Ở Lại Bên Anh

Chương 41: Thẩm Uyển Hề



Edit + Beta: Khang Vy

Thẩm Vi Lê ngây người, trước mặt là Thẩm Uyển Hề, chị gái của cô.

Là tiên nữ trong ảnh chụp ở nhà.

Thẩm Vi Lê, "..."

Thẩm Uyển Hề rất có tiên khí, tóc dài bồng bềnh, làn váy uyển chuyển rung động theo từng bước đi.

Khuôn mặt hầu như không trang điểm, khí chất thần tiên trên người khiến người ta không dám quấy rầy, là tiên khí không muốn dính khói lửa phàm tục.

Nhưng mà chị cô vừa nói với cô giáo vũ đạo cái gì?

Mẹ mày...???

Diện mạo và tính cách, đúng là không phù hợp...???

Phó Khiết bị tính tình táo bạo của cô gái này dọa sợ, liên tục lui ra sau, "Chuyện này không liên quan tới tôi, tôi chỉ nghe lời làm việc thôi!"

Thẩm Vi Lê ngây ngốc, đột nhiên cảm thấy chị mình có vẻ chuẩn bị xông tới đánh người, vội vàng chạy ra ngăn cản, "Chị, chị, chị, bình tĩnh đã."

Thẩm Vi Lê gọi ba tiếng chị liền lúc, Thẩm Uyển Hề nghe được em gái gọi mình, lập tức yên tĩnh lại, sau đó hai hàng nước mắt rơi xuống.

Thẩm Vi Lê, "...?"

Thẩm Uyển Hề lau nước mắt, nhẹ nhàng xoa đầu Thẩm Vi Lê, tiếp tục quay đầu nhìn cô giáo vũ đạo, "Hay cho câu nghe lời làm việc! Nếu là người có nhân tính, cô cũng không thể để em ấy nhảy lâu như thế được!"

Thẩm Vi Lê bỗng cảm thấy, giọng chị mình có chút quen tai.

Mà Phó Khiết như biến thành người câm, không dám lên tiếng.

Thẩm Uyển Hề lạnh nhạt nói, "Cô gọi điện thoại cho Tiết Bằng đi, ngay bây giờ!"

Cô ta hoảng loạn gật đầu, nhanh chóng gọi điện thoại cho Tiết Bằng.

Người phụ nữ này thật là đáng sợ, loa ở chỗ đó ném là ném luôn, bây giờ còn đầy mảnh vỡ dưới đất, cô ta không thể chọc nổi.

Tiết Bằng nghe máy, mở miệng nói một câu gợi đòn, "Thế nào rồi, bây giờ cô ta biết khó mà lui chưa?"

Thẩm Vi Lê, "..."

Thẩm Uyển Hề cướp điện thoại, bắt đầu chửi người, "Tiết Bằng, đồ khốn nạn nhà anh, tôi đã xóa hết cảnh nhảy trong MV rồi mà anh còn dám tìm người gây khó dễ cho em ấy sao? Còn biết khó mà lui? Tôi thấy anh mới là người phải thấy khó mà lui đấy. Dù anh đang ở đâu, trong 30 phút lập tức tới đây ngay cho tôi, xuất hiện trước mặt tôi, đừng tưởng anh là người đại diện của Phó Tranh là giỏi, lúc kịch bản đầu tiên của Quy Gia tôi đoạt giải, không biết anh còn là học sinh ở đâu đâu, đến cả Thẩm Lan cũng phải cho tôi mặt mũi chứ đừng có nói là Trần Dũng Nghị và Phó Tranh, bây giờ anh tới đây cho tôi, cút tới đây nhanh!"

Đầu bên kia yên tĩnh, hoàn toàn yên tĩnh.

Thẩm Uyển Hề, "Không phải giả câm, nói!"

Giọng nói Tiết Bằng run rẩy, "Vâng vâng vâng, chuyện này có hiểu lầm thôi, cô Quy Gia đừng nóng giận, tôi lập tức, lập tức tới ngay, cô bớt nóng một chút."

Thẩm Vi Lê ngồi xếp bằng dưới đất, hai tay bắt lấy chân, ngẩng đầu ngơ ngác nghe chị nói chuyện.

Quy Gia, về nhà.

Đây là chị cô, người chị vẫn luôn ngóng trông đợi cô quay về nhà.

Bỗng nhiên hiểu rõ giọng điệu khinh thường và ghét bỏ của chị mình với Thẩm Tùng Chu ngày đó qua video là từ đâu ra, đều do Thẩm Tùng Chu làm lạc mất cô.

