Nguyệt Hạ An Đồ

Chương 13: Nói về bẩn thì cậu chơi mới bẩn



Biên tập: Nguyệt Mẫn

======

Đàm phán cả buổi trưa, cuối cùng Tạ Đạc đã đưa ra được phương án hợp tác, đúng lúc đó Chu Minh Huy vừa tìm tới Tạ Đạc để ký tên, có gặp thoáng qua bọn họ.

"Người kia không phải thuộc tập đoàn Mẫn Giai sao?" Chu Minh Huy nhích tới nhỏ giọng bảo: "Tôi nhớ hồi trước Mẫn Giai từng hợp tác với Cẩm Thinh mà nhỉ?"

"Về rồi nói." Tạ Đạc dẫn Chu Minh Huy về phòng làm việc của mình, hắn ngồi xuống làm nhìn lướt qua màn hình camera trên laptop.

Chu Minh Huy đưa mắt nhìn một loạt hành động của hắn rồi bảo: "Đã hơn nửa tháng rồi, phía Thẩm Lẫm vẫn không có động tĩnh gì sao?"

Trong camera Thẩm An Đồ đang cùng làm cá với dì Triệu ở trong bếp, Tạ Đạc dời mắt đi rồi nói: "Không có, Cẩm Thịnh bên đó thế nào?"

"Loạn lắm, Simon không đàn áp được nữa." Chu Minh Huy suy đi nghĩ lại rồi nói: "Lẽ nào Thẩm Lẫm mất trí nhớ thật? Chúng ta để cậu ta dùng máy tính điện thoại lâu như vậy, thế mà cậu ta không hề liên hệ gì với Simon."

Tạ Đạc không nói gì.

Quả thật hậu đài không kiểm tra thấy Thẩm An Đồ tự liên hệ với bất kỳ ai, ghi chép internet cũng hết sức bình thường, thậm chí anh còn không mua hàng online, cuộc sống đơn giản đến mức chỉ cần nhìn thoáng qua cũng rõ.

"Đúng rồi, cậu đã đọc tin tức trưa nay chưa." Nụ cười của Chu Minh Huy có phần hả hê, cậu ta mở tấm chụp màn hình trong điện thoại rồi đưa sang cho Tạ Đạc: "Hôn thê của Thẫm Lẫm là Ngu Khả Nghiên bị người ta chụp được khi đi ăn với trai trẻ mới nổi, cậu xem vợ chồng này đúng là không thuộc về nhau thì chả đến với nhau được, Thẩm Lẫm gặp chuyện chưa bao lâu, sống chết chưa rõ, mà Ngu Khả Nghiên đã chịu không nổi rồi."

Tạ Đạc nhìn lướt qua: "Thấy rồi, hiện tại bên phía Thẩm gia đang dìm tin xuống."

"Ừ, vốn chuyện giới kinh doanh cũng không so được với showbiz, người chú ý không nhiều, chưa đầy mười phút đã xóa sạch rồi." Chu Minh Huy để di động xuống, mặt mày khoái chí: "Đây là quả báo của Thẩm gia, dù gì cũng là một doanh nghiệp nhỏ từ đâu tới, sao dám cạnh tranh với Thụy Càn của chúng ta được, sau lưng trước mặt đoạt biết bao nhiêu mối làm ăn của chúng ta? Toàn dùng thủ đoạn bẩn thỉu. Bây giờ thì hay rồi, Thẩm Lẫm không còn thì Cẩm Thành cũng sắp sụp đổ. Tôi nghe nói bên đó nhận năm sáu cuộc điện thoại tố lừa gạt, ai cũng bảo Thẩm Lẫm hớt tay trên, muốn Cẩm Thành trả lại tiền, còn nói không biết giá thị trường thế nào, chỉ muốn giá 50 vạn. Cười chết mất, một cái bình hoa cũng không mắc đến thế đâu!"

Cái miệng Chu Minh Huy nói một dây mười phút không dừng, Tạ Đạc ký xong văn bản đưa sang còn chưa thấy dừng lại.

"Haiz, cậu có biết vụ tai nạn của bé trai rơi từ tòa ở tỉnh X nào đó vào hai ngày trước không? Mảnh đất đấy cũng là của Cẩm Thành...còn thêm giá cổ phiếu nhà cậu ta, xanh giống như Thẩm Lẫm vậy đấy..."

Tạ Đạc im lặng xem tài liệu, nhân lúc cậu ta dừng lại thì bảo: "Nói đủ chưa? Đủ rồi thì đi đi."

