Mắt Bão - Đàm Thạch

Chương 40: Hiện Tại 11





Quãng đường còn lại không ai nói chuyện, trong xe chỉ còn lại tiếng nhạc nhẹ chậm rãi và tiếng rung liên tục, sau đó nữa tiếng rung cũng mất, Lương Tư Triết tắt điện thoại.
Xe dừng trước cửa khách sạn, Tào Diệp liếc nhìn Tào Tự Ninh ở ghế sau, thuận miệng hỏi Lương Tư Triết: “Khách sạn ở hết chưa?”
“Cậu hỏi tôi khách sạn ở hết chưa…” Lương Tư Triết cười một tiếng, “Cậu muốn ở đây?”
“Muộn thế này, lười lái xe về,” Tào Diệp mở dây an toàn, “Tôi đến lễ tân hỏi một tiếng.”
“Mang cả em họ cậu đi luôn,” Lương Tư Triết nói, “Tôi ở phòng suite(1), nếu hết phòng sẽ dành cho cậu một gian phòng ngủ.”
(1) Phòng suite là loại phòng có diện tích lớn nhất với đầy đủ tiện nghi như một căn nhà ở (có thể lên đến 8 phòng/phòng suite).
“Một gian chắc không đủ,” Tào Diệp nhíu mày, “Ngủ với nó chắc tôi không ngủ được.” Cậu quen xem các loại phim nhàm chán rồi lăn ra ngủ, nhất là loại phim tối nay Lâm Ngạn mời cậu xem, đánh nhau vừa nhàm chán lại không dứt, cộng với hiệu ứng âm thanh vòm 360 độ, đảm bảo sẽ nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Nếu ngủ cùng phòng với Tào Tự Ninh, cậu không chắc đêm nay có thể ngủ hay không.
“Vậy cậu ngủ với tôi?” Lương Tư Triết cười nhìn cậu, trêu ghẹo nói, “Trước kia ngủ với tôi cậu ngủ ngon lắm mà.” Thấy Tào Diệp ngước mắt nhìn mình, không đợi cậu nói chuyện, Lương Tư Triết đã giải thích, “Đùa thôi, phòng khách có thể thêm giường, chẳng lẽ muộn thế này cậu định lái xe đi tìm khách sạn?”
Tào Diệp không lập tức trả lời, nhưng cậu cảm thấy Lương Tư Triết nói rất có lý, muộn thế này cậu thật sự không muốn lái xe chở một con ma men tìm khách sạn khắp nơi.

Vả lại lúc đó đặt khách sạn, nghe nói đoàn phim đặt một khách sạn có chất lượng tốt nhất trong bán kính mười cây số xung quanh địa điểm quay phim.
“Được thôi, đến xem trước đã.” Tào Diệp đẩy cửa ra xuống xe, đỡ Tào Tự Ninh ra ngoài, Lương Tư Triết ở bên cạnh đóng cửa xe lại giúp cậu, vừa quay đầu thì thấy Tống Thanh Ngôn cách đó không xa.
Tống Thanh Ngôn đang mặt mày ủ rũ ngồi xổm ở cửa khách sạn, trông mong mòn mỏi nhìn đường cái cách đó không xa, lúc này nhìn thấy Lương Tư Triết xuống xe, cô nàng lập tức lên tinh thần, gần như là nhảy dựng lên.
Tống Thanh Ngôn cảm thấy đã gặp phải nguy cơ nghề nghiệp lớn nhất trong đời, cầm điện thoại ngồi xổm ở đây đợi cả đêm, nghĩ rằng nếu như Lương Tư Triết dẫn theo Tào Tự Ninh đêm không về ngủ, đợi ngày mai bài báo được công bố, cô là kẻ cầm đầu không ngăn Lương Tư Triết lại, đến lúc đó chị Vân Sơ nhất định túm cô hỏi, nói không chừng sẽ trực tiếp đuổi việc cô, hậu quả đó thật sự khó lường…
Nơm nớp lo sợ cả đêm, bấy giờ nhìn thấy Lương Tư Triết bước xuống xe, bên cạnh còn có… sếp Tào? Tống Thanh Ngôn như được đại xá, tưởng chừng như vui đến phát khóc.
“Sao lại ngồi xổm ở đây hả?” Lương Tư Triết nhấc chân đi lên bậc thang, ngẩng đầu nhìn cô, “Đợi anh à?”
Tống Thanh Ngôn đứng trên bậc thang gật đầu lia lịa: “Anh Tư Triết cuối cùng anh cũng về rồi! Sếp Tào cũng tới? Ôi trời, đúng là tốt quá!”
Lương Tư Triết buồn cười liếc cô một cái: “Tốt chỗ nào?”
“A, không có gì, em thấy anh và sếp Tào nên vui thôi!” Tống Thanh Ngôn thầm nghĩ may mà sếp Tào tới đây, nếu Lương Tư Triết mang Tào Tự Ninh không còn biết trời trăng gì về khách sạn, vậy thì cảnh tượng này là hiện trường lăng trì của cô…
“Đi hỏi khách sạn còn phòng suite không.” Lương Tư Triết nói.
“Tuân lệnh!” Tống Thanh Ngôn chạy đến quầy lễ tân, lại chạy về rất nhanh, “Anh Tư Triết, còn lại một căn phòng suite.”

