Niên Đại 90: Mẹ Kế Muốn Chạy

Chương 21: Mua gà



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Raw: downxs.com

Convert: ❄TieuQuyen28❄

Edit + Beta: Yu

Mua gà ở trong thôn vẫn là việc tương đối dễ dàng, có điều số lượng gà mua được không nhiều lắm trừ khi là mua của mấy nhà liền.

Nhưng nếu làm như vậy việc mua gà này ắt sẽ phải gây ồn ào, rất rầm rộ. Triệu Chanh không sợ việc cãi nhau cùng người ta càng không sợ bị mọi người đồn thổi về mình. Có điều không sợ không có nghĩa là thích điều này.

Cuối cùng Triệu Chanh đã mua được 10 quả trứng gà ở nhà chị Điền, tốn 8 hào, giá này có thể nói là rất rẻ rồi.

Có cái giá như vậy là do vị trí của bọn họ so với trấn Tảo Tử thì thực sự là quá hẻo lánh, vật tư thiếu thốn, cho nên giá cả tự nhiên sẽ cao hơn một chút.

"Nếu như em muốn ăn gà, tốt nhất là nên mua gà con về tự mình nuôi. Đại Thuận nhà em không có việc gì làm nên có thể để cho nó đi đào giun bắt sâu về cho gà ăn. Như vậy cũng không quá tốn thức ăn."


Chị Điền bỏ trứng gà vào trong một cái túi rồi mới đưa cho Triệu Chanh. Cầm tiền xong thì chị xoay người bưng nửa bát cơm trên một cái khúc gỗ ở bên cạnh cửa lên, vừa nói chuyện vừa quay đầu nhìn thoáng qua Lâm Đại Thuận đang ở trong sân chơi đùa cùng 2 đứa con nhà chị.

Lâm Nhị Thuận thì ở ngay bên chân Triệu Chanh. Nhà chị Điền nuôi gà, chính vì thế trong sân không tránh khỏi có rất nhiều phân gà. Triệu Chanh không muốn để Lâm Nhị Thuận đi đường còn chưa vững thỉnh thoảng vẫn vấp té chạy qua bên đó chơi được. Cho nên từ lúc đến đây cô vẫn luôn giữ nó ở bên cạnh mình.

Lúc này Lâm Nhị Thuận đang ôm bắp chân của mẹ kế, ngửa cái đầu nhỏ lên cố gắng nhìn trứng gà trong tay mẹ kế.

"Từ từ rồi tính, trời bây giờ vẫn còn rất nóng, nuôi gà chắc chắn sẽ chết rất nhiều. Đợi đến mùa đông em sẽ suy nghĩ lại sau."


Về phần kết quả của việc suy nghĩ này thì khỏi cần phải nói rồi.

Bởi Triệu Chanh hoàn toàn không muốn nuôi gà. Thời gian này cô ở đây thì không sao, nhưng chờ tới khi cô rời khỏi đây rồi - Lâm Đại Thuận vẫn chỉ là một đứa bé thôi, khẳng định không giữ được gà trong nhà. Đến lúc đó chẳng khác nào nuôi gà cho người ta ăn hộ.

Chị Điền không biết suy nghĩ trong đầu Triệu Chanh, còn tưởng rằng thật sự là vì nguyên nhân này. Cho nên suy nghĩ một lúc, rồi đột nhiên dùng chiếc đũa gõ vào miệng cái bát nói: "Chuyện này sao, đơn giản lắm! Nếu như trong tay em vẫn còn nhiều tiền, vậy thì em có thể đi mua 2 con gà mái hoa về. Để cho gà đẻ trứng ăn trước, đến khi gà không thể đẻ được nữa vậy có thể thịt gà ăn. Như thế chúng ta vẫn có lợi, vẹn cả đôi đường."


Chị Điền thấy mấy ngày nay Triệu Chanh mua đủ thứ, cũng không thấy cô khẩn trương hay lo lắng trong tay không đủ tiền. Bởi vậy mới đưa ra cái đề nghị này.

