dao kể chuyện, lâu lâu mới đáp lời.
Có điều Trì Mục Dao chẳng nghe được mấy lần Hề Hoài bật cười, có cười cũng nhẹ như gió thoảng mây bay, tựa như chưa kịp cất thành tiếng đã bị thu ngược trở về.
Mười mấy ngày cứ thế mà trôi qua, Trì Mục Dao bắt đầu hết chuyện để kể.

Ý thức của anh cũng dần dần trở nên mơ hồ, thân xác rã rời tựa vào vách đá, âm thanh kể chuyện cũng càng ngày càng nhỏ lại.

Trong cơn mơ màng, Trì Mục Dao bắt đầu kể những chuyện mà Hề Hoài nghe không hiểu.
“Ta ý thức được mình là pháo hôi sau nhiều lần cố gắng trốn thoát khỏi Hợp Hoan Tông.

Vất vả lắm ta mới trốn được lên núi, trong chớp mắt lại bị triệu về.

Ở thế giới này, ta chẳng qua chỉ là một công cụ sống, chẳng có một chút quyền con người nào.”
Lần đầu tiên ta bị đưa vào cấp cứu là vì ăn một cái hamburder quá khổ tới sái hàm.

Suýt chết.”
Lần thứ hai ta vào phòng cấp cứu thì…
Mà thật ra ta đâu có cần tranh đua tới bán mạng như vậy.

Mỗi ngày ta chỉ ngủ bốn năm tiếng đồng hồ, cả một ngày dài chỉ biết lao đầu vào học.

Kể cả dù không cày ngày cày đêm như vậy thì ta vẫn có khả năng đậu được Thanh Bắc*.

Nhảy lớp, học sinh giỏi nhất tỉnh, mấy cái danh hiệu gì gì đó ta đâu nhất thiết phải tranh bằng được.

Tiểu thuyết này là chị ta giới thiệu cho ta, nói ta học nhiều tới ngu người rồi, một mảnh tình vắt vai cũng không có, không biết tới bao giờ mới mang về được cho chị một cô em dâu…
Rốt cuộc tốt nhất vẫn là sinh hoạt điều độ, ngủ sớm dậy sớm, không dễ tức giận, duy trì trạng thái vững vàng.

Mấy người trẻ tuổi các ngươi quá nóng nảy, như vậy không có hay đâu.”
Dễ bị đột tử…Mà chết vậy cũng nhanh, không cần phải chờ chết như bây giờ.”
Hề Hoài để ý thấy hơi thở của Trì Mục Dao càng ngày càng loạn, hít vào gấp gáp, thở ra lại không bao nhiêu hơi.

Ý thức anh bắt đầu mơ hồ, đầu óc mơ màng, nói năng lung tung.

Anh miên man lảm nhảm về nhiều thứ, có vẻ như là hồi ức khi còn sống.

Giờ phút này đây, tiếng của anh càng ngày càng nhỏ, như thể đang hấp hối.
“Ngươi sắp chết sao?”.


Hề Hoài kinh ngạc hỏi.
“Ừ.

Chắc vậy.

Trước đây ta nghĩ cũng còn sống được thêm một vài năm.

Tiếc là lại bị bắt giam ở nơi này, chẳng có linh khí bồi dưỡng, cũng chẳng thấy mặt trời, điều kiện kém như vậy chắc so với dự đoán cũng sớm hơn chút.

Mà ta sẽ không tự mình chui vào ống trúc trữ thi thể linh thú được.

Không biết có ảnh hưởng tới ngươi không.”
Hề Hoài nghe xong thì lâm vào trầm mặc.

Hai người lặng yên cả một ngày dài.
Trì Mục Dao luôn luôn rất an tĩnh, dù có chết cũng không muốn gây phiền hà cho người khác.
Hề Hoài đột nhiên đề cập: “Nếu…chúng ta song tu, tu vi ngươi có thể tăng tới Trúc Cơ kỳ không?”
“Hả?” Trì Mục Dao nghĩ chắc là mình bắt đầu thấy ảo giác rồi.
Hề Hoài hỏi một câu vô cùng khó: “Cũng không chỉ là vì ngươi, ngươi mạnh lên ta cũng có thể được giải thoát.

Mất bao lâu thì ngươi cùng ta…tu luyện lên được Trúc Cơ kỳ?
Trì Mục Dao hồi phục tinh thần, dù trong bóng đêm vẫn mở to đôi mắt, ngơ ngác tìm kiếm Hề Hoài.
Đây là…Ma Tôn tương lai mềm lòng sao?
Trong sách, hắn bị đệ tử Hợp Hoan Tông chiếm thân xác tu luyện suốt bảy năm.

