Một Mình Ta Mỹ Lệ

Chương 20: 20





Giờ Mão còn chưa tới, tháp cao ở trung tâm Hàn Hoài Xuyên đã truyền đến một chuỗi chuông sớm nồng hậu, từ từ trôi dạt truyền khắp phạm vi môn phái.

Thiết Vân ôm chân Dịch Tuyết Phùng ở phía sau lôi kéo, tha thiết mong chờ: "Cha, cha ruột của ta, ta biết sai rồi, ngươi là người xinh đẹp nhất toàn bộ tam giới, là ta mắt mù mắt đui, ngươi tha lỗi cho ta đi mà."
Dịch Tuyết Phùng mặt không chút cảm xúc đi về phía trước, không hề để Thiết Vân đang đu trên đùi khổ sở cầu xin vào mắt.

Thiết Vân tiếp tục kêu rên: "Cha ngươi đừng bỏ rơi ta mà, mang ta đi Vân Hồ Thành đi, ta rất lợi hại, mấy nhãi con đó không phải là đối thủ của ta, nếu bọn chúng dám bắt nạt ngươi ta có thể đánh cho chúng gào khóc ngao ngao!"
Dịch Tuyết Phùng vẫn như cũ không hề bị lay động, Thiết Vân còn ôm chân hắn mãnh liệt không buông tay, lại đi đến một đoạn đường đá loang loang lổ lổ, đầu gối Thiết Vân muốn nở hoa theo, gào đến mức lỗ tai Dịch Tuyết Phùng cơ hồ muốn nổ tung.

Cuối cùng Dịch Tuyết Phùng không thể nhịn được nữa, cúi đầu lạnh lùng nói: "Dĩ hòa vi quý, đạo lý này ngươi không hiểu sao, đánh cái này đấm cái kia, Lâm Phàn dạy ngươi như thế sao?"
Thiết Vân tội nghiệp ngửa đầu nhìn hắn: "Lâm Phàn còn có biệt danh khác là chiến ma đầu(?), thích nhất bắt người đi luận bàn, lẽ nào cha không nhớ sao?"
Dịch Tuyết Phùng trầm mặc nửa ngày, trên mặt vẫn còn chút tức giận lạnh lùng chưa phát tác.

Tuy rằng về mặt tình cảm Thiết Vân trì độn, thế nhưng đối với tâm tình của Dịch Tuyết Phùng thì rõ như lòng bàn tay, hắn quan sát một hồi, mới cẩn thận từng li từng tí bò lên ôm lấy eo Dịch Tuyết Phùng, cọ cọ lên lồng ngực của hắn, nói: "Cha xinh đẹp của ta ơi, ngươi mang ta đi đại điển Tiên đạo đi mà, cầu xin ngươi đó."
Khó khăn lắm mới có một nơi tùy ý chém giết, Dịch Tuyết Phùng lại không muốn dẫn hắn ra ngoài chơi, cái này đối với Thiết Vân ham chơi hiếu chiến mà nói chính là chuyện thống khổ nhất trên đời.

Dịch Tuyết Phùng tức giận rốt cục bị câu "cha xinh đẹp" này lấy lòng, hắn sờ sờ đầu Thiết Vân, cong ngón tay búng một cái lên cái trán bóng loáng của hắn, mắng: "Còn nói bậy bạ nữa, đánh gãy chân ngươi."
Thiết Vân sờ cái trán đắc ý cười cười, mới cong cong khóe miệng lại đột nhiên ma sai quỷ khiến cảm thấy cảnh tượng này sao mà quen thuộc thế, ngay cả việc không hiểu vì sao Dịch Tuyết Phùng lại tức giận cũng như vậy.

Thiết Vân suy nghĩ hồi lâu, cũng không nhớ ra được cảnh tượng này đã gặp ở đâu.

Mãi đến tận khi hắn hóa thành bổn tướng(?) được Dịch Tuyết Phùng nắm trong lòng bàn tay, xuyên qua một nửa Hàn Hoài Xuyên, ở trước cửa thành to lớn nhìn thấy Ninh Ngu đứng trên thạch đài, Thiết Vân mới đột nhiên phát hiện ra nguồn gốc loại cảm giác quỷ dị bất bình thường kia là ở đâu.

Bộ dáng giận dỗi phun khí vừa rồi của Dịch Tuyết Phùng, còn có câu "Đánh gãy chân của ngươi", vậy mà giống y như đúc lão thất phu chết tiệt kia.

Thiết Vân lại bắt đầu lén lút âm mưu nuốt lão già khốn nạn dám làm hư cha hắn kia vào bụng.

