Niên Đại 90: Mẹ Kế Muốn Chạy

Chương 2: Lại còn là một cô gái vùng núi không có hộ khẩu



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Raw: downxs

Convert: ❄TieuQuyen28❄

Edit: Yu

Triệu Chanh biết hiện thực chính là hiện thực, có ngất thêm mấy lần nữa cũng không thể giải quyết được vấn đề.

Tuy rằng gặp phải sự tình xuyên không khiến người ta rất khó tiếp nhận, nhưng tự an ủi mà ngẫm lại: Nói không chừng thời điểm chính mình từ trên dây cáp ngã xuống đã chết rồi, dù sao bây giờ cũng coi như nhặt về được một cái mạng.

Chỉ không biết nguyên chủ Triệu Chanh có phải do sốt quá cao mà chết hay không? Không thì tại sao cô vừa đến ngược lại cái gì cũng không làm lại có thể sống trong cơ thể này. Nhưng Triệu Chanh là một người chỉ thích hành động, không quá thích động não nên tự nhiên cũng không có đi tìm hiểu kỹ càng. Chỉ coi như là do mình không uống canh Mạnh Bà sau đó lại được đi một lượt khắp nhân gian.


Nghĩ đến đây, Triệu Chanh tận lực phấn chấn lên, xem nhẹ Lâm Đại Thuận đang nhìn mình như nhìn kẻ địch cùng với Lâm Nhị Thuận lôi thôi đang ầm ĩ, om sòm hỏi: "Trong nhà còn lương thực không?"

Giọng điệu Triệu Chanh có chút lạnh nhạt, không có biện pháp, đối mặt với tình trạng này cô cũng nhiệt tình không nổi.

Nếu không phải do hiện tại không biết rõ bên ngoài rốt cuộc là cái tình trạng gì, thì Triệu Chanh đã nghĩ muốn lập tức thu thập quần áo trốn đi. Mà theo như trong trí nhớ của nguyên chủ chỉ biết bây giờ là mùa xuân năm 1991.

Thời buổi này phụ nữ bỏ lại chồng con ra bên ngoài làm công không trở về nữa rất nhiều. Nhưng Triệu Chanh biết bây giờ không phải lúc, bởi vì nguyên chủ sống tại khu núi cao, không nói tiền đi đường, mấu chốt là nguyên chủ năm nay cũng đã hai mươi, lại không có tên trong hộ khẩu.


Không có hộ khẩu thì không thể làm chứng minh thư, tại địa phương nhỏ còn dễ nói, đến trong thành phố lớn, khó tránh khỏi tìm không được công việc tốt. Triệu Chanh lại không muốn đi đến hắc điếm, nhà xưởng phi pháp làm cu-li[1].

[1]Cu-li: chân sai vặt, khuân vác.

Lâm Đại Thuận cũng không biết mẹ kế của nó lúc này đã lên kế hoạch xử lý hộ khẩu ra sao để tiện trốn đi. Nhìn sắc mặt mẹ kế lạnh nhạt, cũng không có trút giận lên hai anh em họ.

Lâm Đại Thuận lén thở phào nhẹ nhõm, vội vàng lôi kéo em trai bước vào ngạch cửa, đi vài bước về hướng ngăn tủ bên kia, cuối cùng chỉ vào một cái lu lớn bên cạnh ngăn tủ: "Đây, lương thực của nhà chúng ta đều ở bên trong, chỉ cần cô chiếu cố thật tốt cho hai anh em chúng tôi, chờ ba ba trở về, khẳng định sẽ mua càng nhiều lương thực hơn, làm cho cô không bao giờ lo đói bụng."


Lâm Đại Thuận còn thật thông minh, ý đồ học theo các bà mẹ chồng trong thôn giáo dục con dâu khi mới về nhà, khuyên mẹ kế sống yên ổn.

Triệu Chanh có chút muốn cười, đương nhiên là không có cười ra. Cô hiện tại không khóc cũng đã đủ kiên cường, bởi vì cô biết đối với hai đứa trẻ khóc căn bản là vô dụng.

Cái nhà này tổng cộng chỉ có một gian phòng. Triệu Chanh đi qua, từ mép giường đến lu gạo cách nhau khoảng ba bốn bước chân, Lâm Đại Thuận lại vội vàng cảnh giác kéo ra một chút khoảng cách, mắt cũng không chớp nhìn chằm chằm Triệu Chanh. Với nó mà nói, người mẹ kế này vốn dĩ chính là người xa lạ vừa tới được một ngày một đêm thôi.

