Phu Nhân, Xin Đi Thong Thả

Chương 50: Xa mụ mụ chỉ kế






"Tiểu Hề Hề, em tỉnh lại đi, có phải là thấy ác mộng không?" Nhìn Xa Vân Hề trán đã đổ mồ hôi, Quan Di Tình trong lòng lo lắng. Thân thể suy yếu lại còn gặp ác mộng, sao nàng chịu nổi.
Xa Vân Hề dường như không thấy Quan Di Tình gọi, chỉ chăm chú nắm lấy tay cô không tha, lông mày cau lại như lão thái thái. Giọng Xa Vân Hề nhỏ dần trở nên mơ hồ, cuối cùng không còn âm thanh nữa.
Quan Di Tình vừa đắp kín mền, vừa giúp Xa Vân Hề lau cái trán đổ mồ hôi. Tay nắm thật chặt không dám buông ra. Xa Vân Hề có thể là trải qua quá nhiều khủng hoảng mới biến thành như bây giờ.
Nghĩ đến người của Xa gia giày vò cha của Phạm An Nguyên 6 năm qua, cũng biết Xa gia cực kỳ hận hắn. Phạm An Nguyên sở dĩ còn có thể đàn dương cầm, khả năng là vì Xa gia quan tâm đến cảm thụ của Xa Vân Hề mới không có ra tay.
Những tưởng là một tình yêu đẹp, cuối cùng lại biến thành bi kịch, nói cho cùng vẫn là do người đàn ông kia vô năng đi, người phụ nữ của mình không bảo vệ được, làm cho nàng thương tổn, hắn hiện tại lại có tư cách gì trở về tìm nàng, còn bày đặt nói yêu nàng.
Xa Vân Hề vẫn nắm lấy tay Quan Di Tình, Quan Di Tình không cách nào, không thể làm gì khác hơn là ngồi ở mép giường nhìn nàng.
Không biết qua bao lâu, Quan Di Tình cũng nằm nhoài bên giường nặng nề ngủ.
Mặt trăng lên cao, bầu trời nhiều ngôi sao lấp lánh tỏa sáng trời đêm. Nơi phồn hoa tịch mịch, không biết có bao nhiêu người hạnh phúc, bao nhiêu người cô đơn.
Xa Vân Hề không biết mình đã ngủ bao lâu, cổ họng khô khan, chậm rãi mở mắt ra, chỉ cảm thấy cả người mệt mỏi, thân thể như bị người ta đào khoét hết rồi. Muốn uống chút nước, chuẩn bị chống tay ngồi dậy, thấy ngón tay bị người nào đó nắm. Xoay mặt nhìn, thấy Quan Di Tình nằm nhoài ở mép giường, tư thế ngủ này xem ra Di Tình rất mệt.
Xa Vân Hề không biết cô ấy vào phòng lúc nào, thấy Di Tình ngủ rất say cũng biết có lẽ cô ấy đã ở đây rất lâu. Di Tình ngủ say sưa, phỏng chừng gần đây công việc hơi nhiều. Nàng chậm rãi gỡ tay mình ra, nhẹ nhàng xoa gò má ửng hồng của Quan Di Tình. Da dẻ trơn bóng, người này bảo dưỡng tốt biết bao nhiêu a.
Đời này gặp được Di Tình, Xa Vân Hề cảm thấy bao nhiêu đó đủ rồi.
Tình yêu xưa nay đều là bắt đầu vui vẻ, kết thúc bi thương.
Mặc kệ như thế nào thì Di Tình vẫn theo đuổi mình, chưa từng dừng lại. Chính mình trước đây mù quáng không biết, không thèm quay đầu lại nhìn xem phía sau có ai dõi theo mình hay không. Đến lúc biết được cô ấy truy mình, mình vẫn làm bộ không biết, không phải là mình giả vờ thanh cao, mà là chính mình không muốn bắt đầu mà thôi. Đã quen với việc một mình cô độc, nếu có người tùy tiện xông vào, sợ cuộc sống của mình phát sinh biến hóa long trời lở đất. Chính mình hiểu rất rõ mình, cho nên mới phải làm bộ không biết.
Quan Di Tình cảm giác có người xoa mặt của mình, chậm rãi mở mắt ra. Nhìn thấy Xa Vân Hề ánh mắt nồng nàn đang nhìn mình, một khắc đó trái tim rung lên. Hề Hề, cuối cùng Hề Hề cũng dùng ánh mắt này nhìn mình. Trong lòng có vô số cảm động, nước mắt không biết vì sao lại bắt đầu rơi xuống.
"Di Tình, Tình làm sao? Làm sao khóc?" Xa Vân Hề bật ngồi dậy đến bên Quan Di Tình thấy cô hai mắt đỏ hoe, từng giọt rơi xuống, chảy trên gò má.
"Không có chuyện gì, em tỉnh rồi, có đói bụng hay không?" Biết Xa Vân Hề là bệnh nhân, còn chưa có ăn cơm, Quan Di Tình cười lau nước mắt.
