Nhiệt Độ Cơ Thể Của Ác Ma

Chương 5: Đừng cắn cô



Tưởng Văn Quyên mang Bùi Xuyên về nhà, rửa mặt cho anh, lại lấy nước để anh súc miệng.

Bùi Xuyên vẫn luôn im lặng, Tưởng Văn Quyên nhìn khuôn mặt thanh tú tái nhợt của con mình, sờ sờ mái tóc đen của anh: “Vì sao Tiểu Xuyên lại cắn Trần Hổ?”

Bùi Xuyên rũ mắt nói: “Cậu ta cướp bánh quy của con.”

Tưởng Văn Quyên nhíu mày.

Bà biết Bùi Xuyên đang nói dối, gia đình bọn họ xem như giàu có nhất tiểu khu này. Cái loại bánh quy có nhân đó nhà người khác không có, nhưng nhà bọn họ không chỉ có bánh quy, còn có chocolate. Bùi Xuyên sẽ không đánh nhau vì một cái bánh quy.

Mặc dù con trai không nói, ánh mắt mẹ Bùi lại dừng trêи chân Bùi Xuyên, trong mắt mang theo sự buồn bã. Kỳ thật Tưởng Văn Quyên cũng biết vì sao, khẳng định là bởi vì chân.

Bà ôn nhu ôm anh một cái, sau đó cười nói: “Mẹ đi nấu cơm, một lát là có thể ăn cơm, Tiểu Xuyên có muốn ăn gì không?”

Bùi Xuyên lắc đầu, mắt đen an tĩnh hiểu chuyện nhìn bóng dáng bận rộn của Tưởng Văn Quyên.

Bùi Hạo Bân chạng vạng mới về nhà, gần đây ông phải truy nã tội phạm nguy hiểm, thường phải bận đến đêm khuya. Sau khi ông trở về, bầu không khí trong nhà bỗng nhiên an tĩnh lại.

Nhà Bùi Xuyên có một chiếc TV màu, đặt ở phòng khách, trong năm 1996 xem như thứ hiếm, không phải nhà nào cũng có. Tưởng Văn Quyên đang xem chương trình âm nhạc cùng với Bùi Xuyên, bà không quay đầu, Bùi Hạo Bân nói trước, “Anh đã về.”

Ông nhìn bộ dáng mệt mỏi của vợ mình, lại sờ sờ đầu con trai.

Bùi Xuyên ngửa đầu nhìn cha, trong đôi mắt ngây thơ không có chút căm ghét nào. Trong lòng Bùi Hạo Bân có chút đau xót khó phát hiện.

Tưởng Văn Quyên oán Bùi Hạo Bân liên lụy tới Bùi Xuyên, hai người lâu lâu lại cãi nhau.

Khoảng thời gian trước có một đêm hai người đều bận, Tưởng Văn Quyên phải mổ chính cho một ca cấp cứu, Bùi Hạo Bân cũng phải tăng ca. Bọn họ đều cho rằng người kia sẽ đón Bùi Xuyên, kết quả trở về mới biết hai người đều không đi, đêm đó Tưởng Văn Quyên cuồng loạn khóc cả một đêm.

Tưởng Văn Quyên và Bùi Hạo Bân tuy rằng kết hôn là do mai mối, nhưng sau khi kết hôn cũng rất ngọt ngào. Đặc biệt là sau khi Bùi Xuyên được sinh ra, hạnh phúc giống như lên đến đỉnh viên mãn. Nhưng sau khi Bùi Xuyên bị chặt đứt chân, Tưởng Văn Quyên không có cách nào không hận Bùi Hạo Bân.

Bà hận chồng mình bởi vì công việc mà làm kẻ thù hại con trai mình, để con trai mình mới bốn tuổi đã bị kẻ thù chặt đứt hai chân.

Lúc ấy nhìn thấy Bùi Xuyên cả người đầy máu, mọi can đảm của bà tan nát, trái tim đều nát.

Bùi Hạo Bân phát hiện phòng bếp không có cơm để lại cho mình, ông dừng một chút, tự nấu một bát mì ăn cho xong. Ăn xong lại tới nói chuyện với Bùi Xuyên một lát, hỏi cái gì anh trả lời cái đó, cực kỳ hiểu chuyện.

Tưởng Văn Quyên mắt lạnh nhìn, tới 9 giờ tối, bà lau mặt cho Bùi Xuyên, nhắc anh đi ngủ sớm.

Anh kéo tay áo mẹ.

“Mẹ.” Anh ngẩng đầu, “Con muốn tắm rửa.”

“Hôm nay trời không nóng, con lại không hoạt động nhiều, trêи người không bẩn, ngày mai tắm sau.”

Bùi Xuyên mấp máy môi: “Con muốn tắm rửa.”

