Mang Thai Với Cha Của Vai Ác

Chương 16: Văn Dao



Editor: Minh An

Beta: Cún

Nói là Hứa Hàm mời ăn cơm nhưng cuối cùng Cố Yến Khanh lấy cớ nhận điện thoại rồi ra ngoài trả tiền.

Cho nên có thể nói là anh lấy cớ để mời bọn họ ăn một bữa cơm.

Trong lúc nhất thời tâm tình Hứa Hàm có điểm phức tạp.

Nhưng ngẫm lại Cố Yến Khanh đã ăn ở nhà cô ba lần, mời cô ăn một lần cũng thật bình thường. Anh ta là kẻ có tiền, chắc không muốn nợ nhân tình của cô. Nghĩ như vậy Hứa Hàm liền sáng tỏ rồi yên tâm thoải mái ăn bữa cơm này.

Cơm nước xong trời không còn sớm.

Hôm nay Hứa Hàm bôn ba một ngày, mệt đến không chịu được, chỉ muốn tìm một cái giường rồi nằm xuống. Buổi tối cô cùng Khẩu Khẩu ở trong nhà của Đường Nguyệt Nguyệt.

Kiều Vãn Tình là người thích giàu, muốn được sống phú quý nên bạn thân của cô ấy cũng không phải là người không có bản lĩnh, nỗ lực mười năm cũng không mua được cái nhà vệ sinh. Đường Nguyệt Nguyệt cũng coi như là một nữ cường nhân, còn chưa từng yêu đương. Cô ấy còn mới mua được phòng ở.

Cho nên Hứa Hàm qua đó ở tạm.

Khi trở về Hứa Hàm vẫn như cũ ngồi xe của Cố Yến Khanh, nam chủ bệnh tật ốm yếu vừa lên xe là đã ngủ rồi, Khẩu Khẩu cũng ăn uống no đủ. Cố Yến Khanh bật nhạc nhè nhẹ, tiết tấu chậm rãi vang lên, làm người ta cảm giác thật thoải mái.

"Đường có chút xa, cô có thể nghỉ ngơi một chút." Cố Yến Khanh làm tốt công tác hướng dẫn, nói.

"Được."

Hứa Hàm đáp ứng nhưng lại không nghỉ ngơi. Không phải cô không tin nhân phẩm của Cố Yến Khanh mà không quá quen nghỉ ngơi trên xe, muốn bảo trì vài phần cảnh giác.

Cô nhìn cảnh đêm bên ngoài chuyển động nhanh qua khung cửa sổ. Bất giác cô đã rời đi phồn hoa đô thị này đã nửa năm, ở nông thôn ban đêm vô cùng yên tĩnh nên có chút không quen với không khí ồn ào như vậy.

"Ngày mai cô định đi đâu chơi?" Qua kính chiếu hậu, Cố Yến Khanh thấy cô không nghỉ ngơi, thuận miệng hỏi.

Hứa Hàm lên trên này dọn chút đồ đạc còn sót lại, thuận tiện đến chơi với Đường Nguyệt Nguyệt nên cũng không tính toán ở lại lâu.

Cho nên cô mua vé máy bay để trở về vào sáng hôm kia.

Hứa Hàm: "Không đi chơi, mang theo đứa nhỏ không tiện lắm."

Cố Yến Khanh như có suy tư gì gật đầu, không nói gì.

Chờ tới dưới nhà Đường Nguyệt Nguyệt, Hứa Hàm lấy ra một chút rau củ nướng từ trong ba lô đưa cho Cố Yến Khanh. Đây là đồ cô đã hứa với Cố Minh Uyên, không thể thất hứa với nam chủ.

Lần này Hứa Hàm cố ý mang theo một chút rau củ nướng lên không phải vì nịnh bợ ai mà để giới thiệu nó rộng rãi.

