Tà Minh Chi Giới

Chương 31



Editor: Lâm Tuyết Thần (Rainie Bomkum)
Giang Nam do dự liền đưa mắt nhìn sang Mộc Thủy Vân, thấy nàng cười nhạt nhìn mình, âm thầm ai oán, Hoa Ngưng này không chỉ là đệ tử của Thiên Huyền Môn, còn là bằng hữu của Thủy Vân, gọi hắn làm sao ra tay?
"Không cần do dự, đây chỉ là một hồi tranh tài kiếm đạo mà thôi. Huống hồ ta cũng muốn thử một chút trình độ kiếm đạo của ngươi đến tột cùng có bao nhiêu cao siêu!" Con ngươi Hoa Ngưng lạnh lẽo, quang kiếm trong tay trong khoảnh khắc phóng xạ lãnh sương không chút nào cho Giang Nam cơ hội thở dốc, thân thể bay lên không, tung kiếm xoay ngang.
Vô số khí tức băng sương xông tới trước mặt, Giang Nam híp hai mắt, lùi về sau hai tay song song, hắc kiếm toả ra ánh vàng mãnh liệt trước mặt cấp tốc xoay tròn, từng làn từng làn tia sáng khuếch tán từ thân kiếm, hình thành một luồng cương phong lạnh lẽo, hết mực chống đối băng sương khí đang kéo tới.
Mọi người thấy cảnh này, tất cả đều thán phục, Thiên Huyền Môn không hổ danh đệ nhất đạo gia kiếm phái, Băng Tiêu Kiếm Pháp từ Thiên Huyền lão tổ tông truyền xuống dưới, liền kéo dài đến nay, vẫn cứ uy hiếp thiên hạ.
Đệ tử Thất Tiên Phong, chiêu số cũng là tầng tầng lớp lớp, thời gian một cái chớp mắt, trên võ đài hai người đã biến ảo nhiều loại chiêu pháp chế hành đối phương, nhưng ở phương diện nghiên cứu kiếm đạo, hai người này thiên phú đều rất cao, kết cục của trận đấu này, ai sẽ thắng đây?
Mộc Thủy Vân xoa xoa cằm, cẩn thận nhìn hai người, giữa khí tràng xen lẫn một cỗ kiếm khí như ẩn như hiện, tu vi của hai người không phân cao thấp, kiếm đạo cũng có thể nói là bằng nhau. Như vậy trận tranh tài này, có thể không giống như trong dự liệu, cầm hoà?
Lúc nàng suy tư chỉ nghe ầm ầm ầm một tiếng, toàn bộ võ đài cuồng phong sạ tác, bầu trời bôn lôi cuồn cuộn.
Hoa Ngưng nhắm hai mắt, mũi chân đăng không tung kiếm thương thiên, một đoàn sáng màu xanh dày đặc từ phía sau nàng ngưng tụ lại, hóa thành bóng mờ của một con cự mãng* màu xanh lam, mọi người xem cũng trừng mắt thán phục, cũng làm cho Thanh Yên triệt để thả tâm lại trong bụng. Đồ đệ ra chiêu này, chỉ có thể nói toàn bộ tình cảnh đã bị nàng khống chế, xem ra đệ tử của Thương Phong Dạ phải thua trong tay đệ tử của nàng.
*con rắn lớn
Chiêu Băng Xà Thôn Thiên, chính là chiêu thức mạnh nhất của Hoa Ngưng, mãng xà u lam không ngừng phồng lớn, Mộc Thủy Vân thấy cảnh này thì giật mình không thôi, trong ánh mắt xuất hiện một tia hiếu kỳ. Sao lại là rắn nhỉ, nếu ngưng tụ thành rồng, tình cảnh nhất định sẽ có biến hóa, uy nghiêm của long vượt qua xà, chí ít nó sẽ thổ long tức a.
Ý nghĩ của Mộc Thủy Vân nếu là bị Hoa Ngưng biết được, phỏng chừng sẽ tại chỗ phá công. Băng Tiêu Kiếm Pháp này vốn là hư hư thật thật nhìn không thấu, ngưng tụ thành hình rắn đã phí không ít công phu, nàng ngược lại tốt, trực tiếp bay lên tới rồng, nói ung dung quá, nếu không ngươi đến ngưng tụ một hồi thử xem?
