Ta Bán Hủ Tiếu Tại Dị Giới

Chương 1: 1





Thời đại này là thời đại công nghệ, không thể nào mà một người sống trong thời đại công nghệ lại có thể sống thiếu được công nghệ cả.

Bất quá vẫn có một số trường hợp vào rừng ở ẩn, sống không liên quan gì đến công nghệ, nhưng cũng có vài người kiếm sống nhờ công nghệ.
Hôm nay Ma Tùng Quân, một gã đàn ông hơn ba mươi tuổi, râu ria xồm xoàm, cơ thể thì lực lưỡng trông không khác gì bọn đầu trộm đuôi cướp.

Hắn vừa mới tậu con xe mới, là người bình thường ở thời đại này nếu có con xế mới thì nhất định phải là một con xế hộp bốn chỗ ra oai với gia đình hàng xóm.
Nhưng không, hắn sống có một mình, mẹ già thì mất sớm.

Tốt nghiệp trường công nghệ ô tô nhưng lại không thích dùng đồ công nghệ cao.

Nhưng dạo gần đây nhà nước ban hành điều luật không cho sử dụng dạng xe hơi đời cũ, vì nó gây ô nhiễm môi trường.

Xu thế hiện giờ là phải dùng năng lượng sạch, tức là xe phải là xe điện mới được lưu thông.
Hắn tích góp toàn bộ tài sản, cuối cùng cũng tậu được một con xe hoành tráng.

Đó là chiếc xe tải bán hủ tiếu của hắn.

Như đã nói, hắn hành nghề bán hủ tiếu, là hủ tiếu bán rong trên mấy cái xe hàng đấy.

Thời buổi này bán hàng rong đúng là khó kiếm sống, kiếm bãi để bán cũng phải trả phí, không có bạ đâu bán đó như thời cha ông.
Hành cái nghề bán hủ tiếu dạo này cũng được chục năm rồi, kể từ lúc hắn ra trường là mẹ hắn cũng xuống sức.

Hắn lại không kiếm được việc làm, nên đành kế thừa cái xe hủ tiếu của mẹ, mà mẹ lại kế thừa lại từ ông già hắn.
Hơn ba mươi tuổi, không nhà, không cửa, có xe nhưng là xe bán hủ tiếu.

Đồng thời hắn còn khiêm luôn cả bán tạp hóa vì cái xe khá lớn, đủ để hắn ăn ngủ nghỉ bên trong rồi bày thêm vài gian đồ ăn vặt, nước ngọt các thứ để bán kèm theo.
Mua cái xe này xong, hắn chỉ còn đủ tiền để mua đủ nguyên liệu cho một nồi hủ tiếu thôi.

Tính ra mua cái xe này cũng tiện, xài điện bằng năng lượng mặt trời, hôm nào mà không có nắng thì xác định hôm đó ngủ mà không có đèn.
Sáng sớm hôm sau, hôm nay là ngày đầu tiên hắn dùng con xe này đi bán.

Đây là xe tải cỡ vừa, được thiết kế thành xe bán hàng lưu động.

Bên trong bày biện tạp hóa, bên ngoài thì bày ra bàn ghế cùng một nồi nước lèo lẫn tủ kính đầy thịt chưa được bê ra.

Vẫn chưa tới giờ dọn hàng, nên Ma Tùng Quân ngồi trên xe nghịch cái bảng điện tử trên xe một chút.
“Gì đây? Bản cập nhật hệ thống à? Bà nội cha thằng bán xe.

Bảo xe này đã cập nhật đến phần mới nhất rồi, lần sau cập nhật sẽ mất tiền, nhưng đến năm sau mới cập nhật cơ mà?”

[Hệ thống thông báo cập nhật phiên bản thử nghiệm mới!!]
[Tính năng ưu việt, AI thông minh.

Thông thạo tất cả ngôn ngữ, hỗ trợ tài xế quản lý phương tiện.

Tự phát hiện sự cố, đề ra phương án sửa chữa phương tiện.

Hỗ trợ công cụ cần thiết cho tài xế.]
[Tính năng mới.

Cập nhật bản đồ thế giới mới, hệ thống định vị siêu tiên tiến có thể định vị ở mọi nơi.

Không trở ngại do mất sóng, không sợ trong rừng rậm.

Bất cứ nơi đâu, bất cứ khi nào cũng có thể kết nối internet.]
[…….]
Và một đống cái khác nữa.

