Tà Đế Cuồng Thê Phế Vật Cửu Tiểu Thư

Chương 12: 12




Ngô Cương phục hồi lại tinh thần , trong lòng nghiến răng nghiến lợi , vừa rồi mới phóng 6 tiểu phi đao tẩm độc về phía hắn tất cả đều là muốn hại hắn.

Hiện giờ hắn lại biểu lộ ra thực lực bát giai đỉnh , hắn còn không biết xấu hổ nói coi hắn không tồn tại?Bỗng nhiên, Liễu Thanh Nguyệt vội vàng quát; “Còn thất thần làm cái gì,không mau đi đem cửu tiểu thư bắt về.

”Trong lúc , thừa dịp mọi người vừa mới hết sức kinh hãi ngạc nhiên , Vân Vũ sớm đã nhanh chân tẩu thoát.

Khi Liễu Thanh Nguyệt kịp phản ứng lại, vẻ mặt đầy sốt ruột, cái hộp gỗ nhỏ kia vẫn đang nằm trong tay Vân Vũ.

Ngô Cương quay đầu,ánh mắt nhìn đến hướng Vân Vũ rời đi, đang định vội vàng đuổi theo, nhưng hai thanh tiêu phi đao, đã nhanh chóng lao tới người hắn.

“Các hạ…… Các hạ đây là có ý gì ?” Ngô Cương vội vàng né tránh, tức giận ngước mắt, nhìn về phía Long Khuynh Tà ở trên nóc nhà.

Long Khuynh Tà cười đến yêu mị mà nguy hiểm, cười nhạt nói.

“ Thật không thú vị , ngươi tiếp tục vội , ta chỉ xem diễn mà thôi.

”Nhưng hắn lại đang thưởng thức hai tiểu phi đao trong tay , hàn quang lập loè, như muốn nhắc nhở , nếu ngươi tiến lên một bước thì hai phi đao này sẽ cắm trên ngực ngươi.


Lúc này, ngốc tử cũng hiểu ra , hắn rõ ràng là đang giúp đỡ Vân Vũ , cụ thể là đang tìm lỗi cho bọn họ.

Mắt thấy Ngô Cương bị cuốn lấy, Vân Vũ sắp không thấy đâu ,Long Khuynh Tà nghiên răng một cái quay người đuổi theo hướng của Vân Vũ.

Vân Thanh Nhi thấy thế ,đương nhiên là không đành lòng cứ như vậy mà buông tha Vân Vũ, cũng nhân cơ hội đuổi theo.

Vân Vũ nhìn thấy hai bóng người đuổi theo ở phía sau, tia sáng lạnh lẽo léo lên u ám ,nhưng bước chân lại càng nhanh hơn.

Nàng rốt cuộc vẫn là xem nhẹ vũ lực của thế giới này ,cảnh tượng lúc nãy trong hoa viên khiến nàng hiểu rằng nếu muốn sống sót ở thế giới khác, với kỹ năng giết người ở kiếp trước, nàng không thể đối đầu được với người của thế giới này.

Huống chi, trong trí nhớ, Liễu Thanh Nguyệt đã là võ sĩ tam giai hậu kỳ , hơn nữa còn một Vân Thanh Nhi.

Lấy thực lực của nàng, căn bản không có biện pháp ứng phó.

Vân phủ đề phòng nghiêm ngặt, rất khó để thoát khỏi phủ ,nàng có cảm giác hai người ở phía sau có chết cũng không từ bỏ đuổi theo.

Vân Vũ trong óc chợt lóe, lập tức xoay chân ,liền hướng về phía cấm địa của Vân Phủ mà đi.

Nghe nói, trong cấm địa của Vân phủ trừ bỏ lão thái gia, bất luận là kẻ nào đều không được tiến vào.

Liễu Thanh Nguyệt cùng Vân Thanh Nhi và nhũng người đuổi theo sau , sắc mặt khẽ biến khi thấy Vân Vũ có thể mở được của đá của cấm địa và tiến vào trong cấm địa.

“Đại nương, tiểu tiện nhân kia đã tiến vào cấm địa, làm sao bây giờ?”Liễu Thanh Nguyệt ánh mắt hiện lên một tia lệ khí, “Đuổi theo !”Hộp gỗ nhỏ bị Vân Vũ lấy đi ,nàng nhất định phải lấy lại.

Hai người bọn họ không biết tình hình cụ thể trong cấm địa ,vì tất cả mọi người trong Vân gia đều biết ,tự tiện xông vào cấm địa ,đều phải chết.

Tối ,trước mắt là một mảng đen tối.

