Mạt Thế Hamster Giàu Chảy Mỡ

Chương 18: Ngũ Nhất để ý hoa ven đường



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 18: Ngũ Nhất để ý hoa ven đường


Từng khóm khoa dại nhỏ bé ở ven đường nhẹ nhàng lung lay theo gió, cả nhóm Ngũ Nhất từ lúc bước vào thôn trang, liền mơ hồ cảm giác được một luồng khí tức khác thường.


Cả đoạn đường phía trước, ngoại trừ xác tang thi đầy đất, bọn họ không hề phát hiện bóng dáng một người sống nào, thậm chí là một con tang thi, vật tư trong nhà cũng bị dọn sạch sẽ.


Cả thôn làng to lớn, trống rỗng yên tĩnh chẳng khác nào một vùng đất chết.


Tạ Quân nhìn kiến trúc nhà cửa kiểu cũ xung quanh, thần kinh nhạy cảm làm cả người hắn không dễ chịu, không nhịn được mở miệng nói: "Sao càng nhìn càng thấy giống ngôi làng ma ám trong phim kinh dị vậy."


"Đậu móa!" Một tên đàn em bị hắn nói dọa cho sợ xanh cả mặt, xoa xoa cánh tay gào thét: "Anh, ông đừng có nói chuyện đáng sợ như vậy nữa!"


"Đồ đạc đều bị cướp đi hết, không chừng là có người từng tới nơi này. Thanh niên còn sống chắc đã chạy trốn hết, nhìn kỹ lại xác tang thi toàn là người già tuổi tác khá cao."


Võ Văn Vũ xoa cằm phân tích, cô trời sinh gan lớn, không cảm thấy sợ hãi. Nhìn xác tang thi xung quanh, tinh hạch trong đầu đều đã bị lấy đi.


"Đúng là như vậy." Viên lão hiệu trưởng cũng gật đầu phụ họa, sau đó nhìn con đường phía trước, mở miệng nói: "Chúng ta vẫn nên tiếp tuc lên đường thôi, nơi này không có gì đáng xem."


Thấy tất cả mọi người quyết định như vậy, Tạ Quân cũng chỉ có thể gật đầu, đè xuống cảm giác kỳ quái trong lòng, cùng mọi người tăng tốc tiến lên phía trước.


Nhưng ngay lúc này tiểu Ngũ Nhất lại kéo ống tay áo hắn một cái, chỉ vào mấy bông hoa trên đất, vẻ mặt khờ dại hiếu kỳ hỏi: "Tiểu Quân Quân, đó là hoa gì vậy ạ?"


"Nho nhỏ, thật đáng yêu nha!"


Mọi người nghe lời nói này đều mỉm cười, quay đầu lại nhìn thiếu niến đáng yêu như đang đến nông thôn du lịch, tâm tình nhất thời đều trở nên thư thái.


Viên lão hiệu trưởng kiến thức uyên bác đến gần hơn quan sát, một lúc sau vừa cười sờ sờ đầu Ngũ Nhất vừa kể ra một cái tên: "Mấy bông hoa nhỏ màu lam này gọi là Mẹ Chồng Ba Tư*, là hoa dại rất bình thường ở nông thôn."


Võ Văn Vũ đi tới, nắm tay Ngũ Nhất phòng ngừa cậu đi lạc mất. "Được rồi được rồi, đừng ngắm hoa nhỏ nữa, chúng ta còn phải tranh thủ lên đường đến nội thành trong hôm nay."


Bé chuột bị nắm tay kéo đi, ba bước quay đầu hai lần, tựa hồ cảm nhận được điều gì đó. "Em gái tiểu Vũ, hoa nhỏ rất luyến tiếc chúng ta đó!"


Mọi người nghe lời nói ngây thơ hồn nhiên của thiếu niên đều nhịn không được mà bật cười, chỉ xem như cậu quá yêu thích hoa dại mà thôi.


***


Vào giờ phút này, trong trường tiểu học ở đầu thôn giữa sườn núi, một bé gái gầy yếu mở ra đôi mắt xinh đẹp, ngắm nhìn hư không trước mặt.


Nhìn bóng lưng nhóm Ngũ Nhất đang rời đi, nhất thời gấp đến độ sắp khóc lên.


"Anh ơi, làm sao bây giờ, bọn họ phải đi! Bọn họ không có phát hiện chúng ta ở đây!" Bé gái giơ tay lau nước mắt, dị năng của nó quá yếu, không thể thăm dò đến phạm vi quá xa.


"Không sao, đừng khóc, có anh bảo vệ em!" Bé trai ở bên cạnh an ủi em gái mình, cổ tay lộ ra ngoài quần áo đầy vết thương xanh tím, nhưng ánh mắt lại dũng cảm kiên cường.


Lúc này, ngoài cửa đột nhiên truyền tới tiếng bước chân của người trưởng thành, hai đứa nhỏ lập tức co rúm lại, cả người sốt sắng nhìn về phía cửa. Bé gái sợ sệt trốn sau lưng anh trai, bởi vì sợ hãi tột độ nên cả người bắt đầu run rẩy.