Theo như chị thấy, nếu muốn có một cuộc sống tốt thì trong nhà không thể không nuôi một ít gia súc, gia cầm được. Mặc dù, không có cơm thừa, thức ăn dư chung quy lại vẫn có thể cho chúng ăn cám hoặc là rau dại gì đó. Nếu đổ đi thì cũng rất lãng phí, cho nên có thể đem đi nuôi gà.

Lời này khiến cho Triệu Chanh có chút dao động, trong đầu lập tức xuất hiện hình ảnh của các món chế biến từ thịt gà. Ngẫm lại trong tay cô đang có 50 đồng, nghĩ đến khi cô đi rồi lúc đó hai anh em Lâm Đại Thuận chắc chắn có tiền cũng không mua được thịt gà ngon như vậy. Cuối cùng, Triệu Chanh đã bị thuyết phục.

Tuy nhiên, khuôn mặt Triệu Chanh vẫn phải làm ra vẻ một chút. Sống ở nông thôn này, nếu như cô không giả nghèo giả khổ vậy thì chờ mấy tên trộm tới gõ cửa nhà đi.
"Mua gà mái sao? Như vậy phải cần bao nhiêu tiền chứ? A quá mắc, hơn nữa, nhà ai chịu bán gà mái đang đẻ trứng chứ?"

Chị Điền là một người hiền lành, chất phác; nên không biết ngoài miệng Triệu Chanh nói không muốn nhưng thực ra là rất muốn mua vì thế nói: "Đúng là có hơi đắt, nhưng tính đi tính lại chúng ta vẫn có lời mà. Nếu như em không nỡ ăn thịt gà thì khi gà không thể đẻ trứng được nữa em có thể cho con gà đó ấp trứng lấy gà con hoặc là có thể mang lên trấn trên bán."

Vẻ mặt Triệu Chanh hơi do dự nhưng vẫn gật đầu, giống như là đã bị lời nói của chị Điền thuyết phục.

Tâm trạng của chị Điền rất tốt, có cảm giác thành tựu. Dường như không chút để ý đến chuyện nếu như Triệu Chanh thật sự mua được gà mái có thể đẻ trứng đến lúc đó sẽ không đến mua trứng gà của nhà chị nữa. Bây giờ chị vẫn đang ở đó vì Triệu Chanh mà suy nghĩ cẩn thận xem nhà ai có gà mái, lúc này đang có ý muốn bán bớt.
"... Nếu không em đi sang nhà chị Trương hỏi thử xem, mẹ chồng cô ấy nuôi rất nhiều gia súc. Lúc trước ăn tập trung, heo trong thôn sản xuất chính là được nuôi trong nhà của cô ấy đó. Nhà cô ấy cũng nuôi rất nhiều gà nữa, chắc là sẽ đồng ý bán hai con đó."

Chị Điền không biết chị Trương dẫn theo mẹ chồng và thím Bành tới nhà Triệu Chanh gây náo loạn một trận. Triệu Chanh cũng không hề nghĩ chỉ cãi nhau một trận thôi mà không thể qua lại với nhau nữa, cho nên về nhà một chuyến cất trứng gà xong, Triệu Chanh còn cho Lâm Đại Thuận và Lâm Nhị Thuận ở nhà luôn. Sau đó mới dựa theo chỉ dẫn của chị Điền đã nói hồi nãy, tự mình tìm đường đến nhà của chị Trương.

Nhắc tới cũng quá khéo, hai người đứng thứ nhất - thứ nhì về khoản cãi nhau ở trong thôn lại ở ngay cạnh nhà của nhau. Bành Đại Hoa và bà Trương lại có thể làm hàng xóm với nhau được hơn 40 năm rồi. Khi Triệu Chanh biết điều này, còn thầm cảm khái một câu chẳng lẽ đây là muốn xã hội cùng 'tiến bộ' đi lên hay sao?
Nhân khẩu trong thôn rất thưa thớt, khoảng cách giữa nhà này với nhà kia khá là xa. Ví dụ như nhà của chị Trương với nhà cũ của Lâm gia cách nhau phải hơn 300 mét, do ở giữa bị ngăn cách bởi một rừng tre, rừng trúc. Rừng tre nằm đối diện với một con đường dốc nhỏ đi lên, vừa ra khỏi rìa của rừng tre, con đường được tách ra làm 2 ngã rẽ.

