Sủng Hậu Lá Ngọc Cành Vàng

Chương 1: Chương 1




Cuối xuân tháng ba, gió thổi lồng lộng tơ nhện lơ lửng, hoa rơi đầy đất.Giang Đô xưa nay mưa nhiều, một trận mưa nhỏ cũng có thể tí tách liên tục hai ba ngày.Trong Giang Đô Vương phủ bốn phía tường cột chạm trổ, mái hiên cùng vọng.

Góc mái hiên treo chuông đồng, mưa phùn nhỏ giọt dọc theo chuông đồng, tiếng chuông leng keng thanh thúy.Đợi đến khi mưa vừa tạnh, đông đảo hạ nhân vây quanh trước cửa thùy hoa* vương phủ , tốp năm tốp ba băng qua hành lang, mang những đồ vật có giá trị quý ra ngoài.Bọn họ đều là hồi kinh cùng với cô nương .Vốn định khởi hành hồi kinh sớm mấy ngày, nhưng cô nương bị bệnh, nên phải trì hoãn lại.***Ngọc Chiếu từ nhỏ đã có bệnh tim, lão thái phi và Giang Đô Vương mời danh y khắp nơi, cẩn thận điều dưỡng mới có thể dưỡng tốt thân thể.Bệnh này của nàng thường ngày nhìn không ra, đến lúc phát bệnh, cả người vô lực, nằm ở trên giường tức ngực khó thở, một khuôn mặt xinh đẹp đến nửa tia huyết sắc cũng không thấy.Chuyện này cũng làm lão thái phi lo lắng, lão thái phi hơn năm mươi tuổi, mắt phượng tóc mai đen, ung dung cao quý.Bà vốn là người Bách Việt, khi còn nhỏ thì quê hương chiến loạn, lão thái phi theo tộc nhân cùng nhau lưu lạc lang bạt khắp nơi, sau đó chuyển đến Đại Tề, quen biết lão Giang Đô Vương.Tướng mạo lão Giang Đô Vương thô kệch, từ xưa đến nay lại thích cái đẹp, thấy mỹ nương tử, uy vũ của đại tướng quân liền bất động, mỗi ngày đều đến cửa nhà tiểu nương tử canh giữ.


Dung mạo khi lão thái phi còn trẻ, toàn bộ Đại Tề tìm không ra người thứ hai, lão Giang Đô Vương phải đối mặt với hàng trăm tình địch.Trải qua hai năm, vượt qua vô số trở ngại, cuối cùng lão Giang Đô Vương cũng ôm được mỹ nhân trở về, cái này nói ra có thể khiến cho ông hãnh diện cả đời.Hai người đặc biệt ân ái, hậu viện của lão Giang Đô Vương lại càng thêm sạch sẽ, ngoại trừ thê tử, cũng không có thiếp thất bên cạnh.Con cái của lão thái phi không nhiều, cả đời chỉ sinh một nữ một nam.Trưởng nữ chính là mẫu thân của Ngọc Chiếu đã mất sớm.Cách nhiều năm sau mới sinh được cữu cữu của Ngọc Chiếu, chính là Giang Đô Vương hiện tại, Giang Đô Vương cũng hơn hai mươi tuổi, tuổi trẻ khí thịnh, bận rộn chính sự chưa từng thành thân.Vương phủ lớn như vậy chỉ có một tiểu chủ tử là Ngọc Chiếu, từ nhỏ muốn sao muốn trăng, ngoại tổ mẫu và cữu cữu đều vội dựng thang đi hái cho nàng.Ngọc Chiếu thấy ngoại tổ mẫu sốt ruột đến độ bốc hỏa, nổi lên lo lắng, không dám tiếp tục giả bệnh.Lão thái phi làm sao nhìn không ra? Chỉ là nhất thời kìm nén tức giận.Hàng mi dài của Ngọc Chiếu khẽ run lên, gương mặt xinh đẹp đến mức khiến người ta kinh diễm, xinh đẹp như nước, diễm lệ như hoa .Da trắng như tuyết, tóc đen như mực, trên lông mi mang theo những giọt nước mắt chực chờ rơi xuống."Ngoại tổ mẫu, con không muốn đi...".Lão thái phi vừa thấy đã mềm lòng, thở dài nói: "Trước đó bảo con đừng rời xa ta, con nhất định phải trông mong bọn họ đến đón con, chỉ riêng lễ vật đã chuẩn bị hai rương, ta còn nói là nuôi phải một con sói mắt trắng, sao hôm nay người đến đón con, con lại không muốn đi?"Ngọc Chiếu chớp chớp mắt, rưng rưng, đỏ mắt nói: "Con không muốn rời xa người, không muốn rời khỏi Giang Đô...Con...Con sợ sau khi hồi kinh sẽ bị khi dễ."Lời này khiến lão thái phi bật cười, bà trìu mến vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Ngọc Chiếu, tiểu cô nương đặc biệt thích cái đẹp, cho dù là giả bệnh, cũng cài lên không ít trâm ngọc, một đôi mắt hạnh còn mềm mại, xinh đẹp hơn vài phần so với nước sông mùa xuân."Có ta và Vương cữu cữu của con làm chỗ dựa, ai dám khi dễ con? Hầu phủ đã mời vài lần, lão nhân kia cũng tự mình phái người đi, phận là tôn nữ nếu con không trở về, thanh danh sẽ khó nghe.

