Nữ Vương Đồng Nát Ở Tinh Tế

Chương 17: 17





Sau khi trái tim nóng bỏng của Quý Dữu bị tưới lạnh thấu tim, cô nhanh chóng bình tĩnh lại, nghĩ dù là đồ ăn giảm giá cô cũng không có đủ tiền mua nha.Ai!Vẫn nên đi tắm rửa rồi ngủ thôi.Lúc này trong lòng Quý Dữu đầy mất mát, quá thất vọng rồi, ngay cả số liệu hậu đài cửa tiệm của mình còn không đi xem, trực tiếp đăng xuất Tinh Võng đi ngủ.Hôm sau.Ánh mặt trời sáng rõ, Quý Dữu bò dậy, vừa xem giờ, hắc, còn chưa tới 6 giờ đâu.

Trong lòng có chút cao hứng, Quý Dữu cảm thấy mình không ngủ quá lâu nên thấy vui vẻ, cô vội vàng bò dậy đánh răng rửa mặt, ăn nửa lọ dinh dưỡng tề thì nhận được lời mời của bà Jenny.Bà Jenny nói: “A Dữu, bà cùng Ryan, Leah và A Khung tiếp tục chuẩn bị đi khu tây thu thập Thiết Lê mộc, cháu có muốn đi cùng chúng ta không?” A Khung là con trai chú Tạ Nghị, Tạ Xuyên Khung.Ánh mắt Quý Dữu sáng lên: “Đương nhiên muốn ạ.”Bà Jenny nói: “Vậy cháu đến nhà A Khung sớm chút để tập hợp nhé, 7 giờ chúng ta sẽ xuất phát.”Quý Dữu nhanh tay ném sách vở đứng lên nói: “Cháu tới ngay đây, nhất định phải chờ cháu nha.”Bà Jenny cười nói: “Được.


Chờ cháu, cháu nhanh đến đây đi.”Nhà họ Tạ và nhà bà Jenny đối diện với nhau, hai nhà sang nhà nhau đều không cần đi tản bộ, trực tiếp bước vài bước liền tới, nhưng nhà Quý Dữu cách nhà họ xa hơn chút, đi mất khoảng năm phút cho nên Quý Dữu không giám trì hoãn, tròng lên mình trang phục phòng hộ, lấy vũ khí duy nhất là thiết rìu rồi vội vàng ra cửa.Lúc cô chạy đến thì mọi người đã sắp xếp xong, Quý Dữu liếc mắt nhìn liền thấy trong nhóm người có dáng người đĩnh bạt như tùng bách.

Lúc này một lọn tóc vàng hơi xoăn rủ xuống trán, làm mềm đi sự nghiêm túc vốn có của anh ta.Quỹ Dữu cho rằng bản thân yên lặng trộm nhìn ngắm Ryan một cái cũng không sao nhưng cảm giác của Ryan cực kỳ nhạy bén, anh ta đón lấy tầm mắt của Quý Dữu, nhẹ nhàng gật đầu với cô coi như chào hỏi.Nhìn đầu lông mày anh đĩnh và đôi mắt màu lam xinh đẹp của Ryan, mặt Quý Dữu không khỏi đỏ lên.Ai nha!Ngắm trộm bị phát hiện rồi, như thế nào lại xấu hổ vậy?Ryan cũng thật là, liền…… Liền không thể coi như không phát hiện được sao?Hừ hừ ---Ryan có điều kiện tốt như vậy, lại là độc thân cẩu nữa.Quả nhiên ---Độc thân là có nguyên nhân.Quý Dữu tức giận nghĩ, cô quay đầu nhìn về phía Leah ăn mặc thật anh tư táp sảng cười nói: “Chị Leah, hôm nay như thế nào chị lại đi thu thập vậy?”***Anh tư táp sảng: ý nói tư thế sảng khoái, dễ chịuLeah mặc một bộ trang phục phòng hộ màu đen, vóc người của cô vốn cao gầy, hiện giờ lại mặc đồ đen khiến cả người cô càng thêm cao gầy, khí chất vốn ôn hòa của cô như phai nhạt đi trở nên có tính xâm lược.Nhưng lại rất xứng với đôi mắt lam lộng lẫy, mái tóc buộc đuôi ngựa cao cao, thân hình phập phồng quyến rũ……Leah như vậy quá đẹp rồi.Trái lại với mình, trang phục phòng hộ xám ngoét, mái tóc buộc tùy ý không chút khí thế nào, cùng với dáng người vừa ngắn vừa nhỏ mới có 1m65…… Quý Dữu: “……”Anh anh anh ~Cô muốn tự kỷ.Cô cũng muốn dáng người cao gầy có lồi có lõm a.Đáng tiếc ---Nàng có huyết thống Hoa Hạ da vàng tóc đen, so với huyết thống phương tây da trắng mắt xanh như Leah và Ryan mà nói không thể chiếm được ưu thế.

Mặt khác, gen của người thời đại tinh tế đã sớm được cải thiện hơn thời viễn cổ rất nhiều, giống như người mang huyết thống Hoa Hạ như Quý Dữu, giới tính nữ thấp nhất cũng đạt tới 165cm, cói cách khác Quý Dữu là tiểu chú lùn hàng thật giá thật!///Truyện này chỉ được đăng trên web ‘’.

Truyện đăng ở bất kỳ đâu cũng đều là ăn cắp.