Trong sách cũng không có tả kỹ xem bảy năm đó trôi qua ra sao, chỉ viết sơ lược.
Trì Mục Dao suốt mấy năm nay mỗi giờ mỗi khắc đều nghĩ Hề Hoài là trai thẳng, tính cách cứng cỏi như vậy lại bị một nam nhân khác làm nhục suốt bảy năm trời.

Hẳn là đau đớn, thống khổ vô cùng.

Vũ nhục kiểu này đúng là cực phẩm tra tấn người khác, cả tinh thần lẫn thể xác cùng lúc bị giày vò, sống không bằng chết.

Khó trách sau này Hề Hoài xuống tay trả thù tàn nhẫn tới vậy.

Thế nên Trì Mục Dao hạ quyết tâm không để Hề Hoài trải qua chuyện đau khổ như vậy, có thế thì sau này Hề Hoài mới không trở nên quá điên cuồng.
Nhưng hiện tại lại trở thành Hề Hoài tự nguyện sao?
Trì Mục Dao lắc đầu: “Không cần đâu, ngươi chắc chắn sẽ có ngoài thoát được khỏi đây.

Không cần vì ta mà làm vậy đâu.”
Hề Hoài hừ lạnh một tiếng: “Ta cho ngươi làm thì ngươi liệu mà làm đi.

Để xác ngươi thối rữa ở đó tra tấn còn không bằng sung sướng cho rồi.”
“Thiệt luôn?”
“Ngươi còn làm như ta ép ngươi không bằng?”
Trì Mục Dao ngồi dậy tính toán một chút.

Nguyên thân dùng Hề Hoài tu luyện lên tới Trúc Cơ đỉnh kỳ mất thời gian bảy năm.

Anh không cần lên tới đó, chỉ cần tới Trúc Cơ là được, như vậy sẽ tốn ít thời gian hơn.

Nghĩ vậy anh trả lời: “Khoảng ba năm, nhiều thì bốn năm.

Phải xem mỗi lần song tu lại hấp thu được bao nhiêu linh lực, sau đó ta mới tính toán chi tiết được.”
Dựa vào đầu óc của một học bá, Trì Mục Dao nhanh chóng tính ra được sau bao nhiêu lần song tu, cần bao nhiêu thời gian thì tu vi của anh sẽ đạt yêu cầu.
“Vậy ngươi tới đây đi.” Hề Hoài nói.

Tất nhiên hắn đã chuẩn bị tâm lý cho bất kì tình huống xấu nào.
Trì Mục Dao nặng nề nuốt nước bọt:
“Làm, hay là không làm? Đây là cả một vấn đề.”
Làm thì anh có thể giữ được mạng sống, Hề Hoài cũng có thể ra được bên ngoài.

Sau khi ra ngoài phải chạy trốn liền.
Không làm thì anh cứ như vậy mà lãnh cơm hộp, vĩnh biệt cõi đời.

Những chuyện xảy ra sau này kể như không liên quan tới anh nữa.
Hề Hoài vội vàng bổ sung: “Có điều ngươi đừng có vọng tưởng sau khi song tu chúng ta sẽ dính líu gì tới nhau.

Ra ngoài rồi thì đường ai nấy đi, ta ngươi không liên quan.”
“Như vậy là tốt nhất” Trì Mục Dao nghe xong thở phào nhẹ nhõm.
Không hiểu vì sao thấy Trì Mục Dao thật sự không muốn dính líu gì tới mình, Hề Hoài lại có chút không vui.

Đúng tính cách tiêu chuẩn của kẻ bá đạo nhất cuốn sách, hắn hỏi: “Ngươi cũng biết ta là ai sao?”
“Công pháp ngươi dạy ta đều của Khanh Trạch Tông, lâu lâu ngươi lại lên cơn điên, đỉnh đầu ngươi còn có sừng rồng.


Còn khó đoán sao?”
Toàn bộ Tu Chân Giới cũng không kiếm được người thứ hai mười tám tuổi có đặc điểm như vậy.
“Vậy sao ngươi không muốn cùng ta dính líu gì? Ngươi biết ngoài kia bao nhiêu kẻ ước gì được ta ghé mắt nhìn một cái không?”
Đây là cái kiểu xấu tính gì vậy?
Người khác tìm, ngươi mặc kệ.
Người ta không muốn tìm ngươi, ngươi lại nổi giận?
Trì Mục Dao không có chút biểu hiện nào cho thấy anh muốn có quan hệ gì với Hề Hoài.