Bởi vì anh họ khiến cô đi lạc, cho nên chị vẫn luôn hận anh.

Ba từng nói sẽ bàn bạc với biên kịch chuyện cảnh quay, bây giờ xem ra đã rõ rồi.

Lúc trước Quy Gia kiên quyết không muốn xóa vũ đạo trong MV, bây giờ vì cô mà xóa sạch.

Chị cô và Thẩm Tâm Oánh hoàn toàn không giống nhau. Chị cô nhớ cô, che chở bảo vệ cô.

Trong nháy mắt, Thẩm Vi Lê bật khóc.

Thẩm Uyển Hề nói chuyện điện thoại xong, cúi đầu thấy em gái ngồi dưới đất lau nước mắt, hoảng sợ đuổi Phó Khiết, "Đi ra ngoài chờ Tiết Bằng, không được đi!"

Cô ta nhanh chóng tránh xa khỏi đống mảnh vỡ trên mặt đất rồi ra ngoài.

Thẩm Uyển Hề quỳ trên mặt đất, hoảng loạn lau nước mắt cho Thẩm Vi Lê, "Nguyện Nguyện, đừng khóc đừng khóc, ôi ôi ôi, bé ngoan đừng khóc."

Nước mắt Thẩm Vi Lê không ngừng chảy ra, dần khóc thành tiếng, đưa tay ôm lấy chị mình, "Chị ơi."

Cuối cùng Thẩm Uyển Hề cũng được nghe em gái gọi mình là chị một lần nữa, không khống chế được cảm xúc, nước mắt rơi như mưa.

Hai chị em hơn 20 năm không gặp, thời gian vượt qua năm tháng nhưng không qua nổi tình thân.

Hai người cùng trong bụng mẹ, là máu mủ tình thâm.

Đợi tới lúc cả hai không còn khóc nữa, Thẩm Uyển Hề ngồi dưới đất xoa bàn chân đau nhức cho Thẩm Vi Lê, đau lòng nói, "Có lẽ tới mai toàn thân sẽ nhức mỏi, chân không co được, đi cũng không thẳng nổi, phải đau ít nhất ba ngày."

Thẩm Uyển Hề tức giận, "Sao em lại vậy chứ, cô ta bảo em nhảy thì em nhảy sao?"

Thẩm Vi Lê cho rằng lúc mình tức giận dạy dỗ người đã rất khí phách, không ngờ còn thua xa chị mình.

Diện mạo tiên nữ, tính cách mạnh mẽ, khó trách ba mẹ và anh họ từng bảo một lời khó nói hết...

Thẩm Vi Lê chưa từng cẩn thận trước mặt ai, bây giờ đứng trước chị gái mạnh mẽ, tự động trở nên mềm mại, nhỏ giọng, "Chị, chị đừng giận, em còn tưởng rằng đóng nữ chính MV đều phải tập luyện lâu vậy..."

Thẩm Uyển Hề vẫn không vui, đau lòng nói, "Em còn muốn đóng MV này sao? Chúng ta có thể không cần đóng mà, em muốn đóng phim điện ảnh không? Chị và ba giúp em đóng phim điện ảnh."

Thẩm Vi Lê vội lắc đầu, "Đóng phim thì thôi, em chỉ cảm thấy quay MV khá mới lạ nên muốn thử chút thôi... Bây giờ đạo diễn Trần và Phó Tranh cảm thấy em hợp đóng MV nên cũng phải quay cho xong, chắc là cũng không lâu lắm đâu."

Thẩm Uyển Hề giúp cô xoa chân, gật đầu, "Được, chỉ cần em vui thì sao cũng được, lúc quay MV chị sẽ ở cạnh em. Phó Tranh và đạo diễn Trần đều khá tốt, chỉ có mỗi tên Tiết Bằng kia thôi."

Thẩm Uyển Hề nhắc lại tức giận, "Cái tên Tiết Bằng này, lát nữa chị phải chỉnh chết anh ta, ỷ vào quyền lực muốn làm gì thì làm, hôm nay không chỉnh chết anh ta thì không được."

Thẩm Vi Lê vội vàng ngăn cản, "Chị à, tức giận dễ nổi mụn đó..."

Thẩm Uyển Hề hít sâu một hơi, tính tình táo bạo trong giây lát trở nên dịu dàng, mềm mại hỏi Thẩm Vi Lê, "Nguyện Nguyện của chị, em ăn cơm tối chưa, em muốn ăn gì?"