Cửa thành Hàn Hoài Xuyên có một tòa thông thiên tháp cao lớn, nguyên bản vùng đất chính giữa bằng phẳng thế nhưng dần dần có vô số vòng ghế đá dâng cao lên, một tầng lại cao hơn một tầng, cuối cùng thành thế nhiều vòng đá vây quanh toàn bộ tháp cao ngay trung tâm.


Mà ở đỉnh tháp cao nhất, Vân Hồ Thành đã dừng chân được một buổi tối.

Vô số đệ tử ngồi trên băng đá chờ đợi, không biết từ khi nào, Dịch Tuyết Phùng vừa đến cửa thành, dung mạo xuất sắc kết hợp với phục trang chói mù mắt nhất thời dẫn tới bao nhiêu ánh nhìn, còn có người che miệng cười trộm, cùng đồng bạn chỉ trỏ bàn tán không ngừng.

Dịch Tuyết Phùng hoàn toàn không để tâm đến ánh mắt của người khác, mắt nhìn thẳng đi tới, tính toán chọn một chỗ không người ngồi đợi.

Thiết Vân an ủi hắn: "Không có chuyện gì, dù cha có ăn mặc thành như vậy, cũng vẫn đẹp hơn bọn họ như thường."
Chỉ là có chút chói mắt.

Dịch Tuyết Phùng không đáp, hắn híp mắt nhìn quanh bốn phía: "Dạ Phương Thảo bọn họ đi đâu rồi? Ngươi nhìn thấy không?"
Thiết Vân bay lên nhìn một chút, hồi lâu mới nói: "Ầy, kia kìa, một cái đầu trọc chói lóa, nhìn rõ lắm nha."
Dịch Tuyết Phùng: "..."
Đám người Dạ Phương Thảo thấy Dịch Tuyết Phùng từ nãy, Dịch Tuyết Phùng vừa nhìn sang, Dạ Phương Thảo liền đứng lên vẫy tay với hắn.

Thiết Vân dịu ngoan vắt bên hông của Dịch Tuyết Phùng, cùng Dịch Tuyết Phùng chầm chậm bước tới chỗ Dạ Phương Thảo.

Dịch Tuyết Phùng còn chưa tới, Dạ Phương Thảo đã chỉ vào một thân rêu rao của hắn kia rồi cười phớ lớ với Giang Tức Vọng đứng bên cạnh: "Ngươi xem bộ dạng của hắn kìa, lúc ta cập quan cũng không thèm ăn mặc hoa hòe lòe lẹt đến như thế, hắn không biết mất mặt sao? Á há há há!"
Giang Tức Vọng bất đắc dĩ nhìn hắn: "Ngươi a, sớm muộn gì cũng hại thân do cái tính không giữ mồm giữ miệng đó."
Dịch Tuyết Phùng tư thái thản nhiên đi tới đứng cạnh bọn họ, nhàn nhạt nói: "Đại sư, ngươi mang theo Dạ Minh Châu trên người sao?"
Dạ Phương Thảo không rõ, điểm điểm Linh Phân Ngọc thắt trên cổ: "Ở đây sao, hỏi cái này làm gì?"
Dịch Tuyết Phùng hết sức chân thành: "Ta thấy chúng ta không cần mang đâu, đầu của ngươi đủ để thay thế được Dạ Minh Châu rồi."
Dạ đại sư: "..."
Dạ Phương Thảo lập tức nổi giận: "Lâm Phù Ngọc cha ngươi..."
Ầm ầm ầm ——
Đỉnh đầu đột nhiên vang lên một tiếng thật lớn, dọa Dạ Phương Thảo sợ hết hồn, vội vã ôm đầu ngồi xổm xuống.


Hắn càn quấy quen rồi, thiếu chút nữa đã quên cha của Lâm Phù Ngọc chính là vị Lâm Phàn Quân phi thăng nhập thiên đạo kia.

Dịch Tuyết Phùng mím mím môi, nhìn thấy Dạ Phương Thảo bị sợ đến như vậy, nhịn không được trực tiếp bật cười.

Giang Tức Vọng kéo Dạ Phương Thảo ngồi chồm hỗm trên mặt đất lên, tức giận nói: "Ngươi mỗi chút tiền đồ này, mau đứng dậy, không ai muốn đánh ngươi, là động tĩnh truyền tống tháp cao."
Dạ Phương Thảo lúc này mới tiểu tâm dực dực buông tay ra, đỡ ghế đứng lên.

Dịch Tuyết Phùng ở bên cạnh cong con mắt cười cười, Dạ Phương Thảo phẫn hận lườm hắn một cái, cũng không dám tiếp tục ân cần hỏi thăm cha hắn như vừa nãy.

Mọi người dồn dập ngẩng đầu nhìn lên.

