Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Chương 16



 

Chương 16: Hiểu lầm cô

Những lời ông cụ nói làm trên mặt Phó Đình Viễn hiện lên sự kinh ngạc, thì ra là ông cụ cố ý thúc đẩy bọn họ gặp nhau, anh còn tưởng rằng là Du Ân cố ý đến chỗ ông cụ tiếp cận mình.

Tầm mắt Phó Đình Viễn dừng lại ở trên hộp quà mà Du Ân để lại bên kia, anh nghĩ cô muốn tặng một món quà cổ hủ như vậy cho Chu Dật nên mới chế giễu cô, thật ra thì màu này rất hợp với ông cụ…

Liên tiếp hiểu lầm Du Ân hai lần, giờ phút này Phó Đình Viễn không biết tâm trạng của mình đang như thế nào nữa, một lúc lâu sau anh mới mím môi xoay người đi ra ngoài.

Du Ân đang đứng ở ngay trước nhà, cô cúi đầu lấy điện thoại gọi xe. Khu biệt thự của ông cụ ở nơi lưng chừng núi nên rất khó để bắt xe.

Phó Đình Viễn đến bên cạnh cô, chủ động nói: “Nơi này rất khó đón xe, để tôi đưa cô về.”

Hai người họ đã quen biết nhau hơn bốn năm rồi, nhưng hình như đây là lần đầu tiên Phó Đình Viễn chủ động thể hiện thiện cảm của mình với Du Ân.

Trước đó, cho dù giữa hai người bọn họ có bất kì mâu thuẫn hay xung đột gì thì người chủ động mở miệng nói chuyện trước hay làm hòa trước cũng đều là Du Ân cả.

Nếu Du Ân không chủ động mở miệng phá vỡ sự im lặng giữa bọn họ thì có thể Phó Đình Viễn sẽ tiếp tục chiến tranh lạnh với cô như thế.

Du Ân không chịu nổi cái bầu không khí khó hít thở này cho nên lần nào cũng chủ động thỏa hiệp làm hòa.

Du Ân không ngờ Phó Đình Viễn lại chủ động thể hiện ý tốt, rồi còn nói muốn đưa cô về, trong lòng cô hơi kinh ngạc nhưng một lúc sau vẫn hờ hững từ chối: “Không cần, cảm ơn.”

Cô nói như vậy xong thì xoay người định đi sang bên cạnh vài bước, kéo dài khoảng cách với Phó Đình Viễn để tránh cho anh nghĩ rằng cô đang có suy tính gì với anh.

“Du Ân.” Phó Đình Viễn có hơi sốt ruột, anh đưa tay kéo cô lại.

Du Ân nhíu mi quay đầu nhìn về phía anh, Phó Đình Viễn chăm chú nhìn cô rồi nói: “Chuyện vừa rồi tôi xin lỗi…”

Cho dù là việc anh chế giễu cô trong cửa hàng đồ nam hay là hiểu lầm cô chủ động tìm đến anh thì cũng đều do anh suy nghĩ nhiều.

Quả thật Du Ân không ngờ anh lại xin lỗi cô, nếu đổi lại là trước kia anh nói những lời này thì chắc chắn cô sẽ kinh ngạc đến nỗi vui mừng, nhưng bây giờ cô không cần nữa.

Cho nên cô mới bình tĩnh đón nhận ánh mắt của anh rồi nói: “Tôi chấp nhận lời xin lỗi của anh.”

Sau đó cô lại nhìn về cánh tay mình đang bị anh nắm và nói: “Bây giờ anh có thể buông ra chưa?”

Khuôn mặt tuấn tú của Phó Đình Viễn xẹt qua vẻ xấu hổ, lập tức buông tay cô ra.

Du Ân lui về phía sau rồi cúi đầu nghịch điện thoại của mình, Phó Đình Viễn lại lấy cái chìa khóa xe ra, mở cửa xe của mình, nhìn thoáng qua sườn mặt tao nhã bình tĩnh của cô rồi nói: “Lên xe đi, cũng không phải cô không biết nơi này có rất ít xe taxi tới đây.”

Nơi này là khu biệt thự sang trọng, người ở đây không phải người giàu thì cũng là có địa vị cao, đi ra vào đều có xe đưa đón, cô chờ ở chỗ này cả buổi cũng chưa chắc sẽ có chiếc xe nào.

Du Ân dứt khoát cất chiếc điện thoại của mình đi rồi nhìn anh, kiên quyết nói: “Không cần, cho dù như vậy thì tôi cũng có thể tự đi bộ tới nơi có thể gọi xe.”

Phó Đình Viễn nhìn chằm chằm vào gương mặt ngang bướng không chịu khuất phục của cô, trong lúc nhất thời cảm thấy hơi nghẹn lời.

Cho tới bây giờ anh cũng không biết, thì ra tính cách của cô còn cố chấp cứng đầu như vậy.

Từ lúc cô ở cùng với anh cho tới bây giờ thì chưa hề cáu kỉnh gì mấy, anh nói cái gì cô cũng nghe theo, ngoại trừ chuyện ầm ĩ vì ly hôn kia ra thì tới bây giờ cô chưa từng chống lại anh cái gì.

Hai người đứng đối diện nhau, cửa sắt của nhà cũ mở ra, một chiếc xe chạy ra.

Lái xe của ông cụ mở cửa kính xuống nói với hai người: “Ông cụ nói tôi đưa cô Du đi về, cậu Phó, cậu đi vào ăn cơm với ông cụ trước đi ạ.”

Du Ân không nói lời nào đã lập tức ngồi lên xe ông cụ, ngay cả một tiếng tạm biệt cũng không nói với Phó Đình Viễn, giống như anh là con mãnh thú hay nước lũ vậy.

Lái xe gật đầu với Phó Đình Viễn một cái rồi khởi động xe đưa Du Ân rời đi, Phó Đình Viễn nhìn chiếc xe dần dần rời đi thì cằm hơi cứng lại.