Tàn Bạo Vương Gia, Vương Phi Lại Chạy Rồi

Chương 25



“Nếu không phải người cơ trí, từ lúc bắt đầu đã muốn nô tỳ giám sát Cẩm Sắt kia, phát giác ra tiểu nha hoàn kia có chỗ không đúng, lại ở thêm tâm trí, tương kế tựu kế thuận thế đẩy tới, nếu không sẽ trúng quỷ kế rồi."

Nàng ngày bình thường có vẻ không quan tâm gì đến Cẩm Sắt, cho nên hôm đó tiểu nha hoàn kia đột nhiên ở trước mặt nàng khóc lóc, lộ ra cực kì quỷ dị, còn ở trước mặt mọi người náo loạn, không phải để nàng trấn an, mà để người bên ngoài cảm thấy hai người bọn họ có tình cảm tốt, nàng không nghĩ nhiều, đem việc này nói cho Cố Hiểu Hiểu, ai ngờ, thật đúng là may mắn......

Bão Cầm càng nghĩ càng giận: "Nhưng chỉ là thị thiếp, còn dám nghĩ làm Cố Hiểu Hiểu khó xử. Vương phi, người nên phạt nàng ta mới đúng, bảo nàng ta biết, ai mới là nữ chủ nhân của phủ Tần Vương!

Nhìn vương gia đối với Vương phi tốt mấy ngày nay, còn tưởng hắn đem Vương phi đặt ở trong lòng, ai nghĩ lại vẫn là như thế này, thà rằng ủy khuất Vương phi, cũng không muốn phạt thị thiếp kia."

"Được rồi, đừng quá mức háo thắng. Vương gia làm như vậy, nhất định là có nguyên do."

Dung mạo bình thản, nhưng trong lòng Cố Hiểu Hiểu lại khó tránh khỏi thất lạc.

Nàng sớm biết tâm hắn yêu là ai, cho nên ôn nhu mấy ngày nay, cũng không để nàng cảm thấy hắn đã yêu nàng, chỉ là hắn bảo vệ Cẩm Sắt như vậy, nếu như nay người chịu phạt là nàng, không biết có thể làm hắn có một tia thương tiếc nào không?

Với lại, hôm nay người bị vu hại chính là người trong lòng hắn, hắn, làm sao để ủy khuất nàng ta?

Sợ là không thể đi......

Nghĩ như vậy, lòng của nàng càng thêm nặng nề, một câu cũng không muốn nói, ai cũng không muốn gặp.

Đêm yên tĩnh nặng nề, ánh sáng lẻ loi, lạnh thấm ánh trăng mênh mông.

Cố Hiểu Hiểu sớm tắt đèn ngủ lại, bóng người của Đoạn Hành từ trưa không thấy, giờ lại sờ soạng bò lên giường.

Nàng giả vờ ngủ say, Đoạn Hành lại thắp nến, ôm lấy nàng, hồ nháo.

"Vương gia, thiếp muốn ngủ." Chú ý sáng trong thực sự không nghĩ nên đối với hắn thế nào, liền mở miệng từ chối.

Đoạn Hành động tác dừng một chút: "Còn sớm, ngươi hôm nay cũng đâu có mệt nhọc......"

Cố Hiểu Hiểu rụt rụt thân thể, đưa tay từ chối hắn: "Vương gia, thần thiếp không muốn......"

"Vết thương đau sao?" Đoạn Hành giống như không phát giác ra nàng trong ngôn ngữ có xa cách: "Không cần ngươi làm gì, ngươi cứ việc hưởng thụ đi......"

Nàng mặt đỏ tới mang tai, nhưng khước từ mười phần dứt khoát: "Thần thiếp thực không muốn."

Nam nhân để động tác dừng lại, mắt phượng bên trong hòa hợp u ám, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm nàng: "Nếu như bản vương vẫn muốn thì sao?"

Nàng trả lời: "Vương gia có thể đi gấm hoa uyển......"

Đoạn Hành phút chốc đưa tay, nắm cằm nàng, trong ngôn ngữ hơi có chút cắn răng nghiến lợi: "Cố Hiểu Hiểu, bản vương chưa bao giờ thấy một nữ nhân, để phu quân của mình đến phòng những nữ nhân khác."

"Thần thiếp......"

"Bản vương hôm nay càng muốn ngươi thị tẩm!"

