Tặng Chàng Một Đời Vẻ Vang

Chương 18: LẠI LÉN RA KHỎI HẦU PHỦ



Edited by Bà Còm


Ra khỏi chủ viện, Tạ Tân vẫn còn kinh hồn chưa định thần, nhưng cũng ráng chịu đựng một đường không nói gì, thẳng đến khi về tới viện của nhị phòng, lúc này mới thở dài khó xử nhìn Tạ Hộ nói: “Ai da, muội sao phải chuốc khổ chọc vào chuyện này đây. Nếu Lý tiểu thư trở về khóc lóc kể lể một phen, Lý đại nhân muốn gây khó xử với cha, vậy việc cha cần cầu cạnh nhất định không được rồi, phải làm sao bây giờ?”
Tạ Hộ nhìn thoáng qua Vân thị đang từ viện chính bước ra, lắc lắc đầu ra hiệu cho Tạ Tân, trên mặt tràn đầy vẻ bất đắc dĩ: “Tỷ cho rằng những lời đánh giá về cha mà Lý tiểu thư nói ra thật sự do chính nàng ta nghĩ ra sao? Nhất định là ở trong phủ Lý đại nhân đã đánh giá như vậy, vì thế nàng ta mới có thể trắng trợn táo bạo nói ra. Vốn dĩ chuyện cha muốn khẩn cầu đã không thành, thế mà chúng ta còn phải nịnh nọt tiểu nha đầu kia sao, vậy mới khiến cho cha khó xử sau này. Chúng ta làm con cái không giúp được cha tiến tới, nhưng chuyện chửi bới làm nhục thanh danh của cha như vậy thì chúng ta không thể nào dung thứ.”
Lúc Vân thị đi đến bên cạnh hai tỷ muội thì nghe thấy các nàng đang nói cái gì mà "tiểu nha đầu" lại còn "chửi bới làm nhục thanh danh" gì đó, trong lòng căng thẳng vội hỏi: “Làm sao vậy, chửi bới thanh danh của ai?”
Tạ Tân và Tạ Hộ liếc nhau, sau khi Tạ Hộ hành lễ với Vân thị xong liền lui đi. Tạ Tân lưu lại kể cho Vân thị nghe hết thảy chuyện phát sinh ở chủ viện lúc nãy.
Vân thị nghe xong thiếu chút nữa kinh hô thành tiếng, bịt miệng trừng mắt khó có thể tưởng tượng A Đồng của bà lại nói ra được những lời như vậy.
“Nương xem chuyện này phải làm sao bây giờ? Có nên tới cửa xin lỗi không?”
Chuyện kết giao giữa các nam nhân Vân thị không phải thật hiểu biết, bà do dự một hồi lâu rồi mới nói: “Chờ cha con trở về ta đi hỏi một chút rồi nói sau. Con cũng đi về nghỉ ngơi trước đi.”
“Vâng.”
Tạ Tân hành lễ xong cũng quay về viện của mình.
Giữa trưa Tạ Cận sắc mặt ngưng trọng trở về. Vân thị ra đón rồi giúp ông thay y phục, pha trà, chờ Tạ Cận ngồi xuống mới đem chuyện phát sinh ở chủ viện kể lại cho Tạ Cận nghe. Tạ Cận bưng chén trà nhưng không uống, kiên nhẫn nghe Vân thị nói xong mới rũ mắt uống một ngụm.
Vân thị thấy ông không nói lời nào nên lại tiếp tục: “Ai nha, cũng là A Đồng không biết tính toán, nói ra những lời đó để đắc tội với Lý tiểu thư. Nếu không chúng ta chuẩn bị chút lễ, mang theo A Đồng tới cửa xin lỗi thôi.”
Tạ Cận buông chén trà, thở ra một hơi thật sâu, đôi mày tựa hồ càng thêm dính chặt vào nhau, "Người không biết tính là ta mới đúng, không phải A Đồng. Cũng vì ta quá ngây thơ, cho rằng Lý đại nhân sẽ vì ta kêu ông ta một tiếng ân sư mà giúp ta một phen, cuối cùng là tự mình trèo cao nên bị ngã xuống mất thể diện, không trách được A Đồng.”
