Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Chương 38: Hận Đến Mức Tận Cùng



Ôn Ngôn theo phản xạ mà muốn né tránh anh nhưng lại sợ anh mượn rượu làm càn, đơn giản là cắn răng không động đậy, khẩn cầu anh mau mau

một chút chìm vào giấc ngủ.

Cô càng chờ mong cái gì thì nó lại càng phát triển theo hướng ngược lại, anh không chỉ không dừng lại mà còn mân mê chán chê y phục của cô, đôi

tay ngược lại còn chui vào trong cổ áo cô.

Cô nín thở, trên mặt nóng tựa như bị thiêu cháy, x. Ẫ „: _ ` cuôi cùng cũng không nhịn được nữa mà thử mở

miệng dò xét: “Mục Đình Sâm…” Anh nghe được tiếng của cô: “Ừm hừ…”

“Anh nghỉ ngơi sớm chút… Mau đi ngủ đi…” Cô không dám nói anh đừng, ngay cả ngữ khí cũng

phải chú ý cần thận.

Tầm mắt xít lại gần cô, ánh mắt mông lung nhìn

cô: “Cô không muốn rời đi sao? Tôi sẽ cho cô một

cơ hội..”

Nói xong, anh liền xoay người đặt cô ở dưới thân,

đôi tay ra sức xé áo ngủ của cô.

Một mảnh lớn da thịt nhất thời bị lộ ra trong không

khí, ngực truyền đến một cảm giác mát lạnh.

Trong nháy mắt cô tựa như con cá bị mắc cạn, chỉ

muốn liều mạng mở miệng ra đề hô hấp.

Mục Đình Sâm còn không quên tắt đèn phòng, bóng tối bao chùm lấy cô, cô có chút sợ hãi mà nhìn bóng đen phía trên đang hoành hành cơ thể

mình.

Mùi rượu trên người anh, cùng với đôi bàn tay ngày càng dùng lực của anh khiến cô không nhịn được mà muốn chạy trốn, cô theo bản năng mà duỗi tay đây anh ra, cấp tốc từ dưới thân anh thoát ra, đứng ở mép giường khép chặt áo ngủ: “Anh

uống say rồi! Nghỉ ngơi sớm đi…”

Trong bóng đêm, đôi mắt của Mục Đình Sâm dần

khôi phục lại sự tỉnh táo, thần sắc cũng trở nên lạnh lùng: “Khi Thẫm Giới chạm vào cô, cô cũng

thấy phản cảm như vậy sao?”

Thân thể Ôn Ngôn cứng đờ, cô không có cách nào để nhớ lại chuyện của ba năm trước cũng không biết bản thân khi đó có thấy phản cảm như vậy với Thẩm Giới không nữa, thế nhưng cô rất rõ ràng Mục Đình Sâm không vượt qua được rào cản

này…

Cho dù anh đã chạm vào cô, cho dù… cô có đồng ý ở bên anh cả đời đi chăng nữa thì chuyện đó mãi mãi vẫn là cái gai trong lòng bọn họ, rút không ra,

lại đau một cách âm ỷ!

Sau yên tĩnh là một trận cuồng phong, sau khi Mục Đình Sâm phát tiết xong liền tới thư phòng, chỉ còn

một mình cô trong đồng hỗn độn.

Ôn Ngôn không phát ra âm thanh nào ngồi co quắp bên mép giường, má Lưu một bên thu dọn một bên thở dài: “Ngôn Ngôn, chuyện của con và

thiếu gia, người làm như chúng ta căn bản là

không nên xen vào, thế nhưng… hai người cứ tiếp tục như vậy cũng không phải cách. Có chuyện gì

thì con cứ nói ra, đừng đề ở trong lòng.”

Vành mắt Ôn Ngôn đỏ lên rồi lắc đầu: “Con không

sao.

Liên tiếp vài ngày, Mục Đình Sâm đều không về

nhà.

Chuyện của nhà Trần Mộng Dao ngày càng trở nên tồi tệ, Ôn Ngôn cũng sốt ruột, thé nhưng Mục

Đình Sâm lại không muốn gặp cô.

Sau khi công ty thiết kế Khải Duyệt hoàn thành bản danh sách với Mục Thị, với tư cách là người phụ trách, cô phải mang bản thảo qua tòa nhà cao ốc Mục Thị, cô biết, đây chính là cơ hội duy nhất để cô gặp Mục Đình Sâm.

Lần này thư kí của Mục Đình Sâm có mặt ở đây,

không ngoài dự liệu, người phụ nữ có thể sánh

ngang với siêu mẫu, thân hình và khuôn mặt đều là cực phẩm, những bộ trang phục công sở bình thường mặc lên người cô cũng vô cùng kiểu cách,

khiến người ta không thể rời mắt.

Thấy cô, mặt đối phương không biểu tình nói: “Có việc tìm tôi là được rồi, Mục tổng bình thường

không có tiếp khách.”

Không đợi Ôn Ngôn nói, thư kí trực tiếp lấy bản thảo trong tay cô mang vào văn phòng Mục Đình Sâm, cô còn chưa nghĩ kĩ xem có nên xông vào hay không thì thư kí đã đi ra: “Mục tổng nói, mấy thứ đó của các người đều là rác rưởi, đây chính là

nguyên văn.”

