Sau Khi Trở Thành Lốp Xe Dự Phòng Cả Nam Chính Và Nam Phản Diện Đều Thích Ta

Chương 36





An Nhu Vũ ở nhà khóc một mình cả đêm, cô gọi cho Hứa Thừa Hạo nhưng điện thoại luôn báo bận, cô nhìn nhật ký cuộc gọi, lần đầu tiên cảm thấy bất lực như vậy, chỉ có một thân một mình.

Giờ phút này, trong lòng cô vừa tuyệt vọng vừa hối hận, cô thậm chí còn tự xem lại tất cả hành động và lựa chọn của mình một năm qua rốt cuộc là sai hay đúng, nếu là sai, cô chưa bao giờ nghĩ đến mình sẽ rơi vào hoàn cảnh này, còn nếu đúng, vậy tại sao cuối cùng cô lại trở thành như vậy… Tại sao cuối cùng chỉ còn có một mình…An Nhu Vũ ôm đầu, dù trong lòng cô đang mâu thuẫn kịch liệt nhưng vẫn còn thứ quan trọng hơn – đứa trẻ!Bỏ đứa bé, cô không đành.

Nhưng sinh đứa bé ra, cô chắc chắn sẽ vất vả, thậm chí là khốn cùng.

Người mẹ mang thai đứa con đầu lòng sẽ luôn có tình cảm cùng những ưu tư phức tạp nhiều hơn bình thường, An Nhu Vũ không đành lòng bỏ đứa trẻ, nhưng cô lại lo lắng nếu sinh nó ra, cô không thể cho nó một cuộc sống tốt.

Ngồi đờ đẫn một đêm, An Nhu Vũ lo âu đến không thể ngủ yên giấc, thậm chí cả bữa sáng cũng là cố nhét vào miệng.

Lúc lấy lại được sức, việc đầu tiên cô làm chính là tìm Hứa Thừa Hạo!Từ trước đến giờ, An gia không phải là bến đỗ bình yên, ngược lại, nó như một cái hố ma quỷ trói buộc cô, gặp phải chuyện này, cô không cần nghĩ cũng biết, cô chắc chắn sẽ không quay về nói cho An gia.

Còn Nguyễn Thần Hiên… Vốn y là người đầu tiên cô muốn báo tin nhất, nhưng y thật sự làm cô quá thất vọng rồi, cô bây giờ thậm chí cũng không muốn nhìn mặt y.

Cho nên chỉ có Hạo ca ca, dù có chuyện gì xảy ra, chỉ có anh ấy luôn đứng sau lưng mình từ bé đến bây giờ! Dù hiện tại anh ấy không muốn gặp mình, nhưng đấy cũng chỉ là miệng cứng lòng mềm, thêm cả Lý Niệm ngấm ngầm giở trò mà thôi, Hạo ca ca nhất định sẽ giúp mình!Mang lòng tự tin này, An Nhu Vũ đón xe đi ngay đến chỗ Hứa Thừa Hạo sống.


Cô ngẩng đầu nhìn tầng anh ở, nhưng còn chưa bước được bước đầu tiên, một bóng mờ đột nhiên phủ trên mặt đất, giống như một con thú dữ chờ cơ hội vồ mồi, khí tức nguy hiểm phát ra từ trong xương đủ để làm ta nhận ra ngay đây là ai.

An Nhu Vũ quay đầu, vừa lúc đối mặt với một đôi mắt cực kỳ lạnh lẽo, đối phương nhìn mặt cô dò xét, ánh mắt như một con dao lạnh lẽo, chậm rãi vạch qua làn da, làm An Nhu Vũ run rẩy cả người: “Anh… Cảnh tổng…”Cảnh Nhất Thành nhớ quy tắc bạn tốt, vô cùng cảnh giác nhìn cô: “Sao cô tới đây?”An Nhu Vũ cắn môi: “Tôi, tôi hôm qua không gặp được Hạo ca ca, nên hôm nay muốn tìm anh ấy nói chuyện một chút.

”Cảnh Nhất Thành tiếp tục truy hỏi: “Chuyện gì?”An Nhu Vũ lảng tránh: “Chuyện riêng của tôi.

”Cảnh Nhất Thành liền cau mày, bực mình nói: “Tốt nhất là cô nên thành thật, đừng để tôi tự tay điều tra, hậu quả của hai việc này sẽ không giống nhau đâu.