.


Thị lưc của Vân Vũ từ trước đến nay so với người bình thường luôn tốt hơn, nhưng lúc này nàng không nhìn thấy gì ngoài một mảng tối thui trước mắt mình.

Nghe được tiếng bước chân rất nhỏ phát raLiễu Thanh Nguyệt cùng Vân Thanh Nhi cũng đã đuổi theo nàng.

Vân Vũ muốn nhân cơ hội tốt này âm thầm ra tay ám sát họ.

Đối với sát thủ mà nói, trong bóng tối , là thời cơ tốt nhất để giết ngườiĐột nhiên có một âm thanh rất nhỏ của cơ quan phát raXung quanh tối tăm ,lập tức được lấp đầy bằng ánh sáng.

Rốt cuộc nàng cũng có thể nhìn thấy hoàn cảnh xung quanh rõ ràng.

Đây là một địa cung ngầm dưới lòng đất xung quanh vách tường đều được bao phủ bởi một loại dây leo kỳ dị , màu xanh lá cây , giống như móng vuốt dữ tợn, nhìn vào có một cảm giác nguy hiểm đến quỷ dị.

Nhưng lúc này, Vân Vũ đang đứng tại cuối hành lang của địa cung dưới lòng đất, mà ở ngay lối vào, là Liễu Thanh Nguyệt cùng Vân Thanh Nhi đang tiến vào trong.

Vân Thanh Nhi vừa nhìn thấy Vân Vũ, nàng ta cũng không để ý đến hoàn cảnh xung quanh, ha ha cười, mang ánh mắt thù địch và hung ác: “Ngươi ,tiểu tiện nhân, lần này xem ngươi còn có thể chạy đi đâu được nữa.

”Nàng ta muốn đuổi theo Vân Vũ ,nhưng bị Liễu Thanh Nguyệt kịp ngăn lại.

Liễu Thanh Nguyệt nhìn về phía Vân Vũ, cười cười ôn hòa mở miệng nói; “Vân Vũ,chỉ cần con lấy hộp gỗ nhỏ đưa cho đại nương đại nương nhất định sẽ đối sử tốt với con sau khi con ra ngoài.

”Nghe vậy, Vân Vũ không khỏi cười lạnh ; “Rốt cuộc trong hộp gỗ kia có thứ gì ? Thế nhưng có thể làm đại phu nhân đích thân tự mình đuổi tới cấm địa, thấp giọng lấy lòng? Bất quá, chỉ cần đại phu nhân có thể trả lời ta một vấn đề, hộp gỗ ta có thể suy xét đem trả cho phu nhân ”“Là vấn đề gì ?” Liễu thanh nguyệt có chút không được tự nhiên“Là ai âm thầm hạ âm hàn độc trên người ta ?” Vân Vũ lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng ta.

Liễu thanh nguyệt sửng sốt, đáy mắt nhanh chóng hiện lên một tia ngạc nhiên.


Âm hàn độc là loại độc mà trên đời này không có thuốc nào có thể hóa giải được chí âm chi độc, nó có thể ẩn núp trên cơ thể người mười lăm năm hay lâu hơn ,rất khó có thể phát hiện.

Nàng ta sao lại có thể biết được chính mình trúng âm độc?Làm sao nàng ta có khả năng?Lấy lại bình tĩnh, sụ khác thường trong mắt nhanh chóng bị che giấu đi.

Liễu thanh nguyệt nhíu mày, vẻ mặt nghi hoặc mở miệng nói: “Độc? Cái gì âm độc? Đại nương không hiểu ngươi đang nói cái gì.

”Thấy nàng ta giả bộ dáng ngu ngốc , Vân Vũ trong lòng cười lạnh một tiếng ,duỗi tay, đem hộp gỗ nhỏ từ trong người nàng lấy ra “Xem ra, ngươi là không muốn lấy cái hộp gỗ nhỏ này nữa ,nếu vậy thì ta sẽ phá hủy nó.

”Vừa rứt lời Vân Vũ liền giơ tay nên cao, định đập hộp gỗ trong tay.

“Đừng!” Liễu Thanh kêu lên một tiếngVân Vũ khóe miệng nhếch lên “Nói, là ai?”Thật ra trong lòng nàng cũng đã đoán được ,cảm giác có một số việc không hề đơn giản như vậy.

Liễu Thanh Nguyệt âm thầm trong lòng cắn răng chịu đựng ,trong lòng có sát ý, sớm biết thế này ,thì lúc trước nên một đao giải quyết nghiệt chủng này.

“Là……”