Khi Triệu Chanh đi tới ngã ba đường, vừa khéo gặp chị dâu Trương Thục Phân[1] lưng đeo gùi tay cầm cái liềm đang chuẩn bị ra khỏi nhà.

[1] Không biết mọi người có để ý thấy là tên của bà chị dâu ở đây hơi khác với ở chương 9 hay không, thực ra lúc đầu tui cũng không nhận ra đâu tại nó chỉ đổi từ chữ Lan thành chữ Thục mà thôi ^^ tự dưng đi dò lại chính tả nên mới nhận ra note lại cho những ai tinh tế nhận ra khỏi thắc mắc thôi. Đây là do tác giả tự đổi chứ không phải do tui edit nhầm đâu nha :P
Nhìn thấy Triệu Chanh, Trương Thục Phân vô thức lùi lại hai bước, trước tiên quay đầu nhìn kỹ lại cửa nhà mình.

Xác định cửa chính đã khóa kỹ rồi, trong sân cũng chỉ có một sọt khoai lang hỏng thôi, lúc này Trương Thục Phân mới thở phào nhẹ nhõm. Quay lại nhìn chằm chằm Triệu Chanh với ánh mắt tràn đầy sự cảnh giác: "Em dâu, em còn tới đây làm gì nữa? Chẳng phải lần trước em đã mang hết đồ về nhà rồi sao, nhà của chúng ta không còn giữ cái gì nữa đâu!"

Tại đây mấy ngày trước, vừa mới gặp mặt Trương Thục Phân đã bị Triệu Chanh gây cho một tổn thất lớn. Khi Triệu Chanh dẫn theo Lâm Đại Thuận mang hết một gùi gồm các thứ nồi, niêu, xoong, chảo , chum, vại trong nhà chị ta đi, mẹ chồng Bành Đại Hoa nhìn thấy hơn phân nửa đồ đạc trong phòng bếp cùng ngoài sân đều không còn, đau lòng đến nỗi đặt mông ngồi luôn xuống đất vừa vỗ đùi vừa khóc rống lên.
Nếu không phải bố chồng kịp thời đi ra quát lớn ngăn lại thì mẹ chồng chị ta chắc chắn sẽ cảm thấy không nỡ, đến lúc đó thể nào cũng phải đuổi theo đến tận nhà của chú út tìm Triệu Chanh gây sự cho mà xem.

Vì không muốn bị người trong thôn bàn tán, cho nên mấy ngày hôm nay bố chồng Lâm Đại Hà đều dẫn theo mẹ chồng cùng nhau đi ra ngoài ruộng, tránh để cho bà ấy có thời gian rảnh lại muốn đi sinh sự.

Nhớ lại dáng vẻ không biết xấu hổ vô cùng thuần thục của em dâu, Trương Thục Phân có loại trực giác, nếu như mẹ chồng thật sự đi đến đó gây chuyện, khẳng định cuối cùng thua thiệt vẫn sẽ là nhà của bọn họ mà thôi.

Vì vậy đối với quyết định của bố chồng, Trương Thục Phân cực kỳ tán thành. Sau khi trở về phòng, chị ta còn cố tình nhắc lại với chồng của mình một lần nữa. Bảo anh ta đi khuyên nhủ mẹ, mấy thứ kia vốn là của nhà chú út, bây giờ em dâu tới lấy lại cũng là điều nên làm thôi.
Ý định ban đầu của Trương Thục Phân là không muốn ăn càng nhiều thua thiệt, cũng hiểu được Triệu Chanh không dễ chọc. Khi thấy chị ta làm như vậy chồng của chị ta cũng sẽ cảm thấy chị ta là một người có văn hóa, lại biết phân rõ phải trái, chỉ vì muốn tốt cho mọi người mà thôi. Lúc đó càng thích người vợ này hơn.

