Sau Khi Trở Thành Lốp Xe Dự Phòng Cả Nam Chính Và Nam Phản Diện Đều Thích Ta

Chương 37





Lý Niệm không dám tin vào tai mình, vừa cởi áo khoác vừa hỏi: "Em nói gì?!”Hứa Thừa Hạo rúc người trên ghế, cảm thấy Lý Niệm cởi áo là có thể muốn đánh mình, anh nhanh trí nói: “Chính là như thế… Lúc em đi đường thì cháo bị đổ, vô cùng xin lỗi anh, lần sau anh tới thẳng nhà em rồi ăn cùng nhau được không?”Lý Niệm đặt áo khoác lên bàn, lưỡng lự nhìn anh: “Không nói dối?”Hứa Thừa Hạo: “Không có không có…”“Nói chuyện gì vậy?”Cảnh Nhất Thành đột nhiên thọc gậy bánh xe, hắn đặt hộp đồ ăn đã ăn sạch sẽ lên bàn, mỉm cười nói: “Tôi ăn xong rồi, thức ăn rất ngon, cám ơn cậu.

”Hứa Thừa Hạo từ kinh ngạc rớt thẳng xuống hố tuyệt vọng, anh quay lưng ghế lại với Lý Niệm, hoàn toàn không dám nhìn sắc mặt đối phương – anh chết chắc rồi!Lý Niệm đã bắt đầu cuộn tay áo: “Hứa! Thừa! Hạo! Hôm nay tôi không bóp chết cậu, tôi với cậu cùng họ!!”Hứa Thừa Hạo: “Oan có đầu nợ có chủ, không phải em ăn a a a…”Lý Niệm: “Vậy cậu lừa anh hai lần thì tính thế nào! Đồ cờ hó nhà cậu! Uổng công anh đội nồi cho cậu, xém chút nữa không tìm được người yêu, cậu lại đối xử với anh như thế sao!!”Hai người quậy một trận ngay bàn làm việc.

Thân hình Hứa Thừa Hạo thiên về mảnh mai, nên căn bản không đánh lại được Lý Niệm, anh bị đè ở trên ghế, không có chút sức phản kháng, chỉ có thể yếu thế đầu hàng: “Sai rồi sai rồi, tôi sai rồi, em không dám nữa, thật mà… Ca ca, Niệm ca! Anh xem bữa sáng của anh sẽ tới ngay bây giờ! Thật đấy, ngay bây giờ!”Lý Niệm lộ ra nụ cười hung dữ: “Anh muốn chết chung với chú, ăn sáng làm gì nữa, bóp chết chú rồi tính tiếp!”Hứa Thừa Hạo đột nhiên phụt cười: “Vẻ mặt của anh rất giống từ Mona Lisa biến thành Dung Ma Ma* ha ha ha ha…”*Dung Ma Ma: Nhân vật nữ phụ độc ác trong phim Hoàn Châu Cách Cách.

Lý Niệm: “…”Anh ta thật sự muốn bóp chết tên này! Hắn không xứng làm bạn của Niệm ca!Ngay lúc trận chiến tranh mới lại sắp bắt đầu thì bữa sáng Hứa Thừa Hạo đặt rốt cuộc cũng tới.

Lý Niệm nháy mắt vứt bỏ Hứa Thừa Hạo, quyết định tạm thời ăn uống trước, có sức lại đánh nhau tiếp.

Hứa Thừa Hạo cuối cùng cũng có thời gian tạm nghỉ, anh mệt mỏi tựa vào ghế.

Cứ ngồi trên ghế như vậy một lúc, ánh mắt anh đột nhiên liếc về phía một vị thân hình cao lớn sừng sững bất động, rõ ràng là đã ở chỗ này nhìn không biết bao lâu rồi.

Hứa Thừa Hạo lập tức cảnh giác: “Anh không được học theo!”Cảnh Nhất Thành nhìn anh chăm chú với vẻ mặt đầy suy nghĩ, chắc chắn hắn đã nhìn thấy toàn bộ cảnh đùa giỡn của hai người Lý Niệm và Hứa Thừa Hạo.


Hắn thấy đối phương dù bị bóp cổ nhưng chỉ có thể yếu ớt túm tay người khác, rõ ràng bị đè nhưng lại cười rất vui vẻ, trong đầu hắn lại nghĩ đến ngày đó ở hoa viên đằng sau Giang gia, đối phương dù bị đè trên băng ghế nhưng hai mắt lại phun đầy lửa giận.