Đương nhiên tất cả những thứ này Hoa Ngưng không biết, nàng giờ khắc này chân khí hao tổn lợi hại, lam mãng kia đã dừng bành trướng, cũng không phải không biến lớn hơn được nữa mà là nàng chân khí không đủ, nếu nàng là tôn cấp, con mãng xà này có thể lớn hơn hai lần.
Cho dù nàng không phải tôn cấp, vóc dáng mãng xà cũng đủ dọa sợ mọi người rồi, phóng tầm mắt qua, toàn bộ bầu trời đều bị thân thể khổng lồ của nó che khuất, hai viên nhãn cầu chẳng khác nào chuông đồng toả ra lãnh sương khí, toàn thân đều hiện lên một tầng khí tức băng sương, vừa xuất hiện liền chấn động toàn trường.
Giang Nam chăm chú nhìn mãng xà ở sau lưng Hoa Ngưng, môi hơi cong lên, hắc kiếm giữa trời lăng vũ một vòng, dưới mắt mọi người biến mất không còn tăm hơi, sau lưng của hắn lại bạo phát một đoàn hào quang mãnh liệt màu vàng sẫm, khi ánh sáng tiêu tan, một con quái vật khổng lồ mơ hồ hiện lên, mọi người thấy cảnh này, trái tim suýt nữa ngừng đập!
Mộc Thủy Vân ôm ngực, hí mắt đánh giá sinh vật giương nanh múa vuốt sau Giang Nam, ánh mắt sắc bén bắn ra bốn phía, miệng vót nhọn là nó trời sinh kiêu ngạo, hai cánh khổng lồ một khi mở rộng càng có xu thế che kín bầu trời, đó là một con diều hâu toàn thân che kín ám ánh vàng trạch!
Mộc Thủy Vân có chút dở khóc dở cười, Hoa Ngưng lần này phỏng chừng muốn thất bại, ai cũng biết diều hâu là thiên địch của rắn, coi như mãng xà là vương giả trong xà loại, nhưng trước mặt diều hâu hoàn toàn không đỡ nổi một đòn. Cứ cho là Băng Tiêu Kiếm Pháp uy lực to lớn, nhưng lấy Hoa Ngưng tu vi thánh cấp, còn chưa có cách nào triển khai kiếm trận mạnh nhất, vài lần tranh đấu, Hoa Ngưng gần như hao tổn chân khí, Giang Nam tinh thần vô hạn, vừa bắt đầu hắn đã tích góp chân khí, để khúc cuối bạo phát.
Hiện tại đương nhiên là thời khắc bạo phát rồi, bão táp tập quyển võ đài rộng rãi, một tiếng kêu to vang vọng thiên địa, diều hâu vẫy cánh khổng lồ, hai mắt sắc bén, đánh thẳng vào cự mãng u lam!
Tất cả mọi người đều lo lắng đề phòng và gắt gao quan sát, chỉ thấy khí tức băng sương càng ngày càng dày đặc, mỗi người đều cảm thấy như lọt vào Hàn Băng Động, hơi thở trong nháy mắt đóng băng, có người thậm chí ngay cả lông mày đều kết sương, run lập cập, nhưng còn không quên đem tầm mắt liếc về Kính vương bên kia, lúc này trợn to hai mắt suýt nữa lọt tròng!
Bốn phía nhuyễn kiệu đều được một luồng khí lưu cực cường sưởi ấm, băng sương khí khó có thể tiến vào bên trong, nhiệt khí cùng hơi lạnh quấn quýt cùng nhau, ai cũng không nhường nhịn.
Diệp Cổ vẫn lười nhác tựa trong kiệu, trên mặt vẫn nhàn nhã, chén rượu bị nắm trong tay còn bốc lên nhiệt khí, nhìn kỹ dưới chân hắn, thế nhưng đặt một cái bếp nấu tinh xảo.