Trương Thục Phân thường xuyên dùng những thủ đoạn như thế này. Bằng không chị ta lớn lên trông bình thường như vậy, làm sao có thể lôi kéo chồng thân cận với mình được như vậy chứ.

Yên ổn được vài ngày như vậy, dù cho trên bàn cơm mẹ chồng lúc nào cũng càu nhàu Triệu Chanh đi chợ mua cái này cái kia, quay trở về thôn lại cùng nhà ai mua đậu xanh, thóc lúa; Trương Thục Phân là người duy nhất thỉnh thoảng phụ họa đôi câu, thời gian còn lại đều im lặng không nói lời nào nữa.
Nhưng ai biết được rằng, hôm nay chị ta vừa mới chuẩn bị ra khỏi nhà định đi cắt cỏ cho heo ăn, kết quả vừa bước ra khỏi cửa đã gặp ngay đứa em dâu mới không dễ chọc này chứ!

Ngực Trương Thục Phân đập bang bang nhảy loạn hết cả lên, sau đó chị ta cố gắng bình tâm lại. Đầu óc thì đang hoạt động điên cuồng, suy nghĩ xem chị ta nên đáp lại như thế nào khi Triệu Chanh nói chuyện.

Đối mặt với Trương Thục Phân như đang lâm vào đại địch, Triệu Chanh khó hiểu liếc mắt nhìn chị ta một cái. Sau đó mặc kệ bước sang bên cạnh ngoặt vào lối rẽ đi tiếp: "Chị dâu, chị đang nói đến chuyện gì thế? Đồ nào vậy □□? Em đâu có tới tìm chị đâu."

Thực sự là lãng phí thời gian mà. Chẳng biết chị ta đang có việc gì cần nói với cô nữa đây?

Mỗi ngày vừa mở mắt ra liền có cả đống việc cần phải làm, kể cả khi cô không làm ruộng cũng vẫn rất bận rộn. Triệu Chanh nhớ tới chuyện cô còn phải đi một chuyến đến nhà mẹ đẻ ở núi Áo Tử Sơn tìm chủ hộ cùng cô đến trấn trên giải quyết sổ hộ khẩu nữa chứ. Vì thế càng cảm thấy một ngày có 24 tiếng đồng hồ tuyệt đối không đủ cho cô dùng.
Triệu Chanh nói xong thì quay đầu đi luôn cũng không có nhìn lại thêm lần nào nữa. Biểu cảm đề phòng trên mặt Trương Thục Phân phút chốc trở nên cứng đờ, cảm thấy hơi xấu hổ.

Triệu Chanh biết rằng nếu như bây giờ cô mua gà mang về nhà, thì chắc chắn không thể che giấu được. Bởi vậy, dù Trương Thục Phân có nhìn thấy cô hay không thì cô cũng chẳng quan tâm. Vừa bước vào trong sân của nhà họ Trương thì cô đã mỉm cười và nâng cao âm lượng cất tiếng gọi to "Chị Tiểu Thảo".

Lúc này, trời vẫn còn sớm, chỉ mới 12 giờ trưa thôi. Triệu Chanh ăn cơm trưa xong thì lập tức đi ra ngoài luôn. Hết cách rồi, bởi vì tối hôm qua trời mưa, tất cả mọi người trong thôn đều bận rộn lên núi gieo hạt xuống. Cũng chỉ có buổi trưa đến nhà tìm thì mới có thể gặp được người đó mà thôi.
Thời điểm như vậy rất nhiều người đàn ông trong gia đình vì tiết kiệm chút sức lao động mà không muốn quay về nhà. Giữa trưa đều trực tiếp ở lại trên núi luôn, không trở lại cho đỡ mất thời gian. Tựa như bố chồng và chồng nhà chị Điền vậy.