Triệu Chanh mở nắp đậy bằng sứ trên vại gạo ra, cúi đầu nhìn vào. Bên trong chỉ là một ít gốc cây đậu, gốc cây ngô, hạt cao lương[2] lẫn lộn với nhau.
Triệu Chanh duỗi tay vào trong vại, bàn tay cắm sâu xuống dưới, mò xuống đáy đụng đến một cái túi vải chôn dưới đó. Triệu Chanh lấy ra vừa thấy, đen mặt. Như vậy vật coi như bảo bối cất giấu kĩ dưới đáy lu gạo chỉ là một túi gạo lức[3] nhỏ hay sao.

Cái gọi là gạo lức chính là hạt thóc xay bỏ vỏ, chỉ qua một lần xát, so với gạo đã xay nhiều lần tự nhiên là không so được, thoạt nhìn còn vàng vàng.

Triệu Chanh nhìn lương thực như vậy, nhịn không được thở dài. Tiếp theo lại nghĩ đến thời điểm chính mình sốt cao Lâm Kiến Thành khi đó đi không chút do dự. Xem ra trong căn nhà này, ngay cả hai đứa con trai cũng đều không đặt trong lòng, dự tính thật sự là ở bên ngoài an cư, nói không chừng bên đó cũng đã sớm có đứa con trai khác.

Dùng 100 đồng tiền cưới nguyên chủ trở về, có lẽ chính là tương đương dùng tiền mua cho hai đứa trẻ một người mẹ kế về làm ruộng, nấu cơm nuôi sống hai anh em chúng. Cũng coi như cho hai anh em tìm một con đường sống.
May mà Lâm Kiến Thành cùng nguyên chủ cũng không có lấy giấy kết hôn, Triệu Chanh nghĩ vẫn là nhanh chóng dưỡng thân thể tốt làm quen hoàn cảnh một chút, sau đó mau chóng tìm cơ hội chạy trốn là trọng yếu nhất.

Triệu Chanh nghĩ xong, vừa ngầng đầu, nhìn thấy đôi mắt nhỏ của Lâm Đại Thuận đang cảnh giác, đột nhiên sửng sốt, xoay người hỏi Lâm Đại Thuận: "Lúc cô phát sốt, có phải cháu đã cho cô uống nước không?"

Tuy rằng khi đó sốt còn mơ hồ, nhưng đối với bát nước cứu mạng mình còn mang theo mùi lạ, nhưng Triệu Chanh vẫn còn ấn tượng sâu sắc.

Lâm Đại Thuận dừng một chút, gật gật đầu.

Triệu Chanh nhìn ra đứa trẻ này khẩn trương, ngẫm lại hai anh em cũng là người đáng thương. Tuy rằng cô cũng không có tinh lực đi thương hại người khác, nhưng trước khi cô đi, có thể chiếu cố bao nhiêu thì chiếu cố, cũng coi như báo đáp Lâm Đại Thuận đã cho mình uống nước đi.
Nghĩ đến đây, Triệu Chanh nhếch miệng miễn cưỡng cười cười, nói: "Cám ơn."

Nếu không phải bát nước kia giúp hạ nhiệt độ, Triệu Chanh hoài nghi chính mình nói không chừng sẽ ở trong mộng bị khát chết. Tuy rằng nghĩ như vậy khả năng có chút khuếch đại tác dụng của nước.

Lâm Đại Thuận quái dị trừng mắt nhìn chằm chằm Triệu Chanh, không hé răng, nghĩ thầm người mẹ kế này giống như cũng không tồi.

Đương nhiên, có thể là do mới vào cửa, kế hoạch trước giả bộ tốt, đợi chính mình mang thai mới bắt đầu khi dễ nó với em trai. Nhưng như vậy cũng tốt, ít nhất trong khoảng thời gian ngắn, hai anh em nó không cần phải sợ.

Nghĩ đến đây, sự cảnh giác của Lâm Đại Thuận thoáng buông lỏng, chỉ mong mẹ kế thật có thể sống yên ổn trong thời gian tới. Nếu mà mẹ kế chịu nấu cơm cho nó cùng em trai, vậy nó sẽ lấy một ít tiền cất giấu trong bình, đưa cho mẹ kế dùng.
Triệu Chanh xem xong lương thực trong nhà, lại bước ra cửa phòng, nhìn thấy trước cửa có một cái cây không tính lớn thân to cỡ miệng bát, dưới gốc cây là một bụi cỏ tranh[4] cao tầm nửa người. Kề gian phòng ở dựa bên vách tường dùng một đầu gỗ nghiêng nghiêng làm mái, dựng lên một tường lều ba cạnh, dưới lều có một cái bếp lò đắp từ bùn.

Từ bên trái phòng ở đi ra ngoài hơn hai mươi bước bên kia cũng có một cái lều, tường trát đơn giản. Đấy chắc hẳn chính là nhà xí cùng chuồng heo, chuồng gà; kết cấu nhà ở nông thôn đều như vậy cả.

