Ngang Tàng (Tát Dã)

Chương 38



Bộ đồ người nguyên thủy điên cuồng này có vẻ cũng không phải bộ chính, Cố Phi chụp xong vài tấm đã kêu Tưởng Thừa đi thay đồ tiếp.

Cố Phi trong buồng đem những cúc áo gỗ bị Tưởng Thừa bắn bay lung tung tìm được hết, đặt để lại trên bàn.

Nghĩ nghĩ lại xoa xoa tay, cú bắn vào tay kia thật sự không nhẹ, cảm thấy cỡ nào cũng sẽ bị bầm một mảng, Cố Phi thở dài, rất lâu rồi không bị người ta đánh đến mức để lại dấu vết trên cơ thể, vậy mà trong nửa học kỳ này lại bị Tưởng Thừa cắn cho một vết, đã thế còn lấy ná đuổi giết một hồi.

Có điều…… Cố Phi vươn vai một cái, trái lại tâm tình hiện tại đang rất tốt.

Việc nhà của cậu, người thân cận biết được tình huống chi tiết chỉ có Lý Viêm và Đinh Trúc Tâm, Cố Phi không muốn cùng người khác nhắc đến đoạn chuyện cũ này, trong lòng sẽ cảm thấy rất không thoải mái, Cố Phi cũng không quen tiếp nhận đồng cảm cùng an ủi của người khác.

Bây giờ nói cho Tưởng Thừa rồi, đột nhiên cảm thấy rất nhẹ nhõm.

Không biết là do đã trao đổi được bí mật với Tưởng Thừa, hay là do chính bản thân muốn tìm một người để trò chuyện.

Tưởng Thừa không thể hiện rõ sự đồng cảm ra, an ủi cũng an ủi loạn xà ngầu, nhưng lại làm người ta cảm thấy rất dễ chịu.

Cố Phi không phải là trêu chọc Tưởng Thừa, lúc đầu cậu thật sự mang tâm tình sa sút, sau đó nghe thấy cái gọi là ”an ủi’’ kia của cậu ta quả lại nhịn không được mà phá lên cười.

“Đây là thứ gì vậy?” – Tưởng Thừa thay đồ xong đi vào.

“Tôi thấy cậu mỗi lần thay xong một bộ đều phải hỏi một câu y chang.” – Cố Phi cười nói.

“Đinh Trúc Tâm có thương hiệu riêng không? Nhãn hiệu có phải mang tên là “Cái thứ gì vậy”?” – Tưởng Thừa giơ ra hai tay phơi ra thân trên của bộ quần áo – “Cái này phải cảm giác thế nào đây?”

Bộ đồ này vẫn là vải bố, chiếc quần rộng thùng thình, nhưng dọc theo lại cắt vô số các đường lỗ chỗ, ngắn ngắn dài dài, đi động một bước liền có thể từ các đường rách này thấy được chân bên trong.

Phía trên là cái áo bình thường, nhưng tay áo dài đã bị cắt đứt đoạn, hai ống tay áo cứ như một cái găng tay dài bọc ở trên cánh tay.

“Trông đẹp lắm” – Cố Phi nâng máy ảnh lên, từ trong ống kính nhìn – “Bộ này có thể chụp ra cảm giác rất ngang ngược.”

“Được thôi.” – Tưởng Thừa xoay người đi tới phông màn – “Cậu nói tôi nghe “ngang ngược” này là trạng thái như thế nào?”

Tưởng Thừa xoay người lại như vậy, Cố Phi mới chú ý tới đằng sau bộ quần áo này cũng có mấy đường cắt dài dài, lúc động lên, cơ xương sống lưng rắn chắc có thể thấy được rất rõ ràng….. Cố Phi hằng hằng giọng.

Vừa kể xong gia cảnh bi thương như vậy, vừa khuất mặt đã nổi lên phản ứng sau lưng người ta, thật đúng là mùa xuân đến, thiếu niên muốn phát tình rồi.

Cố Phi xoay người đi, giả vờ như đang chỉnh máy ảnh, sửa sửa lại quần của mình, hôm nay cậu mặc chiếc quần thể thao dày, hẳn là sẽ không bị nhìn thấy, cậu cũng không muốn lại vào toa lét trầm tư một hồi.