”An Nhu Vũ liền nắm chặt ba lô đeo lưng, cực kỳ cảnh giác lui về sau hai bước: “Chuyện riêng của tôi, Cảnh tổng nhất định phải biết sao?”Cảnh Nhất Thành chỉ im lặng nhìn cô, giống như đang chờ cô lựa chọn.

An Nhu Vũ cắn răng: “Tôi mang thai!”Sắc mặt Cảnh Nhất Thành hiếm khi lộ ra kinh ngạc: “Đứa bé là của Hứa Thừa Hạo?!”"Không không không, đương nhiên không phải!” An Nhu Vũ còn bị giật mình sợ hơn, cô vừa xấu hổ vừa cuống cuồng lắp bắp nói: “Tôi… tôi không cùng anh ấy… Đây là của… Nguyễn… Nguyễn Thần Hiên…”“A…” Cảnh Nhất Thành lật mặt còn nhanh hơn lật sách, lại lấy lại vẻ trầm ổn: “Đứa bé đấy không phải của Hứa Thừa Hạo, cô đến tìm cậu ấy làm gì? Cô nên đi tìm bố nó mới phải.

”An Nhu Vũ im lặng hồi lâu, lại không kìm được nước mắt tuôn rơi: “Tôi, tôi muốn gặp anh ấy, tôi muốn rời khỏi đây.

”Cảnh Nhất Thành nháy mắt liền hiểu đây là ý gì, hắn trầm tư ba giây, cuối cùng quyết định thực hiện quy tắc bạn tốt – giúp Hứa Thừa Hạo chắn đào hoa, lần này có khi sẽ thu xếp được chuyện về dài!Nghĩ như vậy, Cảnh Nhất Thành nói: “Thế này, chúng ta cùng làm một vụ giao dịch… Chỉ cần cô đáp ứng không tìm Hứa Thừa Hạo nữa, tôi có thể đưa cô ra nước ngoài dưỡng thai, cũng để Nguyễn Thần Hiên không tìm được cô trong vòng ba năm, thế nào?”An Nhu Vũ khó hiểu, cảm thấy có chút kỳ lạ, tại sao cô phải đáp ứng việc không được tìm Hứa Thừa Hạo? Hắn đang ghen vì mình tới tìm Hứa Thừa Hạo sao?Ý nghĩ này còn chưa nghĩ kỹ thì bị Cảnh Nhất Thành cắt đứt: “Cô chọn đi, giao dịch với tôi thì đi nước ngoài dưỡng thai, còn không thì tôi gọi điện cho Nguyễn Thần Hiên tới đón cô ngay bây giờ.

”Sắc mặt An Nhu Vũ tái mét, cô biết đối phương đang ép mình chọn cách thứ nhất.

Thật ra trong lòng cô cũng từng có suy nghĩ này, cô muốn rời khỏi thứ xã hội dồn ép khiến cô không thở nổi, nhưng cô không có tài chính, cũng không có mạng giao thiệp để làm chuyện này, cho nên đành từ bỏ.

Hiện tại, lựa chọn lại được đưa tới trước mặt lần nữa, An Nhu Vũ dao động.

Tình cảm của cô tan vỡ, trong lòng quá đau buồn, đau buồn đến nỗi không muốn nhìn thấy Nguyễn Thần Hiên nữa, không muốn nhìn thấy hình ảnh anh ấy thân mật với người khác.

Một chút cũng không muốn thấy!Cho nên… An Nhu Vũ bóp chặt túi trong tay, cắn răng nói: “Tôi đi nước ngoài!”Cảnh Nhất Thành hài lòng nhếch môi, giơ tay lên ra hiệu về một phía.

Trợ lý đứng cách đó không xa lập tức chạy chầm chậm tới: “Sếp.

”Cảnh Nhất Thành: “Đưa cô ta xuất ngoại, xóa sạch dấu vết, đừng để Nguyễn Thần Hiên biết.

”“A?” Đầu trợ lý quay mòng mòng, không phải đã nói là buông tay rồi à? Sao giờ còn muốn kim ốc tàng kiều*?!!* Kim ốc tàng kiều: Nhà vàng cất người đẹp.