Rất khác nhau… Rõ ràng, Hứa Thừa Hạo hiện tại càng sinh động, dễ thương hơn…Hứa Thừa Hạo bị hắn nhìn có chút không tự nhiên, anh im lặng ngồi thẳng người dậy, sửa lại quần áo một chút: “Tôi nói anh có nghe không đó? Không được học theo!”Cảnh Nhất Thành: “Ừ, không học thì không học.

”Hứa Thừa Hạo đang sửa lại cổ áo, nghe vậy thì thấy bất ngờ, anh nhìn hắn một chút, không ngờ đối phương lại đồng ý nhanh như vậy.

Cảnh Nhất Thành đột nhiên cúi người giúp anh sửa lại phần cổ áo phía sau, rồi hắn giữ nguyên tư thế này, nhỏ giọng nói: “Dù sao tôi hy vọng cậu thật lòng vui vẻ trở thành bạn với tôi.

”Có lẽ do cúi quá gần, lúc Cảnh Nhất Thành nói chuyện, hơi thở thỉnh thoảng sẽ quét qua tai của Hứa Thừa Hạo, làm anh không nhịn được rụt vai lại, anh tức giận trừng hắn một cái: “Nói chuyện thì nói đàng hoàng, đứng gần như vậy làm gì!”Cảnh Nhất Thành liếc nhìn lỗ tai đỏ lên của anh, khẽ cười một tiếng rồi đứng dậy rời đi.

Hứa Thừa Hạo: “…”Không biết tại sao, anh có cảm giác mình vừa bị trêu ghẹo!Hứa Thừa Hạo liếc bóng lưng của hắn, anh tuyệt vọng nằm nhoài ra bàn.

Làm sao anh có thể động tâm với nam phản diện được, động tâm với nam phản diện cũng chính là động tâm với kẻ đã cướp mất ba trái ớt của mình, đầu anh có vấn đề rồi sao!Nhất định là do anh bị Lý Niệm bóp cổ, làm não thiếu dưỡng khí, bắt đầu xuất hiện ảo giác, quên nhanh đi quên nhanh đi!!Hứa Thừa Hạo nằm vật ra bàn làm việc một hồi lâu, đột nhiên anh ngửi thấy mùi bánh bao thịt thơm nức mũi, ngẩng đầu lên đã thấy Lý Niệm đứng đối diện từ bao giờ, anh ta đang vừa ăn bánh bao vừa nhìn anh với ánh mắt phức tạp.

Hứa Thừa Hạo liền nổi hứng thú: “Nhân gì đó? Em cũng muốn ăn!”“Không có phần đâu, tránh ra!” Boy-thù-dai Lý Niệm cực lực cự tuyệt, liếc qua hộp đồ ăn đặt trên bàn, chất vấn: “Em ăn sáng rồi còn gì! Lại còn đem bữa sáng cho người ta nữa chứ!”“Hộp này vốn để cho anh, sau đấy đi đường có chuyện ngoài ý muốn.

” Hứa Thừa Hạo yên lặng cất hộp cháo trên bàn đi, anh cũng không ngờ vừa mở cửa đã gặp nam phản diện, đối phương còn hứng thú với cháo trắng như vậy.

Lý Niệm hừ lạnh một tiếng, tiếp tục chất vấn: “Vậy hai người mới làm gì lúc nãy!”“Không làm gì hết?” Giọng Hứa Thừa Hạo vững vàng, nhưng tay phải lại không tự chủ, sờ lỗ tai.

Lý Niệm hung hăng cắn bánh bao: “Anh nhìn thấy rồi, hắn hôn tai cậu phải không!”Hứa Thừa Hạo phản bác: “Không có! Anh đừng nói bậy! Nãy chỉ nói chuyện mấy câu mà thôi.

”Lý Niệm nhướn mày, cảm thấy chuyện cũng không đơn giản như vậy: “Nói mấy câu có cần đứng gần vậy không? Không thể nào, lúc đó cậu đỏ mặt!”Hứa Thừa Hạo: “Em không có!”“Cậu có!”“Thật không có, em vẫn còn yêu anh mà… Trái tim này chỉ thuộc về anh!” Hứa Thừa Hạo đưa tay phải làm ký hiệu trái tim: “Yêu anh nạ!”Lý Niệm cầm bánh bao né tránh, cười lạnh nói: “Đừng tưởng anh không biết cậu đưa tay như thế là muốn cướp bánh bao, đồ cờ hó vong ân phụ nghĩa, anh đơn phương tuyên bố chúng ta chia tay, tạm biệt!”Nói xong một đoạn dài bằng giọng truyền cảm, Lý Niệm cầm nửa hộp bánh bao rời đi vô cùng dứt khoát.