Ma Tùng Quân lười chả thèm đọc, hắn tiện tay kéo đến dưới cùng thì gặp dòng chữ:
[Cập nhật ngay trong hôm nay – hoàn toàn miễn phí!!!]
“Miễn phí à? Thế thì tải thôi.”
Ma Tùng Quân rút ra một điếu thuốc một tay thì châm thuốc lá, một tay thì bấm vào nút tải.
Nhưng nó vẫn chưa tải mà hiện thêm dòng chữ:
[Chủ thiết bị có đồng ý mọi điều khoản dịch vụ ở trên và chịu trách nhiệm trước nó? Vui lòng ấn đồng ý thêm một lần nữa để xác nhận.]
“Mẹ nó sao lại phiền thế nhỉ? Điều khoản với chả dịch vụ.” – Ma Tùng Quân ấn xác nhận.
[Hệ Thống đang tải xuống … xin tài xế vui lòng đợi.]
“Thôi đi dọn quán.”
Rất nhanh Ma Tùng Quân vứt cái chuyện tải bản cập nhật ra sau đầu.

Đây là một thành phố hiện đại, nên chỗ quái nào cũng có wifi, thậm chí xe hắn còn có thể bắt cả sóng vệ tinh để tự kết nối wifi và phát ra bên ngoài.

Hiện đại quá phải không? Bán hủ tiếu dạo còn có wifi thì oách quá còn gì.
Đó là hắn nghĩ thế, nhưng thực tế mà nói hắn như vậy là quá cổ lổ sĩ.

Thời nay người ta đi xe bay cả rồi, có mình hắn là đi xe bốn bánh.
“Chủ quán mở bán chưa, đói quá chú ơi.”
Lúc này đang ở bên trong xe chuẩn bị nốt nồi nước lèo thì có người bên ngoài gọi.
“Chưa đâu, nửa tiếng nữa đi.


Mới năm giờ sáng mà hối cái gì.” – Ma Tùng Quân khó chịu nói.
“Rồi rồi, tôi ra đằng kia đợi chú.” – Người bên ngoài than một tiếng nói.
Không phải nói cho ngoa, chứ cái xe bán hủ tiếu của Ma Tùng Quân là ngon nhất cái thành phố này.

Người bình thường bán đến 8 9h sáng là hết hàng, còn của hắn, mở hàng 5h30 bán đến 7h hơn là hết sạch.

Người ăn còn phải xếp hàng.
Nếu không một thằng bán hủ tiếu dạo như hắn làm quái gì đủ tiền để mua một chiếc xe được.

Hắn chỉ bán buổi sáng và buổi tối, trưa đến chiều hắn chỉ bán tạp hóa, ngáp ngủ cho hết ngày.
[Ting!]
[Hệ thống đã cập nhật hoàn tất.]
[Ting!]
[Hệ thống AI yêu cầu liên kết đồng bộ với điện thoại của bạn.]
[Đồng ý – Hủy bỏ]
Ma Tùng Quân cầm điện thoại lên, âm thanh vừa rồi phát ra từ điện thoại trong túi quần của hắn.

Trên màn hình vừa hiện chữ vừa hiện ra âm thanh.

Thấy thế hắn tiện tay ấn đồng ý.
[Tải bản đồ mới – Bản đồ siêu lục địa Đông Bắc Lâm Châu.]
[Bản đồ mới đang tự động tải xuống … xin vui lòng đợi một lát …]
“Bản đồ mới? Cái này có khác gì bản đồ bình thường chó đâu?”
Ma Tùng Quân phì ra một tiếng, hắn đút điện thoại vào túi quần chuẩn bị cúi người xuống bê nồi nước lèo ra ngoài thì điện thoại lại ting lên một tiếng.
[Bản đồ đã tải xong.

Chèn lên bản đồ hiện tại?]
[Đồng ý – Hủy bỏ]
“Má sao cái phần mềm mới này phiền thế nhỉ? Có AI đúng không? Đấy tự cài đi.”
Sáng sớm gặp chuyện phiền nhiễu, cứ ting ting ting nhức hết cả đầu.

Bực lên Ma Tùng Quân chửi một tiếng.
[Xin vui lòng gọi tên AI nếu muốn ra lệnh.]
“Cái mẹ gì nữa? Rồi mày tên gì sao tao biết?” – Ma Tùng Quân mắng một tiếng.
[AI chưa có tên.

Vui lòng chủ thiết bị đặt tên cho AI]

“Ơ …”
Trán Ma Tùng Quân nổi lên gân xanh, hắn cầm điện thoại lên xúc động muốn bóp nát cả điện thoại.

Nhưng không được, hắn nghèo lắm, hư một cái là cả nùi tiền chứ đừng nói là phá hỏng luôn đi mua điện thoại mới.
[AI vẫn chưa nhận được tên.

Kính mong chủ thiết bị đặt tên.

