Nhân Vật Chính Truyện Ngược Không Cho Ta Khóc

Chương 7: Bị bắt mất



Bằng hữu à?

Hai tiếng này đối với Úc Lễ thật quá đỗi xa xôi. Thuở thiếu thời rất lâu rất lâu trước kia hình như y cũng từng có bằng hữu. Có "bằng hữu" ghen tị với tài năng trời ban của y, có "bằng hữu" sẽ đẩy y ra khi đối mặt với hiểm nguy sau bao năm giả vờ giả vịt. Cũng có "bằng hữu" phản bội y, muốn đẩy y vào bóng đêm tăm tối, muốn cướp đoạt đạo cốt của y.

Mối quan hệ "bằng hữu" này tựa như chẳng khác gì "kẻ thù".

Ninh Diệu đương nhiên không hề biết suy nghĩ của Úc Lễ, hắn vui vẻ ăn xong đồ ăn rồi theo Úc Lễ trở về quán trọ. Hôm nay quán trọ đặc biệt đông vui, từ đằng xa Ninh Diệu đã nhìn thấy người vây đông nghịt ở cửa quán trọ.

Có chuyện gì thế?

Ninh Diệu đang đội nón che nên không bị người ta chú ý tới, đến khi tới gần hơn mới nghe rõ tiếng thảo luận ồn ào của mọi người. Thì ra là hôm nay người đẹp Tô Yên mang dòng máu nửa người nửa yêu, được xưng tụng là đệ nhất mỹ nhân của Biên Thành có việc ra ngoài, không bao lâu nữa sẽ đi ngang qua đây. Vậy nên mới có rất nhiều người chờ ở chỗ này, mong mỏi một cái liếc mắt của mỹ nhân. Vị giai nhân tuyệt sắc Tô tiên tử này rất được mến mộ. Có rất nhiều người đều đang hăng hái trò chuyện về những việc liên quan đến nàng.

"Tô tiên tử bình thường không thích ra ngoài, chẳng biết hôm nay vì sao lại chịu ra khỏi cửa?"

"Còn có thể vì cái gì nữa? Mấy ngày gần đây gã yêu tộc có chút máu mủ với rồng kia đang tuyển phi, Tô Yên cũng muốn bấu víu chút quan hệ mà thôi!"

"Ôi vị đạo hữu này, đố kị với người ta dữ vậy cẩn thận đến lúc thăng cấp bị thiên lôi đánh chết đó."

"Không biết nói tiếng người thì câm mồm vào!"

Giữa một vùng loạn như cào cào lại nghe một người lên tiếng: "Tô tiên tử thật sự rất đẹp, nhưng so với vị mỹ nhân hôm qua ta trông thấy thì đúng là đóa hoa nhạt nhòa không hương không sắc."

Câu nói kia khiêu khích lửa giận của vô số người, chớp mắt đã thành một phen hỗn chiến. Ninh Diệu tránh khỏi nơi xảy ra đấu đá, muốn tới chỗ nào trật tự hơn để hóng thì lại bị Úc Lễ giữ chặt.

"Làm gì?" Úc Lễ hỏi.

"Ta cũng muốn xem thử." Ninh Diệu đáp, "Là mỹ nhân đó nha."

Úc Lễ nhíu mày, giống như là không thèm để ý đến loại sở thích này của Ninh Diệu: "Ngươi soi gương còn chưa đủ?"

Đối mặt với chuyện Úc Lễ đột nhiên khen ngợi vẻ ngoài của mình, mặt Ninh Diệu đỏ lên. May mà hiện giờ hắn đang đội nón che mặt, sẽ không ai nhìn ra được vẻ ngượng ngùng xấu hổ của hắn.

"Soi gương có gì hay đâu, từ nhỏ đến lớn chỉ độc gương mặt đó, chán chết. Thẩm mỹ là từ rất nhiều thứ tạo thành, huynh hiểu không." Ninh Diệu khẽ giải thích, nói đến lời cuối, giọng điệu như oán trách lại như làm nũng.