Mọi người muốn cùng cmt chia sẻ về nhân vật và cốt truyện với editor thì hãy vào đúng web nhé! Thân!///Leah nhìn sắc mặt biến hóa của Quý Dữu, cô không khỏi cười lên, giơ tay xoa xoa cái đầu đáng yêu của Quý Dữu: “Mấy ngày nay được nghỉ, chị ở nhà cũng không có việc gì làm nên muốn đi theo kiếm thêm ít tiền.”Hiện tại đúng là mùa thành thục của Thiết Lê mộc hoang dã, bỏ lỡ khoảng thời gian này sẽ không còn nữa.

Leah nhìn bà Jenny vất vả như thế đương nhiên muốn chia sẻ với bà một ít nên mới khăng khăng đi cùng.Quý Dữu né tránh ma trảo của Leah đang tập kích, ôm lấy đầu nói: “Chị Leah đừng xoa, xoa liền rối lên mất.”Leah cười hì hì: “Xúc cảm quá tốt nên không nhịn được.”Quý Dữu: “……”“Xuy ~”Hai cô gái đang trêu ghẹo nhau thì đột nhiên bên cạnh truyền đến tiếng cười lạnh, Quý Dữu ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện đó là con gái Tạ Linh Chi của chú Tạ Nghị, da vàng, tóc đen, mắt đen, vóc người khoảng trên dưới 1m7, cô ta ôm cánh tay, thờ ơ lạnh nhạt hai cô gái đang đùa giỡn thân thiết, khóe môi treo lên nụ cười lạnh lùng trào phúng.Quý Dữu đen mặt, đừng quay đầu, không cần quan tâm trong lòng Tạ Linh Chi nghĩ thế nào.Không thú vị.Cô gái này cùng mình và Leah không phải người chung đường cho nên không hợp, mỗi lần các cô gặp Tạ Linh Chi không nói quá ba câu là lâm vào xấu hổ.


Giống như hiện giờ, không nói chuyện với cô ta, bầu không khí liền căng thẳng.Ai!Tạ Linh Chi ôm cánh tay, thấy mình hừ lạnh một tiếng khiến Quý Dữu và Leah tắt tiếng cười, cô nở nụ cười trào phúng, lạnh lùng nói: “Tinh thần lực cấp E, thể chất cấp F phế tài chạy đến nơi hoang dã chẳng phải dâng đồ ăn cho tinh thú sao?”“Sao không ở nhà ngồi xổm thành thành thật thật làm cu li có phải tốt không?”“Chạy tới dã ngoại chẳng phải cố ý kéo đoàn đội chân sau sao.”Khi lời nói của Tạ Linh Chi vang lên, bầu không khí đông cứng hoàn toàn.Tạ Xuyên Khung lớn tiếng: “Tạ Linh Chi, em câm miệng lại!”Tạ Linh Chi buồn bực ngẩng đầu.Tạ Xuyên Khung lạnh lùng nói: “Em không nói lời nào không ai bảo em mở miệng đâu.”“Mọi người muốn mang cô ta đi cùng thì tôi không đi.” Tạ Linh Chi quay đầu đi vào nhà.Tạ Xuyên Khung nhìn sang Quý Dữu rất xin lỗi nói: “A Dữu, em không cần để ý, nó bộc tuệch vậy thôi.”Mấy câu này Quý Dữu đã nghe Tạ Linh Chi mỉa mai châm chọc vô số lần sớm đã sinh kháng thể, dù sao chỉ cần đem lời nói của Tạ Linh Chi thành rắm, đem cô ta thành không khí là được.Cho nên cô mím môi nhún vai tỏ ra không sao cả: “Yên tâm đi, em không đi so đo với con bé.”Nếu để ý thật thì đã sớm tức chết vô số lần.Ai ~Bên này.Quý Dữu vào nhà họ Tạ chào hỏi chú Tạ Nghị đang nằm trên giường: “Chú Tạ Nghị, chú cảm thấy tốt hơn chưa ạ?”Tạ Nghị thấy Quý Dữu liền muốn ngồi dậy, nhưng ông ấy mới cắt chi nên không thể nhúc nhích được, Quý Dữu vội nói: “Chú cứ nằm đi, đừng ngồi dậy.”Bản thân chịu khổ, hàng xóm lại sôi nổi khẳng khái giúp tiền làm Tạ Nghị rất cảm kích việc đó, lần đầu tiên là oán trách Quý Dữu một lần: “A Dữu, ngay cả cơm cháu còn không ăn nổi, thế mà đưa cho chú nhiều tiền vậy làm gì? Đợi tí nữa chú bảo A Khung đưa tiền lại cho cháu.”Quý Dữu cố ý xụ mặt vờ giận giữ nói: “Chú Tạ Nghị, tiền này chút tâm ý của cháu chuyên để cho chú điều dưỡng cơ thể, nếu chú trả lại cháu tức giận thật đấy.”Hai người đưa đẩy một lúc Tạ Nghị mới dập tắt suy nghĩ muốn trả tiền lại.Trong mắt Tạ Nghị xuất hiện ánh nước, giơ tay xoa xoa mặt rồi đột nhiên cười nói: “A Dữu, cảm ơn cháu, chú cảm giác khá hơn nhiều rồi.

Nửa tháng sau chú có thể tiến hành giải phẫu nối liền chân.”.