Chu Minh Huy ôm tập tài liệu: "Hừ, cái đồ vô tình. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, nói bẩn thì cậu cũng chơi bẩn, giam Thẩm Lẫm lại như thế là giải quyết Cẩm Thành tận gốc luôn rồi, em đây xin bội phục. Chờ khi nào Cẩm Thành đóng cửa cậu lại thả Thẩm Lẫm ra, chắc cậu ta phát điên lên mất, hừ, nghĩ đến cái cảnh đó mà hả ghê cả người!"

Đột nhiên Tạ Đạc dựa vào ghế nhìn chằm chằm Chu Minh Huy, cả người như chuẩn bị phừng lửa, Chu Minh Huy nhanh chóng ngậm miệng lại.

"Cậu đã rảnh vậy thì để tôi tìm thêm việc cho làm." Tạ Đạc bấm máy gửi cho Chu Minh Huy thêm vài tài liệu: "Đây là toàn bộ tài liệu về tai nạn máy bay của Thẩm Lẫm, cậu cho người điều tra xem, rốt cuộc là ai làm việc này."

Chu Minh Huy trợn tròn mắt, cậu ta vừa mắng Thẩm Lẫm xối xả, bây giờ lại phải tra án cho cậu ta sao?

"Tại sao?! Không phải Simon đang tra à? Chúng ta nhúng tay vào làm gì? Không phải, tại sao phải là chúng ta? kẻ thù của kẻ thù chính là bạn, có người hại Thẩm Lẫm chúng ta còn phải cảm ơn người ta, sao lại tính là điều tra là thế nào?

Tạ Đạc vẫn bình chân như vạ: "Cậu không làm thì để tôi nói Trần Húc làm."

Chu Minh Huy lập tức chịu thua: "Tôi tra để tôi tra, cậu đừng gây chuyện cho Trần Húc."

Tạ Đạc: "Trần Húc là thư ký của tôi, đáng lẽ phải làm mấy cái này."

Hai người vừa nhắc tới Trần Húc thì Trần Húc đã gõ cửa phòng Tạ Đạc: "Giám đốc Tạ, em đến đưa tài liệu ạ."

Tạ Đạc còn chưa lên tiếng, Chu Minh Huy liền vội vàng chạy ra mở cửa: "Ối, thư ký Trần đấy à, vào đi."

Trần Húc là thư ký của Tạ Đạc, sau khi tốt nghiệp đại học thì vào làm cho Tạ thị, mặc dù chỉ mới theo Tạ Đạc hai năm nhưng năng lực nghiệp vụ rất giỏi, thuộc phái làm việc thực lực.

Trần Húc vào cửa cũng không nhìn Chu Minh Huy mà đi thẳng đến bàn Tạ Đạc, lễ phép để tài liệu lên bàn: "Đây là danh sách đấu thầy của tòa thị chính, là mảnh đất anh đang để ý đợt trước ."

Chu Minh Huy lắc lư đến cạnh Trần Húc: "Cẩm Thành thế này rồi, không phải mảnh đất này sẽ thuộc về chúng ta sao?"

Trần Húc bơ đi, vẫn nghiêm túc báo cáo: "Cẩm Thành đã quả quyết đầu tư rồi."

"Ồ? Đã loạn vậy mà vẫn muốn đấu thầu à? Bọn họ có tiền không đấy?" Chu Minh Huy thẳng lắc đầu.

Tạ Đạc: "Bởi vì không có tiền nên mới phải cần hạng mục mới để xoay sở, nếu làm tốt sẽ cứu được mạng. Bên đó ai nhận hạng mục này?"

Trần Húc: "Thẩm Siêu.".

Chu Minh Huy: "Thẩm Đại à? Chắc bây giờ Thẩm Gia đang dự định đưa Thẩm Đại lên nhỉ?"

Tạ Đạc quay sang nhìn Chu Minh Huy, Chu Minh Huy lập tức hiểu ngay ý của hắn: "Để tôi đi điều tra." Trước khi đi vẫn không quên đánh vào mông thư ký Trần một cái.

Thư ký Trần đanh mặt nhẫn nhịn.

"Giám đốc Tạ, không còn chuyện gì nữa em xin phép ra ngoài."

"Còn việc." Tạ Đạc nhìn đồng hồ, đã sáu giờ một phút: "Ngay mai để tôi lịch trống, hẹn lịch với bác sĩ Dương."

"Vâng thưa giám đốc."

Lúc Tạ Đạc về biệt thự Tạ Văn Hiên vẫn chưa đi.

