Niên Đại 90: Mẹ Kế Muốn Chạy

Chương 23: Chị dâu cả Chu Hiền Huệ, chị dâu thứ Tề Thúy Thúy



Raw: downxs.com

Convert: ❄TieuQuyen28❄

Edit + Beta: Yu

"Em ba, em ba à. Có ở nhà không?"

Một người phụ nữ nhìn có vẻ nhỏ tuổi hơn đứng ở trong sân lớn giọng gọi một tiếng. Một lúc sau cũng không thấy ai đáp lại, thì không khỏi xoay người lại nhìn chị dâu mình một cái. Trong ánh mắt là một mảnh mờ mịt, không chắc chắn; miệng thì giảm thấp giọng xuống thầm thì: "Chẳng lẽ là bệnh thật sự quá nặng nên không qua khỏi sao?"

Người phụ nữ lớn tuổi hơn bị nhìn cũng có chút sợ sệt, nhưng lại không để lộ ra trên nét mặt.

Người phụ nữ trẻ hơn chà xát cánh tay mình, đang có ý định rút lui không làm nữa. Bởi vì lúc đầu khuyến khích mấy người đàn ông trong nhà làm như vậy cũng có một phần sức của cô ta góp vào. Nhưng khi đó chỉ nghĩ được món tiền 100 đồng kia thôi, hiện tại suy nghĩ lại, làm như vậy thật khiến người ta lạnh người mà.


Lúc này Triệu Chanh mới cất bước khom lưng từ trong bếp vòng vo đi ra ngoài. Dài mặt ra dùng đôi mắt cá chết nhìn hai người đang đứng trong sân, tức giận nói: "Các người còn đến đây làm gì? Có phải đến để xem tôi đã chết thối hay chưa không?"

Triệu Chanh cũng chính là cố tình ghê tởm hai người này, nhưng không ngờ cô vừa bắt đầu nói như vậy thôi, đã dọa cho hai người này sợ đến mức giật mình thon thót, khuôn mặt căng cứng hết cả lại rồi.

Người phụ nữ lớn tuổi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Triệu Chanh, còn người phụ nữ thoạt nhìn trẻ hơn kia liên tiếp lia đôi mắt xuống đôi chân của Triệu Chanh. Cũng không biết có phải là muốn thấy lại dáng vẻ suy sụp, gót chân không nhấc lên nổi của Triệu Chanh hay không.

Vẫn là người phụ nữ lớn tuổi hơn chút lấy lại tinh thần của mình trước tiên, do hơi mập nên khi cười chân thành càng lộ ra nét mặt thật thà phúc hậu: "Em ba, em đang nói cái gì vậy, phi phi phi! Mấy lời không may mắn như vậy không thể nói lung tung được đâu! Lúc trước mấy người nhà mẹ đẻ vội vã đưa em tới đây, chẳng phải là vì muốn tốt cho em thôi sao."


"Mấy người anh trai của em vì không dằn được lòng, trước kia cha mẹ cũng không có tiền để dành gì cả. Trong nhà lúc đó thật sự là nghèo rớt mồng tơi. Em đổ bệnh như vậy cả nhà cũng không có tiền để chữa trị cho em, nếu đến Lâm gia thì khẳng định điều kiện sẽ tốt hơn. Em nhìn em bây giờ đi chẳng phải là rất khỏe mạnh đứng ở chỗ này hay sao. Mới mấy ngày không gặp đã trở nên trắng trẻo mịn màng, xinh xắn hơn không ít nha. Xem ra là ở Lâm gia có cuộc sống rất no đủ hạnh phúc."

Ồ, còn không biết xấu hổ mà nói ra được như vậy nữa.

Triệu Chanh cảm giác mình gặp được một đối thủ mạnh rồi đây.

Vừa nãy vừa trông thấy mặt của hai người họ thì Triệu Chanh đã lập tức nhận ra hai người này là ai. Chính là hai vị chị dâu ở trong nhà mẹ đẻ của nguyên chủ; chị dâu cả Chu Hiền Huệ và chị dâu thứ Tề Thúy Thúy. Hai người họ chính là điển hình của dạng người ngoài miệng thì nam mô, còn trong bụng chứa một bồ dao găm. Nhất định phải chèn ép người khác tới mức nhả ra thứ tốt cho mình mới thôi.


