Rể Quý Trời Cho

Chương 13: Gọi lý huỳnh thái ra đây gặp tôi



Chị Hồng nghe con số mà người kia vừa nói, hai mắt trừng lớn, cứ tưởng tai mình có vấn đề thật rồi, vội vàng chạy tới trước máy vi tính nhìn xem thử."

"Một, mười, một trăm... ngàn vạn, triệu, tỉ, trăm tỉ... ngàn tỉ!"

Chị Hồng kinh ngạc suýt chút nữa đã nhảy dựng cả lên.

"Anh... trong thẻ của anh có ba mươi ngàn tỉ thật sao?" Chị Hồng cảm giác hơi thở của mình cũng trở nên hỗn loạn, hai tay bắt đầu hơi run rẩy.

Lâm Thanh Diện đưa tay nhận lấy tấm thẻ kia, anh mở miệng hỏi: "Giờ tôi đã có tư cách vào đó chưa?"

Chị Hồng nuốt nước bọt, trông hổ thẹn vô cùng, cô ta vội vàng nói: "Có, có, ngài à, xin lỗi ngài quá, tại tôi có mắt không tròng, thái độ vừa rồi không được tốt, mong ngài đừng để bụng, tôi dẫn ngài đi theo lối đi cho khách quý, sẽ sắp xếp một căn phòng riêng cho ngài nữa."

Lâm Thanh Diện không buồn nói gì, anh đi theo chị Hồng ra ngoài, ngang qua lối đi cho khách VIP rồi đi thẳng vào sàn đấu giá, còn được sắp xếp cho một phòng chỉ dành cho khách quý cao cấp mà thôi, trong căn phòng này, anh có thể bấm nút để tiến hành báo giá, như vậy thì mấy cánh báo chí sẽ không biết được người đó là ai, đây cũng là một cách bảo vệ cho khách VIP cao cấp của trung tâm đấu giá.

Sau khi dẫn Lâm Thanh Diện vào trong, chị Hồng đi ra ngoài, thở một hơi thật dài, vừa nãy lúc đưa Lâm Thanh Diện vào, lòng bàn tay cô ta cũng ướt sũng mồ hôi.

Hai người đàn ông lúc nãy ngăn cản Lâm Thanh Diện cũng đi tới trước mặt, tỏ vẻ không hiểu.

"Chị Hồng à, sao chị lại để tên ăn mày đó đi vào, lại còn đi theo lối khách VIP nữa, tên đó có cho chị cái gì à?" Một trong hai người đàn ông hỏi.

Chị Hồng không nói hai lời đã đưa tay tát thẳng, cô ta mắng: "Giữ cái miệng mình đi, người đó là khách quý của chúng ta, nếu ai còn dám nói ngài ấy là ăn mày nữa thì thu dọn đồ đạc rồi cút xéo!"

Không bao lâu sau, buổi đấu giá bắt đầu.

Lần đấu giá này có một số vật phẩm xa xỉ đắt tiền, muôn hình muôn vẻ, nhưng mà Lâm Thanh Diện lại không thấy hứng thú.

Mục tiêu duy nhất của anh, cũng chính là vật phẩm chủ chốt của lần đấu giá này, sợi dây chuyền ‘Trái tim thần Venus’.

Từng dây từng phút trôi qua, từng món vật phẩm được bán đấu giá, cuối cùng cũng tới lượt nó lên sàn.

Lâm Thanh Diện sắp ngủ gục cũng tỉnh táo lại hẳn, anh nhìn MC đang giới thiệu về ‘Trái tim thần Venus’ qua cửa sổ, anh nghĩ thầm, dù hôm nay phải tốn bao nhiêu tiền, anh cũng phải giành được sợi dây này.

"Các vị, ‘Trái tim thần Venus’ được thiết kế từ tay của bậc thầy nghệ thuật hàng đầu quốc tế, là món trang sức quý giá vô cùng, sợi dây này được đính từ 108 viên kim cương cao cấp, do..."

"Giá khởi điểm của nó là 30 tỉ, mọi người có thể bắt đầu đấu giá."

MC vừa mới giới thiệu xong đã có người bắt đầu tăng giá, nhưng mà mỗi lần đều thêm 3 tỉ, thậm chí còn có người tăng 1,5 tỉ.

Lâm Thanh Diện thấy phiền quá nên anh đứng bật dậy, đi tới bên cửa sổ, cao giọng nói: "Tôi ra giá 90 tỉ."

Tất cả mọi người đều hết hồn, họ đồng loạt quay lại nhìn về phía căn phòng nhỏ của Lâm Thanh Diện, nhưng mà nơi này được làm bằng cửa kính thủy tinh phản quang, cho nên họ không thể thấy rõ được người đứng ở bên trong.

"Tên này điên rồi sao, ra giá luôn 90 tỉ, cái này vượt xa giá trị thực sự của sợi dây rồi."

"Người ra giá là thần thánh phương nào vậy? Ra tay hào phóng thế, chẳng lẽ là người giàu nhất Hồng Thành à?"

"Mẹ nó, tôi còn muốn trả khoảng 45 tỉ để làm quà cho bà xã, giờ đúng là vỡ mộng rồi."

"Người nọ so sánh với người kia làm người ta tức chết, đúng là người có tiền thật, với chút tài sản của chúng ta ấy à, chỉ bằng giá tiền một món trang sức của người ta mà thôi."

"90 tỉ lần một! Có ai ra giá nữa không?" MC cũng thấy hơi kích động, đây là lần đầu tiên anh ta thấy có người tăng giá nhiều như vậy.