Tất cả mọi người trong thôn đều gọi Ngưu Tiểu Thảo là 'Con dâu nhà họ Trương'; còn người gọi là 'Chị Tiểu Thảo' chỉ có duy nhất một người kêu đó chính là Triệu Chanh, còn lại không có ai khác gọi như vậy nữa cả.

Chị Trương đang rửa bát trong nhà, vừa nghe thấy tiếng gọi này đã sợ tới mức đánh rơi cái bát trên tay trở lại vào trong nồi. Bà Trương đang cúi đầu xếp bánh kếp[2] vào trong giỏ, nghe thấy tiếng bát rơi xuống thì cũng trợn mắt lên thở gấp vì ngạc nhiên.

Nghển cái cổ lên nhìn vào trong nồi, xác định cái bát đó không bị đánh vỡ lúc này bà Trương mới cảm thấy yên tâm. Tức giận quay ra mắng con dâu nhà mình một câu: "Rửa có cái bát mà cũng có thể trượt tay được, đúng là đồ tiểu thư vô tích sự mà! Mỗi ngày ăn nhiều như vậy, mà cái bụng một chút động tĩnh cũng không có. Nếu như mà là con gà thì tôi đã bắt lại bán quách đi cho rồi!"
Chị Trương đã gả vào Trương gia được gần 2 năm rồi, mà đến bây giờ cái bụng vẫn không có một chút tin tức gì. Vì thế bà Trương càng ngày càng có ý kiến lớn hơn đối với chị ta. Không có việc gì cũng cố ý mắng chị hai câu, nhưng về phương diện ăn uống thì không hà khắc một chút nào, dù sao bà Trương vẫn đang muốn sớm điều dưỡng cho cơ thể của chị ta tốt lên, đến lúc đó còn sinh cho bà một đứa cháu trai kháu khỉnh bụ bẫm nữa.

Ngoài cửa Triệu Chanh lại kêu một tiếng "Thím Trương", bà Trương mắng con dâu xong liền quay lại lau tay rồi mỉm cười đi ra ngoài: "Ơ kìa, là vợ Kiến Thành đó sao? Cháu đến đây một mình sao? Mau vào trong nhà ngồi đi!"

Bà Trương càng nhìn mặt của Triệu Chanh thì càng cảm thấy thích. Ôi so với ngày hôm trước nhìn thấy còn càng trắng trẻo mịn màng hơn. Giống y như miếng đậu phụ, liếc mắt nhìn một cái thôi đã thấy cả người thoải mái rồi!
Mới mấy ngày trước hai người còn mắng nhau là "Cái cô kia..." và "Bà lão" bây giờ vừa gặp mặt đã thân mật nói cười lại như bình thường, một chút trở ngại cũng không có tựa như là những người đã có tình cảm nhiều năm lắm rồi vậy.

"Thím, cháu đây không phải là có việc muốn đến làm phiền người đó sao. Chị Điền nói nhà thím nổi tiếng cả làng trên xóm dưới là có bàn tay lão luyện - nuôi gia súc có thâm niên rồi. Cháu đang muốn mua 2 con gà về nhà nuôi, tốt nhất là có thể đẻ được trứng. Thím người cũng biết hoàn cảnh nhà cháu đấy, trong nhà cháu từ trước đến giờ đều không có người lớn, vì thế Đại Thuận, Nhị Thuận đều được nuôi dưỡng qua quýt, cẩu thả. Cho nên cháu nghĩ muốn mua 2 con gà về mỗi ngày có thể đẻ được 2 quả trứng đến lúc đó có thể bồi bổ cho hai đứa bé thật tốt."
Triệu Chanh biết tính tình bà Trương tương đối thẳng thắn, không thích quanh co lòng vòng, bởi vậy bản thân cô cũng thực nghiêm túc, trực tiếp nói rõ ràng mục đích lần này tới.

