Mang Thai Với Cha Của Vai Ác

Chương 17: Marketing bôi đen



Editor: Minh An

Beta: Cún

Giám đốc vừa nghe nói có phụ nữ có thai xảy ra chuyện liền chạy nhanh tới. Kết quả tới hiện trường ông lại thật khó xử, một bên là phụ nữ có thai, một bên mà bà mẹ trẻ ôm đứa con mới mấy tháng tuổi.

Ông khó xử nói: "À, tôi là giám đốc của cửa tiệm này, hai vị đã xảy ra chuyện gì sao?"

Đường Nguyệt Nguyệt cũng không phải người dễ chọc, nghe Hứa Hàm nói xong rồi tức khắc đúng lý hợp tình nói: "Cũng không phải tranh cãi gì lớn, chỉ phiền anh cho chúng tôi xem cameras của tiệm mấy người. Vị này nói chúng tôi dùng xe nôi cố ý đâm cô ta, tôi muốn nhìn một chút xem chúng tôi đâm như thế nào mà làm cô ta bị thương nghiêm trọng đến như vậy."

Hứa Hàm biết lúc này có thể thua bất cứ điều gì nhưng không thể thua khí thế, nếu không Văn Dao sẽ càng kiêu ngạo nên cô lạnh lùng nói: "Tôi biết bối cảnh của Văn tiểu thư lớn, có thể đổi trắng thay đen. Nhưng nếu chân chính làm to chuyện lên thì chưa biết ai sợ ai đâu, có phải không Tề tiên sinh?"

Tề tiên sinh chính là chồng của Văn Dao, nghe vậy anh ta hơi nhíu mi.

Giám đốc thật sự sợ gặp phải trường hợp này, vừa nghe nói xem cameras có thể giải quyết sự việc, nói: "Tôi đây lập tức đi lấy băng ghi hình, cô gái này..."

Ông thấy bộ dáng Văn Dao đang thật sự không thoải mái: "Cô xem có muốn lên phía trước ngồi nghỉ một lúc không, hay cô có muốn gọi xe cứu thương?"

Bộ dáng Văn Dao như còn lời muốn nói nhưng chồng cô ta lại cướp lời: "Không cần, chỉ là đụng phải một chút, không quá nghiêm trọng. Lần sau vị tiểu thư này chú ý nhiều hơn một chút là được, chúng tôi đi trước.

Văn Dao tức khắc không vui, còn muốn nói thêm một chút. Chồng cô ta nhìn cô ta một cái, trầm giọng nói: "Dao Dao, nghe lời."

Văn Dao ngẩn ra, không vui vâng một tiếng.

Đường Nguyệt Nguyệt lại là người thù dai, thấy anh ta đỡ Văn Dao rời đi, không phục, nói: "Rõ ràng là vợ của anh muốn ăn vạ chúng tôi, nếu không có băng ghi hình có lẽ mấy người còn xảo trá đòi chúng tôi bồi thường nhỉ?"

Giám đốc thấy sự tình chuyển biến tốt tưởng như dễ dàng giải quyết, lập tức ba phải nói, "Tiểu thư à, cô gái này cũng giống như sắp lâm bồn, chúng ta coi như tích đức đi, không so đo với cô ấy nữa."

Đường Nguyệt Nguyệt bị lời này chọc tức đến cười: "Ông đúng thật là hào phóng. Đứa bé nhà chúng tôi hôm nay cũng bị dọa đấy, nếu không ông cũng tích đức đi, miễn phí cho đơn hàng hôm nay của chúng tôi?"

Giám đốc: "......"

Cuối cùng giám đốc một sự nhịn chín sự lành, bán đồ cho bọn họ với giá bằng tám phần so với bình thường, Đường Nguyệt Nguyệt mới miễn cưỡng không so đo.

Cuối cùng hai người cũng chẳng mua thêm gì nữa, chủ yếu là không có tâm trạng. Đường Nguyệt Nguyệt giơ một túi đồ ra, thở dài nói: "Ai, còn tưởng hôm nay nhân cơ hội đòi tiền đôi phu thê không biết xấu hổ kia."

Hứa Hàm: "......"

Hứa Hàm còn cho rằng việc kia như vậy là kết thúc rồi, kết quả không biết là kẻ nào không hiểu chuyện phát video này lên mạng, rồi bị một cái account marketing chuyên lo chuyện bao đồng chia sẻ. Video lập tức trở thành tâm điểm.