Bất quá vợ Lâm Kiến Thành mất đã hai năm, chuồng gà chuồng heo đương nhiên đã sớm bỏ không, chỉ còn nhà xí còn dùng. Triệu Chanh qua xem xem, trong chuồng heo còn một ít củi không coi là nhiều, đều là chút cành lá cỏ khô.

Triệu Chanh khi còn nhỏ sống cùng bà ngoại, cũng là lớn lên ở nông thôn, biết củi loại này căn bản đốt cũng không được lâu, người ở nông thôn chỉ dùng loại củi này để nhóm lửa, thời điểm khác thì không thích dùng loại củi "mềm" này. Vừa thấy liền biết Lâm Kiến Thành căn bản là không quan tâm đến cái nhà này.
Xem ra tâm của người đàn ông thật sự đã đặt tại bên ngoài, cái nhà này đối với hắn mà nói chỉ sợ là một gánh nặng suy nghĩ muốn ném đi cho xong. Cũng không biết chờ đến lúc cô cũng đi, hai đứa trẻ trong phòng kia có phải sẽ không có cơm ăn, phải đi xin cơm hết nhà này đến nhà khác.

Nhưng chỉ là ý nghĩ thoáng qua, cũng không lung lay được quyết tâm rời đi của Triệu Chanh.

Tuy rằng hai đứa trẻ này đáng thương, nhưng Triệu Chanh không muốn vì thương hại mà ở lại đây lãng phí tuổi xuân cả đời của mình. Chờ khi cô vào trong thành phố có năng lực, có tiền sẽ nghĩ biện pháp giúp đỡ cho hai anh em chúng sau. Coi như là làm việc thiện giúp đỡ trẻ em nghèo trong các viện nhi đồng đi.

Nghĩ xong chuyện này, Triệu Chanh cũng đã ôm được một bó củi trở lại trong bếp, hỏi đứa nhỏ diêm để ở đâu.
Lâm Đại Thuận thấy bộ dáng Triệu Chanh là muốn nhóm lửa nấu cơm, vội vàng từ trong túi quần lấy ra một hộp diêm đưa qua.

Triệu Chanh nhìn thoáng qua thấy trên tay đứa trẻ dính từng tầng bùn đất. Ở nông thôn trẻ con thường quanh năm suốt tháng không tắm rửa sạch sẽ, dần dà sẽ có một tầng bụi màu đen bám trên làn da loang lổ, nhìn trông cực kỳ bẩn.

Nhưng mà Triệu Chanh cũng không có ghét bỏ, chung quy bộ dáng của cô hiện tại cũng không khác là bao.

Triệu Chanh không phải là chưa từng chịu khổ bao giờ. Khi còn nhỏ cha mẹ đều mất sớm, bà nội cũng không cần cô. Triệu Chanh sống cùng bà ngoại nhưng dù sao tuổi ngoại cũng đã cao, lúc đó cô mới mười hai tuổi cậu và mợ mỗi ngày đều bắt cô làm việc, ngày nào cũng vừa mệt vừa đói.

Tuổi còn nhỏ mà cô đã phải ra con sông trước cổng nhà bà ngoại giặt chăn giữa trời mùa đông. Không chỉ một lần muốn nhảy xuống sông chết luôn, cuối cùng không phải cô vẫn cắn răng vượt qua hay sao.
"Cháu và em trai cháu tên là gì? Bao nhiêu tuổi rồi?"

Triệu Chanh ngồi xổm xuống bên bếp, vừa nhóm lửa vừa thuận miệng hỏi Lâm Đại Thuận.

Thật ra trước khi cô đến đây bà mối đã nói qua một lần: Lâm Kiến Thành từng có một người vợ do khó sinh mà mất, để lại hai đứa nhỏ - một đứa năm tuổi tên là Lâm Đại Thuận, một đứa hai tuổi tên là Lâm Nhị Thuận.

Nhưng mà Triệu Chanh vẫn hỏi, muốn để cho hai đứa trẻ chủ động nói với cô những điều này, xem như là làm quen nhận thức về nhau một chút.

Lâm Đại Thuận đương nhiên không biết là Triệu Chanh đã biết điều này, giơ một tay lên lau nước mũi song cũng ngồi xổm xuống bên cạnh: "Tôi là Lâm Đại Thuận, năm nay năm tuổi; em trai tên Lâm Nhị Thuận, năm nay hai tuổi."

