Sương Mù Đầy Trời (Di Thiên Đại Vụ)

Chương 16: Băng Cướp Bàn Bạc





Ôn Loan chưa bao giờ lập kế hoạch cuộc đời cho mình, hai mươi năm cuộc đời trước đây của hắn chỉ sống tại một thị trấn nhỏ bình thường phía tây, sinh hoạt nơi đó lặp lại hàng ngày, rất ít gặp người lạ.

Cho dù có người lạc đường mà vào trấn Aerolite, cái thị trấn nhỏ không có gì đặc biệt, cằn cỗi hoang vu này cũng không thể níu giữ bước chân họ, cho nên người ngoài đến cuối cùng đều mau chóng rời đi, đôi khi nhanh đến nỗi Ôn Loan cũng không biết bọn họ đi như thế nào, bất quá việc này chả có tí liên quan gì đến cuộc sống của hắn.

Trấn Aerolite cực kỳ hẻo lánh, Ôn Loan sống chết cũng không thể thốt ra nổi một từ của tên công ty chịu trách nhiệm khai thác quặng sắt, bởi quặng dần dần cạn kiệt, rồi mua đi bán lại hai ba lần ---- "Công ty nào đó, ai mà biết?" Jimmy đầu trọc từng kêu la như thế trong quán rượu, "Những thương nhân đến từ bờ biển phía Đông, gì mà công ty cổ phần, công ty con...!Qúa phức tạp! Dù sao chỉ cần có tiền, mấy người lấy được tiền, làm cho ai còn không giống nhau".

Lời Jimmy nói được cả dân trong trấn và thợ mỏ tán thành, sau đó, không còn ai lại nhắc tới vấn đề này.

Chương trình học trường công của thị trấn có độ khó rất thấp, cho dù cả ngày không tới lớp, chỉ cần đầu óc thông minh xíu, trươc khi thi chỉ cần đọc hiểu cả quyển sách, trên cơ bản có thể lấy được bằng tốt nghiệp.

Tại nước Mỹ, với tấm bằng tốt nghiệp đó chỉ có thể làm công nhân bình thường, nhưng tại một nơi giống thị trấn Aerolitenày đã đủ dùng rồi, Ôn Loan cũng không cần lập kế hoạch cuộc đời gì hết, hắn lái xe buýt là được.

Vấn đề là hiện tại hắn chẳng có xe buýt mà lái, nơi này là hệ hành tinh nằm ngoài hệ Ngân hà cách Địa Cầu tận N năm ánh sáng, hiện tại đường mà hắn có thể chọn chính là đi theo Jimmy làm cướp vũ trụ, sở hữu một cỗ cơ giáp "chỉ số thông minh RẤT cao" nhưng bản thân Ôn Loan lại cảm thấy "không quá đáng tin".

Hình như có gì đó sai sai.

Ôn Loan nằm trong khoang nghỉ ngơi, nhìn nóc tàu vũ trụ mà ngẩn người.

"Này, chúng ta sắp tới vị trí nhảy vọt không gian, mau theo tao vào khoang an toàn!" Jimmy vừa thô bạo đập cửa ầm ầm, vừa lớn tiếng kêu la.

Ôn Loan đứng dậy, phát hiện Seere vẫn đang ở hình thái viên cầu kim loại bay lơ lửng trước cửa sổ mạn tàu, liền tự nhiên dùng tư thế ôm bóng rổ, cánh tay vươn tới, ôm nó lại đây.

Seere mở mắt điện tử khiến tàu vũ trụ hơi hơi rung lắc, Jimmy cũng không chú ý, bởi vì tàu của hắn quá nát, luôn xảy ra vài sự cố.


"Mày tính đi đâu?" Ôn Loan hỏi.