Cô muốn đưa cho Đường Nguyệt Nguyệt mang tới công ty cô ấy, phát cho đồng nghiệp của cô ấy ăn xem mọi người có thích nó hay không. Rốt cuộc nếu sử dụng rau củ làm đồ ăn vặt của văn phòng rất được phái nữ yêu thích, vừa mang lại dinh dưỡng khỏe mạnh, vừa không dễ gây béo phì.

Nếu mọi người thích thì cô có thể phát triển về phương diện này, nếu về sau không ăn hết rau củ sẽ làm rau củ nướng đem đi bán. Thậm chí có thể theo lời của Đàm Việt mà tạo ra thương hiệu của riêng mình.

Hứa Hàm nghĩ thật đơn giản mà tốt đẹp, Đường Nguyệt Nguyệt lại cho cô đòn cảnh cáo: "Tớ mang đến cho bọn họ ăn được, thậm chí có thể giúp cậu, nhưng là... Sản phẩm của cậu có giấy chứng nhận kinh doanh cùng giấy đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm chưa?"

"....." Thật ra Hứa Hàm đã từng nghĩ qua vấn đề này, nhưng vì quá bận rộn mà đem nó vứt ra sau đầu, hiện tại Đường Nguyệt Nguyệt nhắc tới cô mới nghĩ đến.

Hứa Hàm đỡ trán: "Cậu không nói thì tớ cũng quên mất đấy."

"Cái này rất quan trọng, nếu không có hai giấy chứng nhận đó thì người ta cũng sẽ ăn, nhưng sẽ không muốn bỏ tiền mua. Tớ ăn rau củ nướng nhà cậu xác thật là rất ngon, tớ cảm thấy nếu cậu muốn bán cũng có thể bán rất chạy, nên cậu hãy suy xét vấn đề này một chút được không?"

Hứa Hàm gật đầu: "Trở về tớ sẽ xử lý việc này. Nhưng cũng không biết tớ làm cá nhân theo hộ có được không."

"Yên tâm đi, hiện tại có nhiều người làm như vậy, nhưng cậu thật sự định kinh doanh lâu dài?"

Đường Nguyệt Nguyệt luôn cảm thấy bạn thân nhà mình muốn trở về làm ruộng chỉ là đùa vui nhất thời thôi. Thậm chí cô còn hoài nghi có phải là do Cố Yến Khanh uy hiếp khuê mật nhà mình, muốn cô ấy cút ra khỏi X thị.

Nhưng hôm nay xem biểu hiện của Cố Yến Khanh lại cảm thấy không đúng.

Hứa Hàm nói: "Tớ cảm thấy như bây giờ cũng khá tốt."

"Cậu nói thật? Nếu cậu có gì khó khăn có thể nói với tớ, tuy rằng bản lĩnh của tớ không lớn, nhưng khẳng định có thể giúp đỡ cậu."

Hứa Hàm cười: "Thật sự không có, lần sau cậu có thể đến thăm nhà tớ, như vậy cậu sẽ biết hiện tại tớ đang sống vô cùng tốt, nhàn nhã tự tại."

Đường Nguyệt Nguyệt nửa tin nửa ngờ, nghe thấy Hứa Hàm mời mình đến nhà chơi, ánh mắt sáng lên, nói: "Có thể nha, chờ tớ nghỉ tớ sẽ xuống chơi."

.....

Hôm sau, Hứa Hàm mới rời giường đã nghe được tiếng chuông cửa bên ngoài. Cô chỉnh lại quần áo rồi mở cửa, nhìn thấy một người đàn ông xa lạ đứng ở cửa, trong tay đẩy... Một chiếc xe nôi rất thời thượng.

"Xin hỏi Kiều Vãn Tình tiểu thư ở đây ạ?" Người đàn ông lễ phép hỏi.

Hứa Hàm gật đầu: "Tôi đây."

Người đàn ông nghe vậy liền đẩy xe nôi lên phía trước: "Xe này là Cố Yến Khanh Cố tiên sinh gửi cho cô. Cố tiên sinh nói khó có dịp cô tới nơi này một chuyến, nếu cô muốn ra ngoài chơi thì dùng xe đẩy này để đưa em bé đi chơi sẽ không vất vả."

