Sau Khi Vợ Bé Trúng Số

Chương 39




Tin tức “Minh Nguyệt Tán Ca” muốn tuyển diễn viên chính truyền ra ngoài, không ít diễn viên ở Thượng Hải, thậm chí không phải là diễn viên cũng bắt đầu rục rịch. Chỉ là sau khi tiêu chuẩn hà khắc được tung ra, nhiều người chỉ có thể lắc đầu than thở, chùn bước.
 

Hai mươi bảy tuổi trở xuống có không ít người, cao từ mét tám trở lên cũng có, da trắng, mũi cao, mặt đẹp còn phải biết diễn, cũng có không ít người phù hợp, nhưng kết hợp các điều kiện lại, người phù hợp không còn nhiều lắm.
 
Giám đốc Tân lấy danh sách những người phù hợp với tiêu chuẩn nộp cho Cố Chi, người phù hợp chỉ có vài người, hơn nữa tất cả đều là những gương mặt mới, trong đó có sinh viên mới vừa tốt nghiệp học viện điện ảnh, có thành viên câu lạc bộ kịch trường đại học, thậm chí còn có thiếu gia nhà giàu điều kiện gia đình không tồi lại mang mộng làm diễn viên.
 
Cố Chi kéo Cổ Dụ Phàm tới công ty điện ảnh Hoa Anh cùng cô tham gia buổi thử vai, Cổ Dụ Phàm nhìn nhóm thanh niên cao ráo đẹp trai trong phòng thử vai, vừa đỡ trán vừa nhìn Cố Chi bên cạnh.
 
Cố Chi thoạt nhìn thì bình tĩnh, nghiêm túc, thậm chí còn đánh số thứ tự các ứng viên, rõ ràng không biết được mấy chữ, lại ngồi vẽ vẽ viết viết linh tinh trên giấy.
 
Cổ Dụ Phàm: “…”
 
Vòng phỏng vấn thứ nhất kết thúc, đến khi nhóm thanh niên đều đi xuống sân khấu nghỉ ngơi, Cố Chi ném bút trong tay đi, ngả người xuống lưng ghế, cảm thán nói: “Khó chọn quá.”
 
Cô đã hiểu tại sao thời cổ đại hoàng đế lại có tam cung lục viện rồi, nhiều người trẻ tuổi như vậy, trong mắt cô ai ai cũng tốt, lòng bàn tay, mu bàn tay đều là thịt, muốn chọn ra người thích nhất quả thực rất khó.
 
Cổ Dụ Phàm che miệng ho khan một tiếng, rốt cuộc không nhịn được nói: “Cô phải chọn nam chính, mà cô biết cách chọn nam chính chưa, giống như chọn ca sĩ phải chú trọng giọng hát vậy, cô nên chú trọng vào diễn xuất của họ.”

 
Cố Chi phồng má, nói: “Nhưng tôi không biết thế nào gọi là diễn xuất.” Cho nên cô chỉ có thể nhìn vào tướng mạo.
 
Trước đây cô cảm thấy tên khốn Hoắc Đình Sâm kia chỉ là nhìn thuận mắt thôi, chỉ là bây giờ sau khi nhìn qua nhiều người, mới phát hiện ra vóc dáng của tên khốn kia… có vẻ đẹp hơn so với tưởng tượng của cô?
 
Cổ Dụ Phàm nghe thấy lời này của Cố Chi, cảm thấy con đường phía trước của bộ phim hạng nhất này có chút mờ mịt.
 
Cổ Dụ Phàm: “Vậy cô vẫn phải chọn một người cho dù không muốn bỏ ai, trong phim chỉ có một nam chính mà thôi.”
 
“Được thôi.” Cố Chi xếp các tấm ảnh của ứng viên trên tay, vẻ mặt nghiêm túc.
 
Cổ Dụ Phàm cho rằng Cố Chi muốn suy nghĩ cẩn thận để chọn, thấy cô nhắm mắt lại, sau đó…
 
Bắt đầu thì thầm đếm số.
 
Cổ Dụ Phàm kinh ngạc thiếu chút nữa ngã từ trên ghế xuống.
 
“… Đếm đến ai thì chọn người đó!” Cố Chi nói xong chữ cuối cùng, ngón tay vừa vặn dừng lại trên một tấm ảnh.
 
