Sau Khi Vợ Bé Trúng Số

Chương 35




Phòng bao nhất thời yên tĩnh, ngoại trừ tiếng ấm ức nũng nịu kia.
 

Người phục vụ dẫn Hoắc Đình Sâm vào có vẻ cũng không nghĩ tới vừa vào liền nhìn thấy cảnh tượng này, ngậm chặt miệng, yên lặng lui ra, còn quan tâm đóng cửa giúp.
 
Hoắc Đình Sâm nhìn Triệu Hàm Thiến vẫn còn đang yên lành, sau đó lại cúi đầu nhìn cô gái đang ôm cánh tay mình, trước ngực có một mảng lớn cà phê.
 
Tình cảnh này, ai bắt nạt ai, có vẻ chỉ cần liếc qua là biết.
 
Người đàn ông khẽ cau mày, cầm khăn tay mang theo lau cho Cố Chi.
 
Cố Chi liếc nhìn Triệu Hàm Thiến, khóe môi treo lên nụ cười như ý, sau đó nhận khăn tay của Hoắc Đình Sâm, cúi đầu, giọng giống như làm nũng: “Để em lau là được.”
 
Triệu Hàm Thiến nhìn cảnh tượng trước mắt này, mới vừa rồi vẫn cô ta còn vênh váo hung hăng, nhất là nụ cười như ý kia, cô ta giận tới đỏ mặt, cắn răng nhìn về phía Hoắc Đình Sâm: “Đình Sâm!”
 
Cố Chi vẫn ôm cánh tay Hoắc Đình Sâm như cũ, nửa khuôn mặt cô chôn trên quần áo Hoắc Đình Sâm, nửa khuôn mặt lộ ra, thưởng thức cảnh đẹp Triệu tiểu thư tức giận.
 
Hoắc Đình Sâm cúi đầu sờ tóc Cố Chi, sau đó mẫn cảm bắt được nụ cười giảo hoạt khi cô nhìn Triệu Hàm Thiến.

 
Anh vừa nghe thấy Trần Gia Minh nói Triệu Hàm Thiến chiều nay hẹn Cố Chi ở quán cà phê Tước Lam liền lập tức chạy tới, anh vốn sợ Cố Chi gặp phải Triệu Hàm Thiến sẽ thua thiệt, kết quả là nhìn tình huống trước mắt thì xem ra anh đã lo lắng nhiều rồi.
 
Hoắc Đình Sâm vuốt lại tóc cho Cố Chi, sau đó dịu dàng hỏi cô: “Có bị bỏng không?”
 
Cố Chi lắc đầu một cái, “Không có, chỉ là quần áo bị bẩn rồi, làm sao bây giờ.”
 
Hoắc Đình Sâm cởi áo khoác âu phục của mình xuống, khoác lên người Cố Chi, bọc cơ thể nhỏ bé của cô trong áo khoác, sau đó nói với Triệu Hàm Thiến: “Hàm Thiến, chúng ta nói chuyện chút đi.”
 
Triệu Hàm Thiến nhìn chằm chằm Hoắc Đình Sâm vẫn luôn che chở cho người phụ nữ khác, “Hoắc Đình Sâm, anh là vị hôn phu của em đấy.”
 
Hoắc Đình Sâm: “Vẫn chưa cử hành lễ đính hôn mà.” Cho nên hiện tại mỗi khi mấy tờ báo đưa tin về Triệu Hàm Thiến hầu như đều dùng vị hôn thê tương lai của Hoắc Đình Sâm chứ không phải là vị hôn thê, càng không phải là vợ.
 
Anh cảm thấy mình cần phải nói rõ chuyện này: “Hàm Thiến, tôi có một số chuyện muốn nói với cô, nếu cô có chuyện gì cũng có thể nói với tôi, không cần phải tới tìm cô ấy.” Cô ấy dĩ nhiên là dùng để chỉ Cố Chi.
 