Có khi yêu trước không nhất định là thua, nếu người mình yêu cũng có tình cảm sâu sắc với mình, đời này nhất định hạnh phúc.
"Có chút đói bụng" Quan Di Tình không muốn nói, Xa Vân Hề tự giác không hỏi.
Tuy là người yêu nhưng cũng có bí mật của mình, Xa Vân Hề không thích tò mò. Nàng thích cho người yêu được tự do, cho nên nàng sẽ không miễn cưỡng Quan Di Tình làm bất cứ chuyện gì.
"Vậy tôi đem thức ăn đi hâm nóng, em nghỉ ngơi thêm đi." Quan Di Tình vội vàng từ trên giường bước xuống, cơm nước đều ở trên bàn, muốn hâm lại cũng mất một hồi lâu.
"Ân, em đi tắm, trên người không được thoải mái." Xa Vân Hề ngồi dậy, nàng ngủ thôi mà, sao ra mồ hôi nhiều thế.
"Ừ" Quan Di Tình đỡ Xa Vân Hề ngồi dậy, sau đó đến tủ áo lấy áo ngủ ra cho Xa Vân Hề.
"Nếu như khi tắm có chuyện gì, em phải gọi tôi." Xa Vân Hề suy yếu, sợ trong lúc tắm xảy ra sơ suất.
"Ân, em đi tắm." Xa Vân Hề tiếp nhận quần áo đi tới phòng tắm, Quan Di Tình tiến vào nhà bếp hâm nóng thức ăn.
Hơn nửa canh giờ qua đi, Xa Vân Hề từ phòng tắm đi ra, Quan Di Tình cũng đem thức ăn hâm xong để lên bàn.
Nhìn trên bàn đều là món mình thích, Xa Vân Hề trong lòng ấm áp. Từ khi có người này trong đời, cuộc sống của nàng ví như công chúa, luôn có Di Tình che mưa chắn gió.
Cười khẽ đi tới bên người Quan Di Tình, đưa tay đem nàng ôm sát vào trong ngực của mình.
"Cảm ơn Tình, có Tình thật tốt." Lời nói không phải đặc biệt lãng mạn, cũng không phải đặc biệt cảm động, thế nhưng Quan Di Tình nghe vào trong tai chan chứa đủ loại tình ý. Nàng ấy có khi nói vài câu bùi tai, có lẽ là vì hai người đang yêu nhau, Xa Vân Hề đang xích lại gần cô nhiều hơn vì thế nàng ấy biểu hiện ra bên ngoài cử chỉ yêu thương. Tuy nàng không giỏi nhưng nàng luôn biết thể hiện tình yêu theo cách riêng của mình.
"Có thể gặp được em, đối với tôi là chuyện hạnh phúc nhất." Quan Di Tình hai tay ôm sát sau lưng gầy yếu của Xa Vân Hề. Nàng ốm o quá, tựa hồ một cơn gió có thể cuốn nàng bay đi.
Tình yêu, đó chính là cơ hội để bạn có thể gặp gỡ một người tốt hơn.
Xa Vân Hề muốn dùng lời nói để diễn tả sự cảm động của nàng, còn muốn nói là mình yêu cô ấy, muốn tìm một từ thích hợp nhưng giờ phút này nghĩ không ra. Đột nhiên ghét bỏ chính mình đọc sách quá ít, nàng cần phải đọc thêm sách vở. Chẳng phải những thi nhân đều mang người yêu của mình diễn đạt thành ý tứ tốt đẹp nhất sao.
Cuối cùng cũng không nói thêm gì, chỉ sâu sắc ôm ấp, kỳ thực đối với Xa Vân Hề như vậy là nàng đã hạnh phúc lắm rồi.
Xa Vân Hề khóe miệng cong lên, hết thảy lời nói đọng lại trong lòng mình.
"Được rồi, nhanh lên ăn cơm đi, nguội cả rồi." Quan Di Tình quá hiểu cái bụng yêu kiều của Xa Vân Hề, cơm vừa hâm nóng, nếu không ăn lại nguội lạnh.
"Ừ "
Hai người ngồi cùng nhau ăn, Xa Vân Hề đã lâu không có ăn cơm Quan Di Tình nấu, mới vừa bắt đầu ăn là như sói như lang, từng ngụm từng ngụm ào ào.
"Ăn từ từ, cái bụng vừa mới đỡ, ăn nhanh như vậy không tiêu hóa được bây giờ." Người này làm sao không biết ghi nhớ, buổi chiều suýt chút nữa ném mất mạng nhỏ, mới đó đã quên.
"Ha ha, mấy ngày không có ăn cơm Tình làm. Chị dâu nằm viện, mẹ nấu cơm, hiện tại không biết làm sao mà khẩu vị hoàn toàn thay đổi, không có ăn ngon." Xa Vân Hề mấy ngày nay ở nhà, nói thật là không có ăn được bữa nào ngon.