Vân thị vốn dĩ đang thầm vì khuê nữ suy nghĩ vô số cách để mượn cớ giải thích, nhưng không ngờ tướng công cũng không giận nàng. Thấy mày ông nhíu chặt, Vân thị không khỏi tiến lại gần vuốt lên, Tạ Cận ôm bà, lại mở miệng nói: “Đại ca lên tiếng không tham dự cạnh tranh chức quan, lại còn nguyện ý chỉ cho ta con đường thông qua Thượng Thư lệnh Lý đại nhân; lão Tam thì đã nhìn chằm chằm vào chức vụ ở Nghiệm Phong tư; ta nguyện ý đi vào Kê Huân tư, dù làm việc vặt vãnh nhưng vẫn có cơ hội hơn bây giờ. Chỉ tiếc hiện tại con đường thông qua Thượng Thư lệnh đã đi không được, vậy chỉ còn nhờ vả Trương Khánh Quang Trương đại nhân thôi. Sau khi Tả Ông về hưu, Trương đại nhân và Từ đại nhân trước đây là Văn tuyển tư Chủ khảo Hàn lâm viện được nhận chức Lại Bộ Thượng thư. Từ đại nhân thanh liêm công chính nên con đường này không thông rồi; còn Trương Khánh Quang thì có thể chạy chọt, ông ta tuy có năng lực nhưng từ nhỏ gia cảnh bần hàn nên khá tham tiền, ở các tư bộ tất nhiên ông ta cũng cần có tâm phúc, chỉ là hiện tại không biết ông ta muốn nuốt bao nhiêu . . .”
Vân thị không hiểu những chuyện này, chỉ lẳng lặng nghe Tạ Cận nói, Tạ Cận lại thở dài một lần nữa rồi nói tiếp: “Ai nha, Trương Khánh Quang cùng khoa năm Tân Dậu với ta, năm thứ hai ông ta liền khảo trúng thám hoa, còn ta thì khảo bảy tám năm đều không trúng. Hiện giờ đã qua mười mấy năm rồi, ông ta càng leo càng cao, mà ta chỉ dựa vào ân ấm của tổ tông vẫn lăn lộn ở mức tiểu quan thất phẩm, bây giờ còn phải vội vàng đi cầu người ta bố thí cho một chức vị, thật là mỉa mai.”
Vân thị luôn mù quáng sùng bái trượng phu, lập tức ngẩng đầu nói: “Phu quân là người đại tài, tích lũy đầy đủ kinh nghiệm thì sẽ dễ dàng tiến thân, hiện giờ chỉ còn chờ một cơ hội mà thôi. Mặc kệ thành công hay không, thiếp đều nguyện vì phu quân trao ra hết thảy.”
Tạ Cận hôn lên má Vân thị một cái, đối với Vân thị, ông vừa yêu vừa quý tự đáy lòng. Thành thân đã nhiều năm, ông tận mắt chứng kiến xiêm y trang sức của Vân thị càng ngày càng ít, tới lui vẫn chỉ có những thứ từ thời còn trẻ của bà. Nhìn bà ở trước mặt tẩu tử và đệ muội càng ngày càng trầm mặc không có tiếng nói, ông nhìn ở trong mắt đau ở trong lòng.
***
Sau khi ăn xong, Tạ Hộ về Tốn phương cư, còn chưa ngồi yên đã thấy Tạ Thiều thập thò ở cửa viện, thấy nàng quay đầu lại mới sờ mũi đi vào.
Tạ Hộ nhếch miệng cười: “Ca, không phải mỗi ngày cha đều bắt ca đến Diễn Võ Trường chạy vài vòng hả? Sao lại tới tìm muội?”
Tạ Thiều cười hắc hắc, cũng không che dấu nói thẳng: “Có việc mà.”
Tạ Hộ liếc nhìn hắn, gương mặt nho nhỏ lộ vẻ thông minh giảo hoạt làm người khác không giận nổi, làn da trắng nõn ửng hồng giống viên trân châu dưới ánh mặt trời rực rỡ lấp lánh khiến người say mê, “Nếu lại muốn nhờ muội đem ca ra ngoài vậy thì không được. Lần trước sau khi trở về mẫu thân liền tới hỏi muội sao đi lâu như vậy, đã bị hoài nghi rồi.”