"Không không, người anh em, phải là CHÚNG TA tính đi đâu." Jimmy luôn hào sảng cũng rất khó làm người ta chán ghét, hắn lớn tiếng cười, dựng thẳng ngón cái "Tin tao đi, chắc chắn đây là khởi đầu của một cuộc đời tươi đẹp, một cuộc sống tuyệt vời!"
Theo cách nói phương Đông, Ôn Loan cảm thấy từ khi đụng mặt Jimmy tại bến tàu, hắn đã lên nhầm thuyền giặc = =
"Sinh hoạt hàng ngày của cướp vũ trụ như thế nào?"
"Cứ thay thị trấn Aerolite bằng chiến hạm vũ trụ, gần gần giống vậy, mọi người ở cùng nhau trong một khoảng thời gian dài, làm tốt việc của mình." Jimmy cực kỳ đắc ý bảo, "Chứ mày tưởng thế nào, không lẽ tụi tao phải cầm dao đi đánh cướp à, không không, nhiều nhất tụi tao chỉ vác pháo laser, nếu mày không thích, thì cũng không cần đảm nhiệm phần cướp bóc, đương nhiên, số tiền được chia sẽ ít hơn."
"Không có nguy cơ bị bao vây tiêu diệt?"
"Ôi trời, ôi trời!"
Jimmy khoa trương nói, "Mày tưởng tụi tao giết người hả? Không không, tụi tao chỉ lấy hàng hóa với đồ vật đáng giá thôi, trong vũ trụ, tuyến đường an toàn không nhiều, nhất là tuyến đường buôn bán giữa các hành tinh, nhất định phải ổn định, điểm nhảy vọt không gian phải đặc biệt được kiểm soát bảo vệ.

Quốc gia trong hệ hành tinh White Whale rất nhiều, mày biết đó, một đoạn đường chỉ cần nhảy vọt không gian đã có thể giải quyết, lại vì biên giới, hừm, mà phải nhảy thêm nhiều lần, mỗi điểm nhảy vọt không gian phí sử dụng không rẻ, cộng thêm tiền thuế --- thà đi bằng tuyến đường của hải tặc chúng tao còn hơn."
Jimmy nắm nắm tay, cười "hiền lành", nhưng khuôn mặt vẫn rất dữ tợn:"Chỉ cướp năm phần trăm hàng hóa, hầy, hải tặc bọn tao cũng rất có đạo đức nghề nghiệp nha! Nếu những tàu buôn đó tốc độ chạy trốn nhanh, bọn tao cũng không đuổi giết làm gì, mọi người đều dựa vào năng lực mà kiếm cơm thôi!"
"..."
Jimmy dẫn Ôn Loan đi đến cuối hành lang, mở cửa một khoang tàu, chính mình bước vào trước.

Ôn Loan thông qua sóng não hỏi Seere:"Chỗ này là đâu?"
"Thiết bị con tàu này quá dỏm, khi nào tới điểm nhảy vọt không gian, sinh vật sống trên tàu phải tiến vào khoang cách ly, tránh nguy hiểm xảy ra." Qủa cầu kim loại quay tròn xung quanh, chậm rãi trả lời.

"Tiếng mày sao chậm rì rì vậy?"
Ôn Loan nghe thấy, tiếng Seere tựa như đĩa nhạc đang quay, ngắt quãng cố sức lắm mới thành câu.

"Hệ thống tư duy của tôi vừa mới quá tải, chiếm dụng sang hệ thống khác." Seere tiếp tục ngắc ngứ.

Ôn Loan theo bản năng hỏi:"Nghĩ về cái "Mục tiêu tinh thần biển rộng" kia của mày?"

"Không, tôi xem tới một số thứ không nên xem." Seere ấp a ấp úng nói.

"..."
Tư tưởng Ôn Loan theo lời này bay bay hướng đen tối, hắn không biết thì ra cơ giáp còn có sở thích rình rập chuyện riêng tư của nhân loại.

"Thế giới mắt chúng ta nhìn tới đều là thật sao? Trên thế giới ngoài con người, thì ra còn có ma quỷ? Có ma quỷ vì sao không có thần linh kia chứ? Nếu có thần linh, thì thần theo như nền văn minh lưu lạc nói Người có ý nghĩ thì có linh hồn, vậy thì tôi cũng có linh hồn sao, linh hồn của tôi từ đâu ra?"
OTZ, Ôn Loan phát hiện mình sai mười phần.