Bên cạnh tháp cao Hàn Hoài Xuyên đã có vô số bùa chú sáng lên, lối vào chầm chậm mở ra một con đường to lớn nối thẳng đến cửa đá, âm thanh cửa đá mở ra cực kỳ trầm vọng, kèm theo trong đó còn có tiếng phiến đá ma sát nhau chói tai.

Mặt đất dưới chân bọn họ hơi rung nhẹ, uy áp phía trên tháp cao mạnh mẽ như thác đổ, các đệ tử cách khá xa bị ép tới mức suýt nữa quỳ sụp trên mặt đất.

Ninh Ngu cùng một đại năng tam giới khác chẳng biết từ khi nào đã đứng ở phía trước tháp cao trước, một hồng y nữ nhân chậm rãi nâng cán dù, mép dù rũ xuống từng dải hồng trù*, bị gió thổi phất qua chậm chậm phiêu du bốn phía, hoàn toàn ngăn cách uy áp từ trên ép xuống ở bên ngoài.

*hồng trù = lụa đỏ
Nàng nhàn nhạt hướng về phía Ninh Ngu bên cạnh nói: "Ninh Ngu sư huynh, ngươi đang nhìn ai?"
Ninh Ngu thu tầm mắt lại, không hề trả lời vấn đề này: "Không phải nói Thanh Lâm sẽ trở về sao, tại sao lại là ngươi?"
Quy Hồng Sơn Tước Thanh mỹ mạo khuynh thành, nàng nghiêng nghiêng đầu, cười đến độ giả tạo lại quỷ dị, thế nhưng nhìn kỹ có loại cảm giác không khỏe kỳ quái: "Ta nghe nói ngươi tới, cho nên muốn tới thăm ngươi một chút, xem ngươi dạo này sống thế nào."
Rõ ràng nàng cười lên rất mỹ lệ, thế nhưng sắc mặt Ninh Ngu lại trầm xuống, lạnh lùng nói: "Đừng cười như vậy."
Tước Thanh nói: "Chẳng lẽ ngươi không thích như vậy sao?"
Ninh Ngu cau mày nhìn nàng ta.

Tước Thanh lại cười, trong khoảnh khắc đó, nụ cười kia vậy mà giống Dịch Tuyết Phùng như đúc, nhưng rất nhanh, nàng đột nhiên khôi phục lại gương mặt vô cảm thường ngày, lạnh như băng nhìn y, phảng phất như kéo toàn bộ lớp ngụy trang dày đặc xuống, lộ ra răng nanh chân chính.


Âm thanh Tước Thanh nhẹ nhàng như gió thoảng, phiêu phiêu đến làm nguời nhút nhát: "Ninh Ngu, khi nào thì ngươi mới có thể đi chết đây?"
Ninh Ngu nghe lời nguyền rủa ác độc, thần sắc không có một tia gợn sóng.

Những tu sĩ khác bên cạnh tò mò nhìn bọn họ, dựa theo đạo lý mà nói, Ninh Ngu cùng Tước Thanh đều là người của Quy Hồng Sơn, coi như có bất hòa cũng không đến nổi muốn nguyền rủa đối phương đi chết đi.

Tước Thanh lạnh lùng nhìn y, không nói một lời, bình tĩnh quay đầu tiếp tục nhìn vào hư không, trong tròng mắt là một khoảng trống vắng vô thần.

Tống Kính Sênh cùng Nam Túng liếc mắt nhìn nhau, khe khẽ lắc đầu.

Âm thanh truyền tống của tháp cao thong thả dừng lại, Tước Thanh nhìn Vân Hồ Thành trên đỉnh đầu, con ngươi lạnh nhạt cực điểm, cán dù trong tay nhẹ nhàng xoay tròn, hồng trù di động, nhẹ nhàng đánh vào vai Ninh Ngu.

Nàng nâng gót đi về phía trước, chỉ để lại một câu: "Vô luận ngươi giết bao nhiêu người làm hắn chết, đều không thể nào xóa bỏ sự thật hắn chết là vì ngươi."
Con mắt Ninh Ngu run lên.

Tước Thanh sau khi nói xong, che dù chậm rãi mà đi, bên dưới cán dù nhẹ nhàng rũ xuống một miếng mộc bài chạm trổ hoa văn dùng tơ hồng xuyên qua, gió nhẹ nhàng thổi một hơi, mộc bài phiêu đãng lắc lư một phen, lộ ra một chữ "Tuyết" xiên xiên vẹo vẹo được khắc lên.

Đại điển Tiên đạo không có bất kỳ lời mở đầu dư thừa nào, tất cả mọi người biết cách đi vào Vân Hồ Thành, các thiếu niên vuốt Linh Phân Ngọc giữa mày, chầm chậm hướng về phía cửa lớn tháp cao truyền tống xuất phát.

Trên mặt mỗi thiếu niên đều mang theo tự tin chiến thắng, năm người thành một đoàn, tin chắc lần đại điển Tiên đạo này chính mình nhất định có thể lấy được vị trí người đứng đầu.

—— ngoại trừ Dịch Tuyết Phùng.

Hắn cùng bọn Dạ Phương Thảo tiến lên phía trước, mặt mày mờ mịt nhìn mọi người, thật giống như tất cả mọi người đều biết phải làm thế nào, chỉ mình hắn.

Hắn thật sự không nhịn được, chọc chọc Dạ Phương Thảo: "Đại sư, chúng ta làm sao đi lên?"
Lời vừa nói ra, người bên cạnh nghe như thế liền dùng loại ánh mắt như thể đang nhìn một kẻ ngu si nhìn hắn.

Dịch Tuyết Phùng trên mặt hờ hững đáp lại, nội tâm hoảng loạn đến không xong.

Dạ Phương Thảo khinh bỉ nhìn hắn, tựa hồ muốn trào phúng hắn vài câu, nhưng sực nhớ ra người này còn người bảo hộ, cưỡng ép nuốt xuống vô số từ ngữ trào phúng chuẩn bị kỹ càng, hừ hừ: "Không phải đã nói với ngươi rồi sao, chúng ta sẽ đến truyền tống trận trong tháp cao để tiến vào Vân Hồ Thành, Linh Phân Ngọc phải bảo vệ cho tốt, không được để người khác cướp đi nếu không sẽ bị đá bay ra ngoài."
Lão già Dịch Tuyết Phùng cái hiểu cái không gật gật đầu.


Từng người từng người một tiến vào tháp cao phát ra ánh sáng trong trận pháp, bước chân một khi đạp lên trận pháp truyền tống, thân thể lập tức hóa thành một đạo lưu quang, nhanh chóng hướng về phía thông thiên tháp cao bên trên Vân Hồ Thành phóng đi.

Năm người nhóm Dịch Tuyết Phùng chầm chậm tới gần tháp cao, đúng lúc đang muốn tiến lên, bên cạnh đột nhiên một trận xôn xao, đoàn người như rẽ nước đột nhiên tách ra, Ninh Ngu toàn thân mang áo bào đen mặt không đổi sắc hướng tới chỗ Dịch Tuyết Phùng đang đứng.

Mọi người hai mặt nhìn nhau.

Ninh Ngu mặt lạnh đi lên trước, đứng trước mặt Dịch Tuyết Phùng, giữa mày tất cả đều là ghét bỏ: "Ngươi ăn mặc cái đồ quỷ quái gì vậy?"
Dịch Tuyết Phùng nghi hoặc nháy mắt mấy cái.

Ninh Ngu cưỡng ép kéo kiện y phục màu đỏ tía cay mắt của hắn xuống, ném ngoại bào của mình tới, lạnh lùng nói: "Đổi."
Dịch Tuyết Phùng bận rộn nắm kéo y phục phủ trên đầu mình xuống, Ninh Ngu đã quay người đi.

Dịch Tuyết Phùng: "Kiếm tôn?"
Ninh Ngu không quay đầu lại: "Nhớ kỹ lời của ta, không đoạt được vị trí đứng đầu, lập tức mang Thiết Vân kiếm đến trả lại cho ta."
Dịch Tuyết Phùng sửng sốt một chút, mới nhẹ nhàng gật đầu.

Chờ Ninh Ngu đi rồi, Dạ Phương Thảo cùng Giang Tức Vọng mới kéo đến, một lời khó nói hết nhìn hắn.

Dịch Tuyết Phùng nắm áo bào còn lưu lại nhiệt độ trên vai, đột nhiên cong môi cười cười.

Mọi người thấy nụ cười trên mặt hắn, trong lòng không hẹn mà cùng bay lên một ý nghĩ:
Bộ y phục lúc trước của hắn thật khó nhìn.

Không khác nào thoát thai hoán cốt - Dịch Tuyết Phùng hướng về phía Dạ Phương Thảo nháy mắt một cái, nói: "Chúng ta đến Vân Hồ Thành, lập tức đi cướp Linh Phân Ngọc của những người khác đi."
Thiết Vân: "..."
Tác giả có lời muốn nói: Thật là thơm.

- ------------------------------
Editor: Phùng Phùng khi biết Thiết Vân muốn ăn Ninh Ngu: Con trai bảo bối muốn nuốt chồng vô bụng thì phải nàm thao??? GẤP! Online chờ! Chồng chủ động cởi áo trước mặt ta thì phải nàm thao? GẤP! online chờ!.