Anh không nói nguyên nhân anh cắn Trần Hổ cho Tưởng Văn Quyên, Tưởng Văn Quyên nhíu mày, cuối cùng vẫn đi đun nước.

Bà cởi quần áo cho Bùi Xuyên, đặt cậu bé gầy yếu vào bồn gỗ.

Bùi Xuyên ngước đôi mắt đen nhìn phần chân xấu xí bị cụt của mình, không nói gì.

Tưởng Văn Quyên cũng thấy, đây là nỗi đau khó có thể chấp nhận trong lòng, nhưng không thể để con trai nhỏ tự mình tắm rửa, bà kiên nhẫn tắm cho anh, lại lau khô người, sau đó mang anh đi ngủ.

Trước khi ngủ Tưởng Văn Quyên vẫn dặn dò: “Muốn đi vệ sinh thì không được nhịn, phải nói với cô giáo và mẹ, biết chưa?”

“Biết.” Anh nhẹ giọng nói, “Mẹ, mẹ kể truyện cổ tích cho con nghe đi.”

Tưởng Văn Quyên vừa cười đồng ý, bên ngoài có người gõ cửa: “Bác sĩ Tưởng! Bác sĩ Tưởng có nhà không?”

Bùi Xuyên nhìn mẹ vội vàng đi ra ngoài, không quay lại.

Anh không được nghe truyện cổ tích, bình tĩnh dời ánh mắt nhìn sang bên tường, nơi đó trước kia dùng phấn để đo chiều cao của anh. Trước kia mỗi khi lớn thêm một tuổi, cha mẹ đều vui vẻ hạnh phúc đo cho anh một lần.

Sau đó bị Bùi Hạo Bân vừa chảy nước mắt vừa xóa đi, chỉ để lại vài dấu vết mơ hồ.

Bùi Xuyên trợn mắt nhìn, một lúc sau mới nhắm mắt lại.

