Mỹ Nhân Bại Hoại

Chương 32: THÁI TỬ MẮC BỆNH LẠ



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thủy quốc chào đón bọn họ bằng một cơn mưa phùn rải rác. Trương Lập Á ngắm mưa bên ngoài cửa sổ rồi quay sang ôm lấy Hoàng Tử San ở bên cạnh. Họ đang dừng chân ở một khách điếm nhìn cũng rất sạch sẽ. Trần Ngọc Hà lại hóa thành chuột vì đã quá ngày trăng rằm phải đợi gần nữa tháng nữa, cô mới có thể trở lại thành người. Vì bận lo cái vụ Mộc thiên thạch nên chưa kịp nói với Dương Ngọc Lan câu nào thì đã bị hóa lại thành chuột. Thật đau lòng!!

-San nhi có thích mưa không?

-Á Á thích thì San San thích!

-Ngốc! Nàng cũng đừng bắt chước ta như vậy, phải có thứ gì khác của riêng nàng chứ!

-Ân... Có...

Vậy San nhi thích gì?

-San San thích Á Á, thích nhất là Á Á, thích ở bên Á Á, thích được Á Á ôm và cho ăn kẹo!

Trương Lập Á đỏ mặt cười trừ

-Nàng lại nói lung tung...


-San San không nói lung tung, San San nhớ kẹo của Á Á...

Trương Lập Á buông nàng ra rồi cười giảo hoạt

-Nhưng ta lại thích kẹo của San nhi hơn thì phải làm sao?

Từ sau lần quan hệ mập mờ ấy. Trương Lập Á cứ mỗi đêm đều nhớ đến thân thể tuyệt mỹ của Hoàng Tử San. Lúc đó vì mãi lo giải độc nên chưa được nhìn ngắm kĩ cho lắm khiến cô tiếc nuối không thôi! Bây giờ...

-Á Á thích là được mà...!

-Ấy nàng làm gì vậy?

-Cho Á Á kẹo của San San

-Nè...

Trương Lập Á chưa kịp ngăn lại thì Hoàng Tử San đã cởi thắt lưng rồi tuột luôn lớp áo bên ngoài ra khiến cơ thể Trương Lập Á bỗng nhiên bị thêu đốt dữ dội.

-Nè San nhi!

Bây giờ Hoàng Tử San chỉ còn mặc đúng một lớp yếm mỏng cùng một chiếc quần trắng bên trong. Trương Lập Á phụt cả máu mũi khi nhìn đến mỗi một tấc trên da thịt nàng. Trắng sáng, mịn màng... Khiến bụng dưới của cô lại phát nóng lên. Cô cũng không làm gì cứ thế mà si ngốc nhìn cho đến khi Hoàng Tử San lột luôn lớp phòng ngự cuối cùng để lộ hai khỏa bánh bao trắng nõn căng tròn.


Cơ thể của con gái mới lớn quả nhiên tuyệt hảo. Đầṳ ѵú săn chắc, hồng hào mơn mởn cứ dựng sừng sững trước mặt Trương Lập Á như thể mời gọi cô hãy cứ đến và thưởng thức nó.

-San nhi, ta chịu không nổi đâu, nàng mặc áo lại đi!

-San San cho Á Á ngậm kẹo. Á Á không thích kẹo của San San sao?

Càng nói Hoàng Tử San càng tới sát hơn Trương Lập Á, Trương Lập Á đổ mồ hôi hột lùi ra sau cho đến khi cả thân thể cô té ngã xuống giường, Hoàng Tử San vẫn chưa buông tha. Nàng đè lên người cô, chớp chớp mắt... ngây thơ nói

-San San cho Á Á ăn...

Sau đó đưa sát hai khỏa bánh bao vào mặt Trương Lập Á. Trương Lập Á nhịn hết nổi cô cũng đưa tay bắt lấy khối thịt mềm mại kia rồi cho vào miệng mút lấy mút để.

-A.... Á Á.... cảm giác rất lạ...

-Ưʍ.. San nhi. Là nàng tự cho ta đó!