Thẩm Vi Lê nghe chị nói "Nguyện Nguyện của chị" vô cùng dễ nghe, cười nói, "Em ăn gì cũng được."

Thẩm Uyển Hề, "Ăn lẩu không?"

Thẩm Vi Lê liên tục gật đầu, "Được."

Thẩm Uyển Hề thấy em gái của mình cuối cùng cũng trở về, đột nhiên ghé sát má lại, "Nguyện Nguyện của chị, thơm chị một cái."

Thẩm Vi Lê, "...???"

Thẩm Uyển Hề kể lại, "Chắc là em không nhớ rõ rồi, hồi nhỏ em đáng yêu lắm, rất thích ôm chị hôn chị, môi còn mềm ơi là mềm, thích nhất là ôm chị đi ngủ."

Thẩm Uyển Hề phồng má, chỉ vào mặt, "Thơm chị một cái, mau."

Thẩm Vi Lê cười, nghiêng đầu hôn lên mặt chị mình một cái.

Thẩm Uyển Hề xoay người ôm lấy em gái, đôi mắt ngập nước, "Tốt quá, cuối cùng Nguyện Nguyện của chị cũng trở lại rồi."

Ôm xong, Thẩm Uyển Hề lại nhớ tới một chuyện, hỏi cô, "MV này có cảnh nắm tay, em đóng được không?"

Đời này của Thẩm Vi Lê, trừ Chu Yến Hỗn ra thì chưa từng nắm tay chàng trai nào khác.

Nhưng nắm tay cũng không phải chuyện gì khó khăn, cô gật đầu, "Có thể chứ ạ."

Thẩm Uyển Hề lại hỏi, "À phải rồi, em từng yêu đương chưa? Bây giờ em có bạn trai không?"

Thẩm Vi Lê ngoan ngoãn lắc đầu.

"Ok, chị đã biết, vẫn còn nụ hôn đầu tiên, nhất định em sẽ để ý việc này." Thẩm Uyển Hề tiếp tục dò hỏi, "MV có cảnh hôn, em diễn được không? Nhưng mà thoạt nhìn sẽ giống nụ hôn đầu trên màn ảnh của em, hai người sẽ không hôn thật đâu, nhưng qua hậu kỳ sẽ nhìn giống hôn thật."

Thẩm Vi Lê, "..."

Thật ra nụ hôn đầu tiên không còn nữa.

Nhớ tới chuyện này lại tức giận.

Nhưng cảnh hôn trong MV nhất định không có vấn đề, Thẩm Vi Lê nói, "Có thể mà, không sao đâu ạ."

Thẩm Uyển Hề hiểu rõ, đang định nói chuyện với Thẩm Vi Lê tiếp thì cửa phòng tập bị đẩy ra, Tiết Bằng vội vào trong.

Anh ta cúi đầu xin lỗi, "Cô Quy Gia, chuyện này có hiểu lầm, kịch bản tôi nhận được là kịch bản chưa sửa nên mới để cô ấy tới tập luyện."

Lời định nói của Thẩm Uyển Hề bị cắt ngang, cô đứng dậy, đến gần Tiết Bằng, bắt chước câu nói lúc nãy của anh ta, "Thế nào rồi, bây giờ cô ta biết khó mà lui chưa?"

Tiết Bằng, "..."

Thẩm Uyển Hề, "Hửm? Lời này ai nói? Con chó nào nói?"

Tiết Bằng xấu hổ cười, "... Cô Quy Gia, tôi không nói cô ấy."

Thẩm Uyển Hề, "Vậy anh chỉ ai? Nào, có tên có họ thì nói cho tôi nghe."

Tiết Bằng biết mình không thể tiếp tục chuyện này, vội chuyển đề tài, "Cô Quy Gia, vừa rồi tôi đã dạy dỗ Phó Khiết rồi, tôi cũng không muốn cô Thẩm đây phải tập luyện nhiều như vậy, đều do Phó Khiết nhất quyết phải dạy cô Thẩm tám tiếng đồng hồ, tôi cũng bị cô ta chọc giận, thật quá đáng!"

Thẩm Uyển Hề chậc chậc lắc đầu, "Không hổ là người đại diện, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ, đen cũng bị nói thành trắng."

Tiết Bằng gượng cười.

Thẩm Uyển Hề dẫm lên mu bàn chân của anh ta, "Nhưng mà, anh coi tôi là đồ ngốc đấy à?"

Tiết Bằng đau đến mức há hốc mồm.