"....."

Hứa Hàm còn không biết rằng Cố Yến Khanh rất săn sóc, việc này cũng có thể chuẩn bị chu đáo.

Chỉ là vô công bất thụ lộc*, Hứa Hàm không chút nghĩ ngợi mà từ chối, nói: "Không cần, gửi lời của tôi tới Cố tiên sinh nhà các anh là tôi cũng chỉ ở đây một ngày, không cần phiền toái như vậy, món quà này tôi cũng không thể mang về, chỉ để đây dùng một ngày cũng thật lãng phí."

*vô công bất thụ lộc: không có công không thể hưởng lộc.

"Tôi chỉ phụ trách giao hàng, không phụ trách nhận hàng trả lại. Kiều tiểu thư có thể tự nói với Cố tiên sinh. Hẹn gặp lại." Nói rồi người đàn ông buông đồ xuống, nhanh chóng chạy đi.

Hứa Hàm: "....."

Đàn ông các người đều bá đạo như vậy sao!

Tuy Hứa Hàm có danh thiếp của Cố Yến Khanh nhưng lại để ở dưới quê. Hiện tại không có phương thức liên hệ. Không trả lại được cũng không thể để ở cửa, chỉ có thể mang vào trong nhà.

Hứa Hàm xác thật muốn ra ngoài dạo một chút rồi mua một ít đồ. Còn hơn một tháng nữa là đến Tết, phải mua cho Khẩu Khẩu hai bộ quần áo mới, mua thêm cho bà nội Kiều một bộ. Tuy rằng mấy thứ này có thể đặt mua trên mạng nhưng ra ngoài chơi một chuyến cũng không thể tay không trở về.

Đường Nguyệt Nguyệt vẫn luôn xúi giục cô đi mua sắm cùng, cuối cùng Hứa Hàm ném bay điểm mấu chốt của mình đi, lấy chiếc xe nôi Cố Yến Khanh mua cho Khẩu Khẩu ngồi vào rồi ba người cùng đi dạo phố.

Đầu tiên hai người đi mua quần áo cho bà nội Kiều. Hứa Hàm nghĩ trong núi khá lạnh, thường ngày bà nội Kiều cũng mặc quần áo dày, tự đem mình bọc như cái bánh trôi đường. Vì vậy cô đi mấy cửa hàng bán áo lông vũ, mua cho bà áo lông vũ.

Mua xong áo lông vũ, vừa vặn cách vách là cửa hàng bán đồ dùng mẹ và bé nên hai người vào xem có đồ gì mua cho Khẩu Khẩu không.

"Oa, đồ đạc ở đây đều thật đáng yêu nha, xem nhiều đến nỗi tớ cũng muốn sinh một đứa." Đường Nguyệt Nguyệt nhìn đồ dùng cho trẻ con rực rỡ muôn màu cười tươi tắn.

Hứa Hàm: "Vậy cậu cũng mau sinh một đứa đi."

"Đầu tiên tớ phải có bạn trai đã. Ai nha, không nói cái đề tài làm người ta đau trứng này nữa, chúng ta đi xem đồ nào."

Đại khái là lần đầu tiên Đường Nguyệt Nguyệt đến cửa hàng như thế này, nhìn cái gì cũng thấy hay, thích là ném vào trong xe đẩy.

Hứa Hàm thấy cô ấy ném hai cái bát hình con thỏ hồng hồng, dở khóc dở cười nói: "Không cần mua bát về đâu, cậu làm thế này bộ tính để tớ khiêng hai cái bao tải về à? Tớ không thể khiêng được nha."

"Để Cố Yến Khanh giúp cậu."

Hứa Hàm bật cười: "Cậu đừng đùa nữa."

"Không phải, thật sự là tớ cảm thấy Cố Yến Khanh không chán ghét cậu, thậm chí hình như còn rất nguyện ý muốn sống cùng cậu. Có lẽ nếu cậu lại nỗ lực thêm chút nữa là có cơ hội."