Lúc này đây, trong một phòng riêng khác, có một giọng nói vang lên, hình như mang theo một quyết tâm rất lớn: "Tôi ra giá 105 tỉ."

"135 tỉ." Lâm Thanh Diện không buồn nghĩ ngợi, tiếp tục tăng giá, trong mắt anh, tiền chẳng qua chỉ là con số, mà mua được sợi dây chuyền này thì mới có quà tặng cho Hứa Bích Hoài.

Căn phòng bên cạnh lập tức yên tĩnh hẳn, dường như loáng thoáng có tiếng thở dài.

Tất cả mọi người ở đây cũng phải choáng váng vì cái giá mà Lâm Thanh Diện hô lên, 135 tỉ, số tiền này đủ để mua mấy tòa cao ốc thương mại, vậy mà anh lại bỏ ra một số tiền lớn đến như vậy chỉ để sở hữu một sợi dây chuyền.

Đây đúng là nhà giàu thực sự.

Cuối cùng, không ai dám tiếp tục tranh giá với Lâm Thanh Diện nữa, sợi dây chuyền ‘Trái tim thần Venus’ được bán với giá 135 tỉ vào tay Lâm Thanh Diện.

Ai nấy đều tò mò muốn biết, là ai đã bỏ ra nhiều tiền như vậy để mua ‘Trái tim thần Venus’, rốt cuộc là ai đây, nhưng mà buổi đấu giá có hệ thống bảo vệ cực tốt, những người này cũng không thể nhìn thấy được hình dáng của Lâm Thanh Diện.

Sau khi làm hết các thủ tục, đưa tiền xong, Lâm Thanh Diện lấy được sợi dây ‘Trái tim thần Venus’, anh rời khỏi sàn đấu giá qua lối đi khách VIP.

Lúc anh mới đi ra, có một bóng người xuất hiện trước mặt anh, chính là chị Hồng lúc nãy dẫn anh vào.

So với lúc vừa rồi, bây giờ cô ta còn đẹp hơn mấy phần, nút cài trên áo được cởi ra hai nút, chứng tỏ đã có sự đầu tư chú ý vào trang phục.

Đôi mắt cô ta nhìn Lâm Thanh Diện rất dịu dàng, nói: "Chào ngài, lúc nãy em mạo phạm tới ngài nên muốn tới xin lỗi."

"Không cần." Lâm Thanh Diện đi tiếp về phía trước.

Chị Hồng vội vàng đuổi theo, nói: "Ngài ơi, ngài đừng lạnh lùng như vậy, người ta chỉ vô tình thôi mà, hơn nữa em cũng đã nhận ra sai sót của mình rồi, để bù đắp cho sai sót lần này, người ta đồng ý nghe theo ngài hết."

"Đây là danh thiếp của em, đợi đến lúc em tan làm, chỉ cần một cuộc điện thoại của ngài thôi, em sẽ đến ngay, khi đó người ta sẽ mặc cho ngài xử lý, chắc chắn không phản kháng gì đâu."

Nói xong, chị Hồng còn liếc mắt đưa tình với Lâm Thanh Diện, sau đó mới ngượng ngùng rời đi.

Lâm Thanh Diện cầm lấy tấm danh thiếp nọ rồi đi tiếp, lúc ngang qua thùng rác, anh nhìn chằm chằm tấm danh thiếp trong tay rồi bĩu môi ném vào.

Sau khi mua được ‘Trái tim thần Venus’, Lâm Thanh Diện không đi thẳng về nhà mà thuê xe đi tới Câu lạc bộ đêm Mãn Thiên Tinh của Hồng Thành.

Câu lạc bộ đêm Mãn Thiên Tinh là chỗ ăn chơi vô cùng nổi tiếng ở nơi này, được cánh đàn ông gọi là thiên đường, mấy thanh thiếu niên hoặc là đang độ sung mãn đêm hôm khó chịu được vắng vẻ đều đi tới nơi này, tìm giải pháp.

Mà sở dĩ nơi này nổi tiếng đến như vậy không chỉ vì có nhiều cô gái xinh đẹp, mà nguyên nhân lớn nhất là vì đây là một trong những khu vực của thiên vương thế giới ngầm Lý Huỳnh Thái.

Lý Huỳnh Thái là một trong những nhân vật được chú ý nhất mấy năm gần đây ở Hồng Thành, người này vô cùng hiếu chiến, lại có thực lực mạnh mẽ, một mình có thể đấu lại mười mấy người đàn ông vạm vỡ to lớn hơn anh ta.

Chỉ trong mấy năm ngắn ngủi, Lý Huỳnh Thái có thể dựa vào nắm đấm của mình để bò lên vị trí thiên vương thế giới ngầm ở Hồng Thành, dưới tay anh ta có rất nhiều anh em trung thành tuyệt đối.

Anh ta có thể tập trung lực lượng, cho nên hai thiên vương khác là Long Phi và Lưu Biên cũng vô cùng kiêng kỵ.

Lâm Thanh Diện đi tới trước cửa của Câu lạc bộ đêm Mãn Thiên Tinh, có hai người đàn ông to lớn thô kệch đi tới ngăn anh lại.

"Thằng nhóc này tới đây làm gì, không thấy ở đây còn chưa mở cửa à, cút nhanh đi, đừng quấy rầy mấy ông nghịch điện thoại." Một gã trong hai nói.

Lâm Thanh Diện liếc nhìn hai người kia rồi lạnh lùng nói: "Bảo Lý Huỳnh Thái lăn ra đây cho tôi."