Sau Khi Trở Thành Lốp Xe Dự Phòng Cả Nam Chính Và Nam Phản Diện Đều Thích Ta

Chương 13





Phục vụ bày thức ăn gọn gàng lên bàn, lịch sự cúi người rồi yên lặng rời đi.

Hứa Thừa Hạo cầm dao nĩa lên, thuận tiện nhìn vẻ mặt của đối phương: “Thế nào? Em kỳ thị à?”Mặt Trịnh Vân Vân biểu hiện một lời khó nói hết: “Coi như muốn từ chối em, anh cũng không cần lấy loại lý do này chứ? Danh tiếng thâm tình của anh nổi như vậy, anh cảm thấy em ngu ngốc, sẽ tin lời anh nói sao? Còn em thì thấy anh đang khinh thường chỉ số thông minh của em.

”“Sao lại thế được?” Hứa Thừa Hạo cố gắng biện giải: “Thật ra, anh trời sinh đã vô cảm với phụ nữ, bảo vệ và chăm sóc An Nhu Vũ chỉ là làm tròn trách nhiệm của hôn phu, nếu không, cô ta cắm sừng anh thế, anh sẽ không bình tĩnh như vậy.

”Giải thích thế này vô cùng có sức thuyết phục.

Trịnh Vân Vân lúc đầu cũng nghĩ mãi không ra, hoàng tử thâm tình trong cổ tích yêu say đắm một người như vậy, khi biết người kia ngoại tình, ở chung với kẻ khác, cùng lắm chỉ cắt đứt quan hệ, không lui tới nữa, chứ không có chút biểu hiện tức giận do bị phản bội hay đau khổ do mất người yêu.

Lý do này thoạt đầu nghe thì không lọt tai, nhưng đối phương giải thích ra thì cũng không đến mức khó tiếp nhận, thậm chí cô còn cảm thấy nó rất có lý.

Trịnh Vân Vân nhíu mày, cuối cùng thở dài, nói: “Dù anh có thích đàn ông thật hay không, nếu em không thể thuyết phục anh thì cũng không có cách nào hợp tác với nhau, vậy thì chỉ có thể từ bỏ… Mà từ bỏ rồi thì có luẩn quẩn những thứ này cũng vô ích.

”Hứa Thừa Hạo cầm ly rượu đỏ lên: “Anh vô cùng đồng ý với kết luận của em, cạn ly!”Trịnh Vân Vân bất đắc dĩ cụng ly với anh, kết thúc cuộc nói chuyện lần này bằng bữa trưa.

Dùng một bữa trưa để giải quyết gọn ghẽ chuyện coi mắt, với Hứa Thừa Hạo vẫn là tương đối có lời, nhưng ba tiếng sau, điện thoại đòi mạng của mẹ Hứa gọi tới, bắt đầu chất vấn anh đã làm chuyện gì xấu với con gái nhà người ta? Tại sao lúc trước vẫn còn quan hệ tốt, người ta đưa bữa trưa xong thì đứt luôn?Hứa Thừa Hạo dứt khoát nói: “Vì con nói với em ấy, rằng con thích đàn ông.

”Mẹ Hứa: “???”“Con nói gì!”Tiếng thét điếc tai vang ra từ loa điện thoại.


Mẹ Hứa vừa ngây ngẩn vừa kinh sợ, luôn miệng hỏi: “Con không muốn xem mắt nên mới gạt con gái người ta hay con thích đàn ông thật đấy? Nếu con thật sự thích đàn ông thì An Nhu Vũ là thế nào? Sao từ trước đến giờ mẹ không nghe con nói?”Hứa Thừa Hạo đã có sẵn kinh nghiệm, giải thích càng thêm trôi chảy, anh nghiêm túc nói: “Con không có lừa ai hết, con thật sự thích đàn ông, còn An Nhu Vũ… Con chỉ làm theo trách nhiệm của một vị hôn phu, hoàn toàn không có tình cảm nào hết, nếu không, cô ta cắm sừng con như thế, con còn bình tĩnh được sao? Có thể nhanh như vậy đã quên mối tình này và sống bình thường sao?”“Còn việc tại sao trước giờ không nói… Lúc con phát hiện xu hướng tình dục của mình, con đã có hôn thê, con có thể làm gì được nữa? Cho nên con mới cố gắng đối xử tốt với An Nhu Vũ, cố gắng bồi thường cho cô ta.