Anh hiểu, anh vĩnh viễn cũng sẽ không cao được như cha.

~~~

Mùng 3 tháng tám, là sinh nhật của Phương Mẫn Quân, cô Tiểu Triệu cùng cả lớp hát chúc mừng sinh nhật cho cô bé.

Bối Dao ngồi trong đám người, vừa vỗ tay nhỏ vừa ca hát, nhìn xung quanh mới phát hiện Bùi Xuyên không tới đi học, đương nhiên, Trần Hổ cũng không tới. Trong lòng cô rất sốt ruột, sao Bùi Xuyên không tới nhà trẻ đi học?

Bối Dao hỏi cô Tiểu Triệu, cô nói: “Mẹ Bùi Xuyên nói bạn ấy không cần đi nhà nhẻ, chờ tới tháng chín, trực tiếp đưa bạn ấy đi Học Tiền Ban.”

Bối Dao trợn tròn mắt.

Trong trí nhớ nông cạn của cô, cũng có chuyện Học Tiền Ban này. Học Tiền Ban ở trong trường Tiểu học ɖu͙ƈ Bác, cách nhà trẻ khá xa, lại không cùng một hướng.

Giống như đời trước, Bùi Xuyên rốt cuộc không thể học xong nhà trẻ.

Cô Tiểu Triệu thở dài, đáng thương Bùi Xuyên, nhưng cũng hiểu Bùi Xuyên không thích hợp học ở đây.

Bởi vì bọn nhỏ đều thấy Bùi Xuyên đánh nhau, trong đôi mắt đen không có chút sắc thái nhìn thế giới một cách lạnh băng. Anh điên cuồng cắn Trần Hổ, làm tất cả đứa nhỏ đều sợ hãi.

Tiểu Bối Dao khổ sở cực kì.

Trêи đường Triệu Chi Lan bế cô về nhà cô đều nghĩ chuyện này, buổi chiều Triệu Tú tới gõ cửa, trong tay cầm một miếng bánh kem to bằng nửa bàn tay.

Triệu Tú có xương gò má cao, mi mắt rất nhỏ, vừa vào cửa đã đưa bánh kem vào trong tay Triệu Chi Lan, sau đó nhéo khuôn mặt nhỏ của Bối Dao.

Bối Dao chớp chớp mắt to, nhỏ giọng chào: “Dì Tú.”

Triệu Tú cười nói: “Vẫn là mặt Dao Dao nhéo thoải mái, tới đây để dì xem nào, nghe nói lúc trước cháu bị ốm, sao ốm cũng không thấy gầy đi, khuôn mặt nhỏ này vẫn tròn xoe, vừa nhìn là biết có phúc khí.”

Bối Dao theo bản năng quay lại nhìn mẹ.

Triệu Chi Lan mặt đen như đít nồi, cố tình Triệu Tú còn tiếp tục: “Aiz, không giống Mẫn Mẫn nhà dì, không có nhiều thịt. Tuy rằng mọi người đều nói con bé giống Thường Tuyết, lớn lên sẽ xinh đẹp, nhưng là tôi nhìn Dao Dao đáng yêu hơn.”

Triệu Chi Lan ngoài cười nhưng trong không cười: “Cô cứ nói đùa đùa, Mẫn Mẫn nhà cô lớn lên rất đẹp.”

Nghe được người khác khen Phương Mẫn Quân, Triệu Tú vừa lòng rời đi.

Thường Tuyết những năm này được xem như là một đại minh tinh, đóng rất nhiều phim điện ảnh. Thời điểm mà Bối Dao vẫn còn học tiểu học rất thích nữ minh tinh điện ảnh này. Năm 1996 này, Thường Tuyết được xưng là “Ngọc Nữ”, mà gương mặt của Phương Mẫn Quân cùng Thường Tuyết giống nhau đến bảy phần, nên được gọi là “Tiểu Ngọc Nữ”.

Bối Dao cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm, nhưng chính là ký ức ngừng ở năm lớp 3, cô cũng nghĩ không ra không đúng chỗ nào.

Cô chán nản nghĩ, chính mình thật nhiều thịt thịt, Phương Mẫn Quân xác thật nhẹ nhàng lại xinh đẹp.

Triệu Chi Lan càng tức giận, bản thân bà hơi béo, liền sợ bị người ta nói, mà mỗi lần nói chuyện Triệu Tú đều sử thủ đoạn mềm dẻo này để nói. Sinh được con gái giống Thường Tuyết thì làm sao! Lại không phải thật sự Thường Tuyết, mà trẻ con, vẫn là Dao Dao nhà bà nhìn đáng yêu ngốc manh.

Bối Dao nhón chân lấy đi bánh kem ở trêи bàn, Triệu Chi Lan nói: “Mới ăn cơm xong, ăn bánh kem không tiêu hóa, sẽ đau bụng.”

Bánh kem kia là bánh kem bơ, cũng gọi là bánh bơ thực vật. Triệu Chi Lan luyến tiếc không dám mua, nhà bọn họ trêи có già dưới có trẻ, cả nhà toàn người phải nuôi . Bối Dao ăn sinh nhật cũng chỉ là mua trái cây bọc đường, lại nấu một chén nước đường trứng gà.

Bối Dao tuy rằng có chút thèm, nhưng cô lắc đầu, đôi mắt cười cong cong thành hình trăng non: “Tách ra hai cái, mẹ ăn một cái, một cái cho Bùi Xuyên.”

Cô khua tay múa chân làm ra động tác cắt, khiến Triệu Chi Lan sửng sốt hồi lâu. Cuối cùng đồng ý gật gật đầu: “Đúng vậy, mang cho cậu bé ấy một phần.”

Triệu Chi Lan cắt ra, nhìn con gái còn chưa cao đến cái bàn đang mỏi mắt trông chờ ở bên cạnh thì mềm lòng, lại buồn cười: “Mẹ không thích ăn, để lại cho con nhé. Đi, chúng ta trước mang sang cho Bùi Xuyên trước đã.”

Vòng qua chỗ trống của tiểu khu, sẽ thấy mấy thửa rau dưa mà các hộ gia đình ở đây trồng.