Anh dựa lưng vào vách động, cuộn tròn người lại, đều đều hít thở chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.
Hề Hoài chờ một hồi lâu không thấy ai trả lời, tiếp tục truy hỏi: “Rốt cuộc ngươi muốn cái gì?”
“Ta muốn chờ chết.”
“Ta cho phép ngươi làm, vậy mà ngươi không muốn?”
“Ta không có thèm khát song tu tới vậy.”
Hề Hoài không chịu bỏ qua: “Ngươi không muốn song tu mà lại gia nhập Hợp Hoan Tông, bộ ngươi thật sự muốn tìm chân ái sao?”
“Ta chỉ muốn giữ mạng thôi.”
“Vậy sao bây giờ không muốn giữ mạng nữa?”
“Ờ, so ra thấy chết còn sướng hơn.

Với lại, ta ở Hợp Hoan Tông bình yên sống tám mươi năm nay, vậy đủ rồi.”
“Ai quan tâm tới sống chết của ngươi!”
Hề Hoài vất vả lắm mới hạ thiện tâm, muốn cứu tên ngốc kia một mạng, vậy mà không nhận được chút gì cảm kích.
Hắn ý thức được hắn rất hay tự dưng làm ra mấy hành vi kì cục.

Ví dụ như đang ngồi nói chuyện với bạn, tự nhiên không hiểu sao lôi bạn đi Cẩm Sắt Xử, xong lại đi hỏi tên một cô nương.

Hỏi xong rồi cũng không hiểu sao mình lại muốn hỏi.

Hỏi xong tên nàng liền trở về Khanh Trạch Tông, cả một chuỗi hành vi rất kì cục.

Lần này cũng vậy, hắn vốn không phải kiểu người hăng hái làm việc trượng nghĩa, tự nhiên không hiểu sao lại đi cứu người, để rồi liên luỵ bị nhốt vào huyệt động.
Lần này đồng ý cho Trì Mục Dao tu luyện không phải chuyện bốc đồng, hắn đã suy nghĩ cặn kẽ rồi mới làm.
Hắn bị chọc tức, nằm trên giường đá tức tới nghiến răng nghiến lợi.

Trong lòng tức giận, cơ thể cũng sẽ lên cơn, làm xích sắt chấn động.
Trì Mục Dao giật mình chú ý, chạy nhanh tới bênh cạnh Hề Hoài, hỏi: “Làm sao lại tái phát rồi?”
“Ngươi đừng có mà nói chuyện với ta!”
“Ta vốn sợ ngươi chịu uất ức…Nhưng hoá ra lại là ta chọc giận ngươi… Không được….” Trì Mục Dao hít sâu một hơi.

“Ngươi chờ ta ăn chút đan dược đã”
Vị đại thiếu gia này mà lên cơn điên, anh có thể từ sống hết thọ nguyên, chết an lành tại nhà biến thành chết bất đắc kì tử ngoài đầu đường xó chợ.

Trì Mục Dao thực sự sợ bị tấn công bởi cấm chế phản hệ.
Hề Hoài cố bình tĩnh lại hỏi: “Đan dược gì cơ?”
Hắn tưởng chỉ là đan dược phụ trợ trước khi song tu, ai ngờ Trì Mục Dao nói: “Tráng…”
Hề Hoài lập tức biến sắc, lòng hoang mang lo lắng.

Ngay sau đó nghe được Trì Mục Dao bổ sung: “Thêm can đảm.”
“…”
***
Hề Hoài: “Ta nghĩ ngươi cần tráng dương, rốt cuộc ngươi lại cần can đảm?”
Trì Mục Dao: “Uống ba chén thuốc này xong mới lôi ra được khí phách diệt hổ, mới dám cùng Ma Tôn song tu.”
Tác giả có lời muốn nói:
Sau khi công lấy lại khả năng nhận thức về bản thân, anh ấy sẽ không có bất kì giao tình nào với nữ phụ kia nữa.

Nếu bạn không thích, quên cô nàng luôn cũng được.
Tôi cũng không có muốn nói thêm nhiều nữa.

Hợp Hoan Tông không giống mấy môn phái khác đâu, tìm nam đệ tử duy nhất của họ không có dễ.

Chương 12, 13 tôi sẽ viết chi tiết.

Yên tâm không có lôi đâu..