Đương nhiên, trong quá trình nói chắc chắn phải làm tốt mọi công tác chuẩn bị cũng như có phương án dự phòng trước, để có thể bộc lộ cảm xúc một cách đủ đầy, thái độ chân thành.

Bà Trương nghe xong, quả nhiên cực kỳ vui vẻ. Bàn tay nuôi dưỡng gia súc này là thứ mà cả đời bà lấy làm niềm kiêu ngạo đó. Thời điểm vẫn là một cô gái trẻ còn ở nhà mẹ đẻ, người lớn trong nhà cũng thường xuyên khen ngợi bà vì điều này nữa.

Về sau đến khi bà đi lấy chồng mẹ chồng cũng bởi vậy mà rất thích bà. Tất cả mọi người đều nói bà là được ông trời ban phúc cho, nếu không cùng một phương pháp đó, tại sao người khác nuôi heo, nuôi bò đều gầy hơn so với bà nuôi?
Bà Trương cảm thấy 'đậu phụ' lớn lên thật xinh đẹp, giọng nói dễ nghe, tính cách lại tốt. Quả thực điểm nào cũng thấy ổn, nhịn không được kéo tay Triệu Chanh mở miệng nói chuyện: "Cháu muốn nuôi gà sao? Tìm đến chỗ của thím là tìm đúng người rồi đó! Thím nói cho cháu nghe, cùng một loại gà, nhưng cháu biết vì sao gà của nhà thím lại đẻ đều đặn không ngừng như vậy hay không?"

Triệu Chanh cũng không vội về, cho nên cố tình dỗ một lát cho bà vui vẻ để đối phương có thể đưa cho cô một cái giá ưu đãi.

Thấy rằng có thể chiếm được chút tiện nghi, Triệu Chanh nhường mày lên rất là phối hợp ánh mắt lộ ra nét tò mò: "Tại sao vậy thím? Chẳng lẽ thím người có bí quyết độc nhất vô nhị hay sao?"

Tác giả có lời muốn nói: Hôm nay còn một chương nữa, có lẽ là buổi tối sẽ đăng nốt. Bây giờ tôi cần phải ra ngoài gấp vì có chuyện cần giải quyết.
Đúng rồi, chủ nhật tuần này truyện sẽ chính thức nhập v. Buổi sáng khoảng tầm 9 giờ sẽ cập nhật, ờm lúc đó đăng 3 chương. Nếu như thích thể loại cũng như văn phong này thì mọi người mau mau kết bạn nè tuyệt đối đừng bỏ lỡ nhe.

Cảm ơn các tiểu thiên sứ đáng yêu vì đã bỏ phiếu Bá vương cũng như tặng bình dinh dưỡng cho tôi hi~

Cảm ơn [Địa lôi] của tiểu thiên thần: Gặp đúng người;

Cảm ơn [Bình dinh dưỡng] của các thiên thần:

Ma nữ thiên ty, tỷ là ngôi sao ngốc nghếch đáng yêu 10 bình; Bích Lạc 2 bình; Amy, ★•° Tóc dài 1 bình;

Vô cùng cảm ơn mọi người vì đã luôn đồng hành cùng tôi trong suốt thời gian qua. Tôi sẽ tiếp tục cố gắng hơn nữa!

CHÚ THÍCH

[2] Bánh kếp: là một trong những loại bánh truyền thống của Trung Quốc, nó được làm từ bột và trứng, và chúng rất phổ biến với người dân ở đây. Loại bánh này có thể được ăn với nhiều loại thịt, trứng và rau. Các chất dinh dưỡng chính là carbohydrate, protein, chất béo, vv, rất phong phú và giàu dinh dưỡng.[Edit] Mẹ kế muốn chạy (Niên đại 90) - Mèo con muốn ăn cỏ - Chương 21: Mua gà
_________________

TRUYỆN ĐƯỢC CHUYỂN NGỮ TẠI: https://lilyyu305.wordpress.com