Cơ xương sống lưng, bình thường mà nói chính là cơ thắt lưng.

Cố Phi nâng máy ảnh lên, vừa nghĩ như vậy, nhất thời khả năng thưởng thức cái đẹp đều biến đi mất.

“Nâng tay lên” – Sau khi chụp xong hai tấm trạng thái tĩnh buông thõng hai tay, Cố Phi nói – “Hai tay nâng lên….. không phải là tư thế đầu hàng, giống như che ánh mặt trời vậy…… ”

“Trước giờ chưa từng che ánh mặt trời” – Tưởng Thừa nâng tay phải lên, chắn lên ở trước trán – “Cậu cứ nói tư thế lau mồ hôi được rồi.”

“Ừm, tay kia thấp xuống một chút, chính là một tay trên, một tay dưới, lộ mắt ra là được” – Cố Phi nói – “Tốt, cậu đừng động đậy, để tôi tìm góc chụp”.

Tưởng Thừa đứng yên không động đậy: “Muốn ánh mắt ngang ngược không?”

“Làm ra ánh mắt khi nãy cậu cầm ná bắn tôi là được” – Cố Phi điều chỉnh lại khoảng cách, ánh mắt Tưởng Thừa luôn tự mang theo phong thái khinh thường, đột ngột làm ra như vậy, chính là rất có khí thế, ngang ngược…. không hề có, nhưng lại rất câu dẫn người, Cố Phi lại hằng hằng giọng, cong lưng một chút, ấn nút – “Rất tốt.”

“Xong việc rồi?” – Tưởng Thừa nhìn cậu.

“Để xuống một chút, tôi chụp thêm một tấm chỉ có miệng và toàn thân.” – Cố Phi nói.

“Ừm.” – Tưởng Thừa tiếp tục nâng cánh tay.

Cố Phi lùi lại mấy bước rồi bấm nút chụp: “Xoay người đi, xoay người một bên mặt, không cần động tác gì.”

Tưởng Thừa làm theo.

Sau khi chụp xong Tưởng Thừa ra ngoài thay đồ, Cố Phi chỉnh chỉnh lại quần của mình, cơ thắt lưng cơ thắt lưng cơ thắt lưng……..

Số lượng quần áo hôm nay so với hôm qua không kém là bao, nhưng bởi vì đã thạo việc hơn nên dù giữa chừng bắn người với trao đổi bí mật làm chậm trễ đi thời gian, vẫn chụp xong sớm hơn với hôm qua.

Cố Phi lái chiếc tiểu màn thầu đưa cậu tới một quán mì nhỏ rất ngon ở gần đó, ăn một bát mì sợi.

Lúc ăn mỳ xong trở về, Cố Phi còn không quên giao phó một câu: “Nhớ giúp tôi viết kiểm điểm nha”.

“Không phải chứ?!” – Tưởng Thừa nhìn sau gáy cậu ta – “Tôi đồng ý giúp cậu viết từ khi nào?”.

“Không cần viết quá dài, lúc lên đọc mà dài quá thì khó chịu lắm” – Cố Phi nói – “Chắc cậu chưa từng có kinh nghiệm đọc kiểm điểm trước toàn trường phải không?”

“….. Không có.” – Tưởng Thừa thở dài – “Cũng không có kinh nghiệm dọn nhà xí một tuần.”

“Dọn qua loa một chút là được, bình thường WC cũng có lao công đến quét dọn.” – Cố Phi nói – “Cậu biết quét dọn không?”

“Cậu cảm thấy tôi là thiếu gia phóng khoáng bị gia đình giàu có vứt bỏ à” – Tưởng Thừa có chút bất đắc dĩ – “Nhà tôi…… nhà cha mẹ nuôi tôi đúng là có điều kiện tiền lương tốt hơn một chút, cũng có thêm ba đứa con nữa, cậu cho rằng sẽ ở đó bảo mẫu à?”.

“Bây giờ còn liên lạc không?” – Cố Phi hỏi.

“Không có” – Tưởng Thừa nhíu mày – “Lần trước gửi đồ tới cho tôi xong không còn liên lạc nữa, có gì để liên lạc, nói tôi ở nơi tồi tàn này sống khó chịu thế nào à?”.