Đặc biệt là chị dâu cả Chu Hiền Huệ. Tên nghe rất có đức có tài liền cho rằng mình thật sự là một người vừa có đức vừa có tài. Mở miệng ngậm miệng lúc nào cũng giả bộ làm người tốt. Tiếp đó sẽ dùng lời nói từ từ chụp một cái mũ lên đầu người ta, nếu người đó dám mạnh mẽ giải thích, chị ta liền có thể thuận lý thành chương đem người đó nói thành "Không thấy được ý tốt của người ta thì thôi". Tóm lại, là có thể dùng mấy lời nói đến nghẹn khuất người.

Nguyên chủ lúc còn ở nhà mẹ đẻ phải làm trâu làm ngựa. Trong sinh hoạt, không ít lần bị hai người chị dâu này áp bức. Thường là làm xong hết công việc nhà rồi, còn phải trông ba đứa bé giúp hai người họ.

Trông cháu không tốt sẽ bị ăn mắng, đứa bé khóc cũng muốn đánh cô, việc nhà mà không làm xong thì sẽ bỏ đói không cho cô ăn cơm. Đã thế hai người chị dâu này còn không biết xấu hổ nói 'Số cô tốt', ngay cả mẹ ruột cũng cho rằng như vậy. Chỉ bởi vì cô không cần theo mấy người đàn ông xuống ruộng làm việc thôi!
Ngược lại nguyên chủ càng hy vọng mình có thể theo cha xuống ruộng làm việc, cô không muốn có một chút dính dáng nào với việc nhà nữa.

Thực tế là khi cô đã phải làm công việc nhà cùng trông mấy đứa nhỏ rồi, nhưng thời điểm sáng sớm mọi người thức dậy ra ngoài đồng, cô đã phải dậy rời giường từ trước đó rồi. Nói chung chính là phải thức dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn cả chó, ăn ít hơn mèo; còn trở thành một nơi để cho tất cả mọi người trong nhà trút giận nữa.

Đã có Chu Hiền Huệ không biết xấu hổ lý luận trước "Vì muốn tốt cho em mà thôi", nên chị dâu thứ hai cũng nhanh chóng trấn định lại. Tuy rằng, trong lòng cũng đang nghĩ sao em gái chồng lại thay đổi nhiều đến vậy, nhưng trên mặt vẫn là vẻ mặt dài thườn thượt phối hợp với khuôn mặt đen: "Ơ, em ba chẳng lẽ là có cuộc sống hạnh phúc rồi thì không nhận người thân nữa hay sao? Chị nói cho em nghe, làm người thì phải có lương tâm. Nếu như không có lương tâm, đều sẽ bị thiên lôi đánh chết, rồi Diêm Vương triệu về đó!"
Quanh co lòng vòng đều nguyền rủa cô chết, Triệu Chanh cũng không tức giận ngược lại còn nở nụ cười, là cười phát ra tiếng thực sự.

Triệu Chanh lớn lên mày liễu mắt hạnh, cái mũi nhỏ miệng xinh xắn; khuôn mặt cũng chỉ to cỡ bàn tay. Bây giờ cười lên như vậy, khuôn mặt trắng nõn mịn màng càng trở nên xinh đẹp hơn, trông cứ như một đóa hoa được phủ đầy mật ong lên vậy.

"Chị dâu nói đúng, mấy người không có lương tâm đều nên bị thiên lôi đánh chết, rồi Diêm Vương triệu hết về đi. Về sau, mấy người ra đường cũng nên cẩn thân một chút, đừng có vừa ra cửa đã bị một đạo thiên lôi giáng xuống liền không còn mạng nữa."

Giọng điệu thản nhiên, như bình thường cô vẫn hay nói; không có như chị dâu thứ Tề Thúy Thúy cố tình nói bằng giọng âm dương quái khí.
Tề Thúy Thúy không ngờ cô em chồng luôn luôn nhu mì nghe lời lại có thể nói được mấy lời như vậy ra. Nghẹn đến trợn mắt lên, nhưng nhất thời vẫn không thể tìm ra được câu nào thích hợp để đáp lại; chỉ có thể quay đầu cầu cứu chị dâu. Trông mong chị dâu luôn luôn lợi hại có thể ra được một nước cờ hay để lật lại tình thế.

