Phúc Hắc Bùi Quản Lý

Chương 23



Nhạc San như thế nào cũng chưa nghĩ đến chính mình là người trong nhóm tứ quân tử (Nhạc San,Bạch Tiệp Ngọc,Đoàn Cần Tâm,Sài Nghê trong các truyện khác của bộ “một nửa khác của tôi hệ liệt”) kết hôn sớm nhất, nhưng lại gả cho một đám tốt như vậy. Này hết thảy đến tột cùng nên nói như thế nào đâu?

Y theo Tiệp Ngọc nói chính là ngốc nhân có ngốc phúc.

Tuy rằng nàng tuyệt không muốn thừa nhận chính mình ngốc, nhưng là sự thật chính là như vậy, bất tri bất giác được Bùi Danh Cạnh coi trọng, bất tri bất giác rơi vào bẫy của hắn, bất tri bất giác yêu thương hắn, sau đó bất tri bất giác mang thai con của hắn rồi gả cho hắn.

Hồi tưởng lại, nàng thật đúng là ngốc nhân có ngốc phúc, như vậy cũng có thể gả cho một cái lão công tốt đến đốt đèn lồng đi tìm cũng không thấy, rất thần kỳ.

Sau khi chuyện tình cảm của nàng cùng Danh Cạnh sáng tỏ, nàng quả nhiên trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích,trong công ty người hâm mộ nàng thì ít mà các nữ đồng sự ghen ghét xa lánh thì nhiều. Hắn thấy nàng bất đắc dĩ như vậy,liền thay nàng từ chức, muốn nàng hảo hảo chuẩn bị kết hôn cùng với dưỡng thai.

Thất nghiệp đối nàng mà nói, trên cơ bản không có gì khác biệt, bởi vì nàng vốn yêu đọc sách, hơn nữa lần đầu tiên mang thai, nàng cần rất nhiều kinh nghiệm liên quan mang thai, muốn nhìn bộ sách có cục cưng cùng mẫu thân linh tinh, cho nên tạm rời cương vị công tác,nàng tuyệt không nhàm chán.

Trên thực tế cũng chuẩn bị kết hôn, thời gian chuẩn bị quả thực mệt mỏi, hoàn hảo một điều là hôn lễ đã xong.

“Em suy nghĩ cái gì?”Bùi Danh Cạnh sau khi tắm rửa sạch sẽ đi đến trên giường, từ phía sau vòng tay ôm thắt lưng của nàng, hai má trực tiếp vùi cần cổ vào nàng, hôn nàng một chút.

Nàng hẳn phải sửa gọi hắn là chồng yêu.

“Em suy nghĩ,không ngờ trong bốn người mình là nhười kết hôn sớm nhất “ nàng thành thật trả lời.

“Bằng không em nghĩ muốn là người thứ mấy kết hôn?”

“Loại sự tình này em biết nói sao? Nhưng chính là không nghĩ tới sẽ là đầu tiên.”

“Vì sao không nghĩ tới?”

“Bởi vì Sài Nghê, Cần Tâm cùng Tiệp Ngọc các nàng so với em có điều kiện tốt nhất.”

“Cũng không phải điều kiện tốt liền nhất định phải gả đi ra ngoài, nữ nhân rất thông minh không cần thiết cấp bách lấy chồng, ngược lại em ngốc nghếch như vậy lại rất đáng yêu.”

“Anh vẫn còn nói em ngốc”

“Thật có lỗi,anh là người không biết nói dối.”  (Z:điêu a..)

Nàng muốn thu hồi lời nói hắn là một cái lão công tốt, nàng quả thực gả đến một cái trứng thối, một lão công chuyên môn khi dễ nàng.

“Anh cách em xa một chút, cẩn thận gần chu giả xích, gần mặc giả hắc (cái này giống “gần mực thì đen,gần đèn thì sáng” của VN mình), biến thành một cái ngu ngốc giống em.” nàng hừ thanh, động thủ đẩy hắn ra.

Bùi Danh Cạnh như kẹo mạch nha, nháy mắt lại dính trở về.