Weibo từ trước đến nay chưa bao giờ thiếu quần chúng ăn dưa. Trong video kia là một người phụ nữ có thai tranh cãi cùng một bà mẹ có đứa nhỏ mới mấy tháng, đề tài này khá thú vị dẫn đến video này nhanh chóng bùng nổ.

Một ngàn người có một ngàn cái bình luận khác nhau, quần chúng ăn dưa chia thành hai phe, một bên mắng chửi Kiều Vãn Tình, một bên mắng chửi Văn Dao. Hai bên mắng tới mắng lui cuối cùng đẩy chuyện này lên hot search.

Thậm chí có người còn nghĩ rằng Hứa Hàm là một nữ minh tinh nào đó bởi vì cô lớn lên quá đẹp, sau đó lại có một số con người rảnh rỗi công kích bề ngoài của Hứa Hàm, nói cô chỉnh dung hay bơm ngực gì đó.

Trong lúc nhất thời Weibo vô cùng náo nhiệt.

Hứa Hàm không dự đoán được sự việc sẽ lớn như vậy, cô chỉ ở đây có hai ngày mà lại gặp phải việc rắc rối như thế này.

Ở thành phố thảm đủ rồi, cô phải nhanh chóng trở về nông thôn.

......

Đường Nguyệt Nguyệt cũng không nghĩ rằng sự việc sẽ trở thành bộ dáng này, chạy nhanh gọi điện thoại nhờ quan hệ để áp nó xuống. Nhưng tất cả người cô nhờ đều không ở trong giới giải trí, không có hiểu biết với mấy cái hot search dạng này.

Việc cấp bách nên đầu tiên Đường Nguyệt Nguyệt đi tìm cửa hàng mẹ và bé bên kia để lấy băng ghi hình nói lên chân tướng.

Kết quả cửa hàng mẹ và bé bên kia lại lấy lý do là bảo vệ quyền riêng tư của khách hàng không tùy tiện tung băng ghi hình ra ngoài.

Có thể nói chồng của Văn Dao tuy rằng lợi hại nhưng mà quan hệ của Đường Nguyệt Nguyệt cũng không kém, không hiểu sao lại không lấy được. Chả lẽ còn quan hệ gì khác ở trong đó?

Hứa Hàm cảm thấy rất có lỗi với Đường Nguyệt Nguyệt, rốt cuộc ngày mai cô cũng trở về nông thôn, có thể coi như chuyện gì cũng chưa xảy ra.

Nhưng Đường Nguyệt Nguyệt không giống vậy, vì chuyện này có thể cô ấy sẽ bị mọi người chú ý, bị đe dọa thậm chí là bị đình chỉ công tác.

Hứa Hàm cảm thấy thật bất đắc dĩ, chẳng lẽ lại đi nhờ Cố Yến Khanh?

Đang lúc cô hết đường xoay xở thậm chí còn đang chuẩn bị đi nhờ Cố Yến Khanh thì Đàm Việt nhắn WeChat cho cô.

Đàm Việt: (hình ảnh)

Đàm Việt: Kiều tiểu thư, đây là cô hả?

Hình ảnh Đàm Việt gửi cho cô đúng là chụp cô từ trong cái video kia.

Hứa Hàm thật xấu hổ, chuyện tốt không ra khỏi cửa mà chuyện xấu truyền đi ngàn dặm. Như này thì cả thế giới đều biết đến tin tức cô cùng phụ nữ có thai mâu thuẫn với nhau.

Hứa Hàm: Vâng, cái này anh cũng biết rồi à. Kiểu này chắc tôi nổi danh cả nước rồi.

Đàm Việt: Hóa ra Kiều tiểu thư có con rồi.

Hả? Hình như trọng điểm chú ý hơi sai sai?

Hứa Hàm nhìn thấy tin nhắn này của Đàm Việt, tự động bổ não thêm một chút kịch bản tiểu thuyết ngôn tình cẩu huyết, tổng tài đại nhân nhất kiến chung tình với cô gái ở nông thôn, lại không phát hiện con cô ấy đã lớn chạy đi mua nước tương được rồi.

Khụ khụ.

Hứa Hàm: Đúng vậy, Đàm tiên sinh cảm thấy ngoài ý muốn sao?

Đàm Việt: Thật sự có chút ngoài ý muốn.