Sau khi Tạ Thiều bị phạt quay mặt vào tường, Tạ Cận vẫn chưa tha cho hắn, tiếp tục phạt cấm túc, nói là ngoại trừ mỗi ngày đi học đường, tất cả thời gian còn lại đều phải có mặt ở nhà, chỗ nào cũng không được đi.
Vừa nghe mình còn chưa mở miệng mà đã bị muội muội cự tuyệt thẳng thừng, Tạ Thiều có chút thất vọng, chạy đến trước mặt Tạ Hộ năn nỉ: “Ai nha, muội muội tốt à, muội nhẫn tâm nhìn ca ca ở nhà chán chết sao? Hôm nay Giả Tam mời uống trà, nói không chừng lại có một mối làm ăn đưa tới cửa, muội ngẫm lại lần trước kiếm nhiều thế nào, lúc này nếu lại có mối, hai huynh muội chúng ta đều có thể phát đạt thật rồi.”
Tạ Hộ nhìn bộ dáng nóng lòng muốn thử của Tạ Thiều bèn nhắc nhở: “Ca ca còn muốn lén bỏ nhà ra đi nữa sao? Không sợ lần tới trở về cha thật đánh gãy chân ca?”
Tạ Thiều là người có chủ ý, không còn là một hài tử, những lời của Tạ Hộ không dọa được hắn, thản nhiên nói: “Không sợ, cho dù cha muốn làm nhưng nương sẽ không đành lòng.”
“. . .”
Gặp được một ca ca cà chớn như vậy, Tạ Hộ cũng bất đắc dĩ, nhìn hắn tự động thay y phục của Phúc thẩm, trên đầu quàng khăn trùm, giống y như thôn phụ mua trứng gà trên đường, bộ dáng này mà là một công tử Hầu phủ, nói ra thật sợ người ta cười rớt hàm.
Tuy rằng thỏa hiệp nhưng Tạ Hộ vẫn có chút không tình nguyện: “Các huynh uống trà với nhau vậy muội làm sao bây giờ? Muội không muốn ngồi chết dí trong xe ngựa đâu.”
Tạ Thiều trưng ra biểu tình "cứ tin tưởng ca ca" cam đoan: “Cô nãi nãi của ta à, cứ yên tâm đi, ta đều an bài thỏa đáng. Lát nữa muội cứ tới thư phòng của Thọ Toàn đường ngồi chờ, muội không phải rất thích đọc sách sao? Thư phòng của Thọ Toàn đường có rất nhiều sách, người bình thường vào không được đâu, cũng may chưởng quầy nhận biết ta nên mới bằng lòng phá lệ. Muội ở trong đó đọc sách uống trà, ta cùng bọn họ bàn bạc xong sẽ đến đón muội.”
Nhắc tới Thọ Toàn đường, Tạ Hộ nhớ tới ngày ấy gặp được chủ tử ở đó, da đầu tê buốt một trận, lắp bắp: “Thọ Toàn đường à. Vậy . . . huynh ấy . . . cũng có mặt?”
Tạ Thiều nhất thời chưa nhận ra "Huynh ấy" là ai, nhưng thấy điệu bộ ngượng ngùng của Tạ Hộ mới đột nhiên nghĩ ra: “À, muội muốn nói Thẩm huynh à? Huynh ấy đương nhiên không có ở đó. Thọ Toàn đường chỉ là một trong vô số sản nghiệp của huynh ấy, không có khả năng mỗi ngày đều ở đó. Bởi vì hôm nay Thẩm huynh không có mặt nên chưởng quầy mới cho ta mượn thư phòng.”
Nghe nói Thẩm Hấp không có mặt, Tạ Hộ mới yên tâm gật gật đầu, Tạ Thiều thấy nàng như vậy, không kiềm được lại tận tình khuyên bảo một phen: “Muội muội, thật không phải ca dông dài, Thẩm huynh đó muội ngàn vạn lần đừng nhớ thương. Hai năm trước tuổi muội còn nhỏ nên không sao, hiện giờ muội đã mười một, qua hai ba năm nữa là có thể nghị hôn, mấy năm này mà làm hư thanh danh, vậy chính là ảnh hưởng cả đời, ngàn vạn lần đừng ngớ ngẩn nữa, biết không?”