Trương Lập Á lật người Hoàng Tử San lại, cô đè lên người nàng. Bàn tay hư hỏng bóp lấy hai khỏa ngực kia rồi thay phiên cho vào trong miệng mà thưởng thức. Trên người Hoàng Tử San lúc nào cũng tỏa ra một mùi hương rất nhẹ, khiến lòng của Trương Lập Á cũng phiêu lãng theo. Khi xưa coi phim 'Hoàn châu công chúa' cô cứ luôn tự hỏi... liệu mùi hương trên người Hàm Hương là từ đâu ra và có hương thơm thế nào thì từ bây giờ... Cô đã có thể thông qua thân thể Hoàng Tử San mà đoán ra được vì cơ thể nàng cũng tự tỏa ra hương thơm như Hàm Hương vậy, thậm chí cô còn mơ hồ ngửi ra được đó chính là mùi phấn em bé... Johnson's Baby....!! 😂

Cô để ý cho dù đi tận hai, ba ngày không tắm thì cơ thể nàng vẫn cứ thơm tho như vậy, y như một hủ phấn ngàn năm.

-Ư.... Á Á, khó chịu quá!
Hoàng Tử San ưỡn người rêи ɾỉ khi Trương Lập Á cứ mút hết bên này đến bên kia. Nàng không hiểu sao hạ thân bên dưới của nàng lại tiết ra nước như vậy, thứ nước này rất ấm lại còn dinh dính khiến nàng rất khó chịu!

-Á Á... San San hình như tè dầm rồi!

Hoàng tử San hoảng sợ vịn lại gương mặt còn đang say mê hưởng thụ kia. Trên mặt Trương Lập Á bây giờ chỉ còn khắc đúng ba chữ..."Đại dâm tặc". Trương Lập Á mơ hồ hỏi lại...

-San nhi nói gì?

Hoàng tử San đỏ mặt ậm ừ đáp

-San San hình như là tè dầm rồi! Huhu

Nàng chợt òa khóc lên khiến Trương Lập Á cũng giật mình tỉnh mộng. Cô đưa tay luồn vào trong quần rồi sờ xuống nơi xuân xanh của nàng. Chỗ đó bây giờ rất ấm, lại còn dinh dính. Cô phì cười...

-San nhi không phải tè dầm đâu, phải nói sao ta... Thì ..... Aizzzz nói chung San nhi không có tè dầm đừng sợ! Ta ẵm nàng đi tắm nha !!!
-Ân....

Sau khi kêu người đem mộc dũng vào phòng, Trương Lập Á nhẹ nhàng tắm rửa, thay y phục cho Hoàng Tử San. Cô lại ngồi chải lại tóc cho nàng. Dạo này việc chải tóc cho Hoàng Tử San là việc mà cô thích nhất!!

Cốc_cốc_cốc

-Tiểu Á, ta và Lan tỷ vừa nấu cơm xong. Có thể dùng !!

Trương Lập Á giật mình khi nghe giọng nói của Mộc Quế Anh. Cô lau đi mồ hôi hột cứ y như vừa vụиɠ ŧяộʍ xong vậy! Cô không sợ Mộc Quế Anh hiểu lầm.... Cô chỉ sợ họ khinh cô đi bắt nạt một kẻ ngốc thôi!!... Mà họ lại không hay biết chính kẻ ngốc này mới là người đã dụ dỗ cô trước. Đời mà... ai lại đi tin một kẻ ngốc có thể dụ dỗ người đang tỉnh táo như cô, vì vậy... cô căn dặn Hoàng Tử San không được nói chuyện hôm nay ra ngoài. Hoàng tử San cũng gật đầu hứa thì cô mới yên tâm dẫn nàng xuống dưới để dùng bữa.
Còn vì sao lại phải đích thân nấu là vì người ở Thủy quốc này ăn quá mặn, chắc do họ ở vùng biển nên nấu ăn khiến cả nhóm bọn họ không tài nào nuốt nổi. Do đó Mạnh Hùng Dũng mới đề nghị mọi người cùng vào bếp nấu cơm. Trần Ngọc Hà là chuột thì không nấu được rồi còn Hoàng Tử San thì ngốc nên cũng loại luôn. Trương Lập Á thì khỏi bàn... chỉ biết ăn không biết đụng móng tay. Khi xưa còn ở nhà chung với Trần Ngọc Hà đều là một tay Trần Ngọc Hà nấu nướng lấy. Chứ để Trương Lập Á mà vào bếp khéo nổ nguyên cả cái bếp!! Vì vậy Mạnh Hùng Dũng, Dương Ngọc Lan cùng Mộc Quế Anh phải nhận lấy nhiệm vụ cao cả này và đương nhiên Mộc Quế Anh cũng chỉ biết chẻ củi, cắt rau cắt thịt. Dương Ngọc Lan thì đứng bên phụ còn đầu bếp chính vẫn là Mạnh Hùng Dũng !!! Người đàn ông... À không là người đàn ông nữ tính nhất của nhóm!!
-Chà quá ngon luôn!