“Em nói đúng, gần chu giả xích, gần mặc giả hắc, cho nên em nhất định phải dựa vào anh gần một chút, tốt nhất là 24/24 đều dán lấy anh, như vậy em mới có thể trở nên thông minh một chút.” hắn nghiêm trang nói, đem nàng kéo vào trong lòng, sau đó dung cả tay cả chân ôm nàng vào lòng.

Cùng hắn đấu, nàng vĩnh viễn chỉ có thể nhận thua.

“Em hôm nay còn chưa nói với anh 3 chữ kia,tiểu San” hắn lên tiếng yêu cầu.

“Cạnh,anh cũng đã lâu chưa nói với em 3 chữ đó” hắn kêu nàng nói, chính mình cũng không nói, không thể như vậy nha?

“..”  một tờ giấy phiêu phiêu bay lọt vào bàn tay nàng.

“Anh không thể mỗi lần đều như vậy.” nàng kháng nghị kêu lên, nhưng hai tay cũng không nghe sai khiến của mình, khẩn cấp đem tờ giấy mở ra xem.

Cùng đi qua nhiều ngày,mỗi một  giấy viết thư hắn đưa cho nàng dòng trên đều viết thật to ba chữ “Anh yêu em.”giống nhau, chỉ khác ở chỗ tranh minh họa bên cạnh ba chữ này.

Hôm nay hắn vẽ những đóa hoa hồng(cái này ta không hiểu nên chém thành hoa hồng, các nàng đừng chém tan ha *híc híc*), nét vẽ đáng yêu đến không chịu được, làm cho nàng không tự chủ được giơ lên khóe miệng, mỉm cười.

Nàng trước kia cũng không biết hắn còn có thể vẽ,cho đến khi mỗi ngày hắn đưa nàng tờ giấy này, nàng mới biết được.Bởi vì mỗi tờ giấy một hình thù khác nhau. Nói thật, nàng thật sự yêu những bức tranh nhỏ mà hắn vẽ cho nàng.

“Đến lượt tiểu San,nói nhanh lên.” Bùi Danh Cạnh ôm nàng, thúc giục nói.

“Vải len sọc?” Nhạc San hỏi trước.

“Ở phòng khách.”

“Anh hẳn là muốn chính mình tặng cho em.”

“Nhanh chút nói đi.” hắn trực tiếp bỏ qua, làm như không nghe đến lần nữa thúc giục. Danh Cạnh của nàng kỳ thật là một người thực thẹn thùng, mỗi lần đụng tới chuyện làm hắn ngượng ngùng, hắn không phải vẻ mặt không được tự nhiên đột nhiên,thì chính là trang khốc hoặc trừng nàng, thật sự thực đáng yêu.

“Anh đi lấy hoa vào tặng em,em sẽ nói.” nàng làm bộ làm tịch.

“Nhanh chút nói.” hắn há mồm khẽ cắn gáy bộ của nàng.

“Không cần.” nàng ngứa ngứa co rúm lại, nhịn không được cười duyên một tiếng.

“Nhanh chút nói.” hắn tiếp tục cắn cắn cưỡng bức nàng.

“Không cần.” nàng liều chết không nghe,vừa né tránh vừa cười.

“Em thật là càng lúc càng không sợ anh.” hắn ngẩng đầu lên, không hờn giận trừng mắt nàng.

Nhạc San mị mắt mỉm cười. Chuyện này mọi người đều biết, hắn thật sự không cần phải nói riêng nữa,haha.

Đối mặt nàng cười híp mắt,bộ dáng tiểu nhân đắc chí vẻ mặt khoái trá, Bùi Danh Cạnh không chỉ không có lời nào để nói, mà còn không kế khả thi. Nhưng là tâm lại tràn đầy ôn nhu cùng thỏa mãn,đầy đến hắn sắp không thể thừa nhận, hắn rất thích nàng có bộ dáng hạnh phúc mỉm cười.