Cố Chi mở to mắt, nhìn thấy tấm ảnh được mình chọn trúng, gật gật đầu.
 
Người được chọn tên là Dương Trạch, ngoại hình đẹp trai, phù hợp với vai sinh viên tiến bộ, chỉ là cậu không phải sinh viên tốt nghiệp từ học viện điện ảnh gì hết, cũng không phải thành viên câu lạc bộ kịch trường đại học, mà là một thiếu gia nhà giàu, chỉ là không muốn làm ông chủ, muốn làm một diễn viên. Trước kia cậu đã từng tham gia vài vở kịch khi còn đi học cho nên cũng coi như có kinh nghiệm diễn.
 
“Chính là cậu ấy.” Cố Chi chỉ vào bức ảnh nói.
 
Cổ Dụ Phàm thò đầu tới nhìn thoáng qua, gật gật đầu, “Cũng được.”
 
Cố Chi đã chọn nam chính xong, bảo giám đốc Tân thông báo cho những ứng viên đã đến tham gia thử vai hôm nay.
 
Không có gì ngạc nhiên, ngoại trừ Dương Trạch được chọn, tình cảnh bên ngoài rất bi thảm, có người ủ rũ rời đi, còn có người dường như không cam lòng, thật lâu không chịu rời đi.
 
Cuối cùng đã chọn được người, Cố Chi đi vào nhà vệ sinh, khi đi ra ngoài thì nhìn thấy một người trẻ tuổi đang đứng trước cửa nhà vệ sinh, cúi đầu, chính là một trong những ứng viên tới thử vai nam chính vừa rồi.
 
Cố Chi lập tức khiếp sợ, lùi về sau một bước, quay đầu nhìn biển trên cửa, còn tưởng rằng mình đi nhầm nhà vệ sinh.
 

“Bà chủ Cố.” Người trẻ tuổi thấp giọng nói.
 
Cố Chi: “Sao, sao thế?”
 
Người trẻ tuổi ngẩng đầu, khuôn mặt rất là đẹp trai, chỉ là vẻ mặt cực kỳ bi thương: “Xin hỏi bà chủ Cố, có thể nói cho tôi biết, tôi có chỗ nào không tốt sao?
 
Cố Chi: “Hả?”
 
Người trẻ tuổi: “Rốt cuộc là tôi thua ở điểm nào mà không được chọn làm nam chính.”
 
“À…” Cố Chi không biết trả lời thế nào, cũng không thể nói là tôi chọn bừa, cậu không kém ở đâu hết, chỉ là thua ở điểm thiếu may mắn thôi.
 
Người trẻ tuổi không đợi cô trả lời, tiến lên một bước: “Bà chủ Cố, tôi đã tốt nghiệp học viện điện ảnh, bây giờ nghề diễn viên không khởi sắc, chúng tôi tìm việc thật sự không dễ dàng, tôi thật sự mong muốn cơ hội này.”
 
Cậu nói, nhắm mắt, nắm chặt tay thành quyền, dường như hạ quyết tâm và dũng khí rất lớn: “Xin bà chủ Cố suy xét một chút, nếu chị chọn tôi, chị muốn làm gì tôi… cũng được.”
 
Cố Chi nghe xong ngẩn người.
 
Làm gì cũng được.
 
Là, là ý mà cô đang nghĩ sao?
 
Sau đó người trẻ tuổi đối diện môi mỏng khẽ run, dùng ánh mắt cầu xin nhìn về phía cô.
 
Cố Chi thật sự chịu không nổi ánh mắt này, bảo cô trực tiếp từ chối, cô thật sự không đành lòng: “Cậu chờ tôi suy xét một chút!”
 
Cố Chi nói xong liền chạy, kết quả trên hành lang về văn phòng, lại bị một người trẻ tuổi bị loại khác chặn đường.
 
Lần này cậu trực tiếp nắm lấy góc áo cô, cắn môi dưới, trong ánh mắt hồn nhiên mang theo ấm ức, run rẩy nói: “Bà chủ Cố, tôi, đêm nay tôi đến phòng của chị, chị có thể, có thể…”
 
Cố Chi nghe được cảm thấy da đầu tê dại, lại để lại một câu, “Cậu chờ tôi suy xét một chút” rồi chạy về phía văn phòng.
 
