Sau Khi Trở Thành Lốp Xe Dự Phòng Cả Nam Chính Và Nam Phản Diện Đều Thích Ta

Chương 40





Hứa Thừa Hạo hài lòng thu tay về, làm tư thế mời.

Cảnh Nhất Thành liếc nhanh qua anh, rồi cầm một trái ớt dị dạng lên bỏ vào miệng, lúc cảm thụ lực sát thương của trái ớt bùng nổ trong miệng, hắn sâu sắc tự hối hận bản thân trước kia có bao nhiêu ngu xuẩn, tại sao lại ăn sống cả trái ớt!!Khi hắn ăn trái ớt thứ hai, cảm giác tê dại trên đầu lưỡi cho Cảnh Nhất Thành biết hắn không thể ăn thêm nữa, hắn liền cầm hai trái ớt còn dư trên bàn lên, nhét vào trong túi.

Còn đàng hoàng nói: “Trái ớt này đích thực giúp thanh tỉnh não, nâng cao tinh thần, tôi cảm thấy mình bây giờ vô cùng tỉnh táo.

”Hứa Thừa Hạo bổ thêm một dao: “Tôi thấy anh còn có thể tỉnh táo hơn.

”Cảnh Nhất Thành: “Không cần, trái ớt quý báu như vậy không thể ăn hết một lần, chờ lần sau cần tỉnh táo, tôi sẽ ăn nữa.

”Hứa Thừa Hạo nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy vẻ không tín nhiệm.

Cảnh Nhất Thành cũng không giải thích gì thêm, chỉ ngồi tại chỗ, bình tĩnh nhìn Hứa Thừa Hạo.

Dù tư thế vô cùng tao nhã, nhưng lại bị Hứa Thừa Hạo nhìn ra mấy phần vô lại ‘Ớt-bỏ-trong-túi-rồi-tôi-sẽ-không-ăn’!Khóe miệng Hứa Thừa Hạo giật một cái, anh mỉm cười nói: “Cảnh tổng yên tâm, nghiên cứu hiện giờ có tiến triển rất lớn, tôi có thể cho anh thử nghiệm cuộc sống mỗi ngày ăn ớt ngay lập tức.

”Cảnh Nhất Thành: “… Vậy thì thật là tốt quá.


”Hứa Thừa Hạo: “Tôi cũng cảm thấy vậy.

”Hai người nói chuyện mấy câu mà không có một nụ cười, Lý Niện bèn tới gọi Hứa Thừa Hạo đi, bảo có chuyện muốn bàn.

Hai người vừa đi, cơn ho Cảnh Nhất Thành vẫn luôn dằn xuống liền không kìm được nữa – ăn sống trái ớt mà không sặc mới là lạ, hắn có thể nhịn không mất mặt đã là giỏi lắm rồi.

Trợ lý lập tức đưa nước ấm, bất đắc dĩ nói: “Sếp vốn không quen ăn ớt, sao không từ chối Hứa tổng?”Cảnh Nhất Thành uống hai ngụm, trầm ổn nói: “Thói quen từ từ có thể thay đổi, nói không chừng sau này tôi có thể ăn quen, phải không?”Trợ lý mờ mịt: “Cho nên sếp thay đổi thói quen của mình vì Hứa tổng?”Cảnh Nhất Thành ngừng uống nước, bình tĩnh nói: “Tôi là vì mình.

”Trợ lý: “?”Cảnh Nhất Thành vuốt hoa văn trên ly trà, nhỏ giọng nói: “Vì nhanh chóng thích nghi với cuộc sống không có kẹo.

”Trợ lý nghe vẫn không hiểu, đành bỏ qua vấn đề này, cậu lại dò hỏi: “Sếp, thuốc ngậm lần trước còn không? Có cần em đi mua thêm không?”Vẻ mặt Cảnh Nhất Thành trở nên bí ẩn: “Lúc mua đừng để bị ai phát hiện.

”Trợ lý: “A?”Cảnh Nhất Thành nghiêm túc: “Nhất là Nguyễn Thần Hiên!”Trợ lý: “…”Cho nên mới nói, cùng là đàn ông sao lại làm khó nhau.

Bên kia, Lý Niệm đẩy Hứa Thừa Hạo trở lại khu làm việc, nhỏ giọng dặn dò: “Giờ vẫn đang hợp tác, đừng đùa giỡn thái quá.