Chu Hiền Huệ lại không giống như trước đây liều mạng chụp một cái mũ lớn lên đầu người ta, mà lần này cười hiền hòa lôi kéo tay phải của em dâu nhà mình và cô em ba này cùng lúc khuyên giải cả hai bên: "Các ngươi đều là người một nhà, mỗi người nói ít đi một câu là êm chuyện. Hiện tại em ba cũng đã xuất giá rồi, dầu gì cũng là người làm mẹ, cũng không thể như một cô gái còn sống trong nhà mẹ đẻ trước kia thích nói gì thì nói, đùa nghịch gì cũng được đâu."
Đem hai người đang đối chọi gay gắt thản nhiên quy thành cô em chồng muốn gây sự một chút. Sau đó Chu Hiền Huệ vừa lôi kéo tay Tề Thúy Thúy đi vào trong nhà, vừa cười tủm tỉm nói: "Em ba, chồng em khi nào thì về? Hai đứa nhỏ trong nhà cũng chạy đi đâu chơi rồi? Khi nào thì định ăn cơm đây?"

Ngoài miệng Chu Hiền Huệ nói toàn mấy chuyện liên quan đến sinh hoạt thường ngày, cứ như thể quan hệ giữa bọn họ thân thiết lắm vậy.

Hôm nay Chu Hiền Huệ tới không phải vì muốn đàn áp hay ép bức cô em gái chồng này, ngược lại chỉ muốn đến đây tìm hiểu xem thực hư là thế nào. Mấy người đàn ông trong nhà chỉ biết vùi đầu vào làm ruộng, một chút bản lĩnh cũng không có.

Chiều hôm qua nghe mấy người hàng xóm nói nhìn thấy cô em chồng nhà họ đi lên trấn Tảo Tử mua đồ, nhìn bộ dạng đó khẳng định trong tay có không ít tiền. Trong lòng Chu Hiền Huệ mới nghĩ đến muốn đi một chuyến đến nhà chồng của cô em gái chồng này tạo quan hệ tốt một chút, về sau thường xuyên lui tới cũng có thể chiếm được chút tiện nghi.
Mọi người đều nói Lâm Kiến Thành làm ăn buôn bán có tiền ở bên ngoài nuôi vợ bé, những chuyện này Chu Hiền Huệ không tin tưởng cho lắm. Bởi vì nếu như thật sự nuôi tiểu tam ở bên ngoài, làm gì còn dư ra 100 đồng mà cưới một cô vợ mới về nữa? Cho dù có tiền cũng không thể phung phí như vậy được.

Còn về phỏng đoán của Triệu Chanh muốn bỏ ra một số tiền lấy cô vợ mới về để tiện có người chăm sóc miễn phí cho hai đứa con của vợ trước thì sao? Chu Hiền Huệ kiến thức hạn hẹp, căn bản không thể nghĩ được có người chịu bỏ ra một số tiền lớn như vậy chỉ để làm một chuyện không có lợi cho mình như vậy.

Nếu như muốn vứt bỏ con vợ trước thì có thể trực tiếp không quan tâm, thậm chí có thể bán đi kiếm chút tiền. Nào có người vứt tiền ra chỉ để kiếm người chăm sóc cho đứa trẻ chứ.
Cho nên Chu Hiền Huệ kết luận Lâm Kiến Thành nhất định là đã tích góp được không ít tiền rồi.

Bây giờ nhìn thấy cô em chồng có thay đổi lớn như vậy, thì Chu Hiền Huệ càng chắc chắn với những suy đoán trước đó của chị ta. Với diện mạo như thế này của cô em chồng, Lâm Kiến Thành gặp được còn không thấy mới lạ đến chết hay sao. Chỉ cần cô em gái của chồng này thông minh một chút, chẳng lẽ lại không thể nắm được số tiền tích góp mấy năm nay trong tay Lâm Kiến Thành một cách dễ dàng hay sao.

Về chuyện tại sao em gái của chồng mới qua mấy ngày thôi mà từ sắc mặt vàng như nến, làn da thô ráp, tinh thần uể oải đột nhiên biến thành bộ dạng này, Chu Hiền Huệ cũng chỉ lẩm bẩm nghĩ trong lòng một lúc rồi rất nhanh quay đi không nghĩ nhiều nữa.

Chung quy vẫn là người đó, chắc là do thể chất của em chồng trời sinh đã nhanh hồi phục thôi. Trước kia còn ở nhà mẹ đẻ cả ngày đều không được nhàn rỗi nên mới vậy.
Chu Hiền Huệ từng nghe nói qua có một dạng người trời sinh làn da đã rất nhanh hồi phục rồi, dù mùa hè có bị phơi nắng cho thành than thì chỉ cần qua một mùa đông ở nhà cũng có thể tự trắng lại giống như vỏ trứng gà bóc.