Trước khi về văn phòng, cô còn nhận được hai tờ giấy nhắn nhỏ.
 
Cố Chi chà xát cánh tay bị nổi da gà, sau đó vẻ mặt trở nên cổ quái và phức tạp.
 
Cố Chi: “Viết cái gì?”
 
Cổ Dụ Phàm: “Nói đơn giản là hỏi công ty cô có loại quy tắc kia không.”
 
Cố Chi: “Loại quy tắc nào?”
 
Cổ Dụ Phàm nhìn cô với ánh mắt “Cô hiểu mà”, “Bọn họ trẻ tuổi, đẹp trai, mà cô thì lại có tiền, chính là loại quy tắc đó đó.”
 
Sau đó Cố Chi liền hiểu.
 
“A.” Cô đau đầu kéo tóc, “Bây giờ nền sản xuất điện ảnh đang trì trệ sao? Nhiều người không được nhận vai diễn như vậy?”
 
Cổ Dụ Phàm: “Đúng, mà cũng không hẳn.”
 
Ông nói: “Thật ra ngành sản xuất vẫn ổn, có nhiều vai diễn, chỉ là nói thế nào thì nói, hầu hết các vai diễn luôn được để cho những diễn viên cũ, những người trẻ tuổi chưa được ra mắt hoặc vừa mới ra mắt có rất ít cơ hội, muốn ra mặt lại càng không dễ dàng.”
 
“Còn có chuyện như vậy?” Sau khi Cố Chi nghe xong, ngẩng đầu hỏi.

 
Cổ Dụ Phàm nhún vai: “Dĩ nhiên, tôi lừa cô làm gì.”
 
Cố Chi dường như nghĩ tới điều gì.
 
Những người vừa mới thử vai đó quả thật đều rất ưu tú, bảo cô chọn một mà loại tất cả, cô quả thật không bỏ được, huống chi cô cũng hứa với người ta, có thể suy xét một chút.
 
Cố Chi đột nhiên nói: “Hay là tôi ký hợp đồng với tất cả bọn họ.”
 
Cổ Dụ Phàm: “Gì cơ?”
 
Cố Chi: “Ký hợp đồng cùng bọn họ, giống như Thắng Lợi ký hợp đồng với ca sĩ vậy, tại sao điện ảnh Hoa Anh lại không thể.”
 
Công ty điện ảnh Hoa Anh tên đủ là nhà sản xuất điện ảnh Hoa Anh, chủ yếu là kinh doanh quay và chế tác phim, không có diễn viên, cho nên mỗi lần đóng phim đều là chọn từ bên ngoài.
 
Cố Chi cảm thấy dù sao về sau vẫn còn phải quay phim, chọn người từ bên ngoài còn không bằng ký trước với nhiều người trước, tiết kiệm được một khoản phí diễn viên, về sau tiền bọn họ kiếm được cũng đều là của công ty.
 
“Ông cảm thấy thế nào?” Cố Chi hỏi Cổ Dụ Phàm.
 
Cổ Dụ Phàm: “Tôi cảm thấy… dường như cũng được đấy.”
 
Cố Chi khẽ cười, gọi giám đốc Tân tới, phân phó: “Anh đi nói với mấy người còn lại, tôi đồng ý cho bọn họ cơ hội, muốn ký hợp đồng với bọn họ, về sau khi có phim mới sẽ chủ yếu chọn từ công ty của mình, còn nội dung hợp đồng và điều lệ sẽ tham khảo từ công ty đĩa nhạc Thắng Lợi.”
 
Giám đốc Tân gật đầu, khom lưng: “Được bà chủ, tôi đi ngay đây.”
 
Cuối cùng công ty ký với tổng cộng năm người, tỏ vẻ có thể tiếp thu loại quy tắc này với Cố Chi.
 
Ngày hôm sau, Cố Chi ngồi trên ghế bà chủ, vừa lòng nhìn các diễn viên nam mà công ty mới thêm vào, tất cả đều đã ký hợp đồng với cô.
 
Tổng cộng có năm người, người nào cũng có ngoại hình rất đẹp, cao lớn đẹp trai, tuy rằng còn kém Hoắc Đình Sâm, nhưng vẫn rất ấn tượng.
 