Bé trai kiên định bảo vệ phía trước em gái, giây phút tên đàn ông mở cửa mà vào, trong đôi mắt phát ra nỗi căm hận thấu xương.


Theo tên đàn ông đến còn có hai đứa bé trai tầm lớp năm lớp sáu, ánh mắt đã tê dại trống rỗng, trong lòng đang ôm lấy một đứa bé nhỏ hơn đã bị hành hạ đến thoi thóp.


Nhìn tình cảnh này, bé trai trừng muốn rách cả mí mắt. Bé gái trốn phía sau nó che miệng thật chặt, đến khóc cũng không dám phát ra tiếng.


Tên đàn ông nhìn vào hai đứa bé còn sót lại trong phòng, thèm nhỏ dãi mà liếm môi một cái, nhưng cuối cùng lại cố nhịn xuống. Hôm nay đã chơi tàn hết một đứa, phải tiết kiệm đến ngày mai.


Ánh mắt thèm thuồng lưu luyến trên người bé gái một hồi, làm bé trai đang che chở cho em gái đều cứng đờ.


Cũng may cuối cùng hắn lại xoay người, thô bạo đẩy hai bé trai bên cạnh vào phòng, sau đó đóng sầm cánh cửa, khóa chặt.


Chờ tiếng bước chân của hắn hoàn toàn rời đi, hai anh em nó nhanh chóng đến bên hai đứa nhỏ đang bị thương. Con quỷ dữ đã đi xa, hai đứa bé khá lớn kia mới hồi phục lại một chút sức sống, nước mắt lập tức mãnh liệt trào ra.


"Xin lỗi, xin lỗi, chúng tớ không bảo vệ được Thao Thao." Hai đứa trẻ mười một tuổi không ngừng dùng cánh tay lau nước mắt, trên má trên cổ đều có vết thương bầm xanh. "Tên ác quỷ kia trói chúng tớ ở một bên, chúng tớ không nhúc nhích được, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn dằn vặt Thao Thao."


Nghe lời này, Na Na khóc càng thêm mãnh liệt, nhẹ nhàng nắm lấy tay Thao Thao, cũng không dám dùng sức, chỉ vì bé trai đã bị hành hạ thương tích đầy mình.


"Hu hu hu Thao Thao! Cậu tỉnh lại đi!"


Thân là anh trai, Khang Khang giờ khắc này cũng không nhịn được đỏ cả vành mắt, nặng nề lấy nắm đấm đấm vào đầu của chính mình, "Nếu anh mạnh hơn một chút là tốt rồi, anh có thể giết tên ác quỷ kia, đều là lỗi của anh!"


Thao Thao nằm trên đất mở mắt ra, suy yếu nhìn các đồng bọn nhỏ, khó khăn nở một nụ cười. "Em không sao, may là hắn không có đụng đến Na Na."


Nghe lời này, bốn đứa nhóc đứng xung quanh đều khóc thành đài phun nước. Thao Thao nói xong câu này, sức khỏe cũng thêm yếu hơn.


Khang Khang luống cuống nắm chặt tay Thao Thao, căm hận tên ác quỷ kia đến tận xương tủy, quyết tâm nói: "Đêm nay anh sẽ giết hắn!"


Nhưng hai đứa nhóc bên cạnh vừa khóc vừa lắc đầu. "Nhưng hắn hình như đã phát hiện ra cậu khác thường, tạm thời không muốn tìm cậu nữa rồi."


Những đứa trẻ lúc trước bị hành hạ một lần hai lần đều không tàn cũng chết, chỉ có Khang Khang là vẫn còn cí thể nhảy nhót tưng bừng. Tên đàn ông kia dường như cảm thấy kỳ lạ, lần này mới mặc kệ chủ động hiến thân, đột nhiên bắt Thao Thao đi.


Khang Khang nghe lời này, nhất thời như rơi vào hầm băng, nhìn về phía em gái của mình, đau khổ mà nắm tóc. "Tại sao lại như vậy, hắn làm sao coa thể phát hiện được!"


Nếu đã như thế, Na Na ở bên cạnh giống như không còn sợ hãi nữa, đứng lên lau khô nước mắt. "Chúng ta đi tìm người đến cứu mình đi! Em mới vừa nhìn thấy một anh trai xinh đẹp, mùi hương trên người rất dễ chịu, anh ấy nhất định sẽ cứu chúng ta!"


Mấy đồng bọn nhỏ lập tức tụ lại cùng nhau.


Không quan tâm thành công hay thất bại, bọn nó chỉ có một cơ hội này.


...


Mạnh Quang Diệu đang hấp thu tinh hạch, đột nhiên nghe thấy tiếng khóc thảm thiết bên trong 'phòng thú cưng', mất kiên nhẫn lập tức hung hăng đi tới mở cửa.


"Còn ầm ĩ nữa tao sẽ giết hết chúng mày!!!"


"Hu hu hu Thao Thao chết rồi!"