”Hứa Thừa Hạo bày chậu vịt vàng nhỏ lên bàn, vô tội nói: “Em có làm gì đâu.

”Lý Niệm: “Không làm gì, mới sáng sớm mà em đã bức người ta ăn ớt?”Hứa Thừa Hạo: “Đó là hắn ta thích ăn, em cũng đâu có ép.

”Lý Niệm: “… Có ai sẽ thích ăn sống ớt không, muốn vứt cổ họng đi hả?”Hứa Thừa Hạo: “Có Cảnh Nhất Thành thích ăn sống đó, trước kia hắn cũng cướp ớt ăn, bây giờ em đưa hẳn đến trước mặt cho ăn, không cám ơn thì thôi chứ!”Lý Niệm đỡ trán, không biết làm sao: “Vẫn còn thù?”Vụ trái ớt lần trước, Lý Niệm cũng có mặt ở đấy, còn ngồi uống rượu nghe xả giận với Hứa Thừa Hạo – sau đó còn trễ họp 囧.

Chuyện cũng không cần nhắc tới, tóm lại, anh ta nhớ lần đấy Hứa Thừa Hạo vô cùng tức giận.

Quả nhiên, Hứa Thừa Hạo thừa nhận: “Đúng! Tôi nhỏ nhen thế đấy, cho nên đừng có trêu tôi!”Lý Niệm nhắc nhở: “Vậy nhỡ cậu chọc người ta cáu thì thế nào?”Hứa Thừa Hạo: “Thế thì hắn cứ hủy hợp đồng đi, em có thể cầm tiền bồi thường hợp đồng.

”Lý Niệm: “Vạn nhất hắn nhắm vào Hứa gia?”Hứa Thừa Hạo trầm ngâm hồi lâu: “Vậy em sẽ kéo hắn cùng chết trong biển ớt!”Lý Niệm: “… Cùng hi sinh vì nghiệp trồng ớt à?”Hứa Thừa Hạo: “Nói thế nào nhỉ, cái này gọi là chết cũng phải kéo đệm lưng!”Lý Niệm à à hai tiếng, đứng dậy đi thẳng.

Anh ta vẫn nên đi làm việc thôi, đứa trẻ trâu này hỏng rồi!Hứa Thừa Hạo nhìn Lý Niệm rời đi, anh cầm điện thoại lên, mở tấm hình vừa chụp ra, gửi cho nhóm bạn thân xem, ghi caption: Cay chết Cảnh Nhất Thành ngày thứ nhất.

Hình chụp là lúc Cảnh Nhất Thành cầm trái ớt thứ hai bỏ vào miệng.

Đường vẫn còn xa, đồng chí hãy cố gắng!Hứa Thừa Hạo âm thầm tự cổ vũ bản thân, tiện tay tưới thêm chút nước cho vịt vàng nhỏ, hy vọng con vịt này có thể giúp mình một tay!Có thể hoàn thành nhiệm vụ cay chết Cảnh Nhất Thành hay không, hay xem anh và vịt vàng nhỏ đây!Giỡn xong rồi, làm việc vẫn nên làm việc, bận rộn vẫn nên bận rộn.

Lần này, không chỉ Hứa Thừa Hạo một thân kiêm nhiều việc, cả Cảnh Nhất Thành cũng phải gánh rất nhiều công việc, từ chú ý bên sở nghiên cứu vũ khí, hệ thống quản lý trung ương đến tiến độ dự án.

Hứa Thừa Hạo cảm thấy, cứ theo đà này, coi như lúc vịt vàng kết trái, anh cũng không phải đề phòng nam phản diện, bởi vì hai người quá bận rộn, cả ngày ngồi cứng một chỗ, tiếp xúc không tới!Nhưng Hứa Thừa Hạo sẽ tự tìm thú vui cho mình – ví dụ như lúc không có ớt, anh sẽ đặt đồ ăn cay biến thái cho đối phương! Sau đó chụp lại dáng vẻ cau mày khi ăn đồ ăn của đối phương, gửi cho nhóm bạn thân xem, viếp caption: Cay chết Cảnh Nhất Thành ngày thứ hai.


Hoặc là ngày thứ ba, anh sẽ mời hắn đi ăn đồ cay Tứ Xuyên, một bàn đồ ăn nhìn đâu cũng thấy ớt đỏ chót, anh tiếp tục gửi cho nhóm bạn thân: Cay chết Cảnh Nhất Thành ngày thứ ba.