Xa mụ mụ nhìn con gái ăn cơm mình làm, một hồi cau mày, một hồi thở dài. Còn tưởng rằng nàng phát sinh đại sự gì, quan tâm hỏi nàng, ai biết được Xa Vân Hề không có não nói một câu "Mẹ, người làm cơm làm sao càng ngày càng khó ăn" .
Lúc đó Xa mụ mụ mặt xanh mét, hung tợn trừng Xa Vân Hề.
"Cô mỗi ngày ăn cơm Di Tình nấu, đương nhiên cảm thấy ta làm khó ăn. Cô không thích ăn cơm ta làm thì nhanh lên cưới người ta về nhà a." Con gái nuôi lớn, vậy mà nó nỡ ghét bỏ mình. Xa mụ mụ trong lòng muốn trừng trị Xa Vân Hề rồi.
"Không phải nói cưới là cưới" Xa Vân Hề nhỏ giọng lầm bầm, bây giờ cùng Di Tình chỉ là ôm nhau ngủ mà thôi, thực chất chưa có phát sinh quan hệ, muốn cưới cũng không phải một đôi lời liền cưới a.
Nghe nữ nhi mình nói những lời không có tiền đồ, Xa mụ mụ tức giận nghiến răng.
Người ta truy nàng hơn hai tháng, con gái nhà mình lại còn không quyết định nhanh chóng, thực sự là ngu ngốc, ngẫm lại mình lúc còn trẻ, nhìn lại con gái mình, Xa mụ mụ chỉ tiếc mài sắt không nên kim a, mình tại sao có đứa con gái như vậy.
"Muốn kết hôn thì dễ thôi, cô cứ nhào lên là được."
Vừa nghe mẹ lớn giọng nói, Xa Vân Hề trợn mắt lên thật to, đây là lời một người mẹ nên nói sao? So với mình còn muốn thoáng hơn, xã hội này chỉ có mỗi mẹ là đối với con gái mình lạc quan như thế.
Nhào tới, mẹ cho rằng yêu tinh Di Tình dễ dàng bị người ta đẩy ngã chắc. Chính mình bao nhiêu cân lượng, Xa Vân Hề trong lòng tự biết. Muốn nhào tới trên người Quan Di Tình, nàng không biết phải làm sao a.
Cùng Phạm An Nguyên yêu đương cũng chỉ hôn môi là tiếp xúc thân mật, cái khác liền chưa từng làm. Nhào tới trên người Quan Di Tình sao, đó là một cô gái nha, nàng không biết hai người nữ sẽ làm những gì, làm sao đẩy ngã Quan Di Tình đây.
"Nhưng con không biết làm sao a?" Xa Vân Hề bĩu môi, mình mà biết thì sẽ không bị động như vậy.
"Không biết, sao không lên internet học hỏi, Internet nhiều phim như vậy, cô không xem sao, cô suốt ngày làm cái gì?" Nhìn đứa con gái hết nói nổi của mình, Xa mụ mụ thật muốn đi làm giám định DNA xem có phải Xa Vân Hề là con gái ruột của bà không. Ba đứa con, làm sao mà đứa út nó đần như vậy.
Nghe mẹ nói lời kinh ngạc như vậy, Xa Vân Hề không thể tin đây là mẹ mình. Có mẹ nào lại bảo con mình xem video XXX, có mẹ nào lại tìm đủ mọi cách đẩy con gái vào vòng tay người con gái khác, thế giới chỉ có mỗi mẹ nàng.
Đang ăn cơm, nhìn Quan Di Tình, nhớ lại lời mẹ, Xa Vân Hề khuôn mặt nhỏ không tự chủ đỏ lên.
"Tiểu Hề Hề, em sao vậy, mặt đột nhiên đỏ lên, có phải là bị sốt?" Vừa rồi còn khỏe mà, sao bây giờ mặt đỏ như hỏa thiêu.
"Không có chuyện gì, em ăn cơm, ha ha. Tình cũng ăn đi, hơn mười giờ rồi, ăn xong thì ngủ." Xa Vân Hề nói năng lộn xộn, giấu mặt vào trong bát.
Quan Di Tình cảm thấy Xa Vân Hề kỳ quái, nàng bị sao vậy, sốt đến choáng váng hay sao?
"Tiểu Hề Hề, em thật sự không có chuyện gì?" Quan Di Tình vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi. Đôi mắt dán chặt vào mặt Xa Vân Hề.
"Thật sự không có chuyện gì, em no rồi, em đi rửa mặt." Xa Vân Hề nhanh chóng ăn xong cháo trong chén, chạy nhanh đến phòng rửa tay. Nhìn Xa Vân Hề trốn chui trốn nhủi, Quan Di Tình dường như hiểu ra điều gì, khóe miệng cười cười, tao nhã tiếp tục ăn cơm của mình.
Tình yêu khiến cho người ta trở nên đáng yêu quá đỗi.