“Được, cảm ơn.” Tào Diệp đặt Tào Tự Ninh lên sofa ở đại sảnh khách sạn rồi đến quầy lễ tân làm thủ tục đặt phòng.
Lúc làm thủ tục đặt phòng nhân viên phục vụ của khách sạn đi tới, giúp đỡ đưa Tào Tự Ninh lên phòng trước.

Khi Tào Diệp làm xong thủ tục đi tới, Tào Tự Ninh đã được nhân viên phục vụ đưa lên tầng.
Ba người đi cùng một cái thang máy, Tống Thanh Ngôn đứng bên cạnh Lương Tư Triết, nhăn mũi lại ngửi hai cái, ngẩng đầu nhỏ giọng hỏi Lương Tư Triết: “Anh Tư Triết, có phải anh lại hút thuốc không?”
“Đoán được rồi?”
“Hình như còn uống rượu?”
“Mũi chó à thính thế.”
“Em đã nói thị lực em kém nhưng khứu giác vô cùng tốt,” Tống Thanh Ngôn giơ tay đẩy gọng kính, lấy điện thoại ra mở ghi chú, “Em tính xem, lần này anh cai rượu được hai tháng rưỡi, cai thuốc ba tháng lẻ hai ba ngày, uầy, thành tích cai thuốc phá kỷ lục rồi.”
Tào Diệp đứng bên cạnh nghe cuộc đối thoại của họ, lúc này hơi bất ngờ nhìn về phía Lương Tư Triết, “Cai thuốc lại cai rượu, anh làm thật à?”
Lương Tư Triết cười một tiếng: “Cậu cho rằng tôi lừa cậu?”
Tào Diệp không nói gì, thầm nghĩ tôi thật sự cho rằng miệng anh sẽ không nói thật.
“Tôi không nhớ là tôi từng lừa cậu.” Lương Tư Triết lại nói.
Tống Thanh Ngôn bên cạnh cúi đầu vừa ghi chép trên điện thoại vừa nói thầm: “Lần thứ bảy cai rượu, lần thứ chín cai thuốc…”
“Thang máy của em đến rồi.” Lương Tư Triết nhắc nhở cô.
“À!” Tống Thanh Ngôn ngẩng đầu, cửa thang máy mở ra, trước khi bước ra ngoài cô không quên nói, “Anh Tư Triết sinh nhật vui vẻ, ngày mai tặng quà cho anh! Sếp Tào ngủ ngon!” Vừa dứt lời, cửa thang máy cũng đóng lại.
“Sao lại nghĩ đến việc cai thuốc cai rượu?” Tào Diệp hỏi, hỏi xong lại cảm thấy hỏi thừa, Lương Tư Triết nhất định trả lời cậu hai chữ – “Đoán xem”.
Nhưng lần này cậu đoán sai rồi, Lương Tư Triết không nói như vậy, chỉ đáp với giọng điệu bình thản: “Muốn cai thì cai.”
Toàn bộ phòng suite của khách sạn được bố trí trên tầng hai mươi, màn đêm đã khuya lắm rồi, đi ngang qua một dãy cánh cửa đóng chặt, trong hành lang không có một ai, yên tĩnh vắng tanh.
Bầu không khí sóng vai này quá quen thuộc, khiến Tào Diệp không tự chủ được nghĩ đến mười năm trước họ cũng như vậy, đi qua từng cánh cửa đóng chặt, đi đến cuối hành lang, sau đó đẩy cánh cửa trong cùng ra.
Nhưng khi đó hành lang tối om, chỉ có đèn treo thưa thớt trên đỉnh đầu, bây giờ hành lang lại đèn đuốc sáng trưng.
Tào Diệp nghĩ nếu như Lương Tư Triết lại đòi mình chúc mừng sinh nhật lần nữa, vậy thì cho anh ta đi, Lương Tư Triết không thiếu câu sinh nhật vui vẻ của mình, mình cũng không cần keo kiệt đưa ra một câu chúc mừng này.
“Đến phòng của tôi rồi,” Lương Tư Triết lên tiếng, duỗi tay chỉ về phía phòng của mình, cắt ngang suy nghĩ của Tào Diệp.

