Thần Ma Cung Ứng Thương

Chương 8: Võ Tòng, tiếp khách



Chương 8. Võ Tòng, tiếp khách

Giang Thái Huyền thật sự không biết, trí óc của Thần Ma vốn phát triển như vậy.

Rõ ràng là có thể ra ngoài làm việc, vì cái gì mà không chấp nhận bản thân đi săn ít thú để bán ?

Thật ra, thú săn cũng có thể bán, nhưng, vẫn là câu nói kia, người khác tìm tới cửa mua, cầu mua, mới có thể bán!

Hắn không thể chủ động đi bán, đi chào hàng.

"Mập tử, ngươi có thể làm ra giấy không?" Giang Thái Huyền hỏi.

"Cái này, hình như không thể." Tây Môn mập mạp lắc đầu, trang giấy rất quý, hắn mua không nổi.

"Vậy ngươi làm cho ta mấy tấm ván gỗ lại đây, tốt nhất là hình vuông, nhớ lấy, nhất định phải bằng phẳng." Giang Thái Huyền nói.

"Được, ta đi làm ngay." Tây Môn mập mạp nói.

"Võ Tòng, ngươi đi hỗ trợ, cái này có lợi cho việc buôn bán." Giang Thái Huyền nói.

"Được, tràng chủ." Võ Tòng không chút do dự, đi cùng Tây Môn mập mạp, chỉ cần Giang Thái Huyền không cho hắn làm chuyện mất thân phận chạy đi kiếm khách, hắn liền ủng hộ.

"Nếu trong thôn không được thì nghĩ cách đi đến thành Thanh Nguyệt, đem quảng cáo vào trong thành, tốt nhất là quảng cáo vào học viện Thanh Nguyệt, thậm chí, công đoàn dụng binh." Giang Thái Huyền suy tư nói.

Yêu thú sơn mạch là một khối bảo địa, đáng để khai phá, hiện tại, quan trọng nhất là tạo được danh tiếng, khiến mọi người biết đến sự tồn tại của nơi này.

Giang Thái Huyền không nghĩ tới là, hai món hàng này đã bận là bận cả ngày, hắn tìm mấy lượt cũng không tìm được, đợi đến trời tối, bọn họ mới quay về.

“Chỉ mấy tấm ván gỗ, không đến mức bận đến giờ chứ?" Giang Thái Huyền nhíu mày nói.

Ầm

Vừa dứt lời, mặt đất liền rung lên, từng tấm ván gỗ gộp lại một chỗ, cao khoảng năm đến sáu mét, ván gỗ bằng phẳng nhẵn bóng, dài rộng đều có nửa mét.

"Các ngươi......"

“Huyền ca, có phải rất kinh ngạc khi chúng ta làm nhiều tấm ván gỗ như vậy." Tây Môn mập mạp một mặt đắc ý, có loại ý tứ mau khen ta đi.

Võ Tòng cũng như thế, thản nhiên nói: "Mấy tấm ván gỗ mà thôi, nếu không phải muốn đánh chà sáng bóng, ta tiện tay cũng có thể làm ra.”

"Kinh ngạc? Ta đặc biệt kinh hãi!"

"Ta biết ngay mà, hai tên này đều là hàng hóa cấp hai, đi với nhau chính là ngốc mà."

Giang Thái Huyền tự lẩm bẩm, cười khổ lắc đầu: “Được rồi, đi nấu cơm đi.”

Lần này hắn đối cuộc làm ăn đầu tiên không ôm nhiều hi vọng, lúc đầu chỉ cần mấy tấm, hai món hàng này, lãng phí bao nhiêu thời gian như vậy đều để làm ván gỗ, đây là định treo đầy thành Thanh Nguyệt sao?

Thời gian chỉ còn lại một ngày, cho dù để Võ Tòng nhanh chóng đi về phía thành Thanh Nguyệt mấy đêm liền, thời gian cũng sẽ không đủ, chỉ có thể hi vọng ông trời phù hộ, trong thôn có thôn dân đầu óc không minh mẫn, đến tìm hắn làm ăn.

Ăn xong hổ thịt, tiểu mập tử đi về, Võ Tòng tiếp tục treo trên cây, để lại Giang Thái Huyền một mình, lấy da hổ ra làm đệm, nằm tại cửa ra vào, nhìn lên trên trời đầy sao.

"Haizzz."

Giang Thái Huyền thở dài một tiếng, chỉ muốn nói, khổ bức.

Lạch cạch

Đúng lúc này, một bóng đen đột nhiên phóng tới, nện dưới chân Giang Thái Huyền, mang theo một chút bụi đất.

"Ai vậy, đêm hôm khuya khoắt không ngủ được, ra đây làm càn gì vậy?"