Seere thậm chí sắp "Tôi tư duy, vậy tôi hiện hữu", này đâu còn là vấn đề riêng tư của loài người, đây là cảnh giới triết học luôn rồi.

Hắn thật muốn kháng nghị với vương quốc Dark Blue, đừng có tạo ra mấy cơ giáp chỉ số thông minh cao như vậy nữa, mấy người xem, có vấn đề rồi kìa!
"Yên tâm, khoang an toàn này tất cả bình thường." Trước khi Ôn Loan hỏi thêm nữa Seere đã chậm rãi xác nhận tính an toàn của khoang cách ly này.

Vì thế Ôn Loan cũng không muốn tiếp tục quấy rầy cơ giáp đang suy ngẫm "Linh hồn và ý nghĩa của sự tồn tại" một vấn đề cực kỳ cao thâm, hắn buông lỏng tâm cảnh giác, tiếp tục khách sáo đôi lời với Jimmy, hỏi thăm tình huống.

Đủ thứ biển hiện, Jimmy quả thật không có ác ý đối với hắn.

Jimmy cục cằn có lẽ có thể nói dối, nhưng khiến hắn ẩn đi sát khí ngụy trang thiện lành, độ khó này rất cao, hơn nữa trực giác Ôn Loan không nhảy lên cảnh báo, ôm lòng mau chóng rời khỏi vương quốc Dark Blue, Ôn Loan đương nhiên hy vọng chạy trốn càng xa càng tốt.

Jimmy đóng cửa khoang cách ly không lâu sau đó, toàn bộ con tàu liền liên tục xóc nảy, Ôn Loan dựa vào tường khoang tàu, sắc mặt trắng bệch, xém nữa ói ra, bữa ăn gần nhất của hắn chính là thịt sói tuyết cứng như đá trên băng nguyên, có thể xem là level tiêu hóa bất lương, phá hoại răng hàm, cũng không biết từ đó đến giờ qua bao nhiêu tiếng rồi nên ói không ra nữa, hay là dạ dày hắn đã hoàn toàn sắt thép, Ôn Loan khó chịu muốn nôn, nhưng cho dù là nước chua hắn cũng chả thể phun ra nổi.

So với hắn, Jimmy thoải mái hơn nhiều, hắn thậm chí mặc cho thân thể theo từng đợt rung lắc của con tàu mà lay động, miệng ngâm nga, lớn tiếng bảo:" Không có gì đâu, lần đầu tiên ai cũng vậy! Muốn ăn kẹo không, người anh em?"
"Không...!đừng có nói thức ăn với tao."

Sắc mặt Ôn Loan tái nhợt nửa xoay người, dựa vào tường ngã ngồi xuống đất.

"Chúng ta tám nhảm xíu đi!" Jimmy tựa như nhìn thấu tâm tư Ôn Loan, hắn nhếch miệng mỉm cười, vỗ vỗ vách tường nói, "Yên tâm, tàu của tao tuy nát, nhưng khoang cách ly dùng nhảy vọt không gian tuyệt đối là hàng tốt, đây là hàng lần trước tao gỡ xuống từ một chiếc tàu buôn bị hỏng, chắc chắn, dùng bền! Ngoại trừ hơi rung lắc, không có vấn đề gì, mày mà quen rồi thậm chí còn sẽ hưởng thụ cảm giác tuyệt vời khi cơ bắp toàn thân bay lên bay xuống cùng với nội tạng, so với đánh từng quyền vào thịt còn đã ghiền hơn."
"..."
Ôn Loan đen mặt nghĩ, quả nhiên qua nhiều năm như vậy, Jimmy vẫn là một tên cuồng bạo lực.

