Tặng Chàng Một Đời Vẻ Vang

Chương 3: HOÀN TOÀN TỈNH NGỘ



Edited by Bà Còm
Tạ Hộ nhìn đồ ăn trước mặt, chỉ cảm thấy không rõ nguyên do đột nhiên bị một trận buồn nôn, bụng trống rỗng kêu gào nhưng nàng lại không muốn ăn một chút nào.
Vân thị bưng tới cho nàng một chén cháo thịt xé với nấm tuyết, hai cái há cảo tôm, còn có một đĩa dưa chuột muối chua trông giòn rụm, đồ ăn tuy rằng thật bình thường nhưng đối với người đang đói bụng mà nói, chỉ nhìn thôi là đã muốn động đũa ngay. Chỉ là, Tạ Hộ cố nén lại cảm giác buồn nôn, lúc đưa đồ ăn lên miệng lại thật sự nhịn không được phản ứng sinh lý, bò đến bên mép giường nôn khan một trận, dạ dày căn bản không có chút đồ ăn nào, phun nửa ngày cũng không phun ra được thứ gì.
Vân thị nhanh chóng cho dẹp đồ ăn đi, vén vạt áo ngồi bên cạnh vỗ lưng cho Tạ Hộ, biểu tình ưu thương.
Sau khi dọn đi đồ ăn, mùi khó chịu Tạ Hộ ngửi thấy mới từ từ biến mất, nàng dựa vào khung giường chạm trổ thở dốc, nhanh chóng suy nghĩ xem rốt cuộc sao lại như thế.
Lời nói của Vân thị đã nhắc nhở nàng: “Ai nha, con cứ như vậy thì sao khỏe được chứ! Từ năm ngoái sau khi con đi xem hội đèn lồng trở về đột nhiên lại không muốn ăn cơm cho đàng hoàng, đến nỗi bây giờ thấy đồ ăn là ói ra. Ta nghĩ ngày mai vẫn nên nói với Đại phu nhân một tiếng, xin bà dâng thẻ bài vào cung thỉnh Thái y của Thái Y Viện tới chẩn trị mới được.”
“Năm ngoái . . . hội hoa đăng?”
Tạ Hộ nhớ tới một đoạn ký ức, mấy cô nương Tạ gia ở trên phố ngẫu nhiên gặp được vài vị của Tĩnh An Hầu phủ, trong đó cũng bao gồm Lý Trăn, bởi vì mọi người còn nhỏ tuổi nên nam nữ không quá nghiêm cẩn phân chia bèn đi chung với nhau. Đi ngang qua một chỗ đang biểu diễn xiếc ảo thuật, có một cô nương khoảng cùng tuổi với nàng có thể uốn dẻo chui vào trong ống đồng đường kính chỉ hơn mười tấc, thân mình mềm mại như không có xương. Lý Trăn xem mê mẩn, tấm tắc khen ngợi tiểu cô nương kia dáng người mảnh mai uyển chuyển.
Tạ Hộ ở bên cạnh nghe được, cố ý lưu lại chờ cô nương kia biểu diễn xong rồi hỏi nàng ta phải làm như thế nào mới có thân thể mảnh mai uyển chuyển giống như vậy, cô nương kia cho nàng biết nàng ta mỗi ngày chỉ ăn một bữa cơm, hơn nữa không thể ăn no.
Từ đó về sau, Tạ Hộ giống như bị ma nhập, trở về nhất định không chịu ăn cơm. Hiện tại nàng hồi tưởng lại, cũng không biết sao mình có thể chịu đựng được như thế, chưa tới hai năm mà nàng từ một tiểu thư xinh xắn 'châu tròn ngọc sáng' tự biến mình gầy thành bộ dáng này.