“À,” Tào Diệp ngước mắt nhìn thoáng qua cửa phòng của anh, “Ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.” Lương Tư Triết đi đến trước phòng mình, lấy thẻ phòng chạm vào khóa cửa, khóa cửa vang lên một tiếng “tít”.
Tào Diệp tiếp tục đi về phía trước, phòng của cậu vẫn ở phía trước, sau khi đi vài bước thì cậu dừng lại, xoay người lại.
Lương Tư Triết cầm chốt cửa, định đẩy cửa vào phòng lại nghe thấy Tào Diệp gọi tên mình sau lưng, “Lương Tư Triết.”
Anh quay đầu nhìn về phía Tào Diệp.
Tào Diệp đứng cách anh khoảng năm, sáu mét, ánh đèn vàng ấm chiếu lên mặt cậu, khiến cậu thoạt nhìn giống hệt thiếu niên tuấn tú ấm áp trong trí nhớ của Lương Tư Triết.
“Sinh nhật vui vẻ.” Cái bóng của thiếu niên và thanh niên giao hòa với nhau, Tào Diệp đứng dưới ánh đèn nhìn anh nói.
Lương Tư Triết ngẩn ra, chốc lát sau cười lên, lắc đầu bảo: “Tào Diệp cậu thật là…” Mềm lòng lại đáng yêu, bản thân cậu có biết không… Anh nhìn Tào Diệp, không nói hết lời ra.
“Cảm ơn.” Anh đáp.

Dễ dàng như thế đã khiến tôi được như ý, em đúng là nhường tôi mà.
Tào Diệp nói xong câu “Sinh nhật vui vẻ” rồi quay người đi, tiếng “Cảm ơn” kia bị cậu bỏ lại sau lưng, cậu không quay đầu nhìn về phía Lương Tư Triết nữa, đi thẳng đến trước cửa phòng mình, dùng thẻ phòng mở cửa, đẩy cửa đi vào.
Cửa đóng lại, Lương Tư Triết thôi không nhìn nữa, cụp mắt nở nụ cười, cũng đẩy cửa vào phòng.
*
Nhân viên phục vụ sắp xếp cho Tào Tự Ninh ở phòng ngủ phụ, thấy Tào Diệp tới bèn hỏi cậu sắp xếp như vậy có thỏa đáng không, Tào Diệp đi đến buồng trong nhìn một cái, Tào Tự Ninh nằm ngửa dang tay dang chân trên giường, ngủ tới mức bất tỉnh nhân sự.
Tào Tự Ninh vậy mà là gay? Tâm trạng Tào Diệp phức tạp nhìn Tào Tự Ninh trên giường, có lẽ trước kia ăn cơm với Lâm Ngạn, trên bàn cơm Lâm Ngạn từng nói đùa cậu “ghê sợ đồng tính”, Tào Tự Ninh tưởng thật nên mãi không nói với cậu.
Là gay thì cũng thôi đi, lại còn muốn ngủ với Lương Tư Triết… Tào Diệp nhìn Tào Tự Ninh ngủ say, định bụng đợi nó tỉnh lại phải nói rõ ràng với Tào Tự Ninh, mặc dù tạm thời cậu vẫn chưa nghĩ ra phải nói gì với Tào Tự Ninh.
Lúc định xoay người về phòng, cửa phòng bị gõ, Tào Diệp đi tới kéo cửa ra nhìn, trợ lý Tống Thanh Ngôn của Lương Tư Triết đứng ở cửa.
“Có chuyện gì?”
Tống Thanh Ngôn đưa hộp thuốc trong tay cho cậu: “Sếp Tào, anh Tư Triết bảo em tới đưa thuốc nước giải rượu.”
“À, cảm ơn.” Tào Diệp nhận lấy, cúi đầu nhìn một cái: “Mới ra ngoài mua à?”
“Không phải,” Tống Thanh Ngôn giải thích, “Chuẩn bị trước khi đến đoàn phim, chuẩn bị khi cần đến.”