Đây là một câu ngạn ngữ nổi tiếng, được biết đến như một lời định ước của người chồng đối với người vợ cả, là một trong những câu ngạn ngữ cổ điển nổi tiếng nhất trong văn hóa Trung Quốc.


Cảnh Nhất Thành ghét bỏ: “A cái gì mà a, đưa cô ta đi nhanh!”Đầu trợ lý theo không kịp, nhưng cơ thể đã hành động: “Vậy An tiểu thư trước hãy đi theo tôi… Mời.

”An Nhu Vũ lúc sắp đi, có nhỏ giọng nói: “Cám ơn.

”Cảnh Nhất Thành liếc nhìn trên lầu, hài lòng nói: “Chẳng qua là giao dịch cả hai cùng muốn mà thôi.

”An Nhu Vũ cắn môi, cô nhìn hắn thật sâu rồi xoay phắt người đi.

Cô không nghĩ tới, người giúp mình rốt cuộc là Cảnh Nhất Thành cô từng e sợ, cho dù cách hắn đối xử với người khác làm người ta khó chịu, nhưng tâm hắn… có vẻ cũng khá lương thiện.

…Bảy giờ bốn mươi phút, Hứa Thừa Hạo một tay ôm chậu vịt vàng, một tay xách hộp đồ ăn sáng, bước ra cửa đi làm với tâm trạng khá tốt.

Anh vừa gọi điện cho Lý Niệm, đối phương sẽ đến trong mấy phút nữa, nên anh xuống lầu đợi cậu trước, sau đấy có thể lên thẳng xe luôn – Bước chân Hứa Thừa Hạo ngừng lại, nụ cười trên mặt muốn héo: “Cảnh tổng, đây là?”Chiếc siêu xe trước mắt trông vô cùng quen thuộc, cửa xe trước mặt Hứa Thừa Hạo được mở ra, Cảnh Nhất Thành nhàn nhã ngồi tựa lưng vào ghế, đưa tay làm động tác mời: “Đưa cậu đi một đoạn.

”Hứa Thừa Hạo nhìn xung quanh một chút, cười gượng nói: “Trợ lý của tôi tới ngay bây giờ, hay là Cảnh tổng cứ đi trước?”Cảnh Nhất Thành bình tĩnh nói: “Sáng nay, tôi đã chắn đào hoa thay cậu, cậu lại đối xử với tôi như thế?”“A? Sáng nay?” Hứa Thừa Hạo không hiểu, hơi chần chừ hỏi: “Đào hoa gì?”“Muốn biết thì lên xe.

” Cảnh Nhất Thành ung dung nắm quyền chủ động: “Tôi nghĩ cậu sẽ quan tâm.

”Hứa Thừa Hạo rất lưỡng lự, anh không muốn tiếp xúc với nam phản diện, nhưng thật không may, thế lực của nam phản diện lại mạnh nhất, tin tức cũng linh thông… Hứa Thừa Hạo lại nhìn xung quanh, xác định Lý Niệm còn chưa tới, anh thở dài, ngồi lên xe: “Vậy thì cám ơn Cảnh tổng.

”Cảnh Nhất Thành nhếch môi: “Không khách sáo.

”Cửa xe đóng lại, Hứa Thừa Hạo đặt vịt vàng nhỏ và hộp đựng cơm ở giữa hai người, anh cố gắng bày ra vẻ mặt nghiêm túc thảo luận: “Cảnh tổng nói đi.

”Xe tự động lăn bánh ra khỏi khu chung cư cao cấp, Cảnh Nhất Thành kể rõ mọi chuyện xảy ra sáng nay, giọng kể của hắn nhàn nhạt, không nhanh không chậm, câu chuyện chỉ cần dăm ba câu đã rõ ngọn ngành nhưng lại bị hắn bôi ra, kể hết đoạn đường đến công ty.

Hứa Thừa Hạo nghe cực kỳ chăm chú, cũng so sánh tình tiết vừa xảy ra với cốt truyện gốc trong đầu, anh kinh ngạc phát hiện, không biết từ lúc nào, truyện đã tới đoạn hành hạ nam chính nhất: nữ chính mang thai chạy trốn dằn vặt y!Con trai thiên tài trở về sau năm năm, này cũng là chuyện bình thường thôi, cái chính là trong truyện gốc, nguyên chủ mới là người chăm sóc nữ chính, giúp cô che dấu, nhưng không ngờ bây giờ lại đổi thành Cảnh Nhất Thành giúp cô.