""Thanh danh hỏng thì hỏng..." Ngọc Chiếu túm lấy chăn dưới tay, xưa nay tính nàng được sủng ái có chút kiêu ngạo, cũng không sợ những thứ này, dù sao nàng cũng không phải gả không được."Con đã sắp mười bảy, nếu trì hoãn thêm nữa thì sẽ lớn tuổi rồi".Nếu là ở Giang Đô thanh danh có xấu đi chăng nữa thì vẫn gả được ra ngoài, nhưng Ngọc Chiếu từ trong bụng mẹ đã chỉ phúc vi hôn với vị hôn phu là Ngụy Quốc Công trong kinh thành, thanh niên tài tuấn kia, lão thái phi ở Giang Đô cũng có nghe qua.Năm ngoái Giang Đô Vương vào kinh gặp qua Ngụy Quốc Công một lần, trở về bảo Ngọc Chiếu an tâm, nói là người này lễ nghĩa chu toàn, tướng mạo xuất chúng, hậu viện sạch sẽ, là người rất tốt.Hòn ngọc quý trên tay trong nháy mắt đã trổ mã duyên dáng yêu kiều, đến tuổi phải xuất giá, còn phải gả xa như vậy, ngày sau sơn thủy cách nhau, gặp mặt không dễ dàng.Mặc dù không nỡ để tôn nữ rời khỏi mình, gả xa đến kinh thành, nhưng lão thái phi cũng biết một mối nhân duyên tốt đối với nữ tử mà nói phải trải qua bao nhiêu khó khăn mới có được, cũng không thể bởi vì chấp niệm của mình mà phá hủy nhân duyên của Bảo nhi.Ngọc Chiếu thấy vậy biết làm nũng cũng vô dụng, chỉ có thể để thị nữ đỡ nàng dậy, đi về phía gương đồng thay xiêm y mới.Váy dài thêu chỉ vàng đính ngọc trai có hoa văn Bảo Tướng xanh lam, trên chân mang giày lụa tơ tằm thêu hoa văn Bát Bảo khảm trân châu.Đợi nàng chuẩn bị xong xuôi, mấy chục hạ nhân từ từ đưa nàng ra khỏi phủ, Giang Đô Vương đi thủy sư doanh bên ngoài, trong phủ chỉ còn lại hai chủ tử là lão thái phi và Ngọc Chiếu.Không đợi được cữu cữu, Ngọc Chiếu liền đi thuyền ở bờ sông, đi đường thủy hơn mười ngày mới có thể vào kinh.Bọn nha hoàn vội vàng thu dọn đồ đạc trên thuyền, thay gối đệm chăn mới cho Ngọc Chiếu, thay màn sa lụa xanh mềm mại do tú nương trong phủ mới làm, ngay cả kỷ trà, bình phong trong phòng, tất cả đều tự mình đổi mới.Thuyền đi đến trưa, Ngọc Chiếu có hơi buồn ngủ, tính nàng lười nhác, thay y phục đơn giản nằm ở trên giường, hai người thị nữ Tuyết Nhạn và Tuyết Liễu thấy thế, lặng lẽ tắt nến trong phòng, rón rén lui ra ngoài.***Ngọc Chiếu nằm mơ.Khuôn mặt của người trong mơ đều là một mảnh mơ hồ, thế nhưng nàng lại có thể biết rõ thân phận của từng người.Nàng nhìn thấy vị hôn phu, thời gian trong mơ trôi qua cực nhanh, nàng cùng hắn lần đầu gặp gỡ, quen biết, lại đến đàm hôn luận gả bất quá chỉ là trong nháy mắt, đảo mắt một cái nàng đại giá phong quang thành Quốc công phu nhân trẻ tuổi nhất Đại Tề.Hai người trai tài gái sắc cầm sắt hài hòa, ra cửa thành đôi phu thê khiến biết bao người ngưỡng mộ.Nhưng lại là một cái đảo mắt, trượng phu lại cưới nhị muội hòa ly đã hồi phủ của Ngọc Chiếu, chỉ bởi vì hai người sớm đã lén lút qua lại cùng nhau, châu thai thầm kết.Nhị muội chạy tới trước mặt Ngọc Chiếu kể lể buồn bực trong lòng, nói mình cùng Ngụy Quốc Công mới là thanh mai trúc mã, nếu không phải Ngọc Chiếu cố chấp với hôn sự khi còn bé không buông, thì nàng ta mới là phu nhân Ngụy Quốc Công mai mối cưới hỏi đàng hoàng, làm sao đến mức gả cho người khác lại rơi vào kết cục hòa ly như vậy?Tóm lại, nhị muội không sai, trượng phu cũng không sai, sai chính là Ngọc Chiếu, là nàng nhất định phải chen ngang giữa hai người.Ngọc Chiếu nhìn thấy mình trong mơ bị muội muội cùng trượng phu phản bội, bị mẹ chồng nhắm vào, nàng ngày một tiều tụy, buồn bực không vui.Lại đảo mắt một cái, chính là ngày đưa tang nàng!Ngày đưa tang, bốn phía đều là cảnh tượng xa lạ, không phải trong phủ Quốc công...!Thậm chí không biết là xuất hiện ở nơi nào, bên tai tiếng niệm kinh không dứt, mùi nến nồng đậm khiến người ta buồn nôn.Bầu trời một mảnh sương mù.Bên ngoài dường như là trời mưa, có mấy giọt nước mưa ấm nóng tí tách văng trên mặt nàng, giống như có thể đốt thủng mặt nàng.Ngọc Chiếu bị đánh thức...Trong sương phòng tối tăm trên thuyền, đưa tay không thấy năm ngón.