Sau đấy, nước trong bình giữ nhiệt của Cảnh Nhất Thành biến thành trà hạt ươi, mỗi ngày ngậm trong miệng là thuốc nhuận họng, để bên người là chè lê tuyết nhĩ.

Nhưng kỳ quái ở chỗ, dù bị đối xử như vậy nhưng đối phương cũng không từ chối ăn đồ cay, thậm chí hắn phát hiện Hứa Thừa Hạo chụp lén cũng không ngăn cản.

Nói thật, nếu đối phương không hại anh mất toi ba trái ớt rất rất quá đáng, nói không chừng Hứa Thừa Hạo đã sớm xúc động, sẵn lòng xưng huynh gọi đệ với hắn!Đóng vai nam phản diện không sao, bệnh thần kinh cũng không vấn đề gì, cái chính là thái độ và thành tâm của hắn quyết định hết thảy.

Nếu hắn thật lòng đối tốt với Hứa Thừa Hạo, chắc chắn anh cũng sẽ không làm khó hắn… Nhưng mà nam phản diện đã sai ngay từ bước đầu tiên rồi, làm lửa giận của tù trưởng Châu Phi anh vẫn còn đang cháy đây này.

Ngồi ngẩn người suy nghĩ một hồi, chậu vịt vàng nhỏ trước mặt đã sớm kết trái đỏ au, một trái hoàn chỉnh và một trái dị dạng.

Chậu trên ban công thì hai trái dị dạng.

… Hình như họng của hắn cũng không tốt lắm.

Nếu hắn bị bệnh, chắc chắn sẽ nghỉ phép không làm việc, như vậy dự án sẽ bị liên lụy, kéo theo nông trại ớt sẽ chậm tiến độ.

Quanh co tìm cớ trong lòng một hồi lâu, cuối cùng Hứa Thừa Hạo cũng cất toàn bộ số ớt vào két, khóa lại, quyết định từ mai tạm thời tha Cảnh Nhất Thành một tuần.

— nể mặt hắn đang thật lòng cầu xin tha thứ!Vì vậy, Cảnh Nhất Thành vũ trang đầy đủ, chuẩn bị chào đón ớt cay ngày thứ hai lại vồ hụt.

Hắn ngồi tại chỗ, nhìn người thanh niên ở khu làm việc bên kia, hắn cho rằng đối phương sẽ bắt mình ăn sống ớt giống như ba ngày trước, ai ngờ cả một cái nhìn cũng không thấy cho, đối phương ôm chậu vịt vàng trống rỗng, đi thẳng vào khu làm việc của mình.

Cảnh Nhất Thành cau mày, phản ứng đầu tiên là nghĩ mình lại làm sai cái gì?! Phản ứng thứ hai mới nghi ngờ lần kết trái này thất bại hoặc không thừa trái ớt nào sao?Cảnh Nhất Thành hoàn toàn không quan tâm cổ họng mình thế nào, ngược lại, hắn quan tâm tại sao người kia đột nhiên không cho mình ớt nhiều hơn.

Cuối cùng hắn không ngồi yên được nữa, đi thẳng qua bên kia hỏi trực tiếp.

Hứa Thừa Hạo vô cùng ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn hắn: “Họng anh thành như vậy mà còn nhớ mấy trái ớt à?”Cảnh Nhất Thành lại nhìn chậu vịt vàng trống rỗng, hỏi tới: “Cho nên lần này là không có thừa ớt hay là kết trái thất bại?”Hứa Thừa Hạo hơi nhìn qua chỗ khác, ậm ừ một tiếng.

Cảnh Nhất Thành cảm thấy thái độ này có chút kỳ lạ, hắn dứt khoát ngồi xuống, cẩn thận nhìn anh: “Cậu tức giận?”Hứa Thừa Hạo: “… Không có.

”Cảnh Nhất Thành cũng cảm thấy không phải đang giận, nhưng đối phương đột nhiên thay đổi làm hắn có chút bất an: “Cậu nghe nói gì à?”Hứa Thừa Hạo: “… Không có.