Thật là quá kịch tính.

Hứa Thừa Hạo nghĩ đến phần sau của truyện, bắt đầu mưu tính mình nên làm gì.

Trước mắt, kết quả của hiệu ứng Domino đã bắt đầu hiện ra, so với cốt truyện gốc thì nguyên chủ bị gãy chân, còn anh may mắn hơn lại không bị, cho nên anh càng phải cẩn thận những bước đi tiếp theo, cố gắng để bản thân mạnh mẽ hơn, tự bảo vệ được chính mình!Khi hai người đến công ty, Hứa Thừa Hạo luôn cảm thấy hình như mình đã quên cái gì đó, liếc xuống hộp đồ ăn mình xách theo, anh mới nhớ ra: “Hình như tôi quên báo cho Lý Niệm!”Cảnh Nhất Thành nhìn hộp đồ ăn, nói bâng quơ: “Cậu ta không tự quay về được à?”Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới, vừa dứt lời thì điện thoại của Hứa Thừa Hạo liền đổ chuông, Lý Niệm gọi tới: “Tôi bảo này Hứa tổng, ngài đang ở chỗ nào đấy? Tôi không thấy ngài đâu hết!”Hứa Thừa Hạo vô lực nói: “Xin lỗi… em, đến công ty rồi.


”Lý Niệm: “????”Hứa Thừa Hạo: “Rồi, anh mau tới công ty đi, có gì gặp mặt nói tiếp!”Nói xong những lời cần nói thật nhanh, Hứa Thừa Hạo lập tức cúp điện thoại, chột dạ cất vào túi.

Chắc chắn Lý Niệm đang tức nổ người tại chỗ, may mà sáng nay có đem bữa sáng theo yêu cầu của ảnh, đợi lát nữa ngon ngọt dỗ dành thêm chút là được.

Nghĩ như vậy, Hứa Thừa Hạo đưa tay cầm hộp đồ ăn lên, nhưng một bàn tay nhẹ nhàng đặt phía trên hộp, đè xuống: “Đây là gì?”Mắt phải của Hứa Thừa Hạo nhảy một cái, anh cẩn trọng nói: “Cháo trắng rất nhạt nhẽo.

”“Của ai?”“Của tôi.

”Cảnh Nhất Thành quay đầu nhìn anh, nhấn giọng hỏi lại lần nữa: “Của ai?”Hứa Thừa Hạo: “…Lý Niệm.

”“Thế à…” Ngón tay của Cảnh Nhất Thành móc vào hộp, từ từ kéo về phía mình: “Vừa hay tôi cũng chưa ăn sáng, hay là cho tôi được không? Nhé?”Hứa Thừa Hạo: “…”Cảnh Nhất Thành nhắc nhở: “Hôm nay tôi giúp cầu chắn đào hoa, còn đưa cậu đi làm, có chút cháo trắng cũng không muốn cho tôi sao?”Bắt người ngắn tay*, Hứa Thừa Hạo còn biết nói gì nữa, anh đành buông tay để hắn cầm hộp đồ ăn đi, mình thì không còn gì luyến tiếc, ôm vịt vàng nhỏ xuống xe.

*Cật nhân chủy nhuyễn, nã nhân thủ đoản: Cắn người miệng mềm, bắt người ngắn tay.

Nghĩa là ăn của người ta, thì nói năng với người ta cũng mềm mỏng hơn.

Năm phút sau, Lý Niệm vội vàng chạy tới công ty, vô cùng tức giận: “Tại sao cậu cho anh leo cây!”Hứa Thừa Hạo ôm nắm tay: “Thật xin lỗi anh trai, em cũng không cố ý.

”Lý Niệm: “Tí nói sau, đồ ăn sáng đâu? Không phải em nói dì nấu cháo sao? Anh phải ăn chút đã rồi nói chuyện tiếp với em, sắp chết đói rồi.

”Hứa Thừa Hạo: “…”Lý Niệm: “???”Hứa Thừa Hạo lí nhí: “Anh chờ một chút đi, em gọi người đi mua rồi, tới ngay bây giờ.

”Lý Niệm: “???”


.