Ực, nói mới nhớ lúc trước trên trấn Aerolite không thiếu bạo lực cuồng nhỉ? Jimmy một tên, tên hàng xóm sửa ô tô cách vách nhà hắn cũng vậy, còn những thằng thanh niên lông bông kia ----- Ôn Loan nghĩ lại nghĩ, cảm thấy vấn đề vẫn do người phương Tây, trưởng thành cao lớn, cơ bắp cường tráng, lại còn thích những trận bóng bầu dục bạo lực.

Tán nhảm là một ý kiến không tồi, ít nhất có thể phân tán một chút cảm giác khó chịu, nhưng Ôn Loan nghĩ tốt nhất hắn nên đổi đề tài thì hơn:"Đây là điểm nhảy vọt không gian?"
"Không sai."
"Mày vừa bảo nhảy vọt không gian cần trả phí? Tao có thấy mày trả đâu?"
"Ớ, đây là chỗ tao vừa yêu vừa giận của vương quốc Dark Blue!"Jimmy tiếp tục nhảy nhót trong khoang tàu, còn khoái trá bảo, "Chỉ khi mày vào hành tinh Dark Blue mới trả phí, còn khi rời khỏi thì hoàn toàn không cần, thậm chí trong một ngày, khi mày rời đi bằng con tàu vũ trụ cấp bậc tinh hệ mà hành tinh Dark BLue đưa cho, mày có thể đi bất cứ điểm nhảy vọt nào trong hệ hành tinh White Whale hoàn toàn miễn phí."
"Vậy tại sao lại đáng giận?" Này không phải rất tốt à?
"Trời ạ, mày không thể hiểu được tâm tư ác độc của vương quốc Dark Blue đâu!" Jimmy vô cùng đau đớn nói, "Nó muốn đào rỗng túi mày, ép khô chút tiền cuối cùng của mày.

Mày nghĩ xem, khi phí đường về mày không cần chuẩn bị, mày còn đủ lý trí tỉnh táo sao? Mày sẽ điên cuồng mua sắm, điên cuồng vui chơi, không bận tâm cái chi hết!"
"..."
"Còn việc khiến vương quốc khác miễn phí cho đi, khắp hệ hành tinh trong vòng một ngày, cho dù thêm vào điểm nhảy vọt không gian, lại có ai dám công khai chống đối thế lực vương quốc Dark BLue đâu?" Jimmy ngâm nga nói, "Chốn sa đọa lý tưởng, thiên đường dục vọng hắc ám, hành tinh Dark Blue là một thành phố tuyệt vời cỡ nào! Nào tới đây, nguyện chúc nó mãi mãi trường tồn nào."
Ôn Loan yên lặng trợn mắt xem thường.

Lúc này, tàu vũ trụ dừng xóc nảy, Ôn Loan đầu đầy mồ hôi đứng dậy, có chút mệt mỏi hỏi bữa tối nay ra sao --- thôi, chết tiệt, trong vũ trụ tối đen như này, sáng tối gì đều chẳng biết ----- hay là hỏi thức ăn hôm nay, ở đâu?
Kết quả Jimmy quyết đoán lắc đầu.

"Trên tàu không có đồ ăn, tao nghĩ mày cũng sẽ không cần chúng?"
Ôn Loan còn chưa kịp hỏi vì sao, con tàu lần thứ hai rung giật dữ dội khiến hắn trong nháy mắt cứng còng, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Chúng ta còn phải qua bao nhiêu điểm nhảy vọt nữa?"
"7 điểm!" Jimmy nhìn hắn một cách cảm thông, "Mày thật sự không muốn nhai kẹo sao?" Hiệu quả rất tốt, hệt như hai ngàn năm trước, nhai kẹo gum trên máy bay vậy đó."
Cứ phi hành một khoảng thời gian, mười phút rung giật dữ dội, rồi phi hành một khoảng thời gian nữa, thân thể chả kịp khôi phục từ đợt tra tấn trong lần rung lắc thứ nhất.