Mọi người miễn cưỡng nhẫn nại áp chế kích động muốn thổ huyết, trên mặt từng cái từng cái hiện ra hồng hào quỷ dị, rõ ràng bị ức đến, hoá ra Vương gia ngài là đến nấu rượu luận anh hùng sao?
Ầm một tiếng! Mọi người sợ hãi quay đầu lại nhìn.
Võ đài to lớn khói lửa nổi lên bốn phía, trên bầu trời hai con cự thú toàn bộ đều biến mất, lúc nãy giao chiến, rất ít người có thể lưu ý, nhưng Mộc Thủy Vân lại đem toàn bộ quá trình thu hết vào đáy mắt. Diều hâu không hổ là bầu trời vương giả, vừa hiện ra liền xuất kích, có điều Giang Nam đối với Hoa Ngưng rõ ràng hạ thủ lưu tình, ở thời gian mãng xà tiêu tan liền rút về chân khí, không cho Hoa Ngưng tạo thành tổn thất quá lớn, trận giao chiến này thắng bại đã phân.
"Trận thứ bảy, Thất Tiên Phong thắng." Nam tử vừa dứt lời chỉ thấy bầu trời xa xa truyền đến một tiếng cười ngông cuồng, theo tiếng cười tới gần, một ánh sáng nhiếp hồn tập cuốn tới, xen lẫn khí thế cuồng ngạo ác liệt, chỉ nghe phịch một tiếng!
Xì xì... Huyết tung trên không.
Thân thể Giang Nam như diều đứt dây, bị cỗ sức mạnh đột nhiên xuất hiện này bắn trúng. Trải qua đại chiến, chân khí bên trong đan điền còn lại không có mấy, hắn căn bản không đối kháng nổi cỗ uy lực này. Hắn cảm thấy mệt mỏi quá, toàn thân đều thống khổ không thể tả, trước ngực bị mạnh mẽ oanh kích, ngũ tạng lục phủ đều đang rung động, cảm giác duy nhất chính là đau đớn vô biên, khuếch tán toàn thân, đánh thẳng đầu óc, cuối cùng hai mắt tối sầm.
"Giang Nam!" Hoa Ngưng sợ hãi muốn xông lên, đã thấy một vệt sáng còn nhanh hơn nàng, giống như một tia điện phi thiểm, lúc Giang Nam rơi xuống đất, vững vàng đỡ lấy hắn.
Mộc Thủy Vân đem Giang Nam rơi vào hôn mê đặt nhẹ xuống đất, trong ánh mắt nổi lên một vệt ý lạnh.
Đệ tử Thất Tiên Phong vô cớ bị đả thương, tình cảnh này chấn kinh hết thảy kiếm phái, toàn trường bạo động.
Dương Vạn Lý kinh hãi tốc độ xuất thủ của người mới đến, chuyện này thật sự quá nhanh, lấy hắn tu vi tôn cấp nhất cảnnh đều không kịp phản ứng lại. Thời khắc lấy lại tinh thần, một thân ảnh màu trắng lập tức vọt đến trên võ đài, giống như một trận gió, trong nháy mắt trở về chỗ.
Mọi người trừng mắt, thân thể cực nhanh này là bởi vì Thanh Yên sốt ruột cứu đồ đệ, lúc nãy chỗ Hoa Ngưng đứng đã bị sức mạnh lần lượt bắn đến oanh kích ra một hố lớn!
Hoa Ngưng chau mày, kinh hồn động phách, nếu không có sư phụ xuất thủ cứu giúp, sợ rằng nàng đã hương tiêu ngọc vẫn.
"Người tới là người phương nào? Lại tới Thiên Kiếm Đại Hội quấy rối! Ta xem ngươi chán sống rồi!" Thanh Mộc Tử trừng to hai mắt, hướng về phía bầu trời chửi bậy!
Mọi người cuồng hãn, Thanh Mộc Tử này rõ ràng là ở Kính vương nơi đó bị tát còn không có thu liễm, lúc này chờ tất cả gió êm sóng lặng lại đi ra diễu võ giương oai, vị chưởng môn này quả thật là da mặt đủ dày, trái tim mạnh hơn người bình thường a!