Hứa Hàm gửi cho Đàm Việt biểu tượng mặt cười.

Đàm Việt: Nhưng nhìn tình hình trước mắt thật bất lợi đối với Kiều tiểu thư.

Cũng không biết có phải bên kia bọn họ mua thủy quân hay không mà vốn dĩ ban đầu là hai bên mắng nhau, hiện tại lại dần dần nghiêng về một phía, rất nhiều người đang mắng mấy người Hứa Hàm.

Hơn nữa Văn Dao lại đang là phụ nữ có thai nên cô ta càng tăng thêm điểm nhu nhược cho mình.

Hứa Hàm cười khổ: Tôi cũng thật đau đầu, nhưng không có biện pháp. Đang chờ bạn tôi tìm quan hệ để giải quyết đây.

Nếu thật sự không được, cô sẽ đi nhờ Cố Yến Khanh.

Đàm Việt: Cô cần giúp đỡ không?

Ánh mắt Hứa Hàm sáng lên, thông qua việc của Đàm tiểu thư cô đã biết thân phận của Đàm Việt, biết được Đàm Việt cũng coi như là nhân vật phong vân, xử lý chuyện này hẳn là không quá khó.

Hơn nữa so với đi nhờ Cố Yến Khanh thì nhờ anh ấy tốt hơn rất nhiều. Hứa Hàm tâm tình kích động gửi tin nhắn cho anh: Muốn muốn muốn!

Đàm Việt: Được.

Có Đàm Việt ra tay, trái tim đang treo cao của Hứa Hàm cũng buông xuống. Rốt cuộc thì đối phương cũng rất lợi hại, bối cảnh lớn hơn cả chồng của Văn Dao, anh ta ra tay hẳn là không có vấn đề gì.

Cô quyết định lần sau sẽ cho Đàm Việt thêm nhiều rau dưa nhà làm để cảm tạ.

Giải quyết xong việc này, Hứa Hàm nhẹ nhàng thở ra, vào phòng bếp ở nhà Đường Nguyệt Nguyệt nấu hoành thánh cho Khẩu Khẩu. Chờ cho Khẩu Khẩu ăn xong cô lại xem tin tức mới trên Weibo, phát hiện không còn hot search.

Hơn nữa còn có mục "Chân tướng sự việc ở cửa hàng mẹ và bé" đang từ từ bò lên hot search. Hứa Hàm bấm mở ra xem, đó là đoạn băng ghi hình từ lúc bọn họ chạm mặt Văn Dao đến khi phát sinh xung đột. Video đơn giản thô bạo mà đã chỉ rõ ai đúng ai sai.

Đàm tiên sinh uy vũ khí phách!

Bình luận phía dưới đã nghiêng về một phía, đều đang chỉ trích người phụ nữ có thai trong video, nhưng ngẫu nhiên vẫn còn mấy kẻ không hiểu tình hình nhảy ra nói đỡ cho Văn Dao. Hứa Hàm nhìn thêm vài lần rồi yên lặng thoát Weibo.

Cô mở WeChat lên, nhắn tin cho Đàm Việt.

Hứa Hàm: Đã thấy Weibo rồi, cảm ơn anh nha!

Đàm Việt: Không phải tôi. Kể cả tôi có làm nhanh cũng không có khả năng chỉ nửa giờ đã giải quyết xong sự việc. Đã có người giải quyết trước tôi rồi.

Hả, đã có người giải quyết? Ai học Lôi Phong làm việc tốt lại không lưu danh vậy?

.....

Sau khi Cố Yến Khanh biết việc này, anh quyết đoán dứt khoát cho người đi áp sự việc xuống dưới. Anh biết hiện tại năng lực chửi người của mỗi người đều vô cùng mạnh, lại không nghĩ tới con trai mình sẽ là đối tượng nghị luận của họ.

Đồng thời anh trực tiếp phái người đi tìm hiểu sự việc, biết được chân tướng thì phái người trực tiếp tìm băng ghi hình lúc đó rồi tìm một account marketing có danh tiếng đăng lên.

Hơn nữa chỉ đăng nửa ngày, mọi người đều biết Văn Dao là bên làm sai.

Anh còn phái người tìm hiểu chân tướng sự việc, đồng thời người đó còn cho anh tiểu kinh hỉ.