“Lo tính chu đáo thật.”
“Em là trợ lý mà.” Tống Thanh Ngôn cười hì hì nói.
Sau khi đóng cửa Tào Diệp cầm thuốc nước giải rượu đẩy cửa phòng Tào Tự Ninh ra: “Tào Tự Ninh.”
Tào Tự Ninh ngửa mặt lên nằm ngáy khò khò, không có phản ứng nào.
“Mày có muốn uống thuốc giải rượu không?” Tào Diệp lại hỏi.
Nhưng hỏi cũng công cốc, Tào Tự Ninh trở mình, ngoảnh mặt làm ngơ với lời cậu nói.

Tào Diệp đi tới đặt thuốc giải rượu lên tủ đầu giường của nó, sau đó ra khỏi phòng ngủ.
Tắm rửa xong, Tào Diệp dựa vào ghế sofa trong phòng khách, nhớ lại bộ phim tối nay xem ở công ty Lâm Ngạn.

Tuy nói lúc đó ngủ đứt quãng, nhưng cũng may không bỏ lỡ bước ngoặt kịch bản.
Cậu sửa lại cảm nhận xem phim tối nay và ý kiến điều chỉnh hậu kỳ trên điện thoại sau đó gửi cho Lâm Ngạn, Lâm Ngạn vẫn chưa ngủ, sau khi nhận được tin nhắn chẳng mấy chốc đã trả lời cậu một câu: “Muộn thế vẫn nhớ anh à, ở cùng Lương Tư Triết thế nào, ngủ xong rồi hay là ngủ không thành?”
Tào Diệp chỉ nhìn tin nhắn một cái, sau đó lập tức dùng ngón cái nhấn vào mấy đề nghị vừa gửi đi trên màn hình, chọn thu hồi tin nhắn.
Lâm Ngạn: “.

.

.”
Tào Diệp ném điện thoại qua một bên, đi tới cạnh cửa tắt đèn trần, sau đó cầm lấy điều khiển từ xa mở máy chiếu lên, dùng thiết bị của khách sạn không quen lắm, cậu mở đại một bộ phim đánh quái vật quen thuộc của Hollywood, dựa vào thành ghế sofa nhìn màn hình một cách mất tập trung.
Điện thoại đặt bên cạnh cách chốc lát rung một lần, chắc là Lâm Ngạn nhận ra mình nhất thời nói ra lời không suy nghĩ, lúc này đang nghĩ trăm phương ngàn kế bù lại.
Nhưng Tào Diệp phớt lờ.

Mặc dù biết Lâm Ngạn nói đùa không có ác ý, nhưng thỉnh thoảng cậu cũng sẽ cảm thấy phiền.
Điện thoại rung cái nữa.

Tào Diệp bỗng nhiên nghĩ đến lúc nãy trong xe, điện thoại của Lương Tư Triết rung lên liên tục – sinh nhật của anh ta tại sao có thể cô đơn đến thế? Rõ ràng mấy năm trước rất náo nhiệt…
Có lẽ vì buổi tối lái xe lâu quá, cơ thể hơi mệt mỏi, phim vẫn chưa tiến vào tuyến chính đánh nhau, Tào Diệp đã dựa vào ghế sofa chìm vào giấc ngủ.

Không biết mơ màng ngủ bao lâu, bên tai vang lên một tiếng “Chao ôi”, cậu mở mắt nhìn, Tào Tự Ninh đứng trước cửa phòng ngủ chính.

