Quan Hạc Bút Ký

Chương 1: 1




Mùa đông Trinh Ninh năm thứ mười hai, tuyết rơi muộn hơn một tháng so với năm ngoái, khí lạnh ngoài trời cùng với gió rét buốt, lạnh tới khiến người co rúm lại.

Ngoài bức tường trong cung ở phía Đông Nam kinh thành, trên khu đất săn bắt Hải Nam Tử1 của hoàng thất rộng khoảng hai mươi nghìn mét vuông, tất cả Hải hộ2 đều đang chờ đợi trận tuyết đầu tiên trong năm nay.(1) Nam Hải Tử: Nơi săn bắn, bãi chăn nuôi, thời Minh lấy nơi này làm cư trú tạm thời của hoạn quan, sau hai mươi vòn tuyển chọn mới được nhập cung.(2) Hải hộ: Người làm công trong Hải Nam Tử.Đặng Anh dựa người vào vách đá, trước mắt là một đám người quần áo đơn bạc như anh.Họ tụm năm tụm ba lại ngồi với nhau trong góc, im lặng nhìn Đặng Anh, cảm xúc khó nói nên lời.

Đặng Anh lùi đôi chân còn mang dụng cụ tra tấn của mình ra sau vài bước, ống quần rơi xuống miễn cưỡng che được cổ chân đầy vết thương.

Một thanh niên trẻ xé một mảnh vải trên quần áo ngay trước mặt mọi người, thử đưa cho Đặng Anh, dè dặt nói: "Dùng nó băng bó lại cổ chân đi."Đặng Anh cúi đầu nhìn tấm vải rách màu trắng, nhất thời có cảm giác cảnh ngộ tương liên với đám người này.Nơi bọn họ đang ở là nhà kho của Nam Hải Tử, thường dùng để chứa lương thực và thịt ở Hải Tử để chuẩn bị chuyển vào trong cung, nhưng lúc này nhà kho gần như trống rỗng, chỉ có mấy miếng thịt khô treo trên nóc nhà.Thu năm nay mất mùa nên Ti lễ giám đã biến nơi này thành trại giam tạm thời, tất cả hoạn quan sống trong nhà kho đều không có quê quán.


Vào những năm đầu của Trinh Ninh, triều đình đã cấm tự ý thiến nam giới, những hình phạt nghiêm khắc cũng bị áp đặt đối với những người trốn tránh lao dịch tự thiến.Nhưng sau đó, do con cháu hoàng thất ngày càng nhiều, công việc của hai mươi tư cục dần trở nên phức tạp hơn và nhu cầu về hoạn quan cũng tăng lên, vì vậy lệnh cấm trong những năm đầu cơ bản đã mất dần hiệu lực.Người trong Hải Nam Tử, chủ yếu là tự thiến, có những người chưa đến mười lăm mười sáu tuổi, có người thì đã già.

Ban ngày họ làm việc ở Nam Hải Tử, tối đến ngồi lại với nhau trong nhà kho chật trội, ai nấy đều mong mỏi chờ một ngày nào đó Ti lễ giám và hai tư cục đến chọn đi.Đặng Anh là người “đàn ông” duy nhất trong đám người này.Cũng không biết là do có người sắp xếp hay không.Con kiến hôi vây khốn thương hạc.Đây cũng coi như sự nhục nhã to lớn nhất trước lúc hành hình.“Cái này không…ây mẹ nó...”Ngọn đèn ngoài cửa kéo bóng người ra thành một vệt dài.Đặng Anh ngẩng đầu lên, nhìn thấy Dương Uyển ôm một chồng thảo dược đi từ góc ngoài cửa vào, lời còn chưa kịp nói hết đã ngã ngay trước mặt chàng.Khắp nền là cỏ khô cùng với lúa mì rơi vãi, da thịt đè lên trên đó lập tức chảy máu.Dương Uyển đau đến híp mắt, giùng giằng ngồi dậy nhìn cánh tay mình một cái, bất lực thổi vài hơi vào chỗ vết thương.Nửa tháng đã trôi qua, cô vẫn không thể nào thích ứng với thân thể này được.Người trong kho không ai lên tiếng, hiển nhiên là không phải lần đầu gặp Dương Uyển.Đồng loạt nhìn cô một cái rồi sau đó ai về chỗ nấy.Dương Uyển ho khan một tiếng, nhổ ít cỏ khô trong miệng ra, lúc chuẩn bị đứng lên, trán lại đụng vào ngón tay lạnh lẽo của Đặng Anh.Cô chỉ lo đứng dậy, người trước mặt vẫn trầm mặc ngồi tựa vào tường, cánh tay đưa về phía cô cũng chậm chạp thu lại, trên cổ tay là hình cụ trói buộc.