“Sống rất khó chịu sao?” – Cố Phi cười cười.

“Thật ra….. cũng chịu đựng được, lúc đầu tôi cảm thấy một giây cũng không ở đâg nỗi, chỉ thêm một giây nữa thôi tôi sẽ có thể đánh nhau với Lý Bảo Quốc, nhưng cũng không còn cách nào, bây giờ cũng đã thích ứng hơn rồi, dù sao cũng không có người quản tôi, không khác gì với sống một mình” – Tưởng Thừa nhìn ra ngoài cửa sổ tiểu màn thầu – “Có thể quen biết được cậu cũng xem như là may mắn.”

Cố Phi nghiêng nghiêng đầu.

“Ực, quen biết các cậu, cậu nè, Cố Miểu nè, Chín Ngày nè…….” – Tưởng Thừa nhanh chóng bổ sung rõ ràng – “thầy Từ cũng rất tốt, còn có thầy Lỗ…..”

Cố Phi cười lên, qua một hồi mới nói: “Từ trước tới giờ tôi chưa từng nghĩ đến việc sẽ gặp được một người như cậu, so với bạn bè hay bạn học của tôi đều không thấy giống.”

“Phải không đó?” – Tưởng Thừa nghĩ nghĩ – “Vì tôi đẹp trai hơn cậu sao?”

“Tôi sinh ra ở nơi này, từ nơi này lớn lên” – Cố Phi nâng một cánh tay vẽ vẽ một vòng ở bốn phía – “Trước khi vào cao trung tôi chưa từng rời xa nơi này, du lịch thì không nói rồi, họ hàng đều ở đây, ngay cả cơ hội tới nơi khác thăm họ hàng cũng không có.”

“Trước khi vào cao trung cậu chưa từng rời khỏi thành phố này sao?” – Tưởng Thừa có chút bất ngờ, nói thật thì, nếu nói Vương Húc, Chu Kính mấy người đó chưa từng ra khỏi cửa, cậu cũng không hề thấy kỳ quái, nhưng khí chất trên người của Cố Phi cũng không hề giống với một người từ nhỏ chỉ quanh quẩn trong cái thành phố tồi tàn này.

“Ừm, sau khi vào cao trung tôi cúp học mấy lần, ra ngoài chơi một chút” – Cố Phi nói – “Không đi quá xa, không đủ tiền, vả lại thời gian cũng không thể quá dài, chủ yếu là chụp vài tấm hình….. ưm, còn có một lần đi Starbucks, đi vào rồi cũng không biết làm sao để đặt.”

Tưởng Thừa cười lên, cười một hồi lâu mới vỗ vỗ chân: “Ai, thật ra tôi cũng chưa từng vào Starbucks, cậu bây giờ biết vô đó làm sao để đặt đồ uống rồi phải không?”.

“Biết rồi” – Cố Phi vừa cười vừa quay đầu lại nhìn nhìn – “Nếu có cơ hội đi, tôi sẽ dạy cậu.”

“Được.” – Tưởng Thừa nghiêm túc gật gật đầu.

Cả hai người cười một trận, qua một hồi Tưởng Thừa mới từ từ trở về bình thường: “Cậu có từng nghĩ tới việc rời khỏi nơi này không?”

“Có nghĩ mà” – Cố Phi nói – “Làm sao không nghĩ đến được”.

“Ừm.” – Tưởng Thừa đáp một tiếng, ngữ khí lạc lõng nhàn nhạt trong giọng của Cố Phi làm cậu có chút không dễ chịu.

“Để xem sau này có cơ hội hay không” – Cố Phi nói – “Đợi Cố Miểu lớn lên thêm một chút, nó bây giờ vẫn còn rất cố chấp, không thể chịu nổi thay đổi, tôi có nhiều lúc đều đoán không được nó, cậu cho nó quần áo mới, nón mới, nó sẽ cao hứng, cậu thay mền mới cho nó, nó lại tức giận tới cắt nát, ván trượt không cho động, xém chút nữa ôm ngủ luôn rồi, bánh xe hư chỉ có thể thay bánh mới, mua cho nó mặt ván mới lại trực tiếp đập xuống đất, đập tới hư mới thôi…… Tôi căn bản không biết nó có thể tiếp nhận được gì, không thể tiếp nhận được gì, cậu xem nó đã biết đám người Lý Viêm rất lâu rồi, cũng không có phản ứng gì, nhưng gặp cậu một lần lại thích tới như vậy….. ”

“Cho nên lần đó tôi nói em gái cậu ở chỗ tôi cậu căn bản không tin đúng không?” – Tưởng Thừa hỏi.