“Nhanh chút đi lấy hoa, chính là đem hoa “Đưa cho” em mà thôi, không có khó như vậy.” Nhạc San nhẹ nhàng dỗ hắn một phen, cổ vũ nói. Bùi Danh Cạnh nhíu mi trừng nàng, nàng lại nháy mắt đối hắn cười đến càng thêm sáng lạn, hoàn toàn không sợ hắn.Cứ như vậy thật sự không được, hắn phải nghĩ cái biện pháp khống chế nàng mới được, nếu không mỗi lần vì muốn nghe nàng nói một câu em yêu chồng, hắn sẽ bị vơ vét tài sản thật sự thảm. Vòng vo một chút, hắn đột nhiên buông nàng ra, xoay người ngã đầu ngủ.

“Quên đi.” hắn nói.

“Cái gì?” nàng kinh ngạc.

“Không muốn nói, về sau anh cũng không cần vắt hết óc nghĩ muốn vẽ cái gì.”

“Có ý tứ gì?”

“Ý tứ chính là mỗi ngày đều phải vẽ hình không giống nhau, kỳ thật cũng rất mệt. Suy nghĩ một chút,em cái gì cũng không làm chỉ cần nói là đươc, mà anh lại nếu muốn lại còn vẽ, thật đúng là không có lời, cho nên anh quyết định về sau không vẽ.”

“Không vẽ?” Nhạc San bị dọa, không nghĩ tới kết quả sẽ là như vậy.

“Đúng vậy. Ngủ ngon.” nói xong, hắn xoay thân đi đưa lưng về phía nàng nhắm mắt lại.

Nhạc San trừng mắt nhìn, thật sự ngây người.

Hắn rốt cuộc là thật sự, về sau thật sự không vẽ đưa nàng? Tuy rằng so với viết ở trên giấy, nàng càng muốn nghe hắn chính mồm nói. Nhưng là nếu muốn hắn chính mồm nói khó như lên trời, nàng làm sao có thể mất tờ giấy này? Như vậy không được. “Danh Cạnh” nàng tới gần, thân thủ đẩy đẩy hắn.

Hắn không hề phản ứng.

“Danh Cạnh”nàng nũng nịu lại kêu một lần, hắn lại vẫn như cũ, không nghe.

Nhạc San nhíu nhíu mày, tròng mắt chuyển vòng vo, quyết định đổi phương thức.

“Bùi Danh Cạnh” nàng ôn nhu kêu lên, sau đó cả người nằm úp sấp trên người hắn, đem mặt tiến đến trước mặt hắn, khoảng cách chỉ còn một cm.

“Cạnh, đang ngủ sao?” nàng ôn nhu hỏi nói.

“Cạnh,anh mở mắt nhìn em một chút thôi.” nàng nũng nịu thỉnh cầu nói.

“Cạnh,nếu anh không mở mắt,em sẽ cắn anh” nàng nhẹ giọng uy hiếp, thấy hắn vẫn bất vi sở động, liền há mồm khẽ cắn mũi hắn một ngụm.

Không dự đoán được nàng thực cắn hắn, Bùi Danh Cạnh nháy mắt mở to mắt.

Nhạc San vừa thấy hắn mở to mắt, lập tức đối hắn nhếch miệng mỉm cười, sau đó tiếp xúc nhẹ nhàng môi hắn mà hôn một chút, một chút.

“Em yêu anh.” nàng  ánh mắt tràn ngập tình yêu dừng ở hắn.

“Nói lại lần nữa xem.”hắn trầm mặc nhìn nàng trong chốc lát, đột nhiên mở miệng.

“Em yêu anh.” nàng ngoan ngoãn nói thêm một lần. Hy vọng lần này mất bò mới lo làm chuồng, do chưa trễ hĩ.

“Về sau trừ bỏ trước khi ngủ, buổi sáng trước khi rời giường,còn có trước khi anh đi,em cũng phải nói với anh.).” nói xong,hắn phi thân qua, ôn nhu ôm nàng,phụ nữa mang thai mà thắt lưng biến dạng, được một tấc lại tiến một thước nhân cơ hội vơ vét tài sản.

Nhạc San thở dài, trừ bỏ vâng  lời nàng còn có thể nói cái gì đâu?

Đã nói đấu cùng hắn, nàng vĩnh viễn đều là thua thôi, ô……