Giang Thái Huyền vẻ mặt khó chịu đứng dậy, nhìn về phía dưới chân, là tấm ván gỗ mình cắm ở bên cạnh cổng thôn Ma Bàn!

"Nghe nói, người là bản đồ sống chung quanh yêu thú sơn mạch?" Một âm thanh thanh lệ truyền đến, một thân ảnh chậm rãi từ trong đêm tối đi ra.

Giang Thái Huyền giật mình một cái , liền vội vàng đứng lên: "Đúng, đúng, ta là bản đồ sống của nơi này, không phải ta nói quá, ở đâu có yêu thú cấp một, ở đâu có yêu thú cấp hai, ta đều biết rõ hết."

Lúc này, thân ảnh kia từ trong bóng đêm đi ra, da thịt như ngọc, trắng nõn nà, khuôn mặt ôn nhu, thân mặc quần áo học sinh, bộ ngực đầy đặn, cầm vầng trăng khuyết kia giữ thẳng.

Quần áo dính bụi, đầu tóc bù xù, sắc mặt có chút tái nhợt, có chút nhếch nhác.

“Tốt, ngươi theo ta đi.” Nữ tử nói xong, liền kéo Giang Thái Huyền.

"Đợi chút." Giang Thái Huyền vội vàng xua tay, chỉ vào bảng hiệu, nói: "Ta ở đây cho thuê, ngươi có thể thuê bao nhiêu?"

"Ngươi là Giang Thái Huyền bị đày đi đến nơi đây trông coi vườn thuốc phải không?" Nữ tử khẽ cười một tiếng, trong mắt cũng không có khinh thường, cười dịu dàng nói: "Đều là học sinh của học viện Thanh Nguyệt, bàn về tiền thuê có hợp lý không?"

"Nói như vậy? Ngươi không có tiền?" Nội tâm đã bình phục của Giang Thái Huyền bị kích động, trên mặt viết đầy hai chữ thất vọng.

"Ai đi khảo hạch còn mang tiền chứ?" Nữ tử hơi chậm lại, nói: " Mọi người đều là người của học viện Thanh Nguyệt, hay là, ngươi giúp ta lần này, chờ hết khảo hạch, ta mời ngươi ăn cơm?"

"Không có tiền thì đàm phán cái gì, lượn đi." Giang Thái Huyền trợn trắng mắt, không cần biết ngươi có phải mỹ nữ hay không, không có tiền còn dám đến thuê mướn? Ăn cơm? Thôi dẹp đi, ta sắp bị Võ Tòng hại chết rồi.

Nữ tử ngây người, nhịn không được nói: "Ta là Thang Nguyệt Lộ của học viện Thanh Nguyệt."

"Ồ."

"Ngươi không biết ta?"

"Lăn đi, ai quen biết ngươi?"

Thang Nguyệt Lộ ngây người, sắc mặt rất đặc sắc, mình ở học viện Thanh Nguyệt nổi tiếng như vậy, con người này cư nhiên chưa từng nge đến nàng? Còn bảo nàng cút đi?

Chẳng lẽ, người này thật sự đoạn tuyệt với thế sự rồi?

Không có tiền đừng quấy rầy ta buôn bán, ta rất bận rộn.” Giang Thái Huyền bĩu môi nói: "Trước ngươi cũng có học sinh đã tới, đã lấy bản đồ đi rồi."

Thang Nguyệt Lộ mặt biến sắc, lần khảo hạch này, nàng nhất định phải lấy được thành tích tốt, lấy được phần thưởng khảo hạch!

Hít sâu một hơi, Thang Nguyệt Lộ cắn răng một cái, nói: “Ngươi thật sự có bản đồ?”

"Người có tiền rồi?" Giang Thái Huyền hai mắt tỏa sáng, lần nữa trình diễn tay nghề chào hàng của bản thân: "Chỉ cần ngươi có tiền, tất cả đều dễ nói chuyện, thợ săn chỗ ta đều là tinh phẩm."

Thang Nguyệt Lộ sắc mặt sầm lại, ngươi có thể không bàn đến tiền được không?

Dường như không trông thấy sắc mặt của Thang Nguyệt Lộ , Giang Thái Huyền nước miếng văng tung tóe mà nói: " Có nhìn thấy da hổ kia không? Hai hôm trước vừa giết đấy......"

"Đây là. . . . . . Tiên thiên yêu hổ?" Thang Nguyệt Lộ hít một hơi lạnh, con người này không phải là phế vật của học viện Thanh Nguyệt sao?

Hắn làm sao có da Tiên Thiên hổ yêu? Còn đệm ở dưới mông nữa, ngươi có biết Tiên Thiên yêu hổ quý giá thế nào không? Đáng giá ngàn vàng đó!

Về phần nói vừa mới giết được, Thang Nguyệt Lộ căn bản cũng không tin, người trước mắt này, đừng nói là giết Tiên Thiên yêu thú đến dã thú bình thường có khi còn không giết được.