Mơ màng quỳ rạp xuống đất Ôn Loan buồn khổ nghĩ, hắn quá lắm chỉ lái xe buýt trong trấn như chuột túi nhảy trên quốc lộ thôi, còn cái khoang cách ly của con tàu rách nát này, quả thực như bóng cao su bị thổi phồng vậy bắn tứ lung tung.

Jimmy đang trả thù hắn sao?
Nhìn đại hán đầu trọc cười trêu ghẹo, Ôn Loan quyết định, sau này phải khiến Jimmy nó hối hận! Không có xe buýt để lái, hắn sẽ nghĩ biện pháp khác "Báo đáp thật tốt" cho buổi chiêu đãi hôm nay.

Khi cửa khoang mở ra, Ôn Loan không đứng dậy.

Tàu vũ trụ phi hành vững vàng mười phút sau, Ôn Loan vẫn theo quán tính cảm giác mình còn giật giật như mất hồn (hồ đồ rồi).

Cho đến khi trong hệ thống thông tin của phi thuyền vang lên tiếng cười duyên dáng:
"Chào quý ông quý bà, hoan nghênh đến với khu vực cướp vũ trụ, xin để lại chút đồ làm kỷ niệm, ngài xem, trong vũ trụ bao la, chúng ta thế nhưng lại gặp nhau, đây là duyên phận.

Xin yên tâm, chúng tôi là cướp văn minh thời đại mới, có đạo đức nghề nghiệp tốt đẹp, nếu ngài lạc đường, chỉ cần giao ra của cải chúng tôi sẽ chỉ đường về, nếu ngài bị..."
Jimmy lê những bước nặng nhọc chạy đến khoang điều khiển, kêu lên:
"Nhìn đoán không ra hả, tao là Jimmy nè! Đây là tàu của tao!"
"Má! Sao lại là mày, lãng phí tình cảm, biến lẹ biến lẹ!" Thanh âm tên cướp kia thực buồn bực.

Jimmy thật cẩn thận ấn ấn màn hình, nhìn Ôn Loan vẫn còn mơ hồ dựa người trong khoang cách ly, bộ dáng không thanh tỉnh lắm, Jimmy nhẹ nhàng thở ra, chuyển kênh thông tin từ toàn bộ con tàu sang kênh bí mật (như bật loa ngoài nhưng một người nghe thôi), sau đó nhỏ giọng nói:"Thân vương Setra, ngài nhận được thông báo từ Quốc Hội Hắc Ám chưa?"
"Rồi." Thanh âm tên cướp lại biến về lười biếng, "Nếu không phải ta thân là thân vương gia tộc Bruch, làm gì mà chạy đến canh giữ điểm nhảy vọt không gian để đánh cướp? Thật sự không hề phù hợp thân phận ta chút nào, đối tượng đánh cướp của ta thường toàn là quân đoàn.

Con tàu rách nát của ngươi sao mà ta biết...!Tình hình sao rồi?
"Mọi chuyện thuận lợi."
"Quốc Hội Hắc Ám muốn gia tộc Bruch chúng ta chịu toàn bộ trách nhiệm, hừ, chịu toàn bộ."
Jimmy gãi gãi đầu bóng lưỡng:"À, kỳ thật chúng tôi tin tưởng Thân vương đại nhân nhất định có biện pháp đối phó với ác ma phương đông, đợi một hồi liền giao cho ngài, dù sao chúng tôi chỉ cần nghiêm túc làm cướp vũ trụ là được, hệ hành tinh White Whale lớn như vậy, Ôn sẽ không muốn đi hành tinh Dark Blue phóng túng sa đọa kia đâu, chúng ta chỉ cần kiên trì bôi đen thành phố Meredith trước mặt hắn, dù sao hắn là người phương Đông, người phương Đông bảo thủ, đúng chứ!"
"Rất tốt, vui vẻ quyết định vậy đi."
Suy nghĩ tác giả: Chú thích, năng lực đặc biệt của Ôn Loan, chỉ có tác dụng trong mộng cảnh, hoặc là, khi hắn có nguy hiểm tánh mạng ╮(╯_╰)╭ cho nên lúc này đây hắn thực thảm..