"Nguyên nhân Kiều tiểu thư cùng Văn tiểu thư kết oán với nhau là do lúc trước Kiều tiểu thư nhìn trúng bạn trai Văn tiểu thư là người có tiền, định xen vào tình cảm của bọn họ, nên thù hận mới sâu như vậy."

Cố Yến Khanh: "......"

Việc này... Đúng thật là việc Kiều Vãn Tình có thể làm được.

Trong lúc nhất thời Cố Yến Khanh tâm tình phức tạp. Từ lúc tiếp xúc với Kiều Vãn Tình thì đối phương rõ ràng không phải loại người như vậy. Nhưng trước kia cũng là Kiều Vãn Tình thông qua thủ đoạn hạ lưu để phát sinh quan hệ cùng anh, muốn mượn đó để thượng vị.

Chẳng lẽ thật sự là sinh con xong thì thay đổi tính cách?

Cái này làm cho Cố Yến Khanh sinh ra một chút tâm tư muốn nghiên cứu, rốt cuộc Kiều Vãn Tình này là loại người như thế nào?

Nghĩ đến đây, anh nói: "Anh đi tìm Văn Dao cùng chồng cô ta, nói cho cô ta biết nếu trên mạng còn bất cứ ngôn luận nào không tốt với Kiều Vãn Tình thì trời lạnh."

Rất thích hợp để phá sản.

"... Được."

Cố Yến Khanh đe dọa xong mấy người Văn Dao thì quay đầu lại nhìn video người qua đường truyền nhau. Trong video hình như là Khẩu Khẩu vừa mới tỉnh, rũ mắt ghé vào đầu vai của mẹ, dùng ánh mắt thanh triệt vô tội nhìn về phía trước, bộ dáng đang buồn ngủ trông cực kỳ đáng yêu.

Kiều Vãn Tình ôm nó đối mặt với mấy người Văn Dao ăn vạ bình tĩnh, một chút cũng không loạn. Cố Yến Khanh xem video ba lần rồi tổng kết, bình tinh đến quá mức.

Kiều Vãn Tình này đúng là khá thú vị.

Nghĩ nghĩ, anh lấy điện thoại ra. Hôm qua anh tìm chủ nhà muốn lấy số điện thoại mới của Kiều Vãn Tình. Thật ra anh cũng không có ý gì khác, chỉ sợ có việc gấp cần tìm người, ví dụ như tình huống này.

Anh tìm số điện thoại của Kiều Vãn Tình, gọi qua.

Bên này, Hứa Hàm đang tắm rửa cho Khẩu Khẩu, không biết chuyện gì đang xảy ra. Khẩu Khẩu bị kéo quần cười hi hi ha ha, Hứa Hàm lau người cho nó, nó còn tưởng Hứa Hàm trêu nó, vui vẻ gặm tay.

"Con vừa mới dùng tay cầm tã giấy, giờ lại mang lên gặm," Hứa Hàm cầm tay nó ra, bất đắc dĩ mà nói, "Đứa nhỏ bẩn này."

Đứa nhỏ bẩn dường như nghe hiểu lời mẹ nói, vùi đầu vào ngực Hứa Hàm giấu cái tay nhỏ.

Hứa Hàm lau khô cái tay nhỏ của nó, định bọc tã giấy thì Khẩu Khẩu dạng chân nhỏ không chịu phối hợp, Hứa Hàm đành phải lấy đầu nhỏ của nó ra, bất đắc dĩ vỗ vỗ hai cái vào gáy nó: "Như vậy... Ngọa tào! Khẩu Khẩu thằng nhóc thối này!"

Khẩu Khẩu vừa mới chảy một chút nước miếng ở ngực cô.

Hứa Hàm duỗi tay lấy khăn giấy lau quần áo, Khẩu Khẩu vui vẻ cười khanh khách. Hứa Hàm thấy nó không hiểu tức giận hay trả thù gì đó còn thấy nó thật thiếu đánh.

Đúng lúc này, điện thoại của cô vang lên. Hứa Hàm nhìn thấy là một dãy số lạ, do dự một chút rồi mới bấm nhận. Vì còn phải mặc quần cho Khẩu Khẩu nên Hứa Hàm mở loa ngoài.

"Ai vậy ạ?"

"Là tôi." Đầu kia truyền đến thanh âm thanh lãnh của Cố Yến Khanh.

Hứa Hàm: "... Làm sao anh biết được số điện thoại của tôi?"