Lúc này, tay áo tù đơn bạc trượt xuống khuỷu tay, lộ ra vết thương cũ mới chồng chéo lên nhau.Người đẹp tuyệt sắc.Dương Uyển cảm khái trong lòng, cái cảm giác vụn vỡ yếu đuối sau khi bị tra tấn xong này, chèn thêm nỗi đau tan nhà nát cửa mất người thân, suốt đời chịu tủi nhục nhưng tính cách vẫn rất cố chấp, nếu như trở về thời hiện đại, phải làm biết bao cô gái đau lòng đây.Đã vậy hắn còn không nói chuyện, vẻ mặt bình tĩnh, cử chỉ chừng mực.


Vẫn rất lịch sự với Dương Uyển khi mới đầu có cảm giác thần bí coi hắn làm đối tượng nghiên cứu.“Được… được rồi, ta tự đứng lên được.”Cô vừa nói vừa đứng dậy, phủi sạch cỏ khô trên người mình, cẩn thận đẩy hết đống cỏ khô trên mặt đất đến bên chân Đặng Anh.“Cái vết thương ở cổ chân anh còn bị mài tiếp nữa là sẽ lộ xương đấy, về sau cái chân này què mất.

Tôi không phải thầy thuốc chính hiệu gì, nhưng loại thảo dược này là bà tôi dạy tôi hồi bé, tôi cũng không biết mình có nhớ được đúng hết không.

Nếu lành được, anh không cần cảm ơn tôi đâu, nếu không lành được…”Nàng đưa tay ra tính xắn ống quần của Đặng Anh lên: “Nếu như không khỏi ãnh cũng đừng trách…”Tay cô vừa nắm được ống quần, đột nhiên Đặng Anh nhấc chân sang bên cạnh, Dương Uyển không kịp đề phòng, bị lực kéo đột ngột của chàng giật theo, lại ngã một cú chổng vó.“Ai yaa…”Đặng Anh vẫn không nói gì, ánh mắt cũng không có gì phòng bị, chỉ là có chút khó hiểu.Dương Uyển nằm trên mặt đất trợn trừng mắt, lồm cồm bò dậy, dứt khoát ngồi xếp bằng trước mặt chàng, bình tĩnh túm lại mái tóc tán loạn, xòe hai bàn tay ra, gắng hết sức cho giọng mình nghe thật thành khẩn: “Nào, tôi thẳng thắn chia sẻ với anh nhé, tôi chỉ muốn đắp thuốc cho anh thôi, anh cũng nói cho tôi biết đi, đã nửa tháng rồi, phải thế nào anh mới đồng ý để tôi chạm vào anh?”Đặng Anh giữ gông cùm trên tay, khom lưng kéo ống quần bị Dương Uyển vén dở xuống, tiếp đó đặt tay lên đầu gối, im lặng nhắm mắt lại.Giống như trước đây, mọi sự nhẫn nại đều dâng hiến cho tài liệu lịch sử, Dương Uyển cảm thấy mình của lúc này tốt tính đến chính bản thân cô cũng có cảm giác không chân thực.“Đặng Anh.”Cô nhìn chằm chằm vào mặt Đặng Anh, điều chỉnh cảm xúc, gọi cả họ tên anh.Người trước mặt cũng chỉ giật giật mí mắt.Một hoạn quan đã có tuổi ngồi cạnh Đặng Anh không nhìn tiếp được nữa, cất tiếng khuyên Dương Uyển: “Cô nương, từ lúc bị áp giải vào chỗ chúng tôi đến giờ, cậu ta chưa từng mở miệng, chắc là…” Ông ta chỉ vào yết hầu mình.Dương Uyển nghe vậy không khỏi bật cười: “Ha, anh ta không những biết nói, sau này thậm chí còn nói đến chọc tức một đống người cho mà xem.”Ông lão nghe giọng nói trong trẻo của cô xong cũng cười: “Cô nương này cũng biết nói chuyện lắm.”Dù có ở thời đại nào thì được người khác khen vẫn cứ là vui vẻ.Dương Uyển đem một nắm thảo dược trong tay cho ông lão: “Ông ơi, cháu thấy tay ông cũng bị thương, ông giã nát cái này rồi đắp lên sẽ có ích đó.”Ông lão không dám lấy, lại hỏi: “Cô nương lấy được những thứ thảo dược này ở đâu vậy?”“À.” Dương Uyển chỉ tay ra ngoài: “Nhặt nhạnh trong sân phơi của Lý thái giám ấy mà.”Cô vừa nói vậy, đến Đặng Anh cũng mở mắt ra.Ông bác thụt người vào góc, hạ giọng: “Trộm… trộm á.”“Ừ.”Cô cũng hơi chột dạ, bất giác nhìn sang Đặng Anh: “Sau này anh có tiền, tự mình trả lại cho Lý Thiện…”Ánh mắt ông lão hoảng hốt, bất an hỏi Dương Uyển: “Cô nương, trộm đồ của Lý gia, cô không sợ bị đánh à?”Dương Uyển nhìn ánh mắt Đặng Anh cười cười, tiện miệng nói một câu: “Cũng bình thường, tôi chạy nhanh lắm.”Vừa dứt lời, mặt bùn ngoài cửa liên tiếp truyền đến tiếng cỏ khô bị giẫm gãy.Dương Uyển vội vàng chạy đến ngồi xổm bên cạnh Đặng Anh.Đặng Anh dịch dịch bả vai, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.Bảy, tám người mặc áo choàng xách một hàng đèn đội gió đi tới, người dẫn đầu là Lý Thiện, thái giám trưởng sự Ti uyển cục.Mấy ngày nay thời tiết hanh khô, dù là người biết chăm sóc bản thân cũng khó tránh khỏi da tay nứt nẻ.