"Anh ấy là vì đứa bé thôi," Hứa Hàm lắc đầu nói, "Chỉ là anh ấy khá là lịch sự thôi, chứ không có ý gì khác đâu."

Từ lần đầu tiên cô gặp Cố Yến Khanh đến bây giờ đều qua một khoảng thời gian dài cũng mới nhìn thấy nhau, trừ bỏ ba lần gặp nhau này, thật ra cô cùng anh chẳng có một chút liên hệ nào khác với nhau.

Cố Yến Khanh hẳn là người thuộc tuýp người người đối với anh như nào thì anh đối lại với người đó như thế, lịch sự lễ phép. Nhưng nếu người quá phận một chút, tiến thêm một bước, động vào điểm mấu chốt của anh, anh sẽ lui về sau vô số bước, làm người đó không theo kịp.

Hứa Hàm thường hay nghĩ đến kết cục bi thảm của Kiều Vãn Tình trong sách, tim luôn đập nhanh không thôi.

Vẫn là làm ruộng vui sướng hơn.

"Nha, đây không phải là Kiều Vãn Tình ư? Chậc chậc chậc, biến mất lâu quá, lại có đứa con lớn như vậy rồi, rốt cuộc là đã leo lên được người giàu rồi hả?"

Khi hai người đang nói chuyện đột nhiên nghe được thanh âm châm chọc từ phía sau. Hai người đồng thời ngẩng đầu, chỉ thấy đó là một đôi nam nữ trẻ tuổi, người phụ nữ kia đang vác bụng bầu chừng sáu bảy tháng.

Nam... À, béo béo đen đen, mắt híp híp, thẳng thắn mà nói thì lớn lên hơi xấu.

Sắc mặt Hứa Hàm khẽ biến.

Người đằng sau tên là Văn Dao, là Kiều Vãn Tình... Khụ khụ, bạn trai của Văn Dao chính là phú nhị đại trong truyền thuyết, trong nhà có tiền... Tuy rằng người lớn lên không được đẹp mắt cho lắm, nhưng Kiều Vãn Tình biết bối cảnh siêu khủng phía sau anh ta liền mưu toan câu dẫn người ta.

Tuy rằng chưa thành công, nhưng đã kết hạ thù hận.

Hứa Hàm nhìn người đối diện lớn lên thật sự... Có chút thật xin lỗi mắt người nhìn, không hiểu vì sao lúc trước Kiều Vãn Tình lại nhìn trúng người này.

Nhưng xác thật trước đây là Kiều Vãn Tình sai trước, Hứa Hàm không dám nói gì, gật gật đầu coi như chào hỏi họ rồi vượt qua.

Văn Dao che trước xe nôi cô: "Như thế nào, gặp phải bạn cũ lại bày ra thái độ này ư?"

Đường Nguyệt Nguyệt nói: "Chẳng lẽ cô còn muốn tìm một chỗ ngồi xuống nói chuyện à?"

"Không phải không được nha, chúng ta có thể cùng ngồi xuống nói tình hình gần đây. Tôi thật sự quan tâm Kiều tiểu thư đã xuất sắc trải qua khoảng thời gian này như thế nào."

Đường Nguyệt Nguyệt lập tức khó chịu, đang muốn bật lại thì Hứa Hàm kéo kéo tay áo cô. Văn Dao cũng không quá phận, huống chi hiện tại cô ấy là phụ nữ có thai, Đường Nguyệt Nguyệt mà kích cô ấy hai câu rồi cô ấy lại bảo mình bị kích thích làm bụng không thoải mái hay gì đó rồi đòi bồi thường. Văn Dao thật sự có thể làm được việc này.

Cho nên Hứa Hàm không muốn so đo với cô ấy, cho Đường Nguyệt Nguyệt ánh mắt. Tuy rằng trong lòng Đường Nguyệt Nguyệt tức giận nhưng không ngốc. Hai người chuẩn bị lùi về phía sau rời đi.