Trên mặt Ngọc Chiếu tràn đầy nước mắt, mắt bị cay sinh đau.Bọn nha hoàn nghe có tiếng động, vội cầm đèn tiến vào, Ngọc Chiếu mới có thể lại nhìn thấy xung quanh.Trên tay ma ma bưng canh nóng, nói to: "Cô nương bao nhiêu tuổi rồi, nằm mơ sao còn khóc..."Tuyết Liễu vắt khô khăn tay ngâm trong nước ấm, nhẹ nhàng lau lên mặt Ngọc Chiếu, nổi lên trêu ghẹo: "Cảm thấy cô nương chỉ mới ngủ từ giờ Ngọ đến giờ Thân, giấc mơ này đã kéo dài được bao lâu đâu? "Ánh mắt Ngọc Chiếu trống rỗng, vẫn chưa hồi phục được tinh thần, lẩm bẩm: "Trong mơ trôi qua thật lâu, dường như là cả đời..."Cẩn thận tính ra cũng không bao lâu, mình ở trong mơ, hẳn là ở độ tuổi hai mươi thì đã chết.Nàng cắn môi, cầm lấy gương đồng hình thoi trên bàn trà ở góc giường, bên trong phản chiếu dung nhan trẻ tuổi của mình, khác biệt rất lớn so với đôi mắt tuyệt vọng của nữ tử trong mơ.Triệu ma ma nghe xong không khỏi thổn thức, từ trước đến nay bà đều tin những thứ quỷ thần này, Triệu ma ma nói: "Chờ trở về Hầu phủ, tìm một ngày tốt đi đạo quán xem một chút, cô nương không có việc gì thì đi đốt thêm vài nén nhang, cầu trời Phật phù hộ độ trì cũng tốt.