“Ừm, nó sẽ không ở cùng chỗ với người lạ” – Cố Phi cười nói – “Thật ra nó chơi trượt ván cũng có tuyến đường cố định, rất cố chấp, cho dù có tới trạm xe lửa đi nữa cũng sẽ không lạc đường, nó biết từ đó làm sao về được…… cậu lúc đó rất giống tên lừa gạt.”

“Lúc đó tôi thấy cậu giống như bị thần kinh” – Tưởng Thừa cũng cười, nghĩ nghĩ lại thấy có thể cảm nhận được sự bất đắt dĩ của Cố Phi – “Nó như vậy có thể chữa được không?”

“Rất khó có thay đổi lớn gì” – Cố Phi nói – “Chỉ có thể từ từ, có lẽ tới mấy năm mới có thể có chút tiến bộ, cậu thấy nó chơi trượt ván giỏi như vậy, nhưng cộng trừ hai con số nó cũng tính không rõ, 10 trở xuống có lúc còn tính sai.”

“Ai” – Tưởng Thừa mò một điếu thuốc ra châm lên – “Tôi rất thích Cố Miểu, tôi thấy nó một chút cũng không kỳ quái, vô cùng soái khí.”

“Soái hơn tôi không?” – Cố Phi hỏi.

“Giữ lại chút mặt mũi đi, với em gái mình còn muốn so đo một chút” – Tưởng Thừa cười lên – “Làm sao lại có loại người như cậu”

“Không thể so sánh sao? Tôi luôn cảm thấy mình rất đẹp trai.” – Cố Phi nghiêm túc nói.

“Đúng a đúng a, cậu là đẹp không góc chết” – Tưởng Thừa giơ lên ngón cái của mình quơ quơ bên cạnh Cố Phi – “Cậu đẹp trai nhất.”

“Cảm ơn.” – Cố Phi nói.

“Không…… ” – Tưởng Thừa nhịn xuống hai từ ở phía sau.

Lúc về tới nhà của Lý Bảo Quốc, vẫn y như cũ không một bóng người, có điều Tưởng Thừa cảm thấy như vậy rất tốt, cậu cũng không hề muốn ở hai người với Lý Bảo Quốc, mặc dù không ngượng ngùng nhưng lại rất khó chịu.

Tưởng Thừa nhớ tới người phụ nữ hôm nay gặp phải, là mẹ ruột cậu, cậu còn chưa kịp hỏi qua tên, bà ấy cũng không cho cậu có cơ hội để hỏi.

Không biết bà ấy có lại đến trường chặn đường nữa hay không, nghĩ tới đây Tưởng Thừa lại cảm thấy có chút sợ hãi, ngày mai còn nghĩ muốn leo tường luôn cho rồi khỏi đi bằng cổng chính.

Cậu đi vào phòng mình, khóa cửa lại, đi tới ngồi trước bàn, bắt đầu làm bài tập hôm nay.

Bài tập của Cao trung số 4 rất ít, làm không mất bao nhiêu thời gian, Tưởng Thừa có lúc cảm thấy giáo viên bố trí bài tập không quá khoa học, có rất nhiều trọng điểm lúc giảng bài có nhắc tới nhưng lại không thấy xuất hiện trong bài tập.

Tưởng Thừa sau khi làm bài tập xong gửi một tin nhắn cho Phan Trí, kêu cậu ta đem hết tất cả tài liệu của học kỳ này gửi qua bằng ảnh cho mình.

– Tao gửi qua hết cho mày rồi, ông nội, bây giờ mày ở Cao trung số 4 chắc phải đạt điểm cao nhất toàn trường phải không?

– Chắc cũng không thành vấn đề.

– Không hổ là ông nội của tao, tự tin thế này làm tao khoái lắm luôn à nghen.