Trong mắt Triệu Hàm Thiến hiện rõ vẻ không thể tin, hung hăng nhìn về phía Cố Chi, sau đó nói: “Cho nên anh cũng cảm thấy em đang bắt nạt cô ấy.”
 
Hoắc Đình Sâm từ chối cho ý kiến.
 
“A, được.” Triệu Hàm Thiến thấy anh ngầm thừa nhận, gật đầu một cái, cười lạnh, “Hoắc Đình Sâm, tôi vẫn luôn cho rằng anh là một người đàn ông thông minh, bây giờ nhìn lại, có vẻ tôi đã nhìn lầm rồi.”
 
Cô ta nói xong câu này, lại hung hăng lườm Cố Chi một cái, giống như muốn ăn thịt cô, sau đó nâng túi nghênh ngang rời đi.
 
Cố Chi cuối cùng đáp lại một nụ cười chiến thắng với Triệu Hàm Thiến.
 
Triệu Hàm Thiến đi rồi.
 
Cố Chi vẫn luôn đưa mắt nhìn bóng lưng của cô ta biến mất, sau đó lập tức buông tay đang một mực ôm tay Hoắc Đình Sâm ra.

 
Quần áo ướt cà phê dính vào người rất khó chịu, Cố Chi cúi đầu dùng khăn tay lau cẩn thận, áo khoác của Hoắc Đình Sâm cô phải trả sau rồi, cô không thể để bộ dạng này ra cửa được.
 
“Lần sau tôi sẽ đưa áo khoác cho anh.” Cố Chi nói, hiện tại Triệu Hàm Thiến đi rồi, cô xấu hổ cười với Hoắc Đình Sâm, sau đó cũng chuẩn bị đi.
 
Hoắc Đình Sâm lui về sau một bước cản Cố Chi lại, “Đi luôn sao?”
 
Cố Chi ngẩng đầu: “Hử?”
 
Hoắc Đình Sâm: “Vừa rồi không phải còn tốt sao, tại sao lại đột nhiên muốn đi rồi.”
 
Cố Chi: “………..”
 
Dường như cô chỉ chăm chú chọc giận Triệu Hàm Thiến, nhất thời không để ý tới suy nghĩ của Hoắc Đình Sâm.
 
Vừa ôm cánh tay vừa làm nũng, nếu anh cho là thật thì làm sao bây giờ?
 
Cố Chi đột nhiên cảm thấy có chút phiền, chỉ là vừa nghĩ tới giữ anh lại có thể chọc giận Triệu Hàm Thiến, trở mặt quá nhanh cũng không tốt, đành nặn ra một nụ cười, “Tôi còn có chút chuyện, đi trước đây.”
 
Chỉ là Cố Chi vừa đi được một đoạn, lại đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, xoay người, nói với Hoắc Đình Sâm: “Hoắc tiên sinh, tôi cảm thấy có một số việc, anh tốt nhất vẫn không nên coi là thật.”
 
Cô nói câu này xong liền thở phào nhẹ nhõm, lại xoay người đi.
 
Hoắc Đình Sâm nhìn theo bóng lưng của Cố Chi, nghĩ đến dáng vẻ cô mới vừa rồi vì muốn chọc giận Triệu Hàm Thiến nên cố ý ôm cánh tay mình ấm ức nũng nịu.
 
Thậm chí còn nhìn Triệu Hàm Thiến nở nụ cười đắc ý, trông rất đáng yêu.
 
Nhưng sau khi lợi dụng anh, cô lại nói anh không nên coi là thật.
 
“Nhưng tôi đã nghĩ là thật, phải làm thế nào đây?” Hoắc Đình Sâm lẩm bẩm nói.
 
——
 
Hoắc trạch.
 
Thư phòng lão gia Hoắc gia.
 
“Bốp” một tiếng, âm thanh bạt tai vang lên.
 