Mà hết thảy còn phải nhờ công lao "Khích lệ" của Tạ Hành và Tạ Ngọc, cứ cách một khoảng thời gian thì bọn họ lại thập phần "Hảo tâm" hé lộ cho nàng một ít tin tức về Lý Trăn, hơn nữa còn chuyển đạt sau khi Lý Trăn biết nàng vì hắn mà khiến cho mình gầy đi, hắn thập phần cảm động và tán thành. Tin tức này không thể nghi ngờ càng làm cho đầu óc si tình của Tạ Hộ thêm nhiều tin tưởng, lúc trước mỗi ngày ăn một bữa cơm biến thành mỗi ngày chỉ ăn một miếng bánh. Vân thị gấp đến độ phát khóc lại không thể nào lay chuyển được Tạ Hộ, Nhị lão gia trở về thấy nàng như vậy cũng khuyên vài câu, sau khi Tạ Hộ cãi lại thì không thèm để ý tới nàng. Kiên trì như vậy đã hơn một năm, không trách được Tạ Hộ hiện giờ là dáng vẻ này, cơ thể gầy giơ xương, tóc khô vàng, làn da tái xám, giận một chút là thở hổn hển, hoàn toàn là một bộ dáng sẵn sàng đi gặp Diêm Vương bất cứ lúc nào.
Trịnh ma ma tiến vào hành lễ với Vân thị rồi thông báo: “Phu nhân, Nhị cô nương Tam cô nương và Tứ cô nương cùng đến đây, nói là muốn thăm Ngũ cô nương.”
Vân thị quay đầu lại nói: “Vậy sao? Hành tỷ nhi cùng Ngọc tỷ nhi đều tới, mau mời các nàng vào đi.”
Tạ Hộ dựa lưng vào thành giường, chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, ngay cả sức lực để động ngón tay cũng không có, trong lòng thập phần không muốn gặp Tạ Hành cùng Tạ Ngọc, nhưng lại không có lý do chính đáng để từ chối. Tùy hứng hồ nháo từ chối ngược lại sẽ khiến người khác hoài nghi, mà Tạ Hộ cũng có tự tôn, tự tôn không cho phép nàng lùi bước.
Hít sâu một hơi, tận lực làm cho bản thân thoạt nhìn như có tinh thần một chút.
Ba tiểu cô nương duyên dáng yêu kiều bước qua vòm cửa khắc hoa tiến vào, dẫn đầu là Tạ Tân, tỷ tỷ ruột của Tạ Hộ, Nhị cô nương đích nữ của Hầu phủ.
Tạ Tân rất xinh đẹp, hoàn toàn kế thừa dung mạo của Vân thị, so với Vân thị lại thêm vài phần tao nhã ung dung lịch sự, năm nay chỉ vừa mười lăm tuổi nhưng cũng đã có bộ dáng khuê tú, bước chân ổn trọng ưu nhã, đôi tay theo quy củ chắp lại để trước bụng, khóe miệng vĩnh viễn hiện ra nụ cười dịu dàng khéo léo hợp lễ nghi.
Vân thị thấy nàng cũng không khỏi khẩn trương, đây cũng không trách được Vân thị, bởi vì Tạ Tân xuất sắc như vậy, so với các cô nương khác ở trong phủ xem như ưu tú nhất, cũng là niềm kiêu hãnh của nhị phòng, là cô nương duy nhất có thể ra mặt vì nhị phòng.
Theo sau nàng là Tạ Hành và Tạ Ngọc, dung mạo của Tạ Hành cũng là như hoa như nguyệt, nàng ta là cô nương thứ xuất của đại phòng nhưng lại không nhận di nương ruột thịt làm mẫu thân mà nuôi dưới danh nghĩa của Đại phu nhân như là một đích nữ, nàng ta nhỏ hơn Tạ Tân một tuổi, năm nay cũng đã mười bốn, cả người như một đóa hoa thanh lệ động lòng người, nhìn thấy là thương. Tạ Hộ thắc mắc cả đời, vì sao Lý Trăn lại si tình với nàng ta như vậy, nghĩ đến đúng là Tạ Hành có một cổ khí chất khiến người không đành lòng cô phụ, chỉ cần đưa đôi mắt to ngập nước nhìn ngươi một cái thì cho dù ngươi đang nổi giận cũng sẽ dịu xuống ngay, muốn ôm nàng ta vào lòng dỗ dành.