Nam diễn viên thấy bà chủ nhìn kỹ như vậy, không hẹn mà cùng cúi thấp đầu, khuôn mặt hồng lên.
 
Cố Chi nhìn thấy vậy, đột nhiên nhớ tới kế hoạch đá Hoắc Đình Sâm rồi tìm em trai bao.
 
Cho nên đây là… nhóm tình nhân của cô sao?
 
Cố Chi tưởng tượng đến đây mặt cũng đỏ lên, dùng mu bàn tay áp lên má, sau đó vội phất tay bảo họ đi ra ngoài.
 
Nhóm thanh niên đều đã đi ra, Cố Chi cố gắng không nghĩ tới chuyện nhóm tình nhân kia nữa, sau đó bắt đầu lật báo đọc.
 
Cô dùng trình độ lớp ba của mình xem nội dung đại khái.
 
Phía trên biết diễn viên của bộ phim đệ nhất “Minh Nguyệt Tán Ca” đã được xác định, không ít báo chí Thượng Hải đều đưa tin tức này, nữ chính là ngôi sao ca nhạc Cố Chi, nam chính còn lại là một người mới. Mọi người đều rất chờ mong bộ phim này, đặc biệt là ngôi sao ca nhạc Cố Chi, rất nhiều người muốn thấy phong thái cô trên màn hình.
 
Nhưng cũng có một số người không hài lòng khi nữ chính là cô, không phải Thượng Hải có rất nhiều diễn viên sao, tại sao lại để ca sĩ Cố Chi đóng.
 
Cố Chi không có chút phản ứng với những suy nghĩ này, dù sao công ty hay vai diễn đều nằm trong tay cô, sau đó cô lật báo, lật tới tờ “Bản tin nghệ thuật Thượng Hải” mới nhất sáng nay.
 
Cố Chi nhìn đầu đề sáng nay, cả một hàng chữ cô chỉ không biết hai chữ, Cố Chi đang cảm thán mình thật sự tiến bộ, kết quả càng xem, chân mày càng nhíu chặt.
 
“X trong nghề: Ca sĩ Cố Chi dùng thủ đoạn không đàng hoàng lấy được vai nữ chính của phim X.”
 
Phía dưới còn có một tấm ảnh, giám đốc Lôi của công ty điện ảnh Hoa Anh đang ôm một người phụ nữ mặc sườn xám, người phụ nữ kia dường như đang làm nũng, chôn mặt vào lòng hắn.
 
Cố Chi đoán mò đại khái, tin tức viết sinh động như thật, nói có người trong nghề tiết lộ ra, nói ngôi sao ca nhạc Cố Chi sở dĩ được chọn làm nữ chính là bởi vì dùng thủ đoạn không đàng hoàng, còn thủ đoạn không đàng hoàng thế nào thì phải hỏi giám đốc Lôi của công ty Hoa Anh.
 
Nội dung tin và hình ảnh thật sự khiến người ta phải suy nghĩ, không đàng hoàng thế nào, đương nhiên là loại không đàng hoàng đó.
 
Thông qua tờ báo, Cố Chi có thể đoán được độc giả nghĩ gì về cô và giám đốc Lôi sau khi xem tin này, mặc dù người phụ nữ trong ảnh không lộ mặt, tờ báo cũng không nói tên họ cô, những người khác đọc được tin, xem bức ảnh người phụ nữ làm nũng trong ngực giám đốc Lôi, ngoại trừ nghĩ là cô thì còn ai?
 
Cố Chi xem xong liền nổi giận, đặt tờ báo lên mặt bàn, sau đó lập danh sách số điện thoại, tìm số của ban biên tập “Bản tin nghệ thuật Thượng Hải”.
 
Cố Chi gọi qua.
 
“Alo? Bản tin nghệ thuật Thượng Hải xin nghe.” Người bên đầu kia nhận điện thoại.
 
Cố Chi cũng không khách khí với hắn, cả giận nói: “Thủ đoạn không đàng hoàng là thủ đoạn không đàng hoàng kiểu gì, mấy người nói rõ ràng cho tôi nghe đi!”
 
Nếu như trực tiếp mua công ty điện ảnh cũng coi là thủ đoạn cạnh tranh không đàng hoàng.