Rỉ Sắt

Chương 4



Sáng hôm sau tỉnh lại, Lâm An đã không còn trong phòng nữa. Từ Tân đi một vòng ra tới nhà vệ sinh rồi trở lại cũng không thấy bóng dáng người đâu, liền đi rửa mặt trước. Đến lúc đi ra, đã thấy người nọ ngồi trên ghế, gặm một cái bánh bao trắng mềm. Bên cạnh cậu còn đặt một cái túi giấy dính dầu. Nghe thấy tiếng động từ nhà vệ sinh, lập tức cầm lấy đồ đứng bật dậy. Cậu đỏ bừng mặt nhìn Từ Tân, lắp bắp gọi anh Từ.

Từ Tân thấy cái bộ dáng xấu hổ xen lẫn sợ hãi này, theo thói quen cúi xuống, "Sao đấy?"

Lâm An cụp mi mắt, đem bọc giấy trong tay đưa cho hắn, "Đồ, đồ ăn sáng." Vừa nói vừa ngẩng đầu liếc thật nhanh Từ Tân một cái, nhỏ giọng, "Vẫn còn nóng..."

Từ Tân ném khăn lông vào chậu rửa mặt, im lặng không đổi sắc mặt mặc áo vào, lại chậm rãi đóng nút áo. Xong xuôi mới nói với Lâm An còn ở bên cạnh, "Giữ lấy ăn đi." Quay sang nhìn thấy đối phương lúng túng không biết làm sao, lau cau mày bổ một câu, "Có chuyện này tốt nhất nên hiểu rõ, đi cùng với tao thì không có chuyện cong đít chạy đâu đấy." Vừa nói vừa đánh giá một lượt cơ thể mềm như nước trước mặt, do dự rồi yêu cầu thêm, "Gái có thể không cần chơi, nhưng nắm đấm thì không thể không cứng. Hiểu chưa?"

Lâm An tay cứng đờ, môi mím chặt ôm lại túi đồ ăn.

Từ Tân trông cái bộ dáng ủy khuất này, không khỏi nghĩ tới tình cách kịch liệt tối hôm qua. Quả thật là con thỏ nhỏ một khi tức giận cắn cũng thật đau, đến bây giờ trên tay hắn vẫn còn dấu vết ngày hôm qua, nước chạm vào cũng đã đau rồi.

Thành thật mà nói, mãi cho tới trước buổi tối qua, khi ấn tên nhóc này xuống giường để tra thuốc lên vết thương, hắn vẫn thấy ghét bỏ tên nhóc như đàn bà này. Đa phần là ghét, còn lại chính là cảm giác thương hại không nói rõ được. Nói chung thì, hắn cảm thấy một thằng con trai phải chịu đựng đến tình cảnh như hôm nay, coi như cũng uất ức, bỏ thì thương mà vương thì tội. Chỉ là hắn không ngờ rằng, tên nhóc ngày thường nói chuyện lí nhí, đi đứng cũng rón rén, tối hôm qua lại đột nhiên nhảy dựng lên, hai mắt đỏ ngầu mà đấm hắn. Mặc dù đấm không trúng nổi, nhưng vẫn khiến hắn không khỏi giật mình.

Bởi vì còn nhớ trên người cậu có thương tích nên Từ Tân mới không đánh trả gì quá đáng, đem người ấn xuống thế là xong chuyện. Thế quái nào cúi đầu nhìn xuống, quần dài đã trôi tuột đi đâu mất, cậu ta không mặc gì bên trong, cứ thế trần trụi dán vào người mình.

Từ Tân nhất thời buông lỏng tay, ngồi dậy rút một điếu thuốc ra hút. Tên nhóc kia thì ôm gối một bên khóc nức nở. Hồi lâu hắn không chịu được nữa, thấp giọng chửi, "Khóc cái đ** gì!"

Người nọ im thin thít, hai chân lại run lẩy bẩy.

Từ Tân phả một hơi khói, quay đầu nhìn người trên giường, đột nhiên vươn tay đem cả người tên nhóc lôi lại đây, "Con mẹ nó mày có sức đấm ông mà không không tự đi lấy quần mặc vào che đi à?"

Lâm An không khống chế được run bần bật, cắn môi, mắt ầng ậc nước nhìn hắn.

Từ Tân đột nhiên thấy họng nghèn nghẹn, hồi lâu mới miễn cưỡng nuốt xuống. Hăn vội ném tuýp thuốc trị thương lên người Lâm An, "Bôi thuốc rồi ngủ đi."

Đèn sáng trưng. Từ Tân quay mặt vào tường, đợi đến nửa đêm mới nghe thấy tiếng người nọ cẩn thận rón rén xuống giường, đi tắt đèn. Sau đó là một khoảng an tĩnh. Rồi khoảng bảy, tám phút sau nữa, lại rón rén đi về phía giường mình.