Dáng vẻ của Tạ Ngọc thì có chút bình thường, nàng ta là cô nương thứ xuất của tam phòng, chủ mẫu tam phòng là một nhân vật lợi hại, thân mẫu của Tạ Ngọc là thị thiếp duy nhất có thể trở thành di nương của tam phòng, chẳng phải nhờ dung mạo của di nương kia thật xuất sắc, hoàn toàn dựa vào thủ đoạn, bởi vậy Tạ Ngọc đương nhiên sẽ không quá xinh đẹp, cũng may nàng ta khôn khéo lanh lợi, tự mở ra một con đường cho mình bằng cách nịnh nọt lão Hầu gia khiến ông ta thập phần vui vẻ, vì thế chi phí ăn mặc thường ngày cũng không kém gì đích tiểu thư Hầu phủ.
Tạ Tân hơn Tạ Hộ bốn tuổi, lời nói hành động đều lộ ra khí chất của một đại cô nương, sau khi ba cô nương hành lễ với Vân thị, Vân thị liền kêu nha hoàn tiến vào bày ghế cho các nàng rồi châm trà, Tạ Tân ngồi ở vị trí lúc trước của Vân thị, dịu dàng ưu nhã vuốt đầu Tạ Hộ, giọng điệu quan tâm hỏi han: “Muội cảm thấy thế nào, đỡ chút chưa?”
Tạ Hộ nhìn vị tỷ tỷ ôn nhu này, mũi đột nhiên ê ẩm, trong ấn tượng, tỷ tỷ ruột thịt này đối với nàng rất tốt, chỉ là các nàng sống với nhau một khoảng thời gian không quá dài, sang năm Tạ Tân sẽ phải xuất giá, nghĩ đến cuộc sống sau này của tỷ tỷ nàng không khỏi có chút đau lòng, sợ mình sẽ khóc ngay tại chỗ bèn cúi đầu xuống, Tạ Tân lại vuốt ve gương mặt của nàng.
“Sắc mặt Hộ muội muội thoạt nhìn khá hơn nhiều rồi. So với lần trước thấy thêm vài phần huyết sắc, đôi mắt lại thấy xinh đẹp hơn.”
Tạ Ngọc luôn biết nói ngọt, mặc kệ là đối với ai đều có thể há mồm liền nói lời cát tường, cho dù mọi người biết lời nàng ta là sáo rỗng, nhưng ai cũng sẽ thích nói chuyện với người như vậy, chỉ mong nàng ta nói thêm vài lời dễ nghe.
Nếu là đời trước thì Tạ Hộ tất nhiên cũng giống như vậy, cảm thấy Tạ Ngọc nói đúng lắm, chỉ là hiện tại nàng đang đói đến độ không nhấc tay nổi, sắc mặt làm sao có thể có khí huyết được đây, trong lòng đối với Tạ Ngọc tự nhiên bất mãn, cũng không đáp lời, chỉ khẽ động khóe miệng một chút.
“Hộ muội muội vốn là cô nương xinh đẹp nhất trong Hầu phủ của chúng ta, trên dưới Hầu phủ ai mà không biết Hộ muội muội là mỹ nhân được yêu thích nhất, khuôn mặt nhỏ nhắn không lớn hơn bàn tay kia đều khiến chúng ta thật hâm mộ.”
Tạ Hành vừa nói xong thì Tạ Tân liền nhìn nàng ta một cái, Tạ Hành làm như không có chuyện gì cười cười với Tạ Tân, sau đó lại dùng cặp mắt to ngập nước nhìn Tạ Hộ, im bặt không hề nhắc tới chuyện trộm thơ.
Tạ Hộ thật sự không có sức để mở miệng, cũng không muốn nghe các nàng nói chuyện, liền đưa mắt nhìn Tạ Tân. Ánh mắt lộ ra vẻ mệt mỏi không chịu nổi muốn xin giúp đỡ, Tạ Tân minh bạch tâm ý của muội muội, liền đứng lên nói với Tạ Hành và Tạ Ngọc: “A Đồng còn bệnh, không nên quá mức mệt nhọc, các muội tới thăm nàng một chút là được rồi, phần tâm ý này ta cùng A Đồng đều sẽ ghi tạc trong lòng, chờ khi nàng hết bệnh, chúng ta lại cùng chơi đùa, hôm nay sẽ không giữ chân các muội muội.”
