Thanh Phong Tu Tiên Lục

Chương 31: Q.2 - Chương 27




"Đệ tử không rõ tại sao trưởng lão lại kiên trì nhận định để tự sát hại Mã Dằng. Nếu trưởng lão muốn khám xét túi trữ vật của đệ tử, đệ tử cũng không có ý kiến."
Nhậm Thanh Phong nghe được yêu cầu của Phí trưởng lão như vậy, tuy không nguyện ý nhưng cũng đưa túi trữ vật ra rồi nói.
"À, Ừm...?"
Hiển nhiên, Phí trưởng lão không ngờ Nhậm Thanh Phong lại sảng khoái như vậy.
Mặc dù nghi hoặc nhưng Phí trưởng lão vẫn tiếp nhận túi trữ vật của Nhậm Thanh Phong rồi kiểm tra. Vì đồ đệ yêu quý, lão quyết không bỏ qua địa phương khả nghi nào.
Phí trưởng lão không đổ đồ trong túi trữ vật ra mà chỉ sử dụng thần thức tiến vào trong đó khám xét. Trong chốc lát, lão cũng khám xét trong, một lần nữa vẻ mặt lại thất vọng.
Lúc này, Nhậm Thanh Phong cũng đã sớm làm quen với vẻ mặt của Phí trưởng lão. Do đó hắn không còn cảm thấy lão đáng thương mà ngược lại còn âm thầm đề phòng.
Vị trưởng lão này tại Huyền Dương môn là vị trưởng lão có danh vọng cao nhất trong Giới Luật Điện. Hôm nay lại trước mặt mình thất thố