Nghĩ thì nghĩ như vậy thôi, nhưng khi ánh mắt của Chu Hiền Huệ nhìn vào trên khuôn mặt trắng nõn mịn màng của em chồng kia, thì trong lòng vẫn không tránh khỏi có chút ghen ghét, xoắn xuýt một phen.

Dù cho chị ta chỉ là một người phụ nữ sống ở nông thôn, đã sinh hai đứa con rồi, đối với người chồng ở nhà là rất ghét bỏ. Nhưng là phụ nữ ai không muốn mình trở nên xinh đẹp hơn chứ?

Tròng mắt Triệu Chanh nhìn lướt qua một lượt trên người chị dâu Chu Hiền Huệ, khóe miệng nhếch lên, tâm trạng vui vẻ nên phối hợp cười một cái, nghiêng người nhường lối cho hai người đi vào trong nhà: "Gần đây Kiến Thành không có về nhà. Ài tình huống ngày đó khi em mới tới đây, chẳng phải mọi người đều rõ ràng hay sao. Kiến Thành đi vội, mẹ chồng ở nhà cũng không phải người dễ chung sống gì. May mà cơ thể em xương cốt rắn chắc, chịu nhiều khổ cực nên quen rồi; nằm ở trên giường không ăn không uống, ngủ hai ngày một đêm, ngược lại vẫn sống nhăn răng."
Miệng của Tề Thúy Thúy giật giật, nghiêng mắt nhìn. Kết quả phát hiện Triệu Chanh lúc nói mấy lời này, thái độ biểu tình trên mặt vẫn rất tốt, tựa như lời "Chịu nhiều khổ cực nên quen rồi" chỉ là một câu cảm thán bình thường không phải do cô cố tình nói ra vậy.

Lông mày của Chu Hiền Huệ cũng hơi run lên nhưng vẫn duy trì nụ cười, ánh mắt đảo một vòng trên người em gái chồng. Ừ, đã thay đổi rất nhiều; nếu không phải ngũ quan vẫn như vậy, giọng nói cũng không có biến đổi gì, thì ở bên ngoài có đụng phải Chu Hiền Huệ cũng không dám đi tới nhận người mất.

Có điều tính cách thay đổi cũng là điều bình thường. Bởi vì từng có người đi lấy chồng, về sau đột nhiên trở nên điên điên khùng khùng cũng không có gì là lạ cả. Hiện nay cuộc sống của đa số mọi người đều rất khó khăn. Nếu có thời gian rảnh rỗi thì người ta sẽ xúm lại bàn tán xem nguyên nhân dẫn đến thay đổi là gì. Dù sao cuộc sống cứ vậy mà trôi qua.
Sau khi Triệu Chanh nói xong cũng không đợi hai người đáp lại, dẫn hai người họ vào trong nhà thuận tay kéo băng ghế ra cho họ ngồi xuống. Sau đó cô thản nhiên ngồi xuống một cái ghế khác nói tiếp: "Mẹ chồng kia của em sợ rằng là mọi người còn chưa biết, so với hai người chính là còn lợi hại hơn. Trước kia em vẫn luôn cảm thấy chị dâu người rất lợi hại, lòng dạ thì độc ác nhưng bây giờ xem ra mẹ chồng của em mới là cực phẩm, so ra chị dâu người vẫn chưa là gì. Em đã bệnh thành như vậy rồi, nước cũng không được uống một ngụm nào. Mở mắt ra nhìn thấy hai đứa nhỏ đói bụng đến nỗi khóc oa oa lên. Chờ tới khi em khỏe hơn một chút mới biết được tiền Kiến Thành để lại trong nhà một phân cũng không còn nữa."

Nói xong, Triệu Chanh vỗ bàn, nặng nề mà thở dài một cái. Mặc dù nói nhưng lại nói không rõ ràng, vì sao tiền trong nhà một phân cũng không còn?
Nghe vào trong tai mấy người Chu Hiền Huệ, móc nối với lời nói phía trước thì dĩ nhiên sẽ cho rằng em gái của chồng bị mẹ chồng bắt nạt lấy mất tiền rồi.

Loại hành vi này bọn họ đều tin tưởng mà không chút hoài nghi. Dù sao đổi thành chính bản thân họ rơi vào tình huống đó, lúc ấy khẳng định còn phải cướp đoạt hết đồ có thể sử dụng trong nhà đi một lượt.