Tạ Hành cùng Tạ Ngọc không ngờ Tạ Tân luôn khéo đưa đẩy từ trước đến nay lại lên tiếng đuổi khách, liếc nhau một cái, cũng không có dây dưa, chỉ trao đổi một ánh mắt đắc ý rồi sau đó song song đứng dậy cáo từ Tạ Tân và Tạ Hộ.
Hai người đi đến cửa liền cắp tay nhau, chụm đầu lại cùng nhau nói gì đó rồi lộ ra vẻ mặt tươi cười, người không biết còn tưởng các nàng nhặt được bảo bối gì nữa đấy.
Tạ Tân nhìn các nàng như vậy không khỏi lắc lắc đầu, quay lại thấy Tạ Hộ đang mở cặp mắt to nhìn nàng. Ta Hộ vốn dĩ có một đôi mắt to tròn ướt át nhìn rất điềm đạm đáng yêu, chỉ là hiện giờ khuôn mặt Tạ Hộ còn không lớn hơn một bàn tay, một đôi mắt to dường như muốn lồi ra, thoạt nhìn thật sự dọa người. Tạ Tân lại ngồi xuống nói với Tạ Hộ: “Muội thấy rõ ràng chưa? Các nàng đối với muội luôn chỉ nói những lời dễ nghe sáo rỗng như vậy phải không? Muội đã thành cái dáng vẻ này mà các nàng vẫn đối với muội 'khẩu Phật tâm xà', muội lại không dưỡng thân mình cho tốt, cái gì cũng nghe theo lời các nàng, cuối cùng tự hủy hoại thân thể của mình.”
Hóa ra hôm nay Tạ Tân cố ý mang Tạ Hành và Tạ Ngọc tới nói chuyện với Tạ Hộ, cũng vì Tạ Tân ở trong vườn nghe được hai nha đầu kia chế nhạo Tạ Hộ, vì thế mới có ý định gọi các nàng tới làm Tạ Hộ nhìn cho rõ bộ mặt thật của bọn họ, mong đánh thức được muội muội đang bị hồ đồ.
Đến lúc này thì sao Tạ Hộ còn chưa biết nữa chứ, nàng thật muốn tìm một cái lỗ để chui vào, nhưng cho dù có cái lỗ cũng không đủ sức để chui. Tạ Tân thấy nàng như vậy cũng không đành lòng trách cứ quá nhiều, trong mắt Tạ Tân, Tạ Hộ rốt cuộc cũng chỉ là tiểu nữ hài mười một tuổi, không nhận rõ nhân tâm cũng là lẽ thường, chỉ mong lúc này có thể khiến nàng tỉnh ngộ, không cần tiếp tục hồ đồ tụt dốc thì tốt rồi.
Tạ Tân đi khỏi thì Vân thị lại tới, Tạ Hộ dựa vào thành giường lấy lại bình tĩnh, sau đó dùng hết sức lực nói với Vân thị: “Nương, con đang đói bụng lợi hại. Nương có thể lấy tới cho con một ít trái cây có hương thơm được không, tốt nhất là loại nào mềm một chút, con nghĩ trái cây có hương thơm dễ nuốt xuống hơn.”
Vân thị thấy Tạ Hộ tự mình muốn ăn nên rất cao hứng, liên tục gật đầu nói: “Tốt, tốt, để ta đi lấy liền, chỉ cần con chịu ăn, bất cứ thứ gì ta cũng sẽ đem lại đây.”
Tạ Hộ hít sâu một hơi, ngồi thẳng lưng lại, trong đầu đã thông suốt, nếu trời cao lại cho nàng một cơ hội nữa để sống trên đời, vậy thì nàng phải trân quý một đời này hơn bất kỳ ai khác, không thể làm cho cuộc đời của mình trở nên hỏng bét, phải biết quan tâm bản thân, không thể để những người yêu thương nàng lo lắng hãi hùng.
Nhưng đầu tiên, vẫn là phải bắt đầu khắc phục bệnh bỏ ăn của nàng. Nếu bệnh này mà khắc phục không được, như vậy tất cả những chuyện khác đều thành uổng phí, nàng sẽ không thể trụ lại trên cõi đời này thêm được mấy ngày, căn bản không cần người khác tới tính kế, nàng chắc chắn phải chết đói không thể nghi ngờ!