Phim trên tường đã chiếu hết, dừng lại ở giao diện “phát lại” cuối cùng, mượn ánh sáng ảm đạm trên màn hình, Tào Diệp híp mắt lại, miễn cưỡng thấy rõ Tào Tự Ninh đứng ở đó giơ tay xoa trán.
“Tào Tự Ninh,” Tào Diệp dụi mắt, cổ họng hơi khàn, cậu cố nén buồn ngủ ngồi dậy khỏi sofa, “Mày mộng du à?”
“Anh Tư Triết?” Tào Tự Ninh quay sang, vẫn buồn ngủ nhìn cậu.
“…” Tào Diệp nhíu mày đi qua, “Mày uống đến ngu rồi hả Tào Tự Ninh?”
“… Anh? Đây là đâu…” Tào Tự Ninh rặt vẻ lơ mơ, “Nhà vệ sinh đâu?”
“Có phải mày bị người ta bán cũng không biết không?” Tào Diệp ôm bả vai nó dẫn sang bên cạnh, “Giỏi nhỉ.”
Cũng may Tào Tự Ninh khiến người bớt lo hơn cậu năm đó, tự mình giải quyết xong sau đó đi ra khỏi phòng vệ sinh, vô cùng buồn ngủ nhìn Tào Diệp: “Anh, sao anh ở đây?”
Tào Diệp dựa vào tường đợi nó đi ra, nhắm mắt túm lấy Tào Tự Ninh nhét nó vào phòng ngủ: “Để mai rồi nói.”
“Ò,” Tào Tự Ninh lảo đảo trèo lên giường, “Chóng mặt quá…”
Tào Diệp đóng cửa lại giúp nó, còn mình trở về phòng khách, cầm lấy điều khiển từ xa tắt máy chiếu.

Lúc cúi người đặt điều khiển lên bàn trà cậu liếc đến điện thoại để bên cạnh, cầm lên nhấn sáng màn hình nhìn thoáng qua, Lâm Ngạn gửi tin nhắn cả một màn hình:
“Đừng thu hồi mà Diệp Tử, anh vẫn chưa kịp xem đâu!”
“Mày mau gửi lại lần nữa đi, anh đang sầu đây này.”
“Anh sai rồi, sau này sẽ không nói đùa mày nữa được không?”
“Anh, mày là anh anh, gửi lần nữa đi anh!”
“Ngủ à, dậy nhớ gửi anh nhá!”
Tào Diệp vừa đi về phía phòng ngủ, vừa cúi đầu mở ý kiến hậu kỳ trước đó đã viết trong ghi chú điện thoại ra, gửi lại cho Lâm Ngạn, gửi xong cậu ném điện thoại lên giường, ngồi ở mép giường nhắm mắt cởi áo choàng tắm ra, đoạn vén chăn nằm lên giường.
Lúc chìm vào giấc ngủ mơ hồ phát hiện bên ngoài hình như bắt đầu mưa, hạt mưa đập lên cửa phát ra âm thanh lộp độp nhỏ vụn, ngay sau đó hình ảnh cuối cùng trong đầu trước khi ngủ là đám mây ngẩng đầu nhìn thấy trong sân sau ở Thanh Vĩ mấy tiếng trước.

Bây giờ đám mây kia bay tới rồi sao, nếu không tại sao bỗng nhiên đổ mưa? Lúc nửa mê nửa tỉnh Tào Diệp mơ màng nghĩ đến Lương Tư Triết đứng dưới đám mây kia hút thuốc.
Tiếp đó cậu lại nghĩ đến cảnh tượng nhiều năm về trước, hai người đã lâu không gặp ngồi trên ghế gỗ bên đường, cậu dùng bật lửa châm một điếu thuốc, rít chưa được hai hơi thì Lương Tư Triết vươn tay qua, lấy đi điếu thuốc lá giữa ngón tay cậu, tự mình rít hai hơi, “Cậu bao nhiêu tuổi mà đã hút thuốc hả?” Lương Tư Triết cúi người, dụi tắt điếu thuốc hút được một nửa trên mặt đất, “Bắt đầu từ khi nào?”
Đừng nghĩ nữa, Tào Diệp tự nhủ trong đầu, ngủ đi.