Lâm Nhị Thuận tuy rằng tuổi nhỏ, lại thêm không có người lớn dạy, nên hiện giờ nói chuyện vẫn chưa được lưu loát. Nhưng đối với ăn lại đặc biệt mẫn cảm, lúc này thấy Triệu Chanh nhóm lửa, đã nghĩ ngay đến lúc anh trai nhóm lửa.
Biết nhóm lửa là sau đó có thể ăn, bởi vậy lúc này cũng đi theo ngồi xổm bên cạnh anh trai, cắn ngón tay cái còn đôi mắt to thì nhìn chằm chằm lửa đang cháy lách tách trong bếp.

Lúc này đột nhiên nghe thấy anh trai nói tên của mình, Lâm Nhị Thuận quay đầu nhìn thoáng qua anh trai, xác định miệng anh trai đóng mở không có ăn gì, gọi nó cũng không phải vì cho nó cái gì, vì thế quay đầu lại tiếp tục nhìn lửa.

Lâm Nhị Thuận có đôi mắt to không phải do lớn lên đáng yêu mà bởi vì quá gầy, đầu có chút lớn, hai má không có mấy thịt, đương nhiên mắt trông sẽ to hơn.

Tác giả có lời muốn nói: Giải thích một chút cho mọi người :

Nữ chủ sẽ không vì vừa xuyên tới mà đối xử thật tốt với hai đứa con riêng. Hình tượng nhân vật này được xây dựng là một cô gái sống một mình ở thành phố lớn dốc sức muốn làm người bình thường.Nam chủ cũng là một người tương đối bình thường, có khuyết điểm, nữ chủ cũng không có ý nghĩ sẽ đi dụ dỗ hắn; hoặc là biểu hiện quá mãnh liệt.Hai đứa bé sẽ không trợ giúp thúc đẩy tình cảm của cha mẹ, chỉ lo ăn qua ngày, thỉnh thoảng hành động châm ngòi thổi gió làm khán giả, chờ mong mẹ kế tiến hành nghiền ép đối với cha.Tặng cho nữ chủ một bàn tay vàng[5] nhưng cũng không hẳn là bàn tay vàng. Bởi vì linh hồn dung hợp là nguyên nhân trở nên mạnh mẽ, cô sẽ dùng trí nhớ của cả hai người để thay đổi tốt hơn. Không có lí do gì cả, vì tôi chính là thích nhìn nữ chủ xinh đẹp, về phần trí nhớ đây tuyệt đối là chấp niệm cả đời của tôi.
--------------- Mở hố mới phát hai chương cho mọi người ha (thét to một chút) Thích các bạn thân yêu cùng nhau để lại lời nhắn ở phía dưới, ngồi đọc tin nhắn không quên lối về (hắc).

CHÚ THÍCH

[2] Cao lương: hay còn gọi là miến mía, cao lương đỏ, (cỏ) miến to, bo bo (tên khoa học: Sorghum bicolor) là một loài thực vật có hoa trong họ Hòa thảo.[Edit] Mẹ kế muốn chạy (Niên đại 90) - Mèo con muốn ăn cỏ - Chương 2: Lại còn là một cô gái vùng núi không có hộ khẩu
[3] Gạo lức: còn gọi là gạo rằn, gạo lật là loại gạo chỉ xay bỏ vỏ trấu, chưa được xát bỏ lớp cám gạo. Đây là loại gạo rất giàu dinh dưỡng đặc biệt là các sinh tố và nguyên tố vi lượng. Do trong phương ngôn tiếng Việt Nam Bộ "lứt" và "lức" đồng âm, đều được đọc là /lɨk/ nên gạo lứt còn được viết là "gạo lức". Trong phương ngôn tiếng Việt Bắc Bộ thì "lứt" và "lức" có cách đọc khác nhau, "lứt" được đọc là /lɨt/, "lức" được đọc là /lɨk/, không thể thay thế cho nhau.[Edit] Mẹ kế muốn chạy (Niên đại 90) - Mèo con muốn ăn cỏ - Chương 2: Lại còn là một cô gái vùng núi không có hộ khẩu
[4] Cỏ tranh: (hay bạch mao (tên gốc tiếng Trung), danh pháp hai phần: Imperata cylindrica (L.) Beauv.) là một loài thực vật thuộc họ Lúa (Poaceae). Cỏ sống dai, lá dài dùng để lợp mái nhà, thân và rễ dùng làm thuốc, rễ cỏ tranh có tác dụng thanh nhiệt.[Edit] Mẹ kế muốn chạy (Niên đại 90) - Mèo con muốn ăn cỏ - Chương 2: Lại còn là một cô gái vùng núi không có hộ khẩu

[5] Bàn tay vàng: bàn tay tài giỏi hiếm có, rất thành thục trong việc thực hiện một thao tác lao động hoặc kĩ thuật nhất định.
_________________

TRUYỆN ĐƯỢC CHUYỂN NGỮ TẠI: https://lilyyu305.wordpress.com/