Thái Thượng Kiếm Tôn

Chương 17: 17




(*Man thiên quá hải = dối trời qua biển, ở đây có nghĩa là lừa dối qua ải)
- Vân tiên tử có lời gì muốn đơn độc phân phó ta?
Trở lại nội môn, sắc mặt của Hà Diêu có chút ngưng tụ, trầm giọng hỏi.

Dù Vân Mộng Chân không có nói rõ, nhưng thời điểm Vân Mộng Chân một mình rời đi phân phó mang theo Bạch Nhạc, hắn mơ hồ có một chút suy đoán.

Lấy thân phận của Vân Mộng Chân, cho dù Bạch Nhạc đã từng giúp nàng, cũng sẽ không quá chú ý.

- Hà tông chủ quả nhiên là người thông minh.

Vân Mộng Chân gật đầu, lạnh nhạt nói.

- Hhông dối gạt tông chủ, trước đó thời điểm tranh đấu với Thông Thiên Ma Quân, ta cũng bị tổn thương hôn mê một đoạn thời gian, Bạch Nhạc là người cuối cùng Thông Thiên Ma Quân nhìn thấy, ta nhất định phải kiểm tra thực hư một chút, xem Bạch Nhạc và Thông Thiên Ma Quân có quan hệ hay không.

Thanh âm của Vân Mộng Chân rất nhẹ, nhưng rơi vào trong tai Hà Diêu lại như sấm sét.

Bạch Nhạc có khả năng liên quan tới Thông Thiên Ma Quân? Chỉ là loại khả năng này, cũng đủ để khiến người sợ hãi.


Theo bản năng, phản ứng đầu tiên của Hà Diêu là giết chết Bạch Nhạc miễn trừ hậu hoạn.

Một đệ tử tạp dịch, cho dù được sự giúp đỡ của Vân Mộng Chân, tu ra linh lực, nhưng cuối cùng chỉ là một tiểu nhân vật, sinh tử căn bản không quan trọng gì.

Phảng phất như nhìn thấu tâm tư của Hà Diêu, Vân Mộng Chân hừ lạnh một tiếng, nhàn nhạt mở miệng nói.

- Bạch Nhạc có ân với ta, Đạo Lăng Thiên Tông ta ân oán rõ ràng, Hà tông chủ hiểu chưa?
- Vâng!
Trong lòng Hà Diêu run lên, vội vàng mở miệng nói.

- Tiên tử yên tâm, Bạch Nhạc vốn là đệ tử của Linh Tê Kiếm Tông ta, trừ khi tra ra hắn có quan hệ với Thông Thiên Ma Quân, nếu không, Linh Tê Kiếm Tông ta tuyệt sẽ không lạm sát kẻ vô tội.

- Ta còn có một số việc muốn đơn độc hỏi Bạch Nhạc, nhờ Hà tông chủ mang người tới.

Cũng không để ý tới Hà Diêu nghĩ như thế nào, Vân Mộng Chân hạ lệnh trục khách.

- Vâng!
Mặc dù là ở trong Linh Tê Kiếm Tông, nhưng Hà Diêu lại không dám có chút bất mãn, ứng thanh lui ra ngoài.

Chỉ một nén nhang thời gian, Bạch Nhạc đã được mang vào.

Tất cả mọi người đã thối lui ra xa, toàn bộ đại điện chỉ còn lại Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân.

- Bạch Nhạc, ngươi thật to gan!
Vân Mộng Chân xoay người lại, trên mặt lộ ra một tia hàn ý, lạnh giọng mở miệng nói.

Đứng cách Vân Mộng Chân gần mười mét, Bạch Nhạc thận trọng mở miệng nói.

- Vân tiên tử, lời của ngươi nói, ta không rõ, không biết ta làm sai chỗ nào, xin tiên tử nói rõ.

- Ngươi không biết?
Vân Mộng Chân cười lạnh, lạnh giọng mở miệng nói.

- Ta thật không có nhìn ra, ngươi còn có vài phần can đảm, dám nói ra tung tích của ta.


Lời này cũng không phải nói ngoa, trên thực tế, trước đó Vân Mộng Chân căn bản không nghĩ tới Bạch Nhạc dám khai nàng ra, làm rối loạn kế hoạch của nàng.

Cảm giác được hàn ý trong lời nói của Vân Mộng Chân, Bạch Nhạc nhịn không được sờ lên mũi.

- Tiên tử, ngươi cũng biết, ta chỉ là một tiểu tạp dịch, lá gan vốn rất nhỏ, lỡ tay giết Cát sư huynh, thực sự không biết nên làm thế nào mới tốt.

- Vừa rồi ta mới đến Chấp Pháp điện đã bị Trần sư huynh phát hiện trước đó nói dối, ta nhất thời hoảng hốt, nên không dám nói láo.

- Ngươi còn dám nói với ta một câu nói nhảm, ta lập tức giết ngươi!
Vân Mộng Chân hơi nhíu mày, lạnh giọng uy hiếp.

- !
Bạch Nhạc rụt cổ một cái, có thể cảm nhận được, nữ nhân này là thật muốn giết mình, hắn không dám nói hươu nói vượn nữa, trầm mặc một lát, lúc này mới nhẹ giọng trả lời.

- Không có gì qua loa cả, ta chỉ muốn sống sót mà thôi.

- Ngươi cảm thấy ta sẽ giết ngươi?
Vân Mộng Chân lạnh giọng ép hỏi.

- Sẽ không sao?
Nói đến loại tình trạng này, Bạch Nhạc cũng không che giấu, ngẩng đầu nhìn thẳng ánh mắt của Vân Mộng Chân, bình tĩnh hỏi ngược lại.


Lần này, lại đến phiên Vân Mộng Chân trầm mặc.

Sẽ không sao?
Hầu như không cần suy tư, Vân Mộng Chân có thể khẳng định, nhất định sẽ giết.

Cho dù Bạch Nhạc không nói đến sự tình Thông Thiên Ma Quân, Chấp Pháp điện qua loa không để ý, sau khi nàng khôi phục tu vi, chuyện thứ nhất muốn làm là sưu hồn Bạch Nhạc.

Vô luận Bạch Nhạc và Thông Thiên Ma Quân có quan hệ hay không, đều sẽ bị nàng diệt khẩu.

Nhìn Vân Mộng Chân, Bạch Nhạc tiếp tục nói.

- Tiên tử là Thánh nữ của Đạo Lăng Thiên Tông cao quý, mà ta bất quá chỉ là một tạp dịch nho nhỏ, ở trong mắt tiên tử, tính mệnh của tiểu nhân vật như ta không đáng là gì, nhưng sâu kiến còn sống tạm bợ! Ta truy cầu, bất quá chỉ là một cơ hội sống sót mà thôi, này rất quá phận sao?
- Nếu ta thật muốn giết ngươi, ngươi cho rằng chỉ là một Linh Tê Kiếm Tông có thể bảo vệ được ngươi sao?
Vân Mộng Chân khinh thường mở miệng nói.

- Không thể, hơn nữa sẽ không có người đứng ra bảo vệ ta.