Điểm số bao nhiêu, xếp hạng bao nhiêu, Tưởng Thừa thật ra cũng không thật sự để ý, cái cậu để ý chính là bản thân thật sự có thể làm ra được, thật sự hiểu được bao nhiêu, sau khi tới đây rồi mới là điểm số, đương nhiên càng cao càng tốt, dù sao danh hiệu học bá này cũng đã lưu truyền ra ngoài, thậm chí sẽ có người dùng nó để trêu chọc cậu, một con điểm cao liền có thể đem hết đám người này tất cả ngậm miệng lại.

Tưởng Thừa đem bài tập thu dọn xong, bắt đầu chuẩn bị ôn tập.

Cậu mở sách ra, vừa xem bài vừa nhỏ giọng nói: “Bây giờ Tưởng Thừa học bá chuẩn bị bắt đầu ôn tập từ môn tiếng Anh, cậu ta ôn tập luôn luôn rất có kế hoạch…… dùng môn học sở trường nhất để bắt đầu, dễ dàng kiến lập một loại trạng thái tâm lý “Tất cả đều nắm rõ trong lòng bàn tay”….. được rồi, bây giờ chúng ta giữ im lặng xem trong sóng điện não của cậu ta đã có nội dung gì rồi…. ”

Buổi tối một mực đọc sách, đọc tới 1 giờ sáng Tưởng Thừa mới lên giường đi ngủ, nhưng ngày hôm sau lúc tỉnh dậy tinh thần vẫn rất tốt, có lẽ vì đã lâu rồi không được đọc sách trong yên tĩnh tới vậy, như là trở về với thói quen tiết tấu sinh hoạt của trước kia.

Lúc đi bộ tới con đường giao nhau, cậu nhìn qua bên nhà Cố Phi một chút, không thấy cậu ta, theo thời gian đi học của Cố Phi mà nói, bây giờ có lẽ còn chưa rời khỏi giường.

Mẹ ruột của cậu không có ở trước cổng trường cản đường, điều này làm Tưởng Thừa thở phào nhẹ nhõm một hơi thật mạnh, nhưng cậu vẫn là cân nhắc tìm thời gian hỏi thử Lý Bảo Quốc, Tưởng Thừa cảm thấy phải giải quyết xong chuyện này, mỗi ngày phập phòng lo sợ sẽ dễ bị rụng tóc.

Cậu đẹp trai như vậy, không thể bị trọc đầu được.

Cố Phi tới trễ một tiết học, tiết toán thứ hai đã qua 10 phút cậu ta mới từ cửa sau đủng đỉnh đi vào, Tưởng Thừa đang vừa nghe giảng vừa viết kiểm điểm.

Lúc Cố Phi ở bên cạnh ngồi xuống, cậu nhìn qua Cố Phi một chút, đột nhiên cảm thấy giữa hai người không hiểu tại sao đã có loại cảm giác……… thân mật.

Có lẽ tiếp xúc với nhau nhiều hơn so với người khác, có lẽ biết được bí mật của đối phương nhiều hơn so với người khác, có lẽ hôm qua bọn họ đều đã có qua loại cảm xúc “quen biết cậu là một điều ngoài ý muốn nhưng cũng rất may mắn”…..

“Trận đấu chiều nay có thể tăng độ khó” – Cố Phi nhỏ giọng nói – “Tôi khi nãy ở bên ngoài đã thấy được viện trợ, là người của lớp 7.”

“Thật sự còn có viện trợ sao?” – Tưởng Thừa ngẩn người – “Quá không có mặt mũi rồi ha?”

“Đoán chừng có hai người, tôi lúc trước đã từng chơi bóng với tụi nó, tay đen*, buổi chiều chú ý một chút – Cố Phi nói – “Buổi trưa kéo bọn Chín Ngày đi luyện bóng.”

(*chơi bẩn)

“Ừm. Trọng tài mặc kệ sao?” – Tưởng Thừa hỏi.

“Không quan tâm lắm, trận đấu đặc sắc là được rồi.” – Cố Phi nói.

“Vậy chúng ta….. ” – Tưởng Thừa còn chưa nói hết đã bị giáo viên ở trên bục giảng cắt ngang.