”Mẹ Hứa: “…”“Con đợi một chút, mẹ giờ hơi loạn, mẹ @#¥%&#…” Mẹ Hứa đã mất khả năng nói chuyện, bà nói linh tinh một lúc mới lấy lại được tỉnh táo: “Vấn đề này hơi lớn, con trai, con về nhà nói chuyện với ba mẹ một chút.

”Hứa Thừa Hạo nhìn đồng hồ: “Vâng, con về ngay đây.

”Mẹ Hứa dặn dò: “Đừng vội vàng, đi đường chậm một chút.

”“Vâng.

” Hứa Thừa Hạo cúp điện thoại, mặc áo khoác rồi đi ra phòng làm việc, anh báo với Lý Niệm hôm nay mình về sớm, rồi đi khỏi công ty – cái lợi của việc làm sếp, muốn đến muốn đi lúc nào tùy ý.

Một lúc sau, Hứa Thừa Hạo chạy về Hứa gia, quản gia trực tiếp tiến lên nói: “Bà chủ và ông chủ đang ở thư phòng đợi cậu.

”Mí mắt Hứa Thừa Hạo giựt một cái: “Vâng, cháu biết.

”Xem ra vấn đề anh quăng cho Hứa gia hôm nay là vô cùng quan trọng, nhưng vì mục tiêu một lần dứt khoát, anh chỉ có thể mượn lý do này để tránh khỏi chuyện tình cảm.

Hứa Thừa Hạo gõ cửa: “Ba mẹ, con đã về.

”Cửa thư phòng được mở ra, mẹ Hứa ló ra từ đằng sau cánh cửa, trong mắt vẫn mang theo một chút rối rắm: “Về rồi à? Con vào đây.

”Hứa Thừa Hạo đáp lại rồi đi vào, tầm mắt từ khe cửa nhỏ hẹp rơi vào trong thư phòng an tĩnh, rộng rãi sáng sủa.

Thư phòng được bài trí theo phong cách đơn giản đen trắng, rất thích hợp để nói chính sự.

Ba Hứa ngồi sau bàn làm việc, có vẻ như đang bận rộn.

So với mẹ Hứa đang rối rắm trong kinh hoàng cùng ưu tư, ba Hứa bình tĩnh hệt như người vừa công khai thiên hướng tình dục không phải con trai mình, trong mắt ông chỉ có sự bình tĩnh thăm dò.

Mí mắt Hứa Thừa Hạo lại giật, anh gọi một tiếng ba.

Ba Hứa gật đầu: “Nếu về thì con nói rõ cho ba mẹ biết rốt cuộc là có chuyện gì.

”Hứa Thừa Hạo ngồi xuống đối diện ông, bình tĩnh nói: “Chính là chuyện con đã nói trong điện thoại, con nghĩ ba đã biết nội dung, điều con nói đều là sự thật, không đùa giỡn cũng không lừa gạt người khác.

”Ba Hứa: “Con biết lựa chọn con đường này có nghĩa là như thế nào không?”Hứa Thừa Hạo: “Con biết, con cũng đã chuẩn bị.


”Ánh mắt sắc bén của ba Hứa nhìn anh thật sâu, tựa như muốn bắt được dấu vết một tia né tránh lúng túng từ trong mắt anh.

Hứa Thừa Hạo thản nhiên đối mặt, vô cùng bình tĩnh.

Mười giây sau, ba Hứa mở miệng: “Ba sẽ không phản đối chuyện tình cảm của con, nhưng ba hy vọng con biết rõ ràng, con là người trưởng thành có khả năng tự quyết định, cũng có nghĩa con cũng phải tự chịu trách nhiệm với lời nói và hành động của mình.

”Hứa Thừa Hạo có chút kinh ngạc: “Ba không phản đối sao?”Ba Hứa liếc anh một cái: “Ba cổ hủ lắm hả?”“Không, không cổ hủ chút nào hết.