Trương Lập Á trầm trồ khen còn không quên gấp một miếng thịt cá đã được cô cẩn thận lấy xương ra hết cho Hoàng Tử San. Mộc Quế Anh có hơi buồn bã nhìn cô. Thấy vậy cô cũng gấp cho nàng một cái đùi gà, Mộc Quế Anh mới vui vẻ mà gấp lại cho cô một miếng rau xào.

-À... Ta không ăn được rau này!

Trương Lập Á dị ứng nhất là cải xanh. Cô từ nhỏ đã không thích ăn chúng, lớn lên cũng vậy! Hễ mỗi lần thấy món cải cô đều đầu hàng, không cách nào ăn được nhất là những loại cải có mùi hăng nồng.

Mộc Quế Anh lại buồn bã cúi đầu. Nàng thật thất bại, nói yêu người ta nhưng lại không biết một chút gì về sở thích của người ta mà còn dám nói yêu sao?

-Nè... Anh nhi, hay nàng gấp dùm ta miếng thịt heo chiên đi, ta rất thít ăn thịt heo.

-Ừ...

Mộc Quế Anh lại vui vẻ gấp miếng thịt heo chiên đặt vào bát Trương Lập Á. Trương Lập Á thở dài trong lòng.... Sao ngay cả nàng cũng hóa thành hài tử như vậy?
-Á Á... Có phải ăn ngon hơn kẹo của San nhi không?

PHỤT_

Trương Lập Á vừa ăn miếng thịt heo đã phải phun hết ra ngoài. Miếng thịt heo đáng thương kia còn chưa được nhai đã phải nằm bẹp dưới đất

-Khụ khụ khụ...

Trương Lập Á hốc cơm nên ho khan, Mộc Quế Anh và Hoàng Tử San cùng lo lắng vỗ vỗ lưng cô

-Á Á sao vậy? San San nói sai làm Á Á nghẹn sao?

-Khụ khụ... San nhi, ban nãy nàng hứa với ta cái gì?

-A... San San quên mất, xin lỗi Á Á!!

Hoàng tử San tự lấy tay bịch miệng mình lại. Trương Lập Á lắc đầu ngao ngán. Vừa dặn nàng đó nàng lại quên ngay...

Cả nhóm đều không hiểu cả hai đang nói gì chỉ có Mạnh Hùng Dũng là cười gian tà nhìn Trương Lập Á

-Kẹo gì vậy ta? Tiểu Á... ngươi có kẹo ngon mà không chia cho mọi người a....

Nhìn bản mặt hắn là biết đầu hắn đang suy nghĩ đen thùi lùi rồi. Trương Lập Á tức giận nói
-Nếu không nói được câu tử tế thì xin hãy tự hủy, à không... tử vong luôn đi!!! (Sr vì đã đu trend trên tiktok 🤣)

-Hehe... Ta nói có gì mà không tử tế đâu hay là do tiểu Á ngươi nghỉ bậy thôi!

-THÔI... NÍN LUÔN ĐI. Ta đi ngủ!!

-San San cũng đi ngủ, San San ngủ cùng Á Á

-Không được, tối nay nàng ngủ với Lan tỷ đi, ta phạt nàng vì nàng... hư!

-Á Á...

Hoàng Tử San miếu máo nhìn theo bóng lưng Trương Lập Á, chỉ có Mộc Quế Anh là suy nghĩ mãi không hiểu... chuyện ăn kẹo mà Hoàng Tử San nói là gì!!

.

.

.

.

.

.

.

-Chà... Thật sự chúng ta phải cắm đầu xuống cái biển này ư? Không chết cũng tiêu tan!

Mạnh Hùng Dũng chống tay, đứng ẹo qua một bên nói.... Trương Lập Á tán vào mông hắn một cái.... ý kêu hắn đừng có chắn trước mặt cô.