Thẩm Uyển Hề lui lại, mặt không biểu cảm nói, "Dù chuyện hôm nay là cố ý hay vô tình thì cũng đã xảy ra rồi, anh là người đại diện của Phó Tranh, ép nữ chính MV của cậu ấy nhảy tám tiếng liên tục, hơn nữa nữ chính MV căn bản không cần phải nhảy múa gì cả, nếu việc này truyền ra, tôi thấy các người không cần phải tiếp tục làm việc ở công ty nữa đâu."

Tiết Bằng liên tục xin lỗi, "Xin lỗi, xin lỗi, cô Quy Gia, đều là lỗi của tôi."

Sau đó lại xin lỗi với Thẩm Vi Lê, "Xin lỗi, xin lỗi cô Thẩm, hôm nay đều do tôi cả, tôi không biết rõ chuyện này, tôi xin lỗi."

Thẩm Vi Lê đang định nói chuyện, Thẩm Uyển Hề đã xua tay không để cô nói, dứt khoát cho Tiết Bằng một công đạo, "Hay là thế này đi, anh đã nghe nói tới vạn vật cân bằng chưa? Nếu anh đã để cô Thẩm nhảy tám tiếng liên tục, vậy bây giờ anh cũng nhảy tám tiếng đi. Để giáo viên vũ đạo vừa rồi dạy anh, rất công bằng."

Tiết Bằng thầm kêu khổ nhíu mày, "Cô Quy Gia, tôi không biết nhảy..."

Thẩm Uyển Hề nhướng mày, "Cô Thẩm biết sao?"

Thử hỏi giới giải trí này, có mấy người đại diện phải kiêng kị biên kịch như vậy, nhưng biên kịch Quy Gia đúng là rất trâu bò.

Bọn họ từng thấy đạo diễn Thẩm Lan đứng chung một chỗ với Quy Gia, Quy Gia tức giận, cuối cùng là đạo diễn Thẩm phải nhượng bộ.

Hơn nữa Quy gia và đạo diễn Thẩm cũng có nét giống nhau, mọi người đồn đại hai người là cha con, nhưng cũng chưa có ai lên tiếng xác định.

Tóm lại, cô Quy Gia rất có tiếng nói trong giới giải trí.

Tiết Bằng nhận, "Vâng vâng vâng, chuyện này là do tôi, tôi phải chịu trách nhiệm, phải sắp xếp như vậy mới đúng."

Thẩm Uyển Hề đỡ Thẩm Vi Lê dậy, chậm rãi đi ra ngoài, giọng nói không nhanh không chậm, "Chia sẻ mã camera phòng vũ đạo cho tôi, tôi dùng điện thoại theo dõi. Mong đại diện Tiết Bằng giữ lời hứa, nhảy đủ tám tiếng."

Vở kịch nhỏ:

Lê Lê về quê ở nông thôn, tiểu thiếu gia nhớ Lê Lê, mỗi ngày đều phải gọi điện thoại cho cô.

Ngày đầu tiên, tiểu thiếu gia: "Chị ơi, mèo con ở nhà nhớ chị!"

Lê Lê, "Cảm ơn Tiểu Hỗn đã chăm sóc mèo con nha ~"

Ngày hôm sau, tiểu thiếu gia, "Chị ơi, bàn ghế ở nhà nhớ chị!"

Lê Lê: "...?"

Ngày thứ ba, tiểu thiếu gia, "Chị ơi, bóng đèn ở nhà nhớ chị!"

Lê Lê, "..."

Ngày thứ tư, tiểu thiếu gia, "Chị ơi, bánh ngọt ở nhà nhớ chị!"

Lê Lê, "......"

...

Ngày thứ ba mươi, tiểu thiếu gia đã khóc rồi, "Chị ơi, tro bụi ở nhà cũng nhớ chị..."

Lê Lê dỗ dành, "Tiểu Hỗn ngoan, bây giờ chị sẽ về."

Cuối cùng Lê Lê cũng trở về, tiểu thiếu gia nhanh chân chạy tới ôm lấy chị.

Bám lên người chị vừa khóc vừa nói, "Sao bây giờ chị mới trở về, em nhớ chị chết mất!"

Lê Lê, "... Em cũng chưa nói là nhớ chị bao giờ mà?"

Tiểu thiếu gia, "Sao em lại chưa nói?!"

Lê Lê, "???"

Tiểu thiếu gia, "Mèo nhỏ, bàn ghế, bóng đèn, bánh ngọt, tro bụi ở nhà đều tên là Tiểu Hỗn mà!"

HẾT QUYỂN 3.