” Hứa Thừa Hạo cười gượng một tiếng.

Anh còn đang tưởng việc lớn thế này, Hứa gia sẽ ra lệnh cấm, rồi nói với anh rằng anh phải thừa kế cơ nghiệp, không ngờ… mọi người lại cởi mở như vậyNày không phải là mẫu cha mẹ hay thấy trong truyện Mary Sue nha!Hứa Thừa Hạo ho nhẹ hai cái, đè tiếng lòng xuống, tiếp tục nói: “Nhân dịp này con cũng muốn nói chuyện với ba mẹ một chút, liên quan đến chuyện tình cảm của con.

”“Con biết mọi người vẫn luôn lo lắng cho con, sợ con vì chuyện An Nhu Vũ mà không gượng dậy được, cho nên luôn chú ý đến chuyện tình cảm của con.

Nếu bây giờ đã công khai thì con không thích An Nhu Vũ, cũng sẽ không vì cô ấy mà âm thầm đau lòng, cho nên con hy vọng ba mẹ yên tâm, không cần lo cho con nữa.

”Nghĩ đến tình thương con của ba mẹ, Hứa Thừa Hạo cân nhắc lời nói: “Đính hôn nhiều năm như vậy, nhưng thật ra thì sau khi từ hôn, con lại có cảm giác nhẹ nhõm, hưởng thụ cuộc sống nhiều hơn so với trước đây, con hy vọng mình sẽ từ từ tìm được tình yêu, mà không phải vội vã mù quáng tìm ai đó để gánh trách nhiệm như lúc trước, hy vọng ba mẹ hiểu cho con.

”Đôi mắt mẹ Hứa đỏ lên: “Thật ra chỉ cần con hạnh phúc là được, ba mẹ cũng không muốn ép con, chỉ sợ con im lặng không nói với mẹ…”Ba Hứa cũng nói giúp theo: “Mấy ngày trước, mẹ con còn tưởng con ngoài thì cười nhưng trong thì đang trầm cảm.

”Khóe miệng Hứa Thừa Hạo giật một cái: “…Không có, con giờ đang rất khoẻ, ba mẹ đừng lo.

”“Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi.

” Nỗi lo mấy ngày này của mẹ Hứa rốt cuộc cũng tan thành khói, vừa cười vừa đưa tay ra với Hứa Thừa Hạo.

Hứa Thừa Hạo tưởng rằng tiếp theo sẽ là thời gian tình cảm của hai mẹ con, kết quả mẹ Hứa đột nhiên cho anh hai chưởng bốp bốp, giả vờ tức giận nói: “Dám lừa mẹ, để mẹ lo lắng lâu như vậy, thằng nhóc con giờ trưởng thành rồi, biết lừa người rồi!”Hứa Thừa Hạo: “…Mẹ không định ôm con rồi nói sau này sẽ không ép con sao?”Mẹ Hứa: “Ha ha.

”Hứa Thừa Hạo: “…”Thất sủng rồi.

Đến lúc Hứa gia bật đèn, Hứa Thừa Hạo mới lái xe rời khỏi biệt thự, về nhà mình nghỉ ngơi.

Trong khoang chứa đồ bên cạnh tay lái, chậu vịt bông vàng chu mỏ được cố định để không bị xê dịch, những bông hoa lung lay tựa như sắp tàn đến nơi rồi.

Trong lúc chờ đèn đỏ, Hứa Thừa Hạo nhân tiện liếc qua, cảm thấy không lâu sau sẽ đến thời gian kết trái, cũng không biết lần này có thể thu hoạch được trái ớt hay không.

Đèn xanh trước mặt chuyển sáng, Hứa Thừa Hạo lái xe, chuẩn bị đi qua vạch qua đường cho người đi bộ, thì đột nhiên phía trước có một cái bóng màu trắng chạy ra, anh kinh hoảng vội vàng thắng xe lại, nhìn cái bóng trắng ngã xuống trước xe, anh tưởng mình đã đụng trúng người, nên vừa lấy điện thoại gọi cấp cứu vừa xuống xe kiểm tra.

Trên đường, một người phụ nữ mặc váy trắng, tóc tai bù xù té trên mặt đất, xem ra đã hôn mê, nghe tiếng bước chân tới gần cũng không thấy động đậy.