“Tưởng Thừa em nói chuyện ồn ào như vậy, lên đây làm câu hỏi này đi.” – Giáo viên một mặt không hài lòng nhìn cậu.

Giáo viên toán thường hay gọi người lên bảng làm bài, nên tới tiết toán cả đám cũng tém tém lại, dù sao cũng không ai muốn đi lên cầm cục phấn đứng ngốc một hồi còn bị hứng thêm một tràng chửi ở bên cạnh.

Tưởng Thừa đứng lên, vừa nhìn câu hỏi trên bảng vừa chậm rì rì đi lên bục giảng.

Cố Phi quét mắt qua bàn của cậu, sách còn chưa lật ra, chỉ có một tờ kiểm điểm chưa viết xong đặt ở trên bàn.

Thời khắc thể hiện năng lực của học bá tới rồi?

Tưởng Thừa đi lên bục, cầm lấy cục phấn, ở trên bục giảng nhấn gãy, sau đó đứng đó tiếp tục nhìn câu hỏi.

“Sao rồi? Có muốn thêm một tiết ngữ văn nữa hay không? Không nhìn rõ đề?” – Giáo viên khoanh tay nói.

“Tiết sau chính là ngữ văn.” – Tưởng Thừa nói.

Trong lớp một mảnh cười nhỏ nhỏ.

Lúc giáo viên sắp phát hỏa tới nơi, Tưởng Thừa bắt đầu ở trên bảng giải đề.

Theo cái nhìn của một học sinh cá biệt như Cố Phi mà nói, bài này nói cái gì, phải làm cái gì, cậu ta đều không biết được, chính là nhìn Tưởng Thừa vừa làm vừa ở một bên viết ra bản nháp, chưa qua bao lâu đã đem câu hỏi hoàn thành xong, sau đó còn rất nghiêm túc đem bản nháp ở kế bên xóa đi sạch sẽ, rồi mới xoay người đi xuống bục giảng.

Chữ viết bảng của Tưởng Thừa cực kỳ xấu, so với chữ viết bằng bút máy còn xấu hơn, nhưng từ biểu hiện trên mặt của giáo viên mà nói, đáp án của cậu ta rất hoàn mỹ.

“Chữ viết này của em phải luyện tập lại rồi.” – Giáo viên nói.

“……. Đây đã là được luyện qua rồi.” – Tưởng Thừa nói.

Cả lớp lập tức cười thành một mảnh, giáo viên ngẩn người ra nửa ngày mới gõ gõ trên bục giảng: “Im lặng! Mỗi một đứa đều hưng phấn tới như vậy, muốn lên đây giải bài tập có phải không?”

“Tôi cứ tưởng cậu nãy giờ viết kiểm điểm sẽ không làm ra được.” – Cố Phi cuối đầu mò điện thoại, mở cùi bắp Yêu tiêu trừ ra chơi.

“Tôi có chơi game cùi bắp đi nữa cũng có thể viết ra được.” – Tưởng Thừa nói.

Cố Phi cười lên một hồi: “Da mặt này cũng không mỏng hơn tôi là bao.”

Vốn nghĩ ra khỏi trường học sẽ đi chơi bóng một hồi để làm nóng người cho chiều nay, kết quả chủ nhiệm giáo dục đã đứng chặn ở trước cửa.

Mọi người trước tiên phải đi lau dọn toilet.

Tình tiết không nghiêm trọng sẽ đi quét dọn vài cái toilet của nhân viên nhà trường, tình tiết nghiêm trọng tỷ như của Tưởng Thừa và Mồm thối thế này, chính là phải quét dọn nhà xí của học sinh, vừa mới vào cửa hô hấp đã cảm thấy có gì đó sai sai.

Tưởng Thừa bình thường vào toilet đều nín thở, cấp tốc tiểu, cấp tốc rút lui, hôm nay xem như lĩnh giáo được mùi vị của cái toilet này.

Mỗi một đứa vô toilet đều tùy ý như vậy, mà bình thường còn dùng nước tiểu gấp nhưng lại ổn định mà chuẩn xác của mình ra làm vinh quang, nhưng cũng không hiểu sao khi vào toilet đều sẽ có người có thể tiểu ra ngoài máng tiểu.