“Nói lâu như vậy, ngươi rốt cuộc có tiền không?” Nếu không phải ôm một tia hi vọng cuối cùng, Giang Thái Huyền đã sớm quay đầu rời đi rồi.

“Không có, nhưng ta nghĩ miếng ngọc bội này, hẳn là có thể đổi một phần bản đồ rồi chứ?” Thang Nguyệt Lộ cắn răng, móc ra một miếng ngọc bội màu tím.

Ngọc bội tím đậm, phía trên khắc từng đường hoa văn, Giang Thái Huyền không biết, nhưng hệ thống biết.

"Ting, phát hiện pháp khí Trúc Cơ kỳ, giá trị một trăm nguyên tệ."

Một trăm.......nguyên tệ!

Giang Thái Huyền trong lòng run lên, miếng ngọc bội này, cư nhiên là pháp khí Trúc Cơ, cô nương này có thân phận gì?

“Ngọc bội kia rất quý giá, nhưng, ta cũng không thể để ngươi thiệt thòi, bản đồ gì đó, ta không cho ngươi nữa, cho ngươi thuê luôn thợ săn." Giang Thái Huyền nói.

“Thợ săn?” Thang Nguyệt Lộ hơi sững sờ.

“Võ Tòng, ra tiếp khách!” Giang Thái Huyền vỗ tay nói.

Bạch!

Thân ảnh chợt lóe, Võ Tòng đã ra xuất hiện trước của, ôm quyền nói: “Võ Tòng Võ Nhị lang, tiếp kiến tràng chủ.”

"Đây là......Tiên Thiên cao thủ ?" Thang Nguyệt Lộ kinh hoàng, mắt nhìn của nàng không kém, gặp qua không ít cường giả, sao lại không nhận ra, Võ Tòng là một vị Tiên Thiên cao thủ, hơn nữa còn là Tiên Thiên rất mạnh!

Con người này, rõ ràng chỉ là phế vật, làm sao có thể quen biết Tiên Thiên cao thủ, hơn nữa, vị Tiên Thiên cao thủ này hình như rất tôn kính hắn.

“Võ Tòng, nhiệm vụ của ngươi, là giúp đỡ vị khách này hoàn thành khảo hạch, trong lúc đó ngươi phải nghe theo mọi sự sắp xếp, không được nỏng nảy." Giang Thái Huyền nói.

“Tràng chủ yên tâm, Võ Tòng nhất định hoàn thành nhiệm vụ!” Võ Tòng vỗ ngực, chắc nịch nói.

“Thang Nguyệt Lộ tiểu thư, xin hỏi, cuộc làm ăn này có làm hay không?" Giang Thái Huyền nhìn về phía Thang Nguyệt Lộ, trong ánh mắt tràn ngập chờ mong.

“A...” Thang Nguyệt Lộ hoàn toàn kinh hoàng, giờ phút này nghe được giọng Giang Thái Huyền, lấy lại tinh thần, vội vàng nói: “Ta đáp ứng, nhưng ngọc bội này chỉ là cầm cố, ta sẽ chuộc về.”

"Được, chỉ cần ngươi có tiền, tùy lúc có thể chuộc đồ về." Giang Thái Huyền vui mừng nhận ngọc bội, sau đó nói: "Giao dịch thành công, trong lúc khảo hạch, Võ Tòng chính là trợ thủ đắc lực của ngươi."

Nói xong liền không để ý tới hai người họ, thu dọn da hổ, oạch một cái đi vào đạo tràng, sau đó đóng cửa.

Thang Nguyệt Lộ cũng vui mừng dẫn Võ Tòng đi, nàng lúc đầu chỉ là muốn có một phần bản đồ, lại biết được lại thuê được một Tiên Thiên cao thủ.

Tiên Thiên cao thủ, hoàn toàn có thể xông vào sâu trong yêu thú sơn mạch, cho dù những học sinh kia lấy được bản đồ trước thì sao chứ?

“Võ Tòng, ngươi quen thuộc yêu thú sơn mạch không?” Thang Nguyệt Lộ hỏi.

“Đi qua một lần, giết mấy con Tiên Thiên yêu thú, cho tràng chủ một bữa ăn ngon.” Võ Tòng một mặt bình tĩnh nói.

Thang Nguyệt Lộ không lấy được bình tĩnh, giết mấy con Tiên Thiên yêu thú làm một bữa ngon? Phải biết, khí lực yêu thú rất mạnh, tương đồng lực chiến đấu cũng rất mạnh, cho dù là đạo sư cũng không dám nói rằng có thể giết chết Tiên Thiên yêu thú.

“Đợi gặp được yêu thú, ngươi đánh nó trọng thương, ta là người đánh chết nó cuối cùng, có được không?" Thang Nguyệt Lộ nói.