Hoắc Đình Sâm bị tát hơi nghiêng đầu, sau đó dùng đầu lưỡi liếm khoang miệng chỗ gò má đang tê dại.
 
Trần Gia Minh bị cái bạt tai kia làm cho kinh hãi, sau đó hoảng hốt, chỉ là không dám mở miệng, lên tiếng hòa giải.
 
Hoắc Tông Kính đánh xong, tay gõ mạnh ba toong xuống sàn hai cái, cau mày nói: “Con có biết con đang nói gì không? Cái tát này đã làm con thức tỉnh chưa?”
 
Hoắc Đình Sâm ngẩng đầu, nhìn người ba uy nghiêm trước mặt, nói: “Con nói con sẽ từ hôn.”

 
“Con!” Hoắc Tông Kính giận dữ lui về sau một bước, Trần Gia Minh vội vàng tiến lên đỡ ông: “Lão gia, lão gia.”
 
Hoắc Tông Kính thở hổn hển bình tĩnh lại, sau đó dùng ánh mắt sắc bén nhìn về phía con trai: “Tại sao?”
 
“Vì người phụ nữ kia ư?” Hoắc Tông Kính vẫn biết con trai có một người phụ nữ ở bên ngoài, “Nếu như là bởi vì lời nói của cô ta, theo quy củ của Hoắc gia, sau khi con kết hôn có thể nạp cô ta làm vợ lẽ, cho dù Triệu gia phản đối, ba thấy cũng chỉ là một cô vợ lẽ mà thôi, nếu như con cứ khăng khăng thì bọn họ cũng không làm gì con được.”
 
“Ngày mùng mười tháng sau đính hôn đi, tổ chức tại nhà hàng Hòa Bình, Trần Gia Minh, cậu lập tức viết thiệp mời cho mọi người, không thể trì hoãn nữa.” Hoắc Tông Kính nói, không cho phép phản đối.
 
“Nhưng…” Trần Gia Minh đột nhiên bị gọi tới, lại dè dặt nhìn Hoắc Đình Sâm, dáng vẻ tựa như có chút khó xử.
 
Hoắc Tông Kính thấy dáng vẻ do dự của Trần Gia Minh: “Lời tôi nói không có tác dụng đúng không?”
 
“Không phải.” Trần Gia Minh lau mồ hôi trên trán, chỉ đành gật đầu, “Vâng lão gia.”
 
Chỉ là anh ta vừa mới đi tới cửa thư phòng, Hoắc Đình Sâm đột nhiên lên tiếng kêu cậu: “Quay lại.”
 
Hoắc Đình Sâm gọi Trần Gia Minh lại, sau đó nhìn về phía Hoắc Tông Kính, nói: “Con sẽ đi giải thích rõ với Triệu tiểu thư trước, sau đó sẽ đến Nam Kinh một chuyến, con sẽ xử lý tốt chuyện từ hôn với Triệu gia, ba và mẹ cứ yên tâm.”
 
“Con!” Thấy con mình không nghe lời, Hoắc Tông Kính chỉ cảm thấy huyết áp tăng cao, “Hoắc Đình Sâm! Triệu Hàm Thiến có chỗ nào không tốt? Gia thế, học thức, tướng mạo, có điểm nào không xứng với con, con nói đi!”
 
Hoắc Đình Sâm bình tĩnh nói: “Triệu tiểu thư cái gì cũng tốt.”
 
Cây lệch tán kia dường như cái gì cũng không tốt, nhưng chỉ khi nghĩ đến cây lệch tán kia, lòng anh mới tựa như là còn sống.
 
Hoắc Tông Kính: “Con có biết lần liên hôn với Triệu gia này có ý nghĩa thế nào không?”
 
“Con biết.” Hoắc Đình Sâm nhìn người ba đang nổi giận đùng đùng, biểu cảm hờ hững, “Nhưng con cũng biết nếu như quả thật kết hôn theo ý của mọi người thì có ý nghĩa gì.”
 