Lý Thiện tháo bao tay xuống, cầm cao bôi tay khoét một chút, vừa bôi vừa hỏi canh cửa: “Sao không khóa cửa lại?”Canh cửa vội đáp: “Bẩm Lý gia, không khóa cửa để ban đêm bọn họ còn đi tiểu tiện.”Lý Thiện xoa cổ tay: “Người kia đâu?”“Dạ, hắn ấy à, không cho hắn ăn uống hai ngày, bây giờ hẳn đã sớm không còn sức, chỉ e trở mình cũng khó khăn.”Lý Thiện nghe xong gật đầu: “Hắn có nói gì không?”“Không ạ, từ lúc Hình bộ đem người tới đây cho chúng con canh giữ đến giờ, còn chưa nghe hắn mở miệng câu nào, Lý gia sợ hắn tự sát ạ?”Lý Thiện cười: “Chết quách đi cho rồi, để ông đây đỡ phải ôm cái vụ này.

Các ngươi nhìn hắn giống kiểu sẽ tự sát sao, muốn chết, đến lúc đó thì cũng giống như đám Giang Minh, Quách Đỉnh kia bị bỏ đói mà chết thôi.”Dương Uyển ngồi cạnh Đặng Anh nghe thấy câu này, không nhịn được quay đầu lại hỏi chàng: “Anh đã tuyệt thực bao giờ chưa?”Đáp lại cô đương nhiên vẫn là sự im lặng.Nhưng Dương Uyển không nhụt chí, buông tay ra ngồi bên Đặng Anh, móc từ trong ngực áo ra một cuốn sổ nhỏ, tiện tay nhặt một cọng mạch khô, ngồi chống cằm nghiêm túc suy nghĩ nói: “Đám người soạn “Minh sử” có ác ý với anh lắm nhé, nói lúc anh ở Hải Nam Tử tuyệt thực liên tục, sau cùng lại khuất phục xin thức ăn.