Tưởng Thừa từ chổ để đồ dùng vệ sinh ở cửa toa lét lấy ra một cây lau nhà, Mồm thối liền nhanh chóng cướp vào tay mình cây lau nhà còn lại, thủ hạ của Mồm thối lại đi vào chỉ có thể lấy cái giẻ lau.

Tưởng Thừa cũng không nhẫn tâm nhìn nhiều thêm biểu tình bi thương trên mặt như sắp anh dũng hi sinh của cậu ta.

Lau nhà tương đối mà nói cũng không tính là thoải mái, nhưng dù sao cũng không phải dùng tay trực tiếp tiếp xúc, Tưởng Thừa và Mồm thối mỗi đứa một bên bắt đầu vùi đầu lau nhà, vốn tưởng trong loại thời điểm này với loại đức tính như Mồm thối mà nói, hẳn là phải đấu võ mồm một chút, nhưng giờ khắc này hít thở cũng đã là quá tàn nhẫn rồi……

Trong toilet còn có mấy học sinh khác, nhìn thấy bọn họ lau nhà chùi tường, trước tiên là một mặt kinh ngạc, tiếp đến là bắt đầu cười.

“Cười cái gì!” – Chủ nhiệm giáo dục đứng ở trước cửa – “Cảm thấy thú vị như vậy có thể làm thay bọn họ! Hay là ở đây đánh nhau một trận đi, tôi giúp các em đi tìm cây lau nhà.”

Tưởng Thừa ở nhà cũng có lau sàn, chậm rì rì lau vài cái lại lấy điện thoại ra chơi một chút, mà hiện tại, đây lại là lần đầu tiên trong đời của cậu tập trung tinh thần mà cấp tốc lau tới như vậy.

Lúc lau tới cửa gian nhà xí cuối cùng, cửa mở ra.

Tưởng Thừa đang định dời cây lau nhà đi, người ở bên trong đã một chân đạp lên miếng lau nhà.

Tưởng Thừa thẳng người lên liếc nhìn qua kẻ này.

Không quen biết.

“Thần thủ nha, trùng hợp như vậy” – Trên mặt thằng này bày ra một nụ cười giả dối nhìn cậu – “Sức mạnh cơ bắp tay đều từ lau nhà luyện thành à? Thật không ngờ tới.”

Tưởng Thừa dựt dựt cây lau nhà, cái đạp của thằng này rất dùng sức, giật ra thử hai cái đều không được, cậu nhìn nhìn chân người này: “Bỏ chân ra.”

“Có phải cảm thấy mình rất ngầu không?” – Thằng này lại tiếp tục với bộ dáng tươi cười khiến nhân sinh chán ghét.

Tưởng Thừa không muốn trong hoàn cảnh này nói chuyện, thế là chỉ vịn cây lau nhà không lên tiếng, nhìn nó.

“Ở Cao trung số 4, muốn dùng bóng rổ nói chuyện” – Tay thằng này chỉ chỉ lên mặt cậu – “Cũng không tới lượt mày.”

Tưởng Thừa luôn cảm thấy bản thân có những lúc rất trẩu, mặc dù trong lúc thích thú cũng không hề muốn thay đổi, nhưng hôm nay, tại cái nhà xí này, nhìn cái đứa trong gian toilet cuối cùng đứng ngay trước mặt mình, cậu mới có một nhận thức hoàn toàn mới -––– còn có thể loại trẩu tới mức này.

(“trẩu”: thật ra trong bản gốc là “中二” (trung nhị): nghĩa là lớp 8, để chỉ thời kỳ dậy thì của thiếu niên, đặc biệt có tư tưởng, hành động và giá trị quan tự cho mình là đúng)

“Bình thường tao nói chuyện đều nói thẳng mặt, không dùng bóng.” – Tưởng Thừa nói, nhịn xuống việc người này dùng tay chỉ mình.

“Mày cảm thấy bản thân rất nhiều muối phải không?” – Thằng này rõ ràng đã khó chịu rồi, lại dùng ngón tay chọc chọc lên vai cậu – “Thằng ngu”.

Cái chọc này, vừa hay đã chọc lên công tắc của Tưởng Thừa.