Hai đứa nhóc mười một tuổi vừa khóc mặt đầy nước mắt nước mũi vừa ôm thi thể Thao Thao đứng lên. Mạnh Quang Diệu nhìn đủng quần không ngừng chảy máu, mắng một câu "xúi quẩy" liền quen tay búng một cái, hai cái vòng màu đen như vòng xích chó đột ngột xuất hiện tròng vào cổ hai đứa nhỏ.


"Đi ném ra ngoài cho tao, đừng có giở trò! Chúng bây làm gì tao cũng có thể biết được!"


Hai đứa nhỏ im lặng nghe lệnh, ôm lấy thi thể Thao Thao cẩn thận đi đến phía sau núi.


Mạnh Quang Diệu liếc Khang Khang và Na Na ở trong phòng, hùng hùng hổ hổ đóng cửa lại.


Hai đứa nhỏ cẩn thận đặt Thao Thao xuống bãi cỏ, liếc nhìn đống thi thể các bé trai bé gái khác ở bên cạnh đang bốc mùi hôi thối, nước mắt lập tức chảy ra, không quay đầu lại trở về trường học.


Khi hai bóng dáng nhỏ bé biến mất khỏi đó, ngón tay của 'thi thể' Thao Thao đột nhiên nhúc nhích, sau đó nhẫn nhịn cơn đau đớn trên toàn thân, lảo đảo bò dậy đuổi theo hướng đường ra khỏi thôn.


May mắn tang thi trong thôn đều bị Mạnh Quang Diệu giải quyết hết, nếu không đối với mùi máu tanh trên người nó, chưa đi được vài bước đã bị cắn xé không chừa lại gì.


Tiểu Ngũ Nhất là một bé hamster thành tinh, cảm quan nhạy cảm hơn người bình thường rất nhiều, từ rất xa đã phát hiện có thứ gì đó đang đuổi theo bọn họ, liền dừng bước chân.


Võ Văn Vũ thấy linh hồn tiểu thiếu niên lại bay đi nơi khác, đột nhiên cảm thấy may mắn mình đã nắm chặt tay cậu, nếu không thì không biết lúc này cậu đã chạy đi mất không thấy bóng dáng.


"Sao thế?" Những người khác thấy hai người dừng lại cũng dồn dập nhìn sang.


"Có thứ gì đó đang đuổi theo chúng ta!" Tiểu Ngũ Nhất nhìn về phía sau nói một cách chắc chắn. Mọi người vừa nghe còn tưởng là tang thi, đồng loạt đề cao cảnh giác.


Cũng không lâu lắm, bọn họ liền nhìn thấy một điểm đen nho nhỏ lảo đảo chạy tới. Ngũ Nhất vừa nhìn thấy, không chút chần chờ rút tay khỏi tay Võ Văn Vũ xông ra ngoài.


Mọi người tuy rằng không thấy rõ, nhưng thấy tiểu thiếu niên gấp gáp cũng lập tức đuổi theo. Sau đó mọi người nhìn thấy một đứa bé trai ngã vào lòng Ngũ Nhất, gương mặt trắng bệch không chút máu, thương tích khắp người, cái quần tối màu cũng bị máu thấm ướt.


Khó có thể tưởng tượng đây là đã bị dằn vặt đến cỡ nào.


Mọi người đã thấy rất nhiều tang thi đáng sợ, đã thấy qua xác chết chất chồng, thế nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy một đứa bé sống sờ sờ bị ngược đãi. Dù trước tận thế có xem thời sự đưa tin, nhưng đối với rất nhiều người bình thường thì chuyện dơ bẩn như vậy cách họ quá xa xôi.


"Tại sao lại như vậy!"


Vài nữ ainh viên nhìn tình cảnh này, đều không nhịn được bụm miệng chực khóc. Tiểu Ngũ Nhất cũng kích động mà ôm lấy thấy thân thể nho nhỏ, mím môi, vành mắt đỏ bừng.


Viên lão hiệu trưởng cùng mấy sinh viên khoa y tiến đến, ôm lấy đứa bé đã ngất đi, lúc cởi quần áo ra lại nhìn thấy hình ảnh làm người ta giật mình.


Tạ Quân và Lưu Đại Sơn bọn họ đều không muốn nhìn mà xoay đầu đi nơi khác.


"Mẹ nó, súc sinh! ! !"


Thao Thao vào lúc này khôi phục một chút ý thức, cầm lấy ngón tay của Ngũ Nhất, giọng nói yếu ớt đứt quãng, mọi người hầu như không nghe rõ, chỉ có mình Ngũ Nhất nghe không sót một chữ.


"Anh ơi... Cứu người... Trong trường học..."


______
* Hoa mẹ chồng Ba Tư: tên Latin là Veronica persica, tên tiếng Anh là Persian speedwell hay bird's eyes - mắt chim.




________
Cục Lông: Tui làm chương này đã nói giảm nói tránh bớt một chút, vừa gõ vừa tức á -'д'-
=> Mấy chương gần đây tác giả dùng từ lóng này nọ nhiều quá nên tui làm chậm như rùa 🐢 🐢 🐢