Kết quả này Ôn Ngôn không đoán trước được, chủ công ty thiết kế Khải Duyệt là Lâm Táp, các nhà thiết kế đều là những người có kinh nghiệm chuyên sâu trong lĩnh vực, chỉ dựa vào hai điều này, dù ra sao đi chăng nữa thì cũng không thể bị

bác bỏ hết toàn bộ như này mới phải.

Thấy sự nghi ngờ trong mắt cô, thư kí cũng bất

“`” kẽ. ốốốốốẽ thảo. Thời gian không còn nhiều nữa, các người hãy có lên, Mục tổng sẽ không vì sếp của các người là Lâm Táp mà châm chước đâu, chuyện

này, không có biện pháp nào để dàn xép.

Ôn Ngôn lấy hết dũng khí lướt qua thư kí mà xông vào trong: “Mục Đình Sâm, tôi có chuyện muốn tìm

anhl”

Thư kí đi theo sau đó: “Mục tổng, xin lỗi, cô ấy

thừa dịp tôi không chú ý liền xông vào!”

Trước bàn làm việc, khuôn mặt nam nhân lạnh như băng, đôi môi mỏng khế mở: “Bỏ đi, cô ra

ngoài trước đi.”

Thư kí đáp ứng một tiếng, ánh mắt có chút phức

tạp nhìn Ôn Ngôn một cái.

Chuẩn bị một lát, Ôn Ngôn lấy hết can đảm nói: “Tôi biết anh không muốn gặp tôi, đã qua nhiều ngày như vậy rồi, cảnh sát vẫn chưa phá xong án,

nhà của Dao Dao sắp bị ép đến phát điên rồi…”

Mục Đình Sâm đóng cây bút trong tay lại, chắp tay vào nhau đặt trước mặt, thân thể hơi dựa vào ghé,

vẻ mặt vô cảm: “Có quan hệ gì với tôi?”

“Chỉ có anh mới có thể cứu cô ấy…” Ngữ khí của cô đã thấp đến cực hạn, nếu như anh muốn cô

quỳ xuống cô cũng sẽ không do dự.

*A, Ôn Ngôn, cô thực sự rất coi trọng bản thân của mình, tôi dựa vào cái gì mà phải nghe cô đi giúp cô ta chứ? Đừng lãng phí thời gian của tôi!” Giọng điệu của Mục Đình Sâm căn bản là không muốn

cho cô cơ hội để thương lượng.

Ôn Ngôn ngẫn ngơ trong giây lát, thậm chí còn bắt đầu nghi ngờ ngày đó khi anh say gọi cô là “ Ngôn Ngôn”, còn chà sát ở cổ cô khi đó căn bản không phải là người đàn ông trước mặt này, cô trước nay

luôn không thể nhìn thấu được anh!

Cô tựa như muốn cắn đứt môi, bởi vì cô phát hiện

ngay cả con át chủ bài để trao đổi với anh cũng

không có, không có nó thì cô lấy cái gì để ra điều

kiện với anh?

Mục Đình Sâm nhíu mày thể hiện sự mất kiên

nhẫn, lạnh giọng nói: “Cô có thể đi rồi.”

Cô cố chấp không nhúc nhích, trong nháy mắt trong đầu cô liền hiện lên một suy nghĩ đáng sợ, anh vô cùng hận cô, nếu như cô từ chỗ này mà nhảy xuống, tử vong, liệu anh có được bình yên suốt quãng đời còn lại không? Sẽ không còn oán

hận nữa?

“Mục Đình Sâm… nếu như tôi chết đi, hận thù trong tim anh, có phải là sẽ biến mất không? Trừ tôi ra, anh đối sử với ai cũng rất tốt, như vậy có phải là anh sẽ giúp Dao Dao không…? Bởi vì cô ấy là bạn của tôi, cho nên anh mới không đồng ý…phải không? Tôi không cho rằng anh phải có nghĩa vụ phải nhân từ với bất kì ai, anh cũng rất tốt, là tôi không tốt, tôi đã làm ô ué thế giới của

anh.”

Khi cô nói những lời này, Mục Đình Sâm buông đôi

tay đang chắp lại với nhau kia ra, chống lên tay

vịn: “Cô đang nói cái gì vậy?”

Cô nhìn anh, hơi nhếch khóe môi: “Nếu như anh

muốn tôi chết tôi sẽ không do dự, giúp Dao Dao…”

Anh đứng dậy đi về phía cô, đáy mắt ẩn chứa sự phẫn nộ: “Cô đang dùng cái chết để uy hiếp tôi sao? Cô còn cảm thấy cái mạng này của cô nó

còn giá trị trong mắt tôi sao?”

Cô lắc đầu: “Từ trước đến nay tôi chưa từng nghĩ rằng mình có bát kì giá trị gì ở trong mắt anh, thế nhưng tôi nghĩ rằng… Nếu như hận một người…

chẳng phải là muốn đối phương chết đi sao…”

Anh duỗi tay nắm cằm cô, ngón tay thon dài

thoáng dùng sức, cô liền đau đến nhíu mày.

Lời anh nói tựa như Tu La đến từ địa ngục: “Cô sai rồi, để cô chết điều đó quá hời cho cô rồi, tôi muốn cô phải sống, cô sống tôi mới có thể đày đọa cô, chết đó chính là một sự giải thoát! Tốt nhất cô nên

ghim cái suy nghĩ này vào đầu cho tôi!”

Ôn Ngôn kinh ngạc nhìn anh, tuyệt đối không ngờ tới sự hận thù của anh đối với cô đã đạt đến mức

này!