Úc Lễ không hiểu, y không có hứng thú thưởng thức ngắm nhìn vẻ đẹp bề ngoài như này, y chỉ biết, nếu như sức chống cự của mình đối với dung mạo thiếu đi một li thì có thể hài cốt của y đã chẳng còn tồn tại trên đời từ lâu rồi.

"Ta sẽ không âm thầm chạy trốn đâu, xem xong sẽ về mà. Huynh không thích xem thì cứ đi trước đi, không cần theo ta." Ninh Diệu cũng nhìn ra là Úc Lễ không hứng thú với mấy thứ này. Vì để được ở lại xem, Ninh Diệu thiếu điều dựng ngón tay lên trời thề thốt, "Ta đi xem chút thôi, có được không."

Úc Lễ không nói thêm gì, từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một ngọc bài đưa cho Ninh Diệu. Trên ngọc bài có khắc bùa chú phức tạp, Ninh Diệu thấy cái này có lẽ là thứ đồ dùng để truy tìm tung tích gì gì đó, thấy lạ mà hỏi: "Sao lại thêm cái nữa vậy, không lẽ khi trước huynh không đặt món nào giống thế trên người ta à?"

Úc Lễ nghe vậy chỉ liếc mắt nhìn Ninh Diệu một cái, biểu cảm chẳng rõ là cười hay không. Ninh Diệu cảm giác lông tơ trên người mình đều dựng ngược lên, vội vàng nhận lấy ngọc bài giắt bên đai lưng.

"Hai chắc hơn một, ta hiểu mà! Ta nhất định sẽ giữ cẩn thận trên người, huynh cứ yên tâm đi làm việc của mình đi!" Ninh Diệu thề thốt sắt son.

Úc Lễ đi khỏi, Ninh Diệu tiếp tục hăng hái đi hóng cái hay. Hắn rất thích những dịp náo nhiệt như thế này, trước kia chưa có cơ hội xem lần nào bởi lúc nào hắn cũng bị coi là "tâm điểm" náo nhiệt. Lần này cuối cùng cũng được làm một quần chúng ăn dưa bình thường rồi.

Sau một khoảng thời gian nhao nhao ầm ĩ, có người thông báo tin tức: "Đừng ồn nữa, đến rồi kìa!"

Ninh Diệu giữ vững tinh thần, ngẩng đầu ngước nhìn về phía bên kia. Bước tới là một mỹ nhân áo đỏ, dáng người thướt tha yểu điệu, mỗi bước đi đều sinh ra một mùi hương độc nhất vô nhị tỏa trong không khí. Có lẽ vì trong huyết mạch nàng có một nửa dòng máu của tộc yêu hồ, trong làn tóc đen pha lẫn thêm chút đỏ, phối với bộ đồ đỏ rực trông hợp vô cùng. Vài thị nữ bên cạnh nàng cũng có dung mạo tuyệt đẹp, nhưng chẳng những không làm lu mờ vẻ diễm lệ của vị mỹ nhân kia mà càng tô điểm thêm cho vẻ đẹp của nàng.

Ở trong đám người, mấy kẻ thích Tô Yên bắt đầu nháo nhào lên: "Tô Yên tiên tử, hãy làm đạo lữ của ta đi!"

"Ta sắp sửa bước vào kì Nguyên Anh rồi, đến lúc đó sẽ tới cầu hôn nàng!"

Tô Yên nghe thấy chỉ cười khinh, nhìn về phía người nọ, khách khí: "Cảm tạ các vị yêu mến, chỉ là tiểu nữ đã có hôn ước rồi."

Người ái mộ nàng thình lình nghe được tin dữ, không khỏi phát điên lên: "Cái gì cơ! Là ai! Ta đi giết hắn!"

Đôi môi đỏ mọng của Tô Yên buông một câu: "Chính là Lâm công tử của Long tộc. Huynh ấy sẽ đến gặp ta ngay bây giờ, vị đây có thể ở nơi này chờ huynh ấy tới."

Tên tu sĩ vừa lên tiếng khiêu khích bèn ngậm miệng, nghiến răng nghiến lợi nhanh chóng rời khỏi hiện trường.