Hắn nhất định muốn, Cố Hiểu Hiểu cũng cự tuyệt không được, nhưng mà, hắn nhìn như rất tức giận, nhưng cũng không đụng phải vết thương của nàng.

Chỉ là đến đêm dài, lúc nàng buồn ngủ, hắn cắn vai của nàng, tức giận nói: "Không cho phép tức giận với bản vương, bản vương không cho, nàng ta không phải người ngươi có thể động, sẽ chọc đến......"

Lời này hắn nói xong, nhưng nàng chỉ nghe được câu đầu tiên "Không cho phép tức giận với hắn", liền nặng nề ngủ thiếp đi.

......

Hôm sau Cố Hiểu Hiểu tỉnh lại, Đoạn Hành đã rời đi.

Nàng gọi Bão Cầm, chỉ cảm thấy toàn thân kịch liệt đau nhức, thật giống như bị xe ngựa chà đạp qua.

Bão Cầm một bên hầu hạ nàng rửa mặt thay quần áo, một bên tút tút thì thầm oán trách Đoạn Hành, không hiểu được thương tiếc Cố Hiểu Hiểu là gì.

Cố Hiểu Hiểu rất khó chịu, tùy ý để nàng lải nhải.

Liên tiếp mấy ngày, Đoạn Hành cũng không bước vào yến trạch hiên một bước.

Một buổi chiều, Cố Hiểu Hiểu mặc một bộ áo lông dày, ôm ấm lò sưởi trong ngực, dựa vào trên giường: "Bão Cầm, ngươi đi nhìn Lưu Phong có trong phủ không, ta có một số việc muốn hỏi hắn."

Nàng muốn hỏi việc của Thẩm Hoài một chút, dù sao mẫu thân lúc nào cũng nhớ hắn, hôm nay lại thúc hỏi nàng một lượt, nhưng trong tay nàng không người có thể dùng, cũng bởi vì bị thương nên chậm trễ một chút thời gian, xác thực không thể kéo dài nữa, nếu không cầu trợ Lưu Phong, cũng chỉ có thể tìm Đoạn Hành.

Nhưng Đoạn Hành kể từ đêm đó, chưa từng đi tìm nàng, nghĩ là tức giận nàng chống cự đi?

Bất quá thời gian qua, Bão Cầm liền dẫn Lưu Phong tới.

Nhưng mà Lưu Phong là người cẩn thận, một câu có thôi, cũng chưa từng hỏi ra.

Nàng lại chỉ có thể để Bão Cầm đưa hắn ra ngoài, một người núp ở trên giường, xoa huyệt Thái Dương thở dài.

Nơi này tìm người thật khó, nếu có điện thoại liền tốt, gọi điện thoại liền......

Mạch suy nghĩ đến đây, Cố Hiểu Hiểu kinh hãi.

Điện thoại? Điện thoại? Thứ gì? Nàng tại sao lại toát ra những ý nghĩ kỳ kỳ quái quái này, Cố Hiểu Hiểu có chút sợ hãi, gần như lúc sinh ra loại này quái dị ý nghĩ, rõ ràng khác với ký ức bốn năm đó......"

Là, muốn xảy ra thay đổi gì à?

Lưu Phong ra cửa, vừa lúc gặp Đoạn Hành. Đoạn Hành người mặc quần áo màu đen,Hắn sắc mặt lạnh nhạt, quan sát Lưu Phong một chút: "Ngươi tới đây làm gì?"

Lưu Phong nào dám nói thật, thở dài bẩm báo nói: "Lửa phòng đã hết, nô tài tới đưa lò sưởi cho Vương phi.

Hắn đi theo Đoạn Hành nhiều năm, biết được Đoạn Hành không thích Vương phi hỏi thăm nam nhân khác, nếu như vương gia biết được tình hình thực tế, Vương phi sợ là lại phải bị phạt.

Đoạn Hành ừ một tiếng, ý vị thâm trường nhìn hắn một cái: "Đi xuống đi, về sau không được tùy ý đến hậu viện, dù sao cũng là nữ quyến."

Lưu Phong vâng một tiếng tiếng, khom người lui ra.

Đoạn Hành sải bước đi vào sảnh, một chút liền nhìn thấy Cố Hiểu Hiểu đang nhắm mắt chợp mắt.

Áo lông chồn ấm áp bên trong, nhìn như một con hồ li trắng muốt.

Lòng hắn dao động, đi lên trước ôm người vào lòng, thanh âm trầm thấp nói: "Tìm Lưu Phong có chuyện gì?"