Ý là anh sẽ không thể kết hôn với cây lệch tán kia nữa.
 
Hoắc Đình Sâm hít sâu một hơi, cúi đầu nói: “Xin ba đừng nói nữa, con sẽ tự lo liệu.”
 
Hoắc Tông Kính nghe xong, vẻ mặt mâu thuẫn, ông chống gậy batoong xuống đất, “Hoang đường, thật là hoang đường!” Ông tự nhiên hối hận tại sao đời này ông chỉ có một người con trai như vậy, “Hoắc Đình Sâm, con cho là Hoắc gia, Hoắc thị không có con thì sẽ không được sao?!”
 
Hoắc Đình Sâm cúi thấp đầu, “Ba.” Nhưng mà dường như anh không bị những lời này uy hiếp, mặc dù cúi thấp đầu nhưng biểu cảm vẫn rất đúng mực.
 
Hoắc Tông Kính nhìn thân hình cao lớn của con trai, biểu cảm không hề bị uy hiếp, đột nhiên nhụt chí.
 
Bởi vì ông biết rõ, không phải Hoắc Đình Sâm không có Hoắc thị thì không được, mà là Hoắc thị không có Hoắc Đình Sâm thì không được.
 
Khi Hoắc Đình Sâm về nước là lúc Hoắc thị đang rơi vào tình huống suy sụp, khi đó ông đột nhiên bị bệnh, Hoắc Đình Sâm có thể nói là làm nhiệm vụ khi lâm nguy.
 
Lúc ấy bên ngoài Hoắc thị có chính phủ dần dần tạo áp lực vì sự lớn mạnh của Hoắc thị, bên trong có mấy cổ đông đã bắt đầu rục rịch, thấy giám đốc mới được bổ nhiệm chỉ là một thằng nhóc chưa đủ lông đủ cánh, không ít người cho là Hoắc thị sắp sụp đổ dưới tay anh, kết quả tên tiểu tử này về sau khiến mọi người phải lau mắt mà nhìn, bên trong thì dùng thủ đoạn áp chế mấy cổ đông muốn ngo ngoe kia, bên ngoài thì đàm phán với chính phủ hơn nửa tháng, cuối cùng đạt được thỏa thuận, hai bên cùng có lợi.
 
Mấy năm nay, Hoắc thị trong tay Hoắc Đình Sâm càng ngày càng tốt, dường như anh đã là linh hồn của cả công ty.
 
Hoắc Đình Sâm mở miệng lần nữa, “Ba, Hoắc gia, Hoắc thị, đều không cần tới liên hôn để phát triển.”
 
Liên hôn với Triệu gia có vẻ là cực kỳ môn đăng hộ đối, nhưng đến cùng, dường như chỉ có bốn chữ “Môn đăng hộ đối” mà thôi.
 
Không cần phải liên hôn với Triệu gia thì có thể giống như bây giờ, phát triển rất tốt.
 
Hoắc Tông Kính nhìn Hoắc Đình Sâm, trên gương mặt anh còn in hằn dấu tay vừa rồi, sự giận dữ trên mặt ông cũng phai nhạt đi, thay vào đó là sự khó hiểu.
 
Ông nghĩ có thể mình đã thật sự già rồi, ông không hiểu tư tưởng của người trẻ tuổi bây giờ, ban đầu ông liên hôn cùng mẹ Hoắc Đình Sâm, đó là một chuyện thuận lý thành chương, cả đời này sẽ không có gì khác, nhưng đến đời anh thì có vẻ đã được thay đổi.
 
“Thôi.” Hoắc Tông Kính thở dài, “Cứ theo con vậy, chỉ là con phải nhớ trách nhiệm trên người mình.”
 
Hoắc Đình Sâm nghe xong hơi cười, gật đầu: “Vâng.”