Ninh Diệu lẫn trong đám người đang xem cực kì vui vẻ, lần đầu tiên hắn gặp tình huống đặc sắc như thế này khi đi hóng hớt, thật là quá tuyệt! Nếu như có thể, hắn còn muốn thấy một màn cẩu huyết hơn nữa!

Lại có người nói: "Tên yêu tu kia xấu xí như thế, vốn dĩ không hề xứng với Tô cô nương!"

Tô Yên cũng chẳng thèm tỏ thái độ, chỉ thấy thật buồn cười, một người đàn ông cần vẻ ngoài đẹp đẽ để làm gì chứ, cần mình nàng đẹp là đủ rồi. Đàn ông đẹp thì có tác dụng gì đâu, có địa vị và thực lực mới là điều quan trọng nhất. Nàng không giống với đám hồ ly tinh vì tình yêu mà mê muội đầu óc đâu, tình nguyện vì một gương mặt mà chôn lấp tương lai của mình.

"Ta thích là được." Tô Yên phe phẩy chiếc quạt trên tay, "Đến khi ấy sẽ mở tiệc rượu khắp thành, các vị nhất định phải tới tham gia nha." Tô Yên khoe xong chuyện thành hôn của mình thì tiếp tục huênh hoang rời đi.

Bởi vì tin tức nàng vừa tuyên bố quá giật gân, cả đám người xôn xao chen lấn nhau, Ninh Diệu cũng không biết sao lại thành ra như vậy, cứ chen lại chen chính hắn lại bị đẩy lên phía trước, sau đó lại có người vô ý xô một cái làm hắn bổ nhào về trước. Trước mặt hắn chính là vị tiểu thư Tô Yên kia, Ninh Diệu cố gắng giữ vững cơ thể trước khi đụng phải người phía trước, thế nhưng vẫn không cẩn thận đụng trúng tay của Tô Yên, khiến chiếc quạt trên tay nàng rơi xuống đất.

"Úi, thật xin lỗi, ta không cố ý. Hay để ta đền cho cô nương một chiếc quạt mới nhé?"Ninh Diệu làm sai lập tức xấu hổ xin lỗi.

Tô Yên nhướn mày. Nàng nghe giọng nói của người này cực kì êm tai, dù rằng không trông thấy mặt cũng có thể nhận ra đây là kiểu "bạch liên hoa"* xưa nay nàng ghét nhất, lại còn là nam! Bày đặt "không cẩn thận" gì chứ, e rằng chỉ là muốn làm nàng xấu mặt trước bàn dân thiên hạ mà thôi!

*bạch liên hoa: hoa sen trắng, ý chỉ những người ngây thơ, trong sáng, mềm yếu, mong manh.

Yêu tộc trời sinh bản tính tàn bạo, mà hồ ly tinh cũng không ngoại lệ. Tô Yên nhấc tay lên, bộ móng màu đỏ tươi vốn gọn gàng thoáng chốc dài ra trở nên vô cùng sắc bén, chuẩn bị làm một đường cơ bản trên mặt gã thanh niên này! Trong thành không cho phép ẩu đả giết người, nhưng nếu chỉ là vài vết thương ngoài da ở trên mặt hẳn sẽ chẳng ai thèm quan tâm. Ngọn gió nổi lên khi yêu tu tung ra công kích nhất thời thổi bay lụa mỏng che mặt của người nọ, lộ ra toàn bộ khuôn mặt trước mắt mọi người.

Động tác của Tô Yên ngừng lại giữa chừng. Tất cả những người đang vây xem cũng thẫn thờ. Hết thảy mọi chuyện diễn ra quá nhanh, Ninh Diệu không sao phản ứng kịp. Chờ hắn hiểu được tình hình mới nhận thấy cái nón của mình rơi trên đất, ở gần sườn mặt hắn còn có một bộ móng vuốt cực bén nhọn. Ninh Diệu mở to hai mắt, ánh mắt sợ hãi nhìn hồ ly tinh kia. Móng vuốt của Tô Yên chầm chậm rút về, nàng tự cào cào lên gương mặt mịn màng của mình mấy cái, hằn lại trên đó vài vết hồng hồng.