Nhưng bây giờ đổi lại là người khác cướp đoạt tiền của em gái chồng, hai người chị dâu vốn cũng muốn tới đây kiếm chút lợi trở về đương nhiên đã cực kỳ tức giận. Tề Thúy Thúy đứng lên càng vỗ bàn mạnh hơn, vén tay áo mắng cho Triệu Chanh một trận: "Em ba, tính cách của em cũng quá mềm yếu đi. Chồng để lại tiền cho em dùng vì sao cứ như vậy dâng lên cho bà già đó cầm chứ? Đi! Chị dâu làm chỗ dựa cho em! Cũng nói cho mấy người của nhà họ Lâm đó biết Triệu gia chúng ta không phải là không còn ai nữa!"
Triệu Chanh bị mắng cũng không phản bác, chỉ lắc đầu thở dài: "Chị dâu, tốt xấu gì đó cũng là mẹ ruột của Kiến Thành. Huống hồ trên tiền đó cũng không có viết tên của chúng ta, nếu bọn họ sống chết nói đó là tiền của họ thì nhà chúng ta cũng không thể làm gì được! Em cũng không phải là chưa từng đi hỏi, nhưng chị biết mấy người họ đã nói gì hay không? Họ nói em bây giờ còn chưa phải là người của nhà họ Lâm họ, thật đúng là tức chết em mà!"

Chu Hiền Huệ bắt được trọng điểm, nhíu mày kéo Tề Thúy Thúy một cái rồi kêu chị ta im lặng ngồi xuống: "Lời này là ý gì vậy chứ? Như thế nào còn không phải là người của Lâm gia bọn họ?"

Nếu như nói em gái chồng không phải là người của nhà họ Lâm, thì chị ta còn mong chiếm được chút lợi từ Lâm gia nữa hay sao?
Muốn câu cá đã cắn câu, nhưng Triệu Chanh ngược lại cũng không vội vàng. Đúng lúc Lâm Đại Thuận dẫn theo Lâm Nhị Thuận hấp tấp chạy về, Triệu Chanh mỉm cười đứng dậy đi chuẩn bị bát đũa: "Hai đứa nhỏ đều đã về nhà rồi, chị cả chị hai chắc hai người cũng chưa ăn cơm phải không? Em đem cơm lên trước rồi có gì tí nữa nói sau nha."

Lời này cả Chu Hiền Huệ và Tề Thúy Thúy đều vô cùng tán thành, ngồi ở chỗ đó chờ không tiếp tục nói nữa.

Triệu Chanh cho Lâm Đại Thuận một cái ánh mắt ám chỉ, còn ngoài miệng thì hùng hùng hổ hổ hung dữ kêu Lâm Đại Thuận vào lấy bát xới cơm.

Lâm Đại Thuận không rõ tại sao, nhưng thấy trong nhà có bóng dáng hai người xa lạ đang ngồi thì vẫn phối hợp cúi gằm đầu xuống dắt em trai vào trong nhà đặt nó ngồi lên trên cái ghế nhỏ. Giả bộ mình bị mẹ kế quát lớn nên mới phải đi làm việc.
Chờ sau khi nhìn thấy mẹ kế nhấc nắp vung nồi lên, lộ ra 'Cơm' canh suông toàn nước ở bên trong thì tròng mắt của Lâm Đại Thuận cũng muốn rớt ra ngoài luôn.

Triệu Chanh dùng chân đá nhẹ nó một cái, sau đó bưng một bát 'Cơm' lên mắng: "Ngẩn người ở đó làm gì! Còn không nhanh bưng cơm vào trong nhà cho mợ của mày ăn đi! Sao trên người lại bẩn thỉu hết cả lên thế này, trưa nay nhịn không được ăn cơm nữa!"

Tác giả có lời muốn nói: Triệu Chanh: Trong đầu bây giờ đang nghĩ đến cái gì【Người đẹp - Mỹ nữ a】

Chu Hiền Huệ: Em gái của chồng còn trẻ vậy đã phải làm mẹ kế của người ta, trách không được tính cách lại thay đổi nhiều đến vậy. Mỗi ngày đều tức giận đương nhiên sẽ phải thay đổi rồi【mỉm cười thông minh】

Tề Thúy Thúy: Cũng không biết trưa nay sẽ ăn cơm gì【liếm môi】
PS: Ngày mai có 3 chương, cả nhà chớ quên nhớ đến ủng hộ cho tôi nhiều một chút. Cho mọi người một vẻ mặt đáng yêu, meo meo ~

_________________

TRUYỆN ĐƯỢC CHUYỂN NGỮ TẠI: https://lilyyu305.wordpress.com