Hứa Thừa Hạo báo địa chỉ với 120* xong, anh cúp điện thoại, rồi vỗ vai đối phương: “Cô gái? Cô có sao không… An Nhu Vũ?”*120: Số điện thoại cấp cứu bên Trung QuốcLại gần mới thấy rõ mặt người kia, trong lòng Hứa Thừa Hạo chỉ còn hai chữ đờ mờ bay vòng vòng.

Lúc trước anh xem truyện, vẫn luôn cảm thấy mỗi lần nữ chính xảy ra chuyện, sẽ có nam phụ hoặc nam phản diện tới cứu, nó thổi phồng chuyện duyên phận rất dữ dội, giữa biển người mênh mông liệu có thể luôn dễ dàng gặp nhau như vậy?Bây giờ thì anh tin rồi.

Cái hào quang chết tiệt của bánh xe dự phòng vạn năm! Vậy mà không thoát được định luật nữ chính!Hứa Thừa Hạo rất không muốn dính dáng đến nữ chính, nhưng người ta té xỉu trước xe mình, anh cứ thế bỏ đi thì không được, chỉ có thể khổ bức đợi xe cấp cứu tới, rồi lái xe đi theo đến bệnh viện để đóng viện phí.

… Tâm trạng vui vẻ do giải quyết được chuyện coi mắt và đạt được sự đồng ý của ba mẹ hồi sáng cũng biến mất.

Hứa Thừa Hạo buồn rầu ngồi chờ bên ngoài phòng bệnh, dính tới nữ chính là thể nào cũng dính chùm thêm nam chính và nam phản diện, sau đó anh sẽ bị phần quà hắc ám cho một cú bạo kích, anh cảm thấy chân hơi đau đau, cuộc sống ngồi xe lăn của mình chắc không còn xa nữa.

Không được, anh phải tìm cách giải quyết!Suy nghĩ một chút, Hứa Thừa Hạo bước vào phòng bệnh, tìm điện thoại di động của nữ chính, kiếm số của Nguyễn Thần Hiên rồi bấm gọi – không gọi được.

Hứa Thừa Hạo hơi cau mày, mở số của Cảnh Nhất Thành, số này gọi được.

Thanh âm của đối phương nhàn nhạt, không giống như vừa bị đánh thức, mà giống như đang thì thầm?Hứa Thừa Hạo ho nhẹ một tiếng: “Xin chào, đây là phòng số 21 ở bệnh viện Trung Ương, có một vị tiểu thư tên An Nhu Vũ gặp tai nạn, chỉ có số điện thoại của ngài là gọi được, hy vọng ngài đến bệnh viện một chuyến, cám ơn đã hợp tác.

”Đối phương im lặng một lúc, rồi hỏi ngược lại: “Hứa Thừa Hạo?”Hứa Thừa Hạo: “…” Có chút xấu hổ.

Anh gãi cổ, thở dài: “Ừ, là tôi.

”Giọng Cảnh Nhất Thành tràn đầy uy hiếp tôi-cho-cậu-một-cơ-hội-giải-thích: “Đang làm gì đấy?”Hứa Thừa Hạo lại thở dài: “Lúc nãy phát hiện An Nhu Vũ ở ven đường, cô ấy hôn mê, tình trạng không tốt lắm, tôi mới gọi xe cấp cứu đưa cô ấy vào bệnh viện… Anh, hay là anh tới thăm cô ấy chút đi?”Hứa Thừa Hạo còn kém nói thẳng: Anh thích cổ như vậy, cổ xảy ra chuyện là rất hợp với kế hoạch anh hùng cứu mỹ nhân của anh đó, tui chủ động đưa cơ hội, nhanh nhanh đến đê.

Không biết có phải đối phương nghe hiểu ý hay không, Cảnh Nhất Thành nói: “Mười phút.

”Hứa Thừa Hạo thở ra nhẹ nhõm: “Nếu anh tới, vậy tôi sẽ…”Cảnh Nhất Thành: “Đợi đó!”Hứa Thừa Hạo: “…”Tự nhiên chân đau quá.




.