-Quỷ xứ à, hết cả hồn vía hà, dê người ta...ứ hừ

-Cút ra coi....
-Xía.... Quỷ bạo lực!!

Trương Lập Á trầm ngâm suy nghĩ, nghe người dân nơi đây nói chỗ kì dị nhất là nằm ở biển này. Lâu lâu tàu bè bắt cá ngang qua đều sẽ thấy bên dưới lòng biển có thứ gì đó phát sáng lên. Chắc chắn là cổng vào thế giới song song rồi. Thế giới của người cá!!

-Ừm... Lan tỷ, bữa tỷ có nói công dụng của Thủy long ngọc chính là điều khiển được nước?

-Ừ đúng vậy, chẳng lẽ nàng tính...

-Phải... Nào... lại phải đi đào Thủy long ngọc thôi! Càng nhiều càng tốt nha mọi người !!!

Khoảng một canh giờ sau cả nhóm tụ lại bên cạnh biển. Trương Lập Á chia cho mỗi người khoảng mười viên đá để nhét vào trong người sau đó hỏi Dương Ngọc Lan

-Làm sao điều khiển theo ý mình muốn đây?

-Cái này không phải ai cũng làm được! Chúng ta cần tập trung hết tất cả lý trí thì mới có thể điều khiển được dòng nước. Muốn làm vậy thì tâm phải sạch, không nên có nhiều tạp niệm và suy nghĩ ở trong đầu
-Phiền vậy sao?

-Ừm!

-Vậy tất cả chúng ta cùng tập trung suy nghĩ đi. San nhi thì không cần đâu vì nàng ta làm sao mà tập trung điều khiển được!

Nhưng vượt ngoài mong đợi của Trương Lập Á là... cả đám không ai làm được ngoại trừ Hoàng Tử San, lúc này Trương Lập Á mới vỗ trán nói

-Ây da sao ta không nghĩ ra. Chúng ta đều là những người mang nặng nhiều tâm tư khác nhau tất nhiên sao bằng đầu óc đơn giản của Hoàng Tử San được, nàng ta không cần suy nghĩ nhiều cũng có thể làm được,  đơn giản vì nàng ta không có lo nghĩ nhiều như chúng ta. Đúng rồi San nhi à... Nàng hãy điều khiển tách hai dòng nước ra đi!

-Ân....

Hoàng tử San nhắm mắt chừng một phút thì nước biển đã từ từ được tách ra... Cho đến khoảng giữa dòng, Trương Lập Á mới thốt lên...

-Thấy rồi .... Chính nó...!!

-Mau đi thôi, để San nhi đi trước chúng ta chầm chậm theo sau nàng!!!
-Ừa...

-Nhớ đi theo đường mà San nhi đi !!

Cả nhóm gật đầu rồi cẩn thận đi theo phía sau Hoàng Tử San

San nhi đừng có mất tập trung nha!! Nàng mà mất tập trung là cả đám không phải xuống gặp người cá mà là đi thang máy xuống gặp diêm vương luôn á!

Đang hồi hộp bước từng bước cho đến gần cánh cổng thì bỗng nhiên dòng nước hai bên đột ngột đóng lại phía sau lưng họ, khiến Trương Lập Á la to...

-Chết cha... Chạy đi bà con....

Rồi cô nắm lấy tay Hoàng Tử San mà cắm đầu chạy cho đến khi

Ào_

Dòng nước dập cả nhóm văng tới ngay cánh cổng sừng sững kia, nhưng tuyệt nhiên nơi đây cũng không có một giọt nước nào có thể vào được. Nó tựa như được lập kết giới vậy, bất khả xâm phạm...

-Dưới đây có không khí sao?

Cả nhóm đều thắc mắc chắc là người cá đã tạo nên thủy vương quốc này và họ cũng là người giống như chúng ta ư?... cũng cần một lượng không khí để thở còn không khí lấy từ đâu thì chả ai biết được!
-Có chắc họ là người cá không??... nhiều khi thế giới này được xây dưới biển thôi, họ chắc cũng là người như chúng ta!

-Ta không biết nhưng từng nghe bệ hạ kể với vương phi rằng. Những người ở thủy vương khi bơi ra biển họ mới hóa thành người cá thôi. Còn ở bên trong thì vẫn là người như chúng ta, có điều da của họ là màu xanh và khi hóa thành người cá thì họ cũng sẽ mọc ra hai mang tai ở hai bên, cơ thể họ còn có vảy nhưng họ lại trông rất đẹp!!