Tạ Văn Hiên nghe tiếng động ngoài cửa, lúc đi ra đón Tạ Đạc, liếc mắt đã thấy sắc mặt của anh.

Tạ Văn Hiên giành nói trước khi bị mắng: "Anh dâu cứ bắt em ở lại ăn cơm, em ăn xong đi ngay, nhanh lắm!"

Đúng lúc Thẩm An Đồ dọn cơm lên bàn, gọi hai người vào phòng khách cùng ăn cơm.

Lúc Tạ Đạc cởi chiếc áo khoát, Tạ Văn Hiên đã thân thiết ngồi bên cạnh anh dâu của mình, hai người cười cười nói nói, không chỉ hẹn nhau ngày nào đó cùng đi xem phim, mà lịch trình ngày tiếp theo cũng đã sắp xếp đủ.

Tạ Đạc thấy Tạ Văn Hiên càng lúc càng thiếu đòn.

"Ngày mai thì không được."

Lần này Tạ Đạc không ngồi ở vị trí ngày thường nữa mà ngồi đối diện Thẩm An Đồ: "Ngày mai em phải đi kiểm tra sức khỏe."

Thẩm An Đồ gật đầu, sau đó nói với Tạ Văn Hiên: "Vậy ngày kia chúng ta đi..."

Thấy ánh mắt đó của Tạ Đạc là Tạ Văn Hiên nuốt không trôi, tranh thủ cầu cứu anh dâu: "Anh dâu, thật ra,..dù sao cũng là một lãnh đạo nhỏ của công ty, em còn phải đi làm..."

Thẩm An Đồ nhíu mày lại, trêu rằng: "Em đi làm hay đi theo đuổi người yêu?"

Tạ Văn Hiên thở dài: "Cô ấy còn đang là người của công ty đối diện, sao mà em theo đuổi được." Nói xong còn lén liếc nhìn Tạ Đạc, ám chỉ hắn đừng quên thực hiện lời hứa.

Ngay chiều hôm đó, Tạ Văn Hiên tâm sự về đường tình duyên long đong lận đận của mình, thành ra Thẩm An Đồ rất tò mò về cô ngôi sao kia, hai người còn tính mai sẽ đến xem phim cô đóng.

Thẩm An Đồ trò chuyện đến mứa say xưa, cậu ôm bả vai của Tạ Văn Hiên, rồi dùng điệu bộ của một người từng trả bảo rằng: "Em thế này không được, em nghĩ im lặng ở bên cạnh cô ấy thế này thì sẽ có ngày cô ấy thấy được em sao? Em biết showbiz không bao giờ thiếu thứ gì không? Đó là không bao giờ thiếu những anh chàng đẹp trai có tiền có sắc giống em vậy đấy, ngày nào cũng đến công ty tặng hoa thì ai mà biết được? Em như vậy thì khác fan bình thường chỗ nào đâu?"

Tạ Đạc gắp một miếng thịt vào chén Thẩm An Đồ: "Ăn cơm, đồ ăn nguội cả rồi."

Tạ Văn Hiên dè dặt đẩy tay Thẩm An Đồ: "Vậy anh chỉ cho em vài chiêu với."

Thẩm An Đồ qua quýt ăn miếng thịt cá, đột nhiên cậu duỗi tay lên mặt bàn nắm lấy bàn trái của Tạ Đạc, ngón cái âu yếm vẽ một vòng vào lòng bàn tay: "Em làm như vậy, hiểu không?"

Động tác ăn cơm của Tạ Đạc dừng lại.

Tạ Văn Hiên nuốt nước miếng: "Không...không hiểu lắm."

Thẩm An Đồ rút tay về, nháy mắt với Tạ Đạc một cái: "Quy tắt ngầm cho cô ấy."

Tạ Đạc nhìn chằm chằm Thẩm An Đồ mấy giây, tiếp tục cúi đầu ăn cơm, biểu cảm trên mặt không nhìn ra được gì, Tạ Văn Hiên lại cảm thấy một cơn ớn lạnh từ từ dấy lên, lạnh đến mức tay chân run rẩy.

May thay Thẩm An Đồ đã nhanh chóng khôi phục lại vẻ mặt nghiêm chỉnh, nói tiếp: "Đùa thôi, nếu như có thể cho cô ấy nhiều tài nguyên tốt, mặc dù với vị trí bây giờ cô ấy có thể không để ý, nhưng cứ duy trì như vậy thì chắc chắn sẽ được nhìn thấy thôi."

"Hahahaa, anh dâu tuyệt vời quá, ăn thôi ăn thôi, ăn trước cái đã, hahahaha."