"Thật là một giấc mơ kỳ quái.Trong mơ Ngọc Chiếu đã hoàn toàn chết tâm với đôi gian phu dâm phụ kia, hiện giờ tỉnh lại, cũng cảm thấy có vài phần buồn cười, mình mơ thấy đều là cái gì vậy?Nàng có chút sợ hãi gật gật đầu, đúng là nên đi đạo quán chùa miếu thắp hương, giấc mộng loạn thất bát tao này...Nhớ tới chuyện trong mộng, nghiêng đầu hỏi Triệu ma ma: "Ma ma, khuê danh của muội muội ta là gì? "Không thể trách nàng không biết, nàng chưa tới hai tuổi đã rời khỏi Hầu phủ, mấy năm nay toàn bộ Hầu phủ cũng không gửi tới cho nàng được mấy phong thư, chứ đừng nói đến cùng những người khác trong nhà qua lại, hết thảy Hầu phủ trong kinh, đối với Ngọc Chiếu mà nói đều là xa lạ.Triệu ma ma cẩn thận nhớ lại, thời gian đã lâu, bà cũng không dám khẳng định: "Thế hệ các cô nương giống người đều là từ chữ Ngọc, nhớ không lầm nhị tiểu thư gọi là Ngọc Yên".Ngọc Chiếu rùng mình một cái.Tên của nhị muội trong mơ đều trùng khớp, đây chẳng phải là một giấc mơ dự báo sao?***Đại Tề kiến quốc hơn trăm năm, hoàng đô Lâm An, chưa vào hoàng thành, bên ngoài đã nườm nượp ngựa xe.Bánh xe ngựa hoa cái màu đỏ chậm rãi tiến vào tòa hoàng đô hùng vĩ tráng lệ này, đi vào đường lớn phẳng phiu bằng đá trắng, phố thị hai bên đường phân bố ngăn nắp trật tự, tự dưng sinh ra cảm giác trang nghiêm.Không giống như phong cảnh những cây cầu nhỏ, dòng sông xinh đẹp ở Giang Đô, Lâm An hùng vĩ hơn bao giờ hết, bầu trời trong vắt không gợn sóng, xa xa phía chân trời những rặng mây ngũ sắc cuồn cuộn trôi, cửa ngõ xung quanh đều mở rộng, lầu chuông gác trống hùng vĩ cao vút, dòng người nhộn nhịp qua lại.


Một cảnh tượng phồn hoa thịnh thế.Tín An Hầu phủ...Hôm nay đại cô nương hồi phủ, nữ quyến trong phủ đều tụ tập một chỗ, khó tránh khỏi nhắc đến Ngọc Chiếu.Vị đại cô nương Giang Đô này trở về, sinh ra đã khắc mẫu, vị phu nhân đầu tiên của Tín An Hầu sinh đại cô nương còn chưa kịp liếc mắt một cái thì đã băng huyết mà lìa khỏi nhân thế.Trâm anh thế tộc, nhất là Tín An Hầu này trẻ tuổi khí thịnh, dung mạo xuất chúng, cho dù phu nhân mới chết, có một nữ nhi mới chào đời, trong phút chốc đã có người tới cửa mai mối cho Tín An Hầu.Chưa đầy nửa năm, cuộc sống góa vợ thật sự không dễ chịu, Thành Hầu từ chối hai lần thì không cự tuyệt nữa, ngựa không ngừng vó cưới kế thất.Chính là Hầu phu nhân Lâm thị hiện giờ.Vị Tín An Hầu phu nhân hiện tại xuất thân cũng không kém, không chỉ là không kém, cả kinh thành đều không chọn ra được mấy người.

Lâm thị là tiểu thư dòng chính của Trấn Quốc Công phủ, nếu không phải gia tộc này mấy năm trước phạm phải chuyện không tốt, cộng thêm tuổi tác lớn một chút, chỉ sợ cũng sẽ không gả cho Tín An Hầu làm kế thất.Hầu phu nhân Lâm thị là một người thủ đoạn lợi hại, chấp chưởng việc quản gia trong phủ, hết thảy đều không có sai sót.


Vào Hầu phủ trước sau hai năm liền sinh một nam một nữ, nhị tiểu thư Thành Ngọc Yên và nhị thiếu gia Thành Khác.Nhị tiểu thư Ngọc Yên sáng láng thanh tú, từ trước đến nay là minh châu trên tay Tín An Hầu.

Nhị thiếu gia Thành Khác thì thông minh, tuổi còn nhỏ nhưng mỗi lần ở thư viện đều giành được vị trí đầu bảng, nếu không có gì sai sót sang năm liền có thể tham gia thi cử.Ngay cả lão phu nhân Hầu phủ, trước sau hai người con dâu, bà đều hướng về vị Hầu phu nhân này.Địa vị của Hầu phu nhân không thể dao động, mà vị trưởng nữ của phu nhân trước này hồi kinh, bên trong rắc rối phức tạp, hạ nhân không khỏi ôm vài phần tâm tình xem kịch.Chỉ chốc lát sau bên ngoài có ma ma băng qua hành lang chạy tới báo, nói là đại cô nương vào phủ, đang đi về phía sân viện của lão phu nhân.__________*cửa thùy hoa: một kiểu cửa trong kiến trúc nhà thời xưa, trên có mái, bốn góc buông bốn trụ lửng, đỉnh trụ chạm trổ sơn màu..