Húa Thừa Hạo: “…”Anh nên làm việc thôi.

Đùa giỡn một trận đã hết buổi sáng, chơi xong thì vẫn nên đi giải quyết công việc, Hứa Thừa Hạo cầm bút chọc chọc cái mỏ chu của vịt vàng nhỏ, tự nhủ mình phải cố gắng lên, sau đó anh vùi đầu thẩm duyệt, ký tên các thứ giấy tờ.

Các bước trong kế hoạch thực hiện dự án đã xong hơn một nửa, những cá nhân hay các nhóm nhỏ được phái ra ngoài làm nhiệm vụ cũng hoàn thành công việc với tỷ lệ thành công rất cao, nhất là những tinh anh do Cảnh Nhất Thành mang tới, người này lại giỏi hơn người kia, lần nào cũng hoàn thành vượt chỉ tiêu trước thời hạn, giống như học sinh giỏi nộp bài thi sớm vậy, làm người ta bùi ngùi không thôi.

Trong máy tính của Hứa Thừa Hạo có ghi chép, phân loại và đánh dấu những hạng mục quan trọng cần giải quyết gấp khi dự án bắt đầu, hiện tại, những thứ quan trọng và cần gấp đều đã giải quyết xong, phần còn lại có thể thong thả làm, đợi đến lúc dự án tiến vào giai đoạn cuối cùng, đó mới chính là trận chiến ác liệt!Một buổi trưa nhanh chóng trôi qua, Hứa Thừa Hạo duỗi người một cái, anh ngả ra ghế, thở dài xa xăm, tranh thủ đang nghỉ trưa, anh bắt đầu suy tính chuyện nông trại ớt một chút.


Trước mắt, việc mua đất đã hoàn thành, kiến trúc sư và công nhân xây dựng cũng coi như chuẩn bị xong, chỉ còn… Hứa Thừa Hạo liếc nhìn Cảnh Nhất Thành ngồi cách đấy không xa, anh nheo mắt, chỉ còn thiếu vị nhân tài của sở nghiên cứu máy móc nông nghiệp này!Cảnh Nhất Thành như có linh cảm, cũng nhìn trở lại, hai người cách nhau nửa phòng làm việc, nhìn nhau một hồi lâu, cuối cùng Hứa Thừa Hạo giơ tay lên, ngoắc ngoắc ngón trỏ: “Trưa nay đi ăn không?”“Được.

” Cảnh Nhất Thành còn không thèm do dự.

Hai người hẹn ăn trưa xong, Hứa Thừa Hạo lại đi dỗ Lý Niệm: “Niệm ca, đưa anh đi ăn đồ ngon, đi không?”Lý Niệm nghi ngờ nhìn anh: “Ăn cái gì ngon?”Hứa Thừa Hạo nói: “Tùy anh chọn được không? Anh muốn ăn chỗ nào thì em đi chỗ đó, anh muốn ăn cái gì thì em ăn cái đó! Đủ thành ý chưa?!”Lý Niệm: “Thành ý thì có ích gì, cậu phải có thành thật!”Hứa Thừa Hạo lườm anh một cái: “Không đi thì thôi.

”“Đi đi đi, tôi có nói không đi đâu.

” Lý Niệm lập tức xách áo khoác chạy theo, vừa ngẩng đầu liền thấy Cảnh Nhất Thành cùng trợ lý nhà hắn đang đứng ở cửa thang máy nhìn hai người, rõ ràng là đang đợi đi cùng bọn họ.

Bước chân của Lý Niệm bắt đầu chần chừ: “Hai người đã thân thiết đến mức đi ăn cùng nhau rồi à?”“Là đi ăn tiệc.

” Hứa Thừa Hạo giải thích: “Chúng ta sẽ thương lượng giao dịch với hắn, anh chuẩn bị một chút đi.

”Lý Niệm: “…”Biết ngay là không có gì tốt!Nhưng mà Hứa Thừa Hạo vẫn nghiêm túc tuân thủ cam kết, để Lý Niệm quyết định địa điểm cùng đồ ăn, cái chính là anh muốn bàn chuyện một chút với Cảnh Nhất Thành về máy móc nông nghiệp.