AI xin gợi ý vài cái tên nếu như chủ thiết bị không có cái tên nào phù hợp.]
[Gợi ý sau 5 4 3 2 …]
“Phiền bỏ mẹ.”
[Ting]
[Xác nhận tên mới của AI – Phiền Bỏ Mẹ]
[Chủ thiết bị xác nhận đặt tên cho AI là Phiền Bỏ Mẹ?]
[Hệ thống sẽ tự động xác nhận sau 10 giây … 9 8 7 6 5 …]
“Cái chó gì vậy? Này này …” [3 2 1]
“Nút không, nút không ở đâu …”
Ma Tùng Quân vội vã cầm lấy điện thoại, nhưng tay hắn lại dính một giọt nước lèo.

Thế là thời điểm hắn bấm vào trong nút hủy, nhưng nước lèo lại rẽ sang nút đồng ý.
[Hệ thống xác nhận tên mới của AI.

Phiền Bỏ Mẹ xin ra mắt chủ thiết bị.]
“Rồi xong, ngày hôm nay tắt nắng.” – Ma Tùng Quân ôm mặt than một tiếng.

“Phần cài đặt, phần cài đặt ở đâu? Sao tao tìm không thấy? Cái hệ thống chó chết này phiền bỏ mẹ đi được.”
Ma Tùng Quân lập tức bối rối, vuốt lên vuốt xuống hòng tìm phần cài đặt để đổi tên, nhưng hắn tìm hoài không thấy nó nằm ở đâu.
[Phiền Bỏ Mẹ xin chào chủ thiết bị.

Phần cài đặt nằm ở mục thứ ba từ dưới lên.

Nếu chủ thiết bị không tìm thấy Phiền Bỏ Mẹ có thể mở dùm chủ thiết bị, xin hãy trả lời bằng giọng nói.]
“Mở nhanh lên, mở luôn phần đổi tên.” – Ma Tùng Quân trán lại nổi thêm mấy cọng gân xanh.
[Phần cài đặt đã mở.

Không tìm thấy mục đổi tên.

Hướng dẫn sử dụng có nói, đặt tên cho AI chỉ được đặt một lần duy nhất.

Điều đó quyết định hướng đi cho trí tuệ thông minh sau này.

AI khi có cảm xúc sẽ hiểu được ý nghĩa tên của mình thông qua cái tên.]
Mặt Ma Tùng Quân đen lại.

Phải nói từ nhỏ đến lớn cuộc đời hắn đen như cứt chó.


Tại sao? Hắn họ Ma chứ có phải họ Mạc đâu.

Chẳng lẽ Ma là đen nên hắn mới đen hay sao? Ông mày muốn đổi họ.
[Bản đồ mới – Siêu lục địa Đông Bắc Lâm Châu đã hoàn thành tải xuống.

Yêu cầu cài đặt chèn lên bản đồ hiện tại.

Chủ thiết bị hãy ra lệnh bằng giọng nói.]
“Rồi rồi chèn đi, nhanh lên tao còn đi bán quán.” – Ma Tùng Quân vuốt mặt lấy lại tinh thần đứng lên nói.
[Đang thực hiện chèn bản đồ …]
[Trong quá trình chèn bản đồ sẽ xuất hiện ở một nơi bất kỳ.

Vì an toàn của chủ thiết bị, hệ thống sẽ tự quyết định cho chủ thiết bị xuất hiện ở gần một tòa thành loài người.]
[Còn ba giây nữa sẽ chèn xong]
“Nói nhảm cái gì thế?” – Ma Tùng Quân bê nồi nước lèo xuống dưới xe rồi quay đầu lại nhìn cái điện thoại ở trên bàn mà nói.
[3 2 1 … Ting.

Đã cài đặt chèn thành công bản đồ mới.

Chào mừng đến với siêu lục địa Đông Bắc Lâm Châu.

Có gì không hiểu xin hãy gọi tên AI để được giải đáp.

Chúc chủ thiết bị một ngày mới vui vẻ.]
[Thời tiết hôm nay quang đãng, có ít mây và nắng đẹp.

Nhiệt độ ngoài trời là 25 độ C.

Độ ẩm 76%.

Đêm nay sẽ có sương mù và gió lạnh.]
“Đồ công nghệ cũng tốt phết nhỉ, tự thông báo cả thời tiết.”
Ma Tùng Quân nghe thế liền xuôi xuôi lòng, cúi xuống nhấc nồi canh lên.

Nhưng hắn vừa ngẩng đầu lên thì một quang cảnh không thể tin được đập vào mắt hắn.
“Cái mẹ gì đang diễn ra ở đây vậy?”
Trước mặt hắn là một khu rừng rộng bao la bát ngát.

Mặt đường nhựa dưới chân từ khi nào đã biến thành đường đất.

Hắn lập tức ngó sang bên phải, đống bàn ghế hắn kê sẵn ở trước đầu xe vẫn còn đó.

Thấy thế hắn thở phào một tiếng, nhất định là bị ảo giác rồi..