“. . .” Lại nữa.
Tạ Hộ rên thầm ở trong lòng, thanh âm cơ hồ như xin tha nói ra: “Ca nói gì vậy? Muội đối với huynh ấy . . . thật sự không có tâm tư kia đâu.” Đối với chủ tử mà có ý tưởng không an phận, nàng làm sao mà dám đây chứ?!
“Không có là tốt nhất! Đây mới là cô nương thông minh. Chúng ta không cầu gả cao, thân phận quá cách biệt sau này khẳng định không thoải mái, còn không bằng tìm một nhà không  chênh lệch lắm, sống với nhau tôn trọng nhau như khách, nâng đỡ lẫm nhau, tựa như cha nương của chúng ta, cuộc sống gia đình an ổn như vậy không phải rất tốt sao?”
“. . .”
Nữa rồi, Tạ Thiều sợ muội muội đi vào ngõ cụt không ra được, cứ thế mà bắt đầu lên kế hoạch thay muội muội. Tuy nhiên Tạ Hộ cũng không thể không thừa nhận lời Tạ Thiều nói đều có lý, cũng đều tương tự như những suy nghĩ của nàng hiện giờ.
Trải qua sự tra tấn của đời trước, nàng thật sự cảm nhận được câu nói "Gả cho người mình yêu không bằng gả cho người yêu mình", không cần phải lo gì cả, cứ yên yên ổn ổn sống hòa thuận với nhau là được.
***
Xe ngựa đưa Tạ Hộ đưa đến Thọ Toàn đường, Tạ Thiều dẫn nàng đi vào, chưởng quầy thấy Tạ Thiều liền ra đón. Tạ Thiều hỏi Thẩm Hấp có ở đây không, chưởng quầy lắc đầu nói: “Không có, để ta đưa cô nương lên thư phòng, Tạ công tử cứ việc đi trước.”
Ông ta tựa hồ biết rõ tình cảnh của Tạ Thiều, hơn nữa đối với Tạ Thiều rất tín nhiệm. Tạ Hộ không khỏi dụi mắt nhìn lại Tạ Thiều, cho dù không biết sau này thế nào, nhưng hiện tại Tạ Thiều xác thật có vận khí tốt, mơ màng hồ đồ mà lại bám được vào chân của vị chỉ mười năm sau là có uy quyền tối cao trong thiên hạ. Nếu vận khí này vẫn có thể duy trì, tương lai Tạ gia còn sợ không được sống yên ổn hay sao?
Tạ Thiều đưa Tạ Hộ đến thư phòng ở lầu hai, cảm tạ chưởng quầy xong liền đi ngay.
Chưởng quầy sai người mang trà vào cho Tạ Hộ, Tạ Hộ liền bắt đầu thám thính thư phòng.
Sau khi dạo qua một vòng thì phát hiện Tạ Thiều thật đúng là không lừa nàng, thư phòng xác thật có rất nhiều sách, hơn nữa đa số là bản gốc duy nhất. Tạ Hộ thích đọc sách, đời trước chính là một con mọt sách, sau khi vào cung vẫn như vậy, mỗi khi được ân điển của các chủ tử, hỏi nàng muốn gì thì nàng luôn cầu vài quyển sách là đủ. Vì thế nàng ở trong cung thời gian lâu như thế, hầu hạ Ngự tiền mười mấy năm, vậy mà thời điểm xuất cung tài sản ít ỏi đến mức đáng thương nhưng kiến thức thì nhét đầy một bụng.
Nàng đang cầm một tuyển tập văn bát cổ xem vô cùng nhập thần, cửa thư phòng đột nhiên mở ra. Một người đang tiến vào.
Tạ Hộ ngẩng đầu vừa thấy thì bị dọa sợ choáng váng, không phải nói người này không ở đây sao? Đồ bịp bợm!