Cậu dùng tay nắm lấy cán lau nhà hung hăng giựt mạnh một cái, đem miếng lau nhà rút ra khỏi chân thằng nhãi này.

Thằng này lập tức ngửa ra sau, loạng choạng tới mấy bước, đỡ lại trên tường mới không để bị ngã vào trong bồn cầu, sau khi hoàn thần lại lập tức một mặt thịnh nộ bổ nhào lên: “*** mày………”

“Đừng có đ!t tới đ!t lui nữa.” – Tưởng Thừa cầm cán lau nhà thẳng về phía trước, chống ngay tới yết hầu của thằng này, ép cho nó phải thắng gấp lại.

Mùa xuân rất ẩm ướt mà, sao đứa nào cũng như chích phải dây pháo nổ vậy.

Tưởng Thừa ở trong lòng thở dài một cái, túm lấy cổ áo của tên này, gằn giọng, tránh để bị chủ nhiệm giáo dục ở bên ngoài nghe thấy được: “Lớp 7 phải không? Mày muốn cầm bóng nói chuyện đúng không? Chiều nay đợi mày tới nói với tao.”

Sau khi buông tay ra, người này vẫn còn muốn động, Tưởng Thừa lập tức rống lên ra phía cửa: “Chủ nhiệm! Em lau xong rồi, có thể đi được chưa ạ?!”.

“Để tôi kiểm tra đã!” – Chủ nhiệm giáo dục đi vào.

Người này chỉ có thể lườm nguýt cậu một cái, chỉnh chỉnh lại y phục xoay người đi ra ngoài.

Từ toilet đi ra, Vương Húc và Cố Phi đang ở bên ngoài đợi.

Vừa thấy Tưởng Thừa ra, Vương Húc liền chạy tới nghênh đón: “Hồi nãy cậu đã đụng phải Hồ Kiến à?”

“Hồ Kiến?” – Tưởng Thừa xém chút nữa muốn nhắc nhở Vương Húc là Phúc Kiến mới đúng, ngẩn ra một lúc mới phản ứng lại được Vương Húc vừa nói là tên của thằng nhãi kia – “Ừm, sao rồi?”

“Khi nãy nó ra ngoài nổi giận đùng đùng” – Vương Húc nói – “Buổi chiều có kịch hay rồi.”

“Không có việc gì.” – Tưởng Thừa nói – “Kịch có hay cũng không bằng thắng một trận.”

“Câu này nói rất hay!” – Vương Húc giơ ngón cái lên với cậu – “Đi thôi, qua sân bóng trường dạy nghề kế bên bảo mật luyện tập, tôi nói với bạn bè bên đó rồi, chừa sân bóng cho tụi mình”.

Một đám người ra khỏi cổng trường học, vừa đi vừa thảo luận.

Tưởng Thừa và Cố Phi đi song song ở phía sau cùng, im lặng một cách đáng sợ lắng nghe Vương Húc hưng phấn bàn chiến thuật.

Im lặng còn có cái gì mà im lặng nữa, Tưởng Thừa cảm thấy lối suy nghĩ của bản thân thật có chút vi diệu.

“Chiều nay không thể canh người rồi phải không” – Vương Húc nói – “Bọn họ có viện trợ, ít nhất một người, cũng có thể hai người…… ”

“Có thể không canh người, nhưng mắt vẫn phải nhìn tụi nó” – Cố Phi nói – “Trình độ của lớp 7 không như lớp 5, cho dù bên ngoài có viện trợ cũng chưa chắc đã phối hợp được với nhau, dù sao tụi mình cũng đã luyện tập lâu như vậy….. ”

“Không sai! Chúng ta hiện tại đã phối hợp rất tốt rồi” – Vương Húc vung tay lên – “Vậy chiều nay chúng ta chuẩn bị thế nào?”

“Toàn lực bảo vệ tôi và Thừa ca vào bóng.” – Cố Phi nói.

Câu này vừa nói ra, toàn bộ đám người đều im thin thít, đồng loạt quay đầu lại nhìn Cố Phi.

Tưởng Thừa cũng ngẩn người ra.

“Tôi và….. ” – Cố Phi hắng giọng, chỉ chỉ qua Tưởng Thừa – “Cậu ấy.”