"Tự nhiên mặt ta thấy hơi ngứa nên muốn gãi một chút thôi." Tô Yên cười xinh đẹp, móng vuốt trên tay cũng biến về hình dáng bình thường, xong lại hô biến ở đâu ra một cây quạt che khuất mặt, "Tiên quân đây đến từ khi nào vậy, sao trước kia chưa từng gặp chàng? Thiếp đây tuổi tác chưa tròn năm trăm, vẫn chưa cưới gả, không biết Tiên quân thấy thế nào?" Tô Yên vừa nói vừa chăm chú nhìn khuôn mặt Ninh Diệu không biết chán.

Địa vị và thực lực đều là thứ mình có thể tự cố gắng đạt được, không thú vị. Lựa chọn đối tượng tất nhiên là phải lựa mặt, có như thế mới thêm động lực cố gắng trở nên mạnh hơn.

Ninh Diệu hoang mang hỏi: "Ờm... Chẳng phải cô nương đã có hôn ước rồi hay sao?"

"Kẻ nào đi tung tin đồn thất thiệt vậy, sao thiếp có thể có hôn ước được?" Trong lòng nàng đang rất kích động, ngay cả đôi tai hồ ly trên đầu cũng dựng lên, run run.

Ninh Diệu: "..."

Quần chúng trước đó vì chuyện Tô Yên có hôn ước mà đau lòng khôn nguôi hiện giờ cũng tỏ ý không chịu nghe nàng ta nói.

"Ả đã có hôn ước rồi, chính miệng ả ta nói thế, tiên quân đừng để bị mắc mưu, đi theo ta đi, ta sẽ cẩn thận kể cho ngươi hay!"

"Đừng tin ả hồ ly tinh này, hồ ly tinh rất giỏi lừa gạt người khác, lựa chọn người cùng chung sống phải chọn người thành thật như ta đây nè, đệ đệ gì đó ơi, mau qua đây ta đưa ngươi đi song tu."

Tô Yên cùng những người từng ái mộ nàng trợn trừng mắt nhìn nhau, trong đầu nàng còn đang thầm nghĩ xem có cần thừa dịp hỗn loạn dẫn người thanh niên rất hợp ý mình này đây rời đi hay không, chợt nghe thấy tiếng gầm khẽ của yêu thú. Mặt mày Tô Yên tức thì biến sắc. Không ổn, nàng có hẹn với con rắn hai chân kia ở chỗ này, với độ háo sắc của huyết mạch long tộc thì sợ là vừa trông thấy người này hai cẳng chân xà sẽ cướp người đi trước mặt quần chúng mất!

Tô Yên lôi kéo tay Ninh Diệu: "Đi cùng ta!"

Sao mà Ninh Diệu có thể đi theo người này được chứ, hắn cố gắng giải cứu cánh tay của mình: "Không được, mau thả ta ra. Không phải là ta lừa gạt cô đâu mà phía trên ta còn có người, tính tình của huynh ấy không được tốt, cô bắt ta đi mất thì nhà mấy cô tuyệt đối không yên đâu."

Trong lúc giằng co lôi kéo, trên đỉnh đầu Ninh Diệu tự dưng đổ xuống một cái bóng. Hắn ngửa cổ nhìn lên, chỉ thấy trên đỉnh đầu mình là một sinh vật trông giống như loài rắn, nhưng lại có cánh. Sinh vật kia lao xuống nhanh như cắt, xòe móng vuốt quắp lấy áo của Ninh Diệu, quắp theo cả người bay thẳng lên. Ninh Diệu cứ thế bị bắt mất.

Ninh Diệu bị chộp lấy bay lên không trung, thấy mình càng ngày ngày càng bay xa quán trọ đang ở, trong lòng hắn lúc này chỉ có đúng một ý nghĩ...

Thôi xong, đến lúc Úc Lễ không thấy hắn về có khi nào sẽ cho rằng hắn chạy trốn không?