Không thể trêu vào thì trốn là được rồi!

Văn Dao thấy họ sắp đi, duỗi tay giữ chặt xe nôi của Hứa Hàm. Hứa Hàm sợ cô ấy làm tổn thương Khẩu Khẩu, đang định đi qua bế Khẩu Khẩu thì Văn Dao bỗng ôm bụng "Ai da" một tiếng.

Người đàn ông bên cạnh cô ta vội ôm lấy cô ta, vẻ mặt khẩn trương hỏi: "Dao Dao, em làm sao vậy?"

"Cô ta dùng xe nôi đâm em. Ai da, đau quá."

Hứa Hàm: "....."

Đường Nguyệt Nguyệt tức khắc nổi giận: "Chúng tôi còn đang lùi xe nôi lại phía sau, làm sao đụng vào cô được? Ăn vạ cũng phải có lý một chút chứ đại tiểu thư?"

"Cố ý đâm phụ nữ có thai lại còn không thừa nhận, nói tôi ăn vạ, nhưng tôi cũng chẳng ngốc mà đem con mình ra đùa giỡn." Vẻ mặt Văn Dao khó chịu ôm bụng, như thật sự như bị đâm rất nghiêm trọng.

Nơi này là nơi công cộng, thanh âm Văn Dao lại không nhỏ, chỉ chốc lát đã thu hút được quần chúng đứng vây xem và cả nhân viên bán hàng lại đó.

Văn Dao thấy người ngày một nhiều, bắt đầu đổi trắng thay đen lên án mấy người Hứa Hàm cố ý đâm thai phụ. Mọi người đều dùng ánh mắt khác thường nhìn mấy người Hứa Hàm, còn có quần chúng ăn dưa lấy điện thoại ra quay video.

Hứa Hàm sợ Khẩu Khẩu bị dọa, vội bế nó lên. Đường Nguyệt Nguyệt tức giận đến hộc máu, cãi lại Văn Dao vài câu. Kết quả cô ta bắt đầu khóc lóc la lối nói Đường Nguyệt Nguyệt bắt nạt phụ nữ có thai.

"Văn tiểu thư, cô đừng vội khóc lóc kể lể," Hứa Hàm ôm Khẩu Khẩu, cô không giống Đường Nguyệt Nguyệt đang mất bình tĩnh. Giờ phút này cô lại thật bình tĩnh mà nói, "Nếu tôi không đoán sai thì trong tiệm này cũng có cameras, không bằng mời giám đốc lại đây, chúng ta nhờ người ta lấy băng ghi hình ra xem, rốt cuộc là chúng tôi đụng phải cô hay cô cố ý động phải chúng tôi, vu oan cho chúng tôi đâm vào cô."

Đương nhiên Văn Dao biết cửa hàng này có cameras, nhưng mà cô ta ỷ vào chồng mình lợi hại nên một chút cũng không sợ.

Chỉ là cô ta có chút ngoài ý muốn, từ bao giờ Kiều Vãn Tình lại bình tĩnh và thông minh như vậy. Trước kia cô ta cũng thật dại dột làm người ta thấy cô ta vô cùng ngu ngốc, cũng chính vì vậy mà Văn Dao mới dám bắt nạt Kiều Vãn Tình.

Hứa Hàm thấy cô ta không nói lời nào, nói: "Văn tiểu thư đừng sợ, nếu là chúng tôi đụng phải cô, chúng tôi sẽ bồi thường và xin lỗi cô."

"Có gì mà tôi phải sợ, là mấy người đụng phải tôi," Ngữ khí Văn Dao vô cùng hợp tình hợp lý, còn không quên ôm bụng, "Ai da."

Hứa Hàm thấy bộ dáng kiêu ngạo của cô ta mới biết là đối phương căn bản không muốn cùng cô nói lý lẽ.

Cô nhíu nhíu mày, cái này phiền toái rồi.