Nhà Bùi Xuyên ở đối diện, hai mẹ con từ một hướng khác lên tầng, gõ cửa nhà tầng bốn.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên, ngay sau đó bên kia xuất hiện khuôn mặt cương nghị của Bùi Hạo Bân. Ông làm hình cảnh, trêи người một thân chính khí. Ông cẩn thận nhận nhận, phát hiện hai mẹ con trước mặt rất quen mắt, tựa hồ là ở cùng một tiểu khu, quên mất tên người ta nên có chút xấu hổ.

Triệu Chi Lan thiện ý mà giải vây cho ông, cười cười nói: “Tôi họ Triệu, chào cảnh sát Bùi. Con của tôi Dao Dao cùng Tiểu Xuyên là bạn học cùng lớp, tới đây đưa cho cậu bé bánh kem.”

Bùi Hạo Bân cúi đầu, thấy một cô bé búi tóc hai bên, cô bé mắt to ngập nước, làn da rất trắng. Lông mi vừa cong vừa dài, đúng là cô bé đáng yêu mềm mãi.

Cô bé có chút sợ người lạ, dưới sự hướng dẫn của Triệu Chi Lan ngọt ngào gọi chú.

Ngay cả Bùi Hạo Bân, cũng bị cô làm đến lòng mềm nhũn. Ông hiền lành mà cười nói: “Tiểu Xuyên ở trong phòng, Dao Dao qua chơi với bạn nhé. Tiểu Triệu, nếu như không chê thì vào nhà ngồi chơi, tôi rót cho cô cốc nước.”

“Không cần không cần, chỉ đưa cái bánh kem thôi mà, cảnh sát Bùi có việc bận thì cứ đi, Dao Dao đi xem Tiểu Xuyên, đưa xong liền ra ngay ấy mà.”

Bối Dao nghe thấy thế thật cẩn thận bưng bánh kem đi theo Bùi Hạo Bân đi đến phòng của Bùi Xuyên.

Bùi Hạo Bân đẩy cửa ra, bên trong là cậu bé đang ngồi ngay ngắn trước bàn luyện chữ. Anh đang chuẩn bị cho việc Học Tiền Ban.

“Tiểu Xuyên, có bạn tới thăm con.”

Bối Dao khẩn trương mà nhìn Bùi Xuyên. Phòng anh so với phòng cô lớn hơn, thiết kế rất đơn giản, đồ vật bày biện đến chỉnh chỉnh tề tề, không giống phòng cô, mẹ hay chê cười là giống ổ của con mèo.

Bùi Xuyên quay đầu, đôi mắt đen nhánh nhìn qua thân ảnh cao lớn của cha, thấy cô bé non nớt.

Cô đang bưng cái bánh kem to bằng nửa bàn tay người trưởng thành, thấy anh nhìn qua, trong lúc nhất thời không biết có nên cười hay không, có vài phần nhút nhát mà đi gần tới bên anh.

Đôi tay nâng lên cao cao: “Bùi Xuyên, cho cậu ăn.”

Anh trầm mặc nhìn cô.

Đây đúng là cô bé không sợ khổ, không sợ khó mà.

Lần đầu tiên cô cho anh máy bay giấy, anh xé đi, còn đánh vào tay cô.

Lần thứ hai là đóa hoa sen mùa hè nhất sáng lạn kia , anh ném lên trêи bàn.

Lúc này đây là cái bánh kem, bơ trêи bông hoa còn không hoàn chỉnh.

Cô thấp thỏm mà nhìn anh, ánh mắt trong trẻo lại mềm mại.

Anh nhớ rõ cô bé này còn rất nhỏ, so với mình thì nhỏ hơn một tuổi, phỏng chừng sẽ học một năm nữa ở nhà trẻ. Mà anh tháng sau phải đi Học Tiền Ban, khả năng thật lâu sau sẽ không còn được nhìn thấy cô nữa .

Anh vươn tay ,tiếp nhận bánh kem cô đang cầm một cách cẩn thận.

Đôi mắt hạnh của cô bé sáng bừng lên như thủy tinh, cô dùng đôi mắt nói cho anh biết, cái bánh kem xấu xí này ăn rất ngon, ít nhất là nó là thứ cô yêu thích.

Bùi Xuyên vẫn như cũ không nói với cô một câu .

Cho dù là một câu cảm ơn.

Nhưng mà Bối Dao vui vẻ cực kỳ, cả khuôn mặt tròn vo đều đỏ lên, sau đó liền đi theo chú Bùi đi ra ngoài.

Đột nhiên phía sau cổ áo bị giữ chặt.

Một cỗ lực đạo kéo cô về phía sau.

Cô ngây thơ quay đầu lại, thấy mắt đen của anh đang nhìn mình từ trêи cao xuống.

Bối Dao nhớ rõ Bùi Xuyên ngày đó cũng là như vậy đánh Trần Hổ, đem Trần Hổ kéo qua đi, sau đó…… Cô theo bản năng mà che lại cánh tay. Đừng cắn cô mà, nếu anh không thích, cô sẽ không bao giờ tới nữa, cô sợ đau.

Cô vừa muốn gọi chú Bùi.

Cậu bé trầm mặc hướng yếm nhỏ của cô thả một nắm chocolate, sau đó buông cổ áo cô ra, ý bảo cô có thể đi rồi.

Bối Dao sờ sờ kẹo trong túi, lại ngẩng đầu nhìn anh.

Anh vẫn như cũ không cùng cô nói lấy một chữ, quay đầu lại cầm bút tiếp tục viết chữ.

Anh dùng bút chì viết từng chữ từng chữ, ngay ngắn mà hữu lực.

~~~~

Tác giả có lời muốn nói: Tiểu kịch trường ——

Triệu Tú: Dao Dao nhà cô đáng yêu.

Triệu Chi Lan ( nghiến răng nghiến lợi ): Không, vẫn là Mẫn Mẫn nhà cô lớn lên đẹp.

Triệu Tú đắc ý mà cười.

Bao nhiêu năm sau.

Nội tâm Triệu Tú:…… Nói Mẫn Mẫn nhà tôi xinh đẹp đâu!