Cứ phải bôi xấu anh bằng được mới chịu.”Nói rồi lại cắn nhẹ cọng mạch: “Hừm… vậy thì chỗ này cần sửa lại một chút.”Đặng Anh cúi đầu nhìn quyển sổ Dương Uyển mở ra trên đầu gối, trong đó viết đầy những con chữ chỉnh tề mà chàng đọc không hiểu.Mười mấy ngày nay, thỉnh thoảng cô gái này lại chọc chọc viết viết trên cuốn sổ này.Đúng như chính lời cô từng nói, cô đột ngột xuất hiện ở Nam Hải Tử đã hơn nửa tháng.

Không ai biết cô là ai, ban đầu mọi người thấy hình thêu trên áo cô tinh xảo, giá trị không nhỏ, bèn suy đoán lai lịch cô không tầm thường, phần lớn không ai dám tiếp lời với cô, sợ rước họa vào thân.


Có điều, cô trốn đông trốn tây trong Hải Tử3, lần mò lăn lộn mười mấy ngày, ngày ngày trà trộn vào bọn hải hộ lao động, trông không có gì khác biệt với những kẻ khốn khổ trong hải tử, bấy giờ đám hoạn quan này mới gỡ bỏ nghi ngờ với cô.(3) Hải Tử: chỉ cái hồ, hoặc cũng chỉ làm việc xung quanh hồ.Hơn nữa, họ cũng dần phát hiện ra, từ đầu chí cuối, sự chú ý của cô nương này đều dành cho người đàn ông chịu trọng hình kia.Chỉ tiếc, Đặng Anh không cho phép cô lại gần mình.Không phải thê cũng chẳng phải thiếp, thế mà chạy tới lấy lòng một tội nhân sắp đoạn tử tuyệt tôn.Tội nhân quá lạnh nhạt, ngược lại khiến cô trông có vẻ rất đáng thương.Có người đang lo lắng thay cô, bên ngoài chợt có tiếng bước chân đi tới, Dương Uyển nghe tiếng vội cất cuốn sổ đi, lách người chui ra đằng sau một chồng cỏ để trốn.Lý Thiện dẫn mấy thái giám đi vào nhà kho, vừa đi vừa tiếp tục chủ đề bên ngoài.“Còn phải bỏ đói bỏ khát hắn mấy ngày nữa?”Một thái giám theo sau đáp: “Hai ngày nữa ạ.”Lý Thiện dừng trước mặt Đặng Anh, ghét bỏ nhìn chàng: “Được rồi, thêm một ngày nữa thì dùng hình.”Nói xong xoa xoa cần cổ: “Mau giải quyết cho nhanh đi, nhân lúc cuối năm giao người cho Ti lễ giám, chúng ta cũng đỡ bị vướng víu.

Trời lạnh thế này mà trong lòng cứ ôm mãi một chuyện như tảng băng vậy, chẳng vui vẻ tí nào.

Ngươi đi bảo Trương Râu, mài sẵn dao đi, đây là việc bên Ti lễ giám giao phó, bảo nó mấy ngày nay phải tỉnh táo, đừng có uống rượu.”Người đáp tỏ vẻ khó xử: “Trương Râu bây giờ vẫn đang lêu lổng ở miếu hoang ấy ạ, hôm kia con còn thấy nó tìm người hầu kỳ lưng cho ở Hải Tử.”“Hừ.”Lý Thiện gắt lên, “Mẹ nó, còn dám khoe con sâu mềm dưới háng nó với ta! Mau gọi nó về đây chuẩn bị dao!”Một câu mà ngoại trừ Đặng Anh ra ai cũng cảm thấy nhói lòng.Bản thân Lý Thiện cũng chẳng lấy gì làm thoải mái, chuyển chủ đề bảo: “Còn có hình cụ trên người hắn nữa, chỗ chúng ta không động vào được, sáng sớm mai ngươi đến Hình bộ trưng cầu ý kiến xem thế nào, để hắn tiếp tục đeo thụ hình hay cho tháo.”Người đáp lời dài mặt: “Lý gia, chuyện này mà cũng cần hỏi ý Hình bộ ạ?”“Ờ.” Lý Thiện không kiên nhẫn đáp một tiếng, nhìn về phía Đặng Anh, hừ mũi: “Cả nhà Đặng các lão đều bị giết hết rồi, chỉ còn mỗi một người như vậy.

Chuyện của hắn, phức tạp lắm thay.”.