-Ơ... nhưng sao họ có thể bơi lại trên biển?

-Thần long chỉ canh giữ trên mặt biển, họ chỉ là không được rời khỏi mặt biển thôi chứ bơi dưới biển vẫn được!!

-Vậy sao? Vậy chỉ có thế giới của ông là tạo hóa thất bại thôi tiên vương à. Ma vương dù sao cũng đẹp mà người ở thủy vương cũng đẹp chỉ có ông là... Chậc chậc chậc... Tiên mà lại không giống tiên chút nào!
-Nè, ý ngươi là sao đây? Muốn quánh nhau hả?

-Haha đùa chút chơi mà!!

-Xía...

-San nhi, ban nãy sao nàng lại không đều khiển được luồng nước nữa vậy

-San San...

Hoàng tử San đỏ mặt ấp úng thì Trương Lập Á đã biết nàng nghĩ gì nên nhanh chóng nói thêm

-Thôi thôi... dù sao cũng đã vào được đây, ta không trách nàng đâu, đừng lo, nha....

-Ân....

-Mau mở cổng đi, lần này dùng trâm mà chích đừng rạch tay nữa!

-Ân

Hoàng Tử San ngoan ngõan gật đầu, nàng rút trên đầu xuống một cây trâm bạc mà Trương Lập Á lúc ở khách điếm đã cài lên tóc cho nàng. Cây trâm này không có gì đặc sắc, nhưng là chính tay Trương Lập Á tạo ra nó để tặng cho Hoàng Tử San, nên nàng rất yêu quý nó!

Dùng đầu nhọn đâm vào tay, Hoàng Tử San hơi nhăn mặt rồi sau đó đặt lên ấn ký...

Xẹt_ xẹt_

-Cánh cổng cao ngất, đồ sộ bắt đầu mở ra...
-Quào...

Cả nhóm đều trầm trồ bước vào

-Chít chít chít [Tiểu Á chỗ này y như thủy cung mà tụi mình hay đi lúc nhỏ vậy]

-Ừ đúng đó, tao cũng thấy vậy!

Họ bước qua đường hầm toàn là cá ở trước mắt. Cảnh tượng còn đẹp hơn cả thủy cung.

-Chít chít chít [Liệu dưới này có cá mập không ta?]

-Có cũng không xâm phạm vào đây được đâu![BHTT] MỸ NHÂN BẠI HOẠI - chương 32: THÁI TỬ MẮC BỆNH LẠ

ẢNH MINH HỌA ĐƯỜNG VÀO THỦY VƯƠNG QUỐC!
-Á Á đẹp quá...

Hoàng tử San vui vẻ nhảy nhót bắt lấy cánh tay Trương Lập Á mà ngắm nhìn xung quanh

-Cá bơi trên đầu San San nè, nhiều cá quá

-Ừ... San nhi đừng nhảy kẻo té!

-Ân...

Trương Lập Á cười vuốt đầu nàng. Mộc Quế Anh thấy vậy cũng chỉ buồn bã đi sau cả hai, Dương Ngọc Lan an ủi nàng.

-Quan trọng nhất là chữa được bệnh cho công chúa, những chuyện khác tỷ đừng nghĩ đến nữa!

-Ừ!

Mộc Quế Anh cũng chỉ biết gật đầu. Nói sao thì công chúa cũng đã từng cưu mang nàng! Nàng không thể vì một chữ 'tình' mà xao lãng như vậy!!

-Chà chà...

Cả Trương Lập Á và Mạnh Hùng Dũng đều há hốc mồm trước sự uy nghi của thủy vương quốc[BHTT] MỸ NHÂN BẠI HOẠI - chương 32: THÁI TỬ MẮC BỆNH LẠ
ẢNH MINH HỌA THỦY VƯƠNG CUNG

-Đây không phải là thế giới hiện đại của hiện đại sao?

-Hiện đại là gì?

Mạnh Hùng Dũng khó hiểu hỏi nhưng Trương Lập Á chỉ cười nói

-Ông không hiểu đâu!

