Sau Khi Vợ Bé Trúng Số

Chương 20




Người ta thường nói biết chữ tốt hơn không biết chữ, nhưng thật ra, đôi khi không biết chữ lại tốt hơn biết vài chữ nhiều. Không biết chữ sẽ không đọc được câu kia, sẽ mơ hồ bỏ qua, nhưng cô đã nhận ra bốn chữ, trong đó còn có tên cô, giờ tò mò chết đi được.
 

Có điều trừ cô ra, căn biệt thự chỉ còn ba người hầu và một tài xế, Cố Chi vẫn cảm thấy mình là người có văn hoá nhất trong nhà…
 
Cố Chi nhìn tờ báo, nghĩ ngợi một hồi, đành gọi điện thoại cầu cứu Cổ Dụ Phàm.
 
Sau khi Cố Chi nói mục đích của cuộc gọi cho Cổ Dụ Phàm, cách một đầu điện thoại, cô cũng nghe thấy ông ta đang nén cười.
 
 Cố Chi sượng mặt: “Đừng cười nữa, ông mau nói đi.”
 
Cổ Dụ Phàm bới tờ “Quý cô hôm nay” ra từ đống báo, đọc cho Cố Chi nghe: “Tiêu đề là… ừm… Làm sao để mua quần áo như trên người Cố Chi.”
 
Cố Chi: “…” Chỉ có thế thôi à?
 
Cổ Dụ Phàm đọc lướt qua nội dung: “Báo nói kiểu dáng và hoa văn sườn xám cô mặc rất đẹp, cả bài phân tích phong cách và tay nghề của cửa tiệm may sườn xám cho cô, tò mò không biết có thể mua ở đâu…”
 
Cố Chi “A” một tiếng, hơi đắc ý: “Tôi tự tìm thợ may đấy, kiểu dáng cũng do tôi chọn nốt, không mua được đâu.”

 
Cổ Dụ Phàm duỗi lưng: “Vậy chắc nhóm thợ may ở Thượng Hải phải bận rộn một phen rồi.”
 
Quả nhiên, khi Cố Chi ra ngoài, cô phát hiện rất nhiều chị em phái nữ cầm báo đứng chật các tiệm may, đòi mua mẫu sườn xám cô đã mặc, tủ kính các tiệm may cũng bắt đầu trưng lên không ít kiểu dáng tương tự.
 
Cổ Dụ Phàm lại hào hứng gọi điện đến: “Bộ sườn xám cô mặc lên báo thành mốt rồi, nhiều phụ nữ cầm báo đến tiệm may tìm lắm, các tiệm may mới gọi điện thoại cho công ty, họ muốn mời cô làm quảng cáo đây, cô có nhận hay không?”
 
Cố Chi: “Quảng cáo là gì cơ?”
 
Cổ Dụ Phàm: “Thì là cô mặc quần áo của cửa hàng bọn họ, sau đó bọn họ sẽ treo ảnh cô trong cửa hàng hoặc đưa lên tạp chí, hấp dẫn khách hàng đến mua, và tất nhiên, bọn họ sẽ trả cô tiền quảng cáo.”
 
Cố Chi hơi suy nghĩ. Cô không thiếu tiền, không chỉ không thiếu tiền, tiền còn như tự biết đẻ trứng vào túi cô, chưa kể hoa hồng được chia mỗi tháng từ công ty đĩa nhạc Thắng Lợi, chỉ riêng cửa hàng trang sức Vĩnh Mĩ, lô hàng cùng mẫu với vòng tay phú bà lần trước mới về Thượng Hải đã cháy sạch, nhân viên cửa hàng được cô dạy dỗ cũng niềm nở hẳn lên, khách vào hàng ngày đông như kiến, việc kinh doanh cực kỳ thuận lợi.
 
Cô chỉ mặc một bộ đồ lên báo mà bộ đồ đó đã thành mốt, Cố Chi cảm thấy khá tốt, không chừng sau này có thể lợi dụng.
 
Sau đó, cô quả quyết từ chối thịnh tình của Cổ Dụ Phàm: “Không cần đâu.”
 
Hình như Cổ Dụ Phàm đã đoán trước được câu trả lời này: “Đừng nói với tôi là cô không thiếu chút tiền quảng cáo này nhé.”
 
Cố Chi cười khan hai tiếng: “Ha ha, đúng thế.”
 
Cổ Dụ Phàm định cúp điện thoại, nhưng Cố Chi mới nhớ ra gì đó, vội gọi ông ta lại: “Khoan đã!”

 
Cổ Dụ Phàm: “Sao đấy?”
 
Mấy ngày nay Cố Chi đang cân nhắc đề nghị mời thầy về dạy chữ của Cố Dương, chỉ nói qua điện thoại mà cô cũng cô đỏ mặt: “Tôi muốn nhờ ông một chuyện, đó là giúp tôi tìm một giáo viên.”
 
Cổ Dụ Phàm nhướng mày: “Giáo viên? Giáo viên gì?”
 
Cố Chi ngượng ngùng “Ừm” một tiếng: “Tôi muốn… học chữ.”
 
Cổ Dụ Phàm nghe vậy rất vui mừng: “Cô muốn học chữ à, được, có yêu cầu gì không?”
 
Cố Chi thở dài một hơi, may mà Cổ Dụ Phàm không chế nhạo cô lớn rồi mới học chữ: “Không có yêu cầu gì, tiền lương sao cũng được, chỉ cần dạy tốt là được.”
 
Cổ Dụ Phàm đồng ý, nói nhất định sẽ tìm cho cô một giáo viên tốt.
 
Cố Chi cúp điện thoại, kích động nhảy chân trần trên ghế sofa.
 