Cố Yến Khanh hỏi lại: "Cái này rất kỳ lạ hả?"

Được rồi, không kì lạ. Cố Yến Khanh muốn biết số điện thoại của cô cũng không có việc gì khó.

Khẩu Khẩu nghe được thanh âm của Cố Yến Khanh, vô cùng vui vẻ kêu lên "A a a". Cố Yến Khanh nghe được thanh âm của nó nhẹ giọng cười cười, nói: "Khẩu Khẩu ngoan."

"A?" Khẩu Khẩu tò mò nhìn ngó khắp nơi, tựa hồ như đang tìm kiếm Cố Yến Khanh ở chỗ nào.

Hứa Hàm thừa dịp Khẩu Khẩu đang mất tập trung, mặc quần cho nó, xong tắt loa ngoài đi, cầm điện thoại lên hỏi: "Anh gọi cho tôi làm gì?"

Bởi vì cảm thấy đời tư của mình bị xâm phạm, Hứa Hàm có chút tức giận, khẩu khí cũng không tốt.

Cố Yến Khanh bị đối đãi như vậy nhưng vẫn dùng ngữ khí bình thường trả lời: "Sự việc kia tôi đã tìm người giải quyết giúp cô, nhưng thời điểm này đừng ra khỏi cửa, sẽ rất phiền toái."

"....." Hóa ra là... Cố Yến Khanh giúp đỡ mình.

Tâm tình Hứa Hàm có chút phức tạp, nhưng thật ra cũng không ngoài ý muốn. Rốt cuộc người giúp cô mà có bản lĩnh như vậy thì ngoài Đàm Việt ra cô chỉ biết Cố Yến Khanh.

"À," Thanh âm Hứa Hàm mềm hơn rất nhiều, có chút rầu rĩ nói, "Cảm ơn nha."

Cố Yến Khanh có chút buồn cười, không hiểu vì sao mèo hoang nhỏ vừa mới giơ móng vuốt với anh xong lại chợt thu lại. Trong lòng có chút cảm giác thành tựu.

Thanh âm anh bình tĩnh: "Ừ. À về sau có khả năng sẽ có luật sư gọi điện hỏi cô một chút vấn đề, cô nhớ nhận điện thoại."

"Luật sư?" Trong lòng Hứa Hàm lộp bộp một chút, "Luật sư gì?"

"Cô không cần khẩn trương. Trong chuyện này là cửa hàng mẹ và bé bên kia dở trò quỷ, mượn cơ hội để làm marketing."

"....." Cái này ngược lại lại làm Hứa Hàm bất ngờ, chuyện này lại là cửa hàng mẹ và bé bên kia ở sau lưng quạt gió thêm củi vào. Cái này cũng thật quá không biết xấu hổ.

Nếu đổi lại là người khác, có lẽ đã bị họ miễn phí lợi dụng một lần.

Cái gì mà lấy giá chỉ bằng tám phần so với bình thường, chỉ với việc này không biết bọn họ đã kiếm lợi thêm được bao nhiêu tiền rồi.

Hứa Hàm cũng bị đối phương làm ghê tởm lắm rồi, qua trận này, cô học được thêm không biết bao nhiêu kỹ xảo marketing, cùng các thủ đoạn. Có thể nói đó đều là các thủ đoạn marketing không có đạo đức, gọi là marketing bôi đen.

"Vậy hiện tại tôi có thể làm được cái gì?"

"Cô cùng bạn cô phối hợp với luật sư là được. Bên này tôi sẽ cho người thu thập chứng cứ, dùng pháp luật để can thiệp, đòi đối phương bồi thường."

Nói đến đây, thanh âm Cố Yến Khanh tràn đầy lạnh lẽo: "Tôi sẽ cho bọn họ nhổ hết ra số tiền kiếm được từ lần marketing này."

Cố Yến Khanh không phải loại người tính toán chi li nhưng chuyện này thật sự đã làm anh tức giận.

Bọn họ đụng phải người của anh một lần phải cho bọn họ một lần giáo huấn nhớ đời.

Hứa Hàm quỳ gối, Cố ba ba thật quá soái.

Trong thành phố Hứa Hàm đã trải qua kích thích suốt hai ngày, đầu óc vô cùng mệt mỏi, nghĩ đến ngày mai có thể về nhà liền vô cùng vui sướng.

Vẫn là làm ruộng vui sướng hơn.