”Cảnh Nhất Thành cau mày, không lẽ mình suy nghĩ nhiều, thật sự cậu ta không có dư ớt cho mình?Hứa Thừa Hạo quơ tay trước mặt hắn một cái: “Nghĩ gì vậy? Vẫn còn nghĩ chuyện không có ớt cho anh ăn à?”Cảnh Nhất Thành hoàn hồn, nói không suy nghĩ: “Đúng vậy, Hứa tổng không phải đã biết tôi thích nhất là ăn sống ớt sao?”“Phụt khụ khụ khụ khụ…” Lý Niệm đi ngang qua phun một ngụm cà phê lớn, anh ta liền rút một tờ khăn giấy của Hứa Thừa Hạo lau miệng, nói: “Xin lỗi, vừa đi vừa uống nên bị sặc… Tôi lập tức tìm lao công dọn sạch mặt sàn.

” Nói xong liền xoay người chuồn nhanh.


Hứa Thừa Hạo bất đắc dĩ thờ dài, tỏ ý: “Thấy chưa? Anh nói câu đấy với cái giọng sắp tắt, ai mà tin chứ!”Cảnh Nhất Thành mở nắp bình giữ nhiệt mang theo người, uống một ngụm: “Thời tiết càng lúc càng lạnh nên tôi có chút cảm mạo.

”Hứa Thừa Hạo nhíu mày: “Lặp lại lần nữa!”Cảnh Nhất Thành: “…”Hứa Thừa Hạo im lặng lườm hắn một cái, rồi cúi đầu tiếp tục công việc.

Cảnh Nhất Thành ngồi đối diện nhìn anh, anh mắt di chuyển từ gương mặt tuấn tú của đối phương xuống ngón tay thon dài cầm bút ký tên, nhìn một hồi cũng không thấy lạ chỗ nào.

Chẳng lẽ mình thật sự nghĩ nhiều? Hay là hôm nay còn có đồ ăn cay biến thái đang chờ mình?Cảnh Nhất Thành lại uống một ngụm lớn trà hạt ươi, xoắn xuýt mất năm phút mới xác định là không hỏi được gì nữa, đành đứng dậy rời đi – dù sao hắn cũng đang có một đống việc.

Chờ Cảnh Nhất Thành vừa đi, Lý Niệm đã biến mất liền nhanh chóng nhô ra, ngồi đối diện Hứa Thừa Hạo, nói: “Mẹ ơi, hắn là người điên rồi, họng thành như vậy mà vẫn chờ ông qua dày vò? Không, đây không phải người điên, đây gọi là cuồng bị ngược đãi!”Hứa Thừa Hạo chậm rãi nói: “Em đã nói hắn thích ăn ớt mà anh không tin.

”Lý Niệm tặc lưỡi hai tiếng: “Người ta hợp tác với cậu, đã đưa tiền thì thôi, lại còn tình nguyện ngồi đây để bị cậu hành hạ, nói thật, nếu cậu là phụ nữ, anh sẽ cảm thấy hắn ta đang theo đuổi cậu! Hơn nữa còn là loại yêu sâu đến không hối hận.

”Hứa Thừa Hạo cũng ngẩng đầu lên, day thái dương: “Anh lục trí nhớ lại đi, em với hắn là tình địch, chuyện hợp tác cũng hoàn toàn do hắn cướp đồ của em nên chột dạ muốn bồi thường.

Cái gì mà theo đuổi với yêu sâu không hối hận, anh dẹp là vừa rồi đó.

”Lý Niệm; “Đùa chút thôi, tôi chỉ là cảm thấy Cảnh Nhất Thành có chút kỳ lạ, mà chỉ kỳ lạ với mỗi em.

”Hứa Thừa Hạo ngừng lại, ngẩng đầu lên nói: "Anh cảm thấy kỳ lạ chỗ nào?”Lý Niệm hiếm khi nghiêm túc, lục lại trí nhớ: “Không nói rõ được, nhưng là cảm giác vô cùng khác, kiểu như cách hắn đối xử với em khác hẳn với cách hắn đối xử với những người khác như bọn anh.

”Hứa Thừa Hạo quay cây bút đen trong tay, hơi cau mày: “Đó là do hắn cảm thấy em với hắn là người cùng chí hướng, nên có cảm giác đồng loại.

”Lý Niệm nghe vậy bèn nhìn anh từ trên xuống dưới một cái, gật đầu đồng ý nói: “Đồng loại thỉnh thoảng lên cơn thần kinh.

”Hứa Thừa Hạo: “…”“Biến!”


.