Diện tích nông trại ớt không nhỏ, tốc độ sinh trưởng và hóa bùn của cây ớt vô cùng kỳ quái, mặc dù hệ thống có nói sẽ không nhiều người nghĩ đến điểm kỳ lạ này, nhưng Hứa Thừa Hạo vẫn hy vọng có thể dùng máy móc tự động hóa để thay thế cho sức người.

Thứ nhất, làm vậy khiến anh yên tâm hơn một chút, thứ hai là cây ớt dễ trồng vô cùng, chỉ cần tưới nước là xong, trồng trọt của thế giới ngoại tinh chỉ chú trọng tỷ lệ kết trái chứ không quan tâm đến cả một quá trình rắc rối từ bón phân đến bắt côn trùng, hoàn toàn không cần nhiều sức lực.

Cho nên Hứa Thừa Hạo chỉ cần đặt hàng hai loại máy gieo hạt và tưới nước là đủ rồi.

Hứa Thừa Hạo nói chuyện với Cảnh Nhất Thành, cho đối phương biết mình cần cái gì, rồi tiếp tục có tính toán gì.

Cảnh Nhất Thành lắng nghe vô cùng nghiêm túc, chỉ có trợ lý ngồi bên cạnh là mặt dại ra nhìn bọn họ, hoàn toàn không hiểu hai người này đang nói gì.

Cái gì, cái gì mà trồng ớt? Cái gì mà máy móc nông nghiệp? Suốt cuộc nói chuyện, trợ lý ngồi đần người, Cảnh Nhất Thành còn đường hoàng bảo đảm: “Yên tâm, sở nghiên cứu chúng tôi nhất định sẽ để cậu hài lòng.

”Hứa Thừa Hạo: “Được, mà tôi hy vọng các anh có thể cho tôi bản thiết kế sớm một chút, vì cái này có liên quan đến việc kiến trúc sư sẽ dựa vào bản vẽ để thiết kế xây dựng công trình, đây là bước vô cùng quan trọng.


”Cảnh Nhất Thành: “Có thể, cậu còn yêu cầu gì khác không?”“Ý tưởng chung là như vậy, chi tiết hơn nữa thì tôi chưa nghĩ ra.

” Hứa Thừa Hạo đau đầu nói: “Bây giờ còn chưa bắt đầu, tất cả mới chỉ là kế hoạch.

”Cảnh Nhất Thành cũng nhìn vào điện thoại theo anh, xem một lượt toàn bộ ý tưởng xong, hắn trầm ngâm nói: “Còn thiếu một hệ thống điều khiển trung ương tự động, nếu nông trại có một hệ thống hoàn chỉnh thì sẽ dễ dàng điều khiển máy móc tự động hơn.

”“Sở nghiên cứu của anh cũng có?” Hứa Thừa Hạo nhìn hắn đầy hứng thú.

“Tiện thể nghiên cứu một chút, chủ yếu là biết người rành cái này.

” Cảnh Nhất Thành tỉnh rụi đi vòng qua hố bẫy, tiếp tục nói chuyện với anh: “Mà nông trại ớt của cậu không định dùng nhiều nhân lực, vấn đề an ninh giải quyết thế nào?”Hứa Thừa Hạo chống cằm suy tư: “An ninh chắc vẫn dựa vào con người đi, tôi cảm thấy có người vẫn tốt hơn, sẽ không xảy ra chuyện đâu.

”Cảnh Nhất Thành không đồng ý lắm: “Có lúc máy móc còn đáng tin hơn con người nhiều.

”Hứa Thừa Hạo: “À, nhưng tôi cũng không có tiền mua.

”Cảnh Nhất Thành: “Không sao, sở nghiên cứu máy móc nông nghiệp chúng tôi nổi tiếng với giá rẻ.

”“Phụt khụ khụ khụ khụ—” Trợ lý nuốt không trôi miếng cháo gà, suýt nữa sặc chết tại chỗ, cậu vội vàng xin lỗi, cầm khăn giấy lau miệng, cẩn thận liếc mắt Cảnh Nhất Thành.

Cảnh Nhất Thành hào phóng nhìn lại, ánh mắt hiền hòa: “Tôi nói không đúng sao?”Trợ lý: “…”“Không, lúc nãy do Hứa tổng hiểu lầm giá cả của chúng tôi đắt đỏ nên tôi có chút xúc động, thật ra thì giá của chúng tôi còn hơn cả rẻ đó!”


.