"Không thành vấn đề, ngươi là chủ, ngươi nói là được." Võ Tòng nói.

Rất nhanh, Thang Nguyệt Lộ phát hiện, mình đi tìm Giang Thái Huyền là đúng, Võ Tòng quả nhiên rất nghe lời, sau khi đánh thú trọng thương, không còn sức phản kháng, liền cho nàng đánh chết.

Không để ý tới Thang Nguyệt Lộ cùng Võ Tòng, Giang Thái Huyền giờ phút này đang kích động, cuối cùng hắn đã hoàn thành xong cuộc làm ăn đầu tiên.

“Ting, Túc chủ hoàn thành mối làm ăn đầu tiên, độ hoàn thành... cực cao, phần thưởng hạt giống Thần Ma cấp thấp là một hạt Lý Quảng, một suất Thần Ma linh thực túi lớn."

"Ting, xét thấy Túc chủ độ hoàn thành cực cao, phát động khen thưởng thêm, một lọ dịch dinh dưỡng Thần Ma cấp thấp, Thần Ma tổ kinh cơ sở thiên ( thiên ở đây có nghĩa là chương, cơ sở thiên có nghĩa là phần cơ sở).”

"Ting, cuộc làm ăn đầu tiên của Túc chủ giá cả giao dịch là một trăm nguyên tệ, Túc chủ rút được một đồng nguyên tệ tiền chiết khấu, đã để trong kho cá nhân."

“Gói quà lớn, thật sự là gói quà lớn.”

Giang Thái Huyền toàn thân kích động run rẩy, hạt giống Thần Ma lại xuất hiện, hơn nữa còn có dịch dinh dưỡng!

Dịch dinh dưỡng thần ma cấp thấp có thể khiến cây Thần Ma mọc ra một Thần Ma sau một canh giờ.

"Để ta xem Lý Quảng này." Giang Thái Huyền kềm chế kích động, nhìn về phía hạt giống Thần Ma.

Hạt giống Thần Ma cấp thấp:

Lý Quảng: Lúc còn sống là Thần tiễn

Thiên phú: Tiễn cảnh (tài bắn cung uy năng tăng lên trăm phần trăm.)

Thần Ma bất diệt thể: Tiễn Thần thể

Tự mang kỹ năng: Bản mệnh tiễn thuật, một cung bắn lên trời!

(Chú ý: Hạt giống hoàn hảo, có thể gieo trồng.)

“Con hàng này, chẳng lẽ là Phi Tướng quân?”

Giang Thái Huyền hít sâu một hơi, đươc rồi,, hắn lại kích động rồi.

"Ừm, đã có một Võ Tòng rồi, lần này lại trồng được một Lý Quảng."

Giang Thái Huyền còn không kịp kiểm tra các phần thưởng còn lại đã chạy đến vườn thuốc, đem Lý Quảng trồng xuống, sau đó nhìn màu xanh biếc của cây Thần Ma mọc ra, tưới dịch dinh dưỡng Thần Ma.

Làm xong tất cả, Giang Thái Huyền mới trở lại đạo tràng, tiếp tục nghiên cứu phần thưởng của hệ thống.

"Ting, Túc chủ giành được Thần Ma linh thực ( đồ ăn vặt): một túi lớn, Thần Ma tổ kinh: cơ sở thiên.”

"Ting, Túc chủ mở ra Thần Ma linh thực, giành được hai Tiên Thiên linh thạch cấp thấp, một sợi Tiên Thiên linh khí thuần túy, một Thần Ma đan."

Quả nhiên là gói quà lớn!

Giang Thái Huyền cảm thấy tâm mình đã kích động đến họng rồi, giàu to rồi, giàu to thật rồi, Tiên Thiên linh thạch à, đều là tiên thiên linh khí, hơn nữa, còn có một sợi Tiên Thiên linh khí thuần túy.

“Còn có Thần Ma tổ kinh.” Giang Thái Huyền lại nhìn về phía một phần thưởng khác: "Thần Ma tổ kinh, vô thượng kinh văn, là công pháp Thần Ma cơ sở hoàn mỹ nhất, do tổ Thần Ma sáng tạo.”

Công pháp Thần Ma cơ sở hoàn mỹ nhất!

Giang Thái Huyền nhất thời hiện lên chút tâm tư, nền tảng luyện khí trước kia đã đổi rồi!

Đây là thứ do tổ Thần Ma sáng tạo, so với cái gì mà công pháp giáo dục cao đẳng mạnh hơn nhiều, tuyệt đối là sản phẩm giáo dục cao cấp nhất.

"Ting, Túc chủ trên đây là mức độ cao cấp nhất của việc hoàn thành cuộc làm ăn đầu tiên, Thần Ma đạo tràng hoàn toàn khóa lại!"