Từ Tân nhắm mắt, nằm im không nhúc nhích. Tim hắn đột nhiên lại đập nhanh. Không ngờ rằng, đợi nửa ngày, cậu ta lại ngồi xuống, nằm trên tay hắn khóc hu hu.

Từ Tân trong lòng thầm chửi bậy một tiếng, vừa định mở mắt, bên tai lại nghe thấy giọng nói đứt quãng, "Anh... anh Từ..."

Từ Tân giật giật, xoay mặt lại nhìn. Tên nhóc kia như con chim nhỏ sợ hãi đứng phắt dậy. Đứng lên rồi lại không lập tức đi ngay. Cậu gần như là nín thở nhìn hắn, chờ xem hắn phản ứng thế nào, hồi lâu lại ngồi xuống sát bên nhỏ giọng hỏi, "Anh Từ ngủ rồi hả?"

Từ Tân không phản ứng, giả vờ như đã ngủ.

Yên tĩnh hồi lâu, cậu nhóc giơ tay lau nước mắt tèm lem, im lặng nhìn hắn cười ngây ngô rồi xoay người đi.

Từ Tân thở hắt ra, mở mắt nhìn chằm chằm trần nhà đen thui, trong lòng mắng một câu mẹ kiếp.

Thời tiết lúc này ở C thị, cho dù là đêm đã khuya, vẫn cứ nóng bức khó chịu. Một cái quạt treo tường quay qua lại căn bản là không đủ. Huống hồ Từ Tân vừa rồi còn cực kì không yên lòng, giường đối diện chỉ cần là động một chút như gió thổi cỏ lay thôi cũng khiến hắn mồ hôi đầm đìa.

Đây là còn chưa kể đến hai cánh mông trắng tròn dán vào người hắn lúc trước. Dù sao cũng phải thừa nhận là trông cũng đẹp lắm.

Hoặc theo lời tiểu Đinh nói, hắn thèm hơi phụ nữ rồi.

*

Lâm An cúi đầu đứng cạnh cái bàn gỗ, chờ nghe Từ Tân dạy bảo. Chờ đợi hồi lâu vẫn không thấy hắn nói câu nào, bèn ngẩng đầu lên nhìn một cái, phát hiện ra Từ Tân đang đăm chiêu nhìn mình như suy nghĩ cái gì. Mặt cậu lại hơi hồng lên.

"Tối hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Từ Tân đột nhiên hỏi chuyện.

Lâm An sợ hết hồn, đứng cạnh bàn miệng run run, nói không thành tiếng.

Từ Tân nheo mắt nhìn cậu hồi lâu, đột nhiên hạ giọng, "Bọn đó, có phải là... cái đó... lúc còn ở trường học không?"

Lâm An đơ người, chút huyết sắc trên mặt biến mất không còn tung tích, ngẩng lên nhìn. Trong đôi mắt mà hắn vẫn luôn chỉ thấy được cảm giác sợ hãi, giờ còn có thêm một tia giận dữ.

Từ Tân cũng chẳng vội, lại với lấy bao thuốc ở đầu giường, lấy một điếu ngậm trên miệng, nhưng không hút. Cứ như thế, nửa ngậm nửa không nhìn cậu, "Hỏi mày đó, phải hay không phải?"

Lâm An lại nặng nề gục đầu xuống, hai lỗ tai đỏ bừng lên. Tuy nhiên Từ Tân nhận ra được tên nhóc này không phải đang xấu hổ, mà là đang tức giận.

Nhưng Lâm An cứ giữ nguyên im lặng như thế.

Từ Tân không ép cậu nữa, một câu liền chuyển sang chủ đề khác, làm cho cục bông trắng mềm còn đang đỏ phừng phừng thoắt cái chuyển sang trắng xanh. "Mày thích đàn ông hả?"

Lâm An vẫn không nhúc nhích, tay siết ngày càng chặt, cái bánh bao trên tay chỉ mới cắn mấy miếng đã bị bóp đến không ra hình dạng gì nữa.

Từ Tân phả một hơi khói, phủi phủi ống quần vờ như không để tâm lắm, "Chuyện này của mày, giữ trong lòng là được, tao không xía vào đâu. Nhưng mà vẫn câu cũ, đi cùng với tao, không có chuyện đàn ông không ra đàn ông." Nói xong nhìn ra ngoài, mặt trời đã lấp ló, vài tia nắng xuyên vào phòng. Hắn cầm găng tay, chuẩn bị rời đi.

Lâm An vẫn cứ như cái cọc gỗ chôn một chỗ không nói không rằng cũng chẳng nhúc nhích. Từ Tân đi tới cửa đột nhiên khựng lại, quay đầu nhìn cậu rồi xoay người trở về.

"Biết hút thuốc không?"

Cậu nhóc ngây ngốc lắc đầu một cái. Từ Tân gật gật đầu, rút điếu thuốc trong miệng ra nhét vào miệng cậu, "Học chút đi."