Cao thủ thần bí kia có thể một chiêu đánh bất tỉnh đệ tử Thất Tiên Phong, nói rõ tu vi ở trên thánh cấp, ở đây tỷ lệ cao thủ tôn cấp khá lớn, tình cảnh này ai không thấy được, cũng chỉ có Thanh Mộc Tử ngông cuồng mới nghênh ngang làm chim đầu đàn. Nhân gia Dương Vạn Lý thật đúng là thuỷ tổ gian xảo, người tới nếu không hiện thân, hắn ngược lại cũng giữ được bình tĩnh.
Một tia chớp xoay chuyển tâm tư mọi người, ánh nắng chiều từ lâu cáo biệt bầu trời. Giờ khắc này đã vào đêm, đèn lồng màu đỏ soi sáng toàn bộ sơn trang, trên đỉnh đầu mọi người bỗng dưng điện thiểm lôi minh, một bóng dáng lấp loé giữa trời. Trong chớp mắt, áo đen thật dài bao vây vóc dáng thon dài kiên cường, nam tử hiện thân, bàn tay nhẹ nhàng vung lên.
Bộp một tiếng! Mọi người nghe thanh âm quen thuộc này, theo bản năng nhìn về phía Thanh Mộc Tử, không ngoài dự đoán, nửa gương mặt còn lại đã hiện ra dấu vết năm ngón tay vô cùng rõ ràng. Lúc trước bị thuộc hạ Kính vương đánh, dấu tay kia còn chưa tiêu, lần này đúng là đối xứng.
"Ta xem người chán sống là ngươi đi." Một tiếng nói lướt nhẹ nhưng tràn đầy khinh ghét, Vũ Thần xem thường, đứng chắp tay, tư thái ngông cuồng đến cực điểm.
Nhưng mà, mọi người thấy không chỉ là thái độ hung hăng, còn có quanh người hắn nhiếp thả ánh sáng, luồng ánh sáng này vô cùng dày đặc, nó cũng là màu vàng, quái đản quái đản, người này tu vi thánh cấp đỉnh cao, lại dám trước mặt mọi người đánh vào mặt Thanh Mộc Tử? Đây rốt cuộc là ai chán sống, còn chưa biết được a.
Mộc Thủy Vân nhìn dung mạo người mới đến, trong lòng đăm chiêu, chẳng lẽ mục đích của hắn cũng ở chỗ Phục Ma Phổ?
"Lớn mật, người mới đến! Thánh cấp mà thôi, lại dám đối với ta làm càn!" Thanh Mộc Tử tức đến đỏ chót mặt, suýt nữa không tức đến ngất đi, hắn bị một thánh cấp đánh, quả thật tổn hại uy nghiêm chưởng môn một phái!
Thanh Mộc Tử muốn xông lên, lại bị Dương Vạn Lý đưa tay ngăn cản, nhìn nam tử cuồng ngạo ở trên võ đài, âm trầm nói: "Công tử đến Thiên Kiếm Đại Hội của ta gây sự, là đạo lý gì?"
Vũ Thần hững hờ đi dạo, cười nói: "Ta đương nhiên là đến tỷ thí, ai không biết Phục Ma Phổ chính là đệ nhất thiên hạ kiếm phổ hả? Thậm chí ngay cả Vương gia hoàng triều tôn quý nhất cũng không chống nổi mê hoặc tự mình đến đây, vì sao Thanh Vũ Lâu chúng ta không thể ra tay tranh đấu?"
"Cái gì? Hắn là người của Thanh Vũ Lâu?"
"Thanh Vũ Lâu làm sao sẽ nhúng tay vào Thiên Kiếm Đại Hội, chẳng lẽ thật sự bởi vì tranh cướp Phục Ma Phổ?"
"Thân phận của hắn là..."
Mọi người nghị luận sôi nổi, bên tai truyền đến một tiếng cười từ tính: "Không nghĩ tới Thanh Vũ Lâu đều đem chủ ý đánh lên Phục Ma Phổ, tựa hồ, ngươi luôn cùng bổn vương đối nghịch."
Diệp Cổ đúng kiểu soái ca ngôn tình :3 đáng tiếc, bé Vân cong queo =))