Rốt cuộc cô đã nói được rồi, cô muốn tìm giáo viên, cô muốn học chữ!
 
Cố Dương nói đúng, giờ phú bà, bà chủ Hồng hay ca sĩ nổi tiếng cũng đều là nhân vật có máu mặt, sao không biết chữ được?
 
Vị hôn thê đi du học của Hoắc Đình Sâm có gì mà hơn người, sau này cô phải có học vấn, có học vấn hơn cả vị hôn thê của anh nữa, để xem những người từng khinh thường cô có tức chết không!
 
——
 
Hoắc thị.
 
Nữ thư ký mặc sườn xám giống ca sĩ Cố Chi, tay đeo vòng giống phú bà bí ẩn bưng một ly cà phê Mỹ vừa pha tới cho Hoắc Đình Sâm: “Hoắc tổng.”
 
Hoắc Đình Sâm “Ừ” một tiếng, nhưng vừa ngước mắt lên, anh lập tức thấy cô thư ký diện một cây đồ “giống Cố Chi”.
 
“…”
 
“Đừng có mặc nữa.” Anh nói giọng bình bình.
 
“Dạ?” Thư ký đang quay người đi ra, đột nhiên nghe Hoắc Đình Sâm nói vậy, đành ngơ ngác quay lại, “Hoắc tổng, ngài đang nói chuyện với tôi đúng không ạ?”
 
Hoắc Đình Sâm: “Đến phòng tài vụ nhận tiền mua quần áo và trang sức mới đi, về sau đừng mặc bộ trên người nữa.”
 
Nữ thư ký không hiểu sao, đang định hỏi đồ trên người cô ta toàn là mốt của Thượng Hải, ai ai cũng mặc, chẳng lẽ có vấn đề gì sao, sau đó lại thấy lời nói Hoắc Đình Sâm nghiêm túc như mệnh lệnh, đành bất đắc dĩ gật đầu: “Dạ, tôi đi thay ngay đây.”

 
Thư ký ra ngoài, kéo cửa lại.
 
Hoắc Đình Sâm ngửa ra ghế, đưa tay lên dụi mắt.
 
Anh tự nhủ với mình rằng không cần quản cô, mà đúng là anh không chủ động quản thật, nhưng anh có thói quen đọc báo hằng ngày, có nhiều thứ, anh không muốn thấy cũng khó. 
 
Đúng là xuất hiện khắp mọi nơi.
 
Đến giờ tan tầm, Hoắc Đình Sâm không về Hoắc gia mà bảo Trần Gia Minh lái xe đến dinh thự Nam Tĩnh.
 
Từ khi Cố Chi dọn đi, nơi này liền bỏ trống, Trần Gia Minh lái xe đến dưới lầu dinh thự Nam Tĩnh, không nhịn được nhắc nhở: “Hoắc tổng, Triệu tiểu thư và lão gia, phu nhân đều đang chờ…”
 
Hoắc Đình Sâm ngồi ở ghế sau, nhắm mắt lại, ngắt lời anh ta: “Anh về trước đi, bảo bọn họ không cần chờ, đêm nay tôi có chút việc.”
 
Trần Gia Minh như còn muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn không nói ra, chỉ đáp: “Vâng.”
 
Hoắc Đình Sâm xuống xe, Trần Gia Minh nhìn bóng lưng anh, muốn gọi nhưng rồi lại thôi, Thượng Hải nhiều người tốt đẹp thế mà ông chủ không chọn, sao lại chọn một người như thế kia.
 
Hoắc Đình Sâm dùng chìa khoá mở cửa, sau đó bật đèn lên.
 
Trong nhà yên tĩnh đến độ một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy.
 
Hoắc Đình Sâm vào nhà, ngồi trên ghế sofa, sau đó nhìn xung quanh một vòng.
 
Anh phát hiện mình như xuất hiện ảo giác, góc nào cũng thấy bóng dáng cô với nhiều biểu cảm sinh động, cười, nũng nịu, ấm ức.
 
Anh thậm chí có ảo giác, chỉ một giây sau, cô sẽ bước ra từ phòng ngủ, nhào tới ôm cánh tay anh, gọi “Hoắc tiên sinh”.
 
Ở công ty rất mệt mỏi, anh là thiếu đông, gánh nặng trên vai nhiều không kể xiết, ở Hoắc gia cũng rất mệt mỏi, anh có xuất thân lừng lẫy, là con trai cả, cũng là con trai duy nhất, phải gánh vô số kỳ vọng từ gia đình. Dường như chỉ ở đây, chỉ khi có Cố Chi, anh mới hoàn toàn thả lỏng.
 
Dù bây giờ cô đã ra đi, chỉ cần anh đến đây, người như thể được thả lỏng đôi chút.
 
Hoắc Đình Sâm nhắm mắt dưỡng thần một lát, sau khi tỉnh hồn, anh phát hiện Cố Chi trước mặt bỗng biến mất, tất cả vẻ cười đùa nũng nịu hay ấm ức đều tan biến, cả dinh thự yên ắng, trống trải đến lạ thường.
 
Trống vắng.
 
Hoắc Đình Sâm quét mắt một vòng, anh đột nhiên phát hiện nơi đây trống hơn anh tưởng tượng nhiều.
 
Chỗ nào có vấn đề?
 
Không chỉ Cố Chi biến mất, hình như còn có ——
 
Tranh tường, đèn sàn, thuỷ tinh, đồ sứ, bình cổ…
 
Những món đồ biến mất này hình như đều có đặc điểm chung là đáng tiền và có thể di chuyển được.
 
Khó trách Trần Gia Minh nói chợ đồ cũ gần đây hay có đồ giống Hoắc gia.
 
Hoắc Đình Sâm: “…”
 
Mặt anh lại tối sầm.