Những công cụ di chuyển bay qua bay lại trên đầu bọn họ! Cả một thành phố hiện đại đến gấp một ngàn lần ở thế giới thực. Trương Lập Á sững sờ... Tên biếи ŧɦái này cũng làm lú lẫn người ta ghê, tạo ra ba cái thế giới nhìn mà không biết đang ở thời kì nào!!

[CẢNH BÁO... CÓ NGƯỜI XÂM NHẬP, CÓ NGƯỜI XÂM NHẬP! CẢNH BÁO CẤP ĐỘ 3... CÓ NGƯỜI XÂM NHẬP!]

Cả nhóm còn đang hoang mang thì một tốp người liền xuất hiện. Tuy ở thời hiện đại nhưng họ vẫn là ăn mặc kiểu cổ xưa chỉ khác là y phục của họ có phần lạ mắt hơn. Cả người bọn họ đúng y như miêu tả của Dương Ngọc Lan đều là màu xanh, trên mặt còn đính thêm vài hạt ngọc lấp lánh, hai tai của họ rất dài và nhọn chắc là chỗ đó khi hóa thân sẽ mọc ra mang và họ đều trông rất đẹp
-Có thể nói là đẹp đại trà không nhỉ!!

Trương Lập Á lầm bầm nói, Trần Ngọc Hà gật đầu đồng ý[BHTT] MỸ NHÂN BẠI HOẠI - chương 32: THÁI TỬ MẮC BỆNH LẠ

ẢNH MIÊU TẢ NGOẠI HÌNH CỦA NGƯỜI CÁ

( vì ad không tìm được tấm nào da xanh cả nên các bạn tự tưởng tượng nha!)

-

-Các ngươi là ai? Sao lại xâm phạm vào lãnh thổ này?

Một tên bước đến chỉa ngọn giáo nhọn về phía Trương Lập Á, cô bèn nói
-Khoan... khoan đã các huynh đệ, chúng tôi tới đây không có ác ý đâu! Chúng tôi chỉ muốn gặp lãnh đạo ở nơi đây!

-Không được!!... các ngươi mau quay trở về đi nếu không đừng trách!

-Làm ơn đi các huynh đệ, đẹp trai thế này mà căng quá hà

-Ngươi nói gì chúng ta không hiểu, không phải bọn ta không giúp ngươi mà do thái tử của chúng ta đang mắc một căn bệnh lạ khó có thể trị, nên thủy vương và thủy hậu không có tâm trí tiếp đón khách đâu!!

-Khoan.. Hãy cho chúng tôi gặp thái tử biết đâu chúng tôi có thể giúp!

-Dựa vào các ngươi sao?

-Hehe... Biết đâu được mà ha! Lúc đó các huynh đệ sẽ lập công lớn thì sao

-Ừm... cũng được nhưng trước hết chúng ta phải rà soát các ngươi. Không được đem vật nhọn hay vũ khí vào, chúng ta sẽ giữ cho đến khi các ngươi trở về!

-Ơ... được.... được mà...!!
Trương Lập Á phải giỗ hết lời thì Hoàng Tử San mới chịu để lại cây trâm bạc với lời hứa... khi về sẽ ăn kẹo của Hoàng Tử San. Tính ra bây giờ có làm gì thì Á bại hoại này cũng có lời hết!! Vì bây giờ Hoàng Tử San là không thích được ăn kẹo nữa mà là thích bị ăn kẹo mới đau! Không biết nên vui hay buồn cho nàng đây!!

Cả nhóm đi theo những tên lính gác cho đến khi đến được cung điện

Ngự trị trên cao kia chính là thủy vương cùng thủy hậu. Họ đều ăn mặc rất lộng lẫy và tất nhiên cả hai đều rất xinh đẹp!! Đẹp đến mức lóa mắt.

-Tham kiến thủy vương, thủy hậu!

-Các ngươi chính là người có thể giúp được con trai ta?

-Thủy hậu cất tiếng hỏi, gương mặt của bà đẹp dịu dàng nhưng lại đượm chút mệt mỏi vì u buồn. Trương Lập Á nói

-Vâng, cho hỏi thái tử là mắc bệnh lạ gì??
Thủy vương thở dài

-Từ sau khi Linh nhi đi săn ở ngoài biển hình như đã nuốt nhầm một loại cá lạ, khi trở về liền co giật liên hồi, lâu lâu còn lên cơn điên cho nên chúng ta buộc phải nhốt nó lại!

Thủy hậu lau đi khóe mắt, thủy vương bèn giỗ dành nàng...

-Hay là cho chúng tôi đến gặp thái tử có được không ?

-Cũng được... nhưng nhiều người lại sợ Linh nhi nổi cơn điên, nên chỉ được đi ít nhất hai người thôi!

-Vậy Ngọc Lan tỷ đi với ta, mọi người ở đây đợi đi.

Két_

Cánh cửa phòng được mở ra, bên trong là vô vàn tiếng rít đầy thống khổ. Trương Lập Á bước tới gần giường, người nằm bên trên quả là một mỹ nam tuyệt đẹp nhưng trên tay và chân của hắn đều bị dây xích trói buộc lại. Hắn gầm lên khi nhìn thấy có người bước đến gần. Trương Lập Á nói nhỏ với Dương Ngọc Lan [BHTT] MỸ NHÂN BẠI HOẠI - chương 32: THÁI TỬ MẮC BỆNH LẠ
Thái tử thủy vương quốc_THỦY TÙNG LINH

-Xem ra hắn ăn phải cá độc nào đó nên phát điên rồi. Bệnh điên sao mà trị??

Dương Ngọc Lan suy nghĩ gì đó rồi thì thầm

-Ta từng nghe Ngọc vương phi nói.. Ở Thổ quốc có một loại hoa có thể trị được bách độc, ta nghĩ có thể thử!

-Ây da, tỷ đúng là Lan biết tuốt.... Mà nó mộc ở đâu?

-Ta cũng đâu biết, Ngọc vương phi chỉ nói nó tên là Bạch Thủy vì hình dáng bên ngoài nó trong suốt lại còn phản chiếu ánh sáng lấp lánh khi ở trong đêm tối, rất đẹp!... nhưng cũng rất khó mà gặp được nó vì nó nhờ hấp thụ được tinh hoa của trời đất đến mười năm mới tạo thành. [BHTT] MỸ NHÂN BẠI HOẠI - chương 32: THÁI TỬ MẮC BỆNH LẠ
HOA BẠCH THỦY

(ẢNH MINH HỌA)

-Trời đất ơi... tỷ kêu ta đi đâu tìm chứ trời, đùa nhau à?

-Cũng tại nàng... có biết chữa bệnh đâu mà nói như biết! Giờ lại hỏi ta!

-Haizzz thôi thì thử vậy, liều ăn nhiều!!

-Các ngươi nói xong chưa, bệnh con trai ta có thuốc chữa không?

Trương Lập Á cười hề hề quay lại, chắp tay nói

-Khởi bẩm thủy vương thủy hậu, thật ra ở trên dương gian của ta có một loài hoa có thể trị được bách độc, ta nghĩ thái tử là bị trúng chất độc từ con cá lạ đó cho nên nếu được... ta sẽ đi tìm loài hoa lạ đó mang về đây nhưng ta cũng có một điều kiện muốn trao đổi!

-Được, chỉ cần trị được bệnh cho con trai ta, ngươi muốn sao cũng được!!

-Haha tôi cũng không cần gì cao sang đâu chỉ muốn đánh đổi lại viên Thủy thiên thạch ở nơi đây thôi !
-Hahaha còn tưởng gì, chuyện đó thì được nhưng nếu các người không làm con ta khỏi bệnh thì ta sẽ đem các ngươi làm mồi cho cá!!

"Hở... Gì ác vậy cha?"

-Hahaha ta đùa thôi, thủy vương quốc chúng ra không tàn ác vậy đâu. Ngươi không trị được dĩ nhiên không có được thứ ngươi muốn và ta chắc thứ đó rất quan trọng với các ngươi!

-Ngài rất thông minh, hãy cho ta thời hạn ba ngày, ta nhất định sẽ quay lại đây!

Trương Lập Á suy nghĩ ba ngày tương đương ba tháng ngoài kia. Vậy phải gấp rút tới được thổ quốc còn tranh thủ đi vào luôn thế giới song song rồi mới quay trở lại thủy quốc sau đó điểm đến cuối cùng chính là... Hỏa quốc!!!

-Được.... thành giao!!

Thủy vương nói, Trương Lập Á cùng Dương Ngọc Lan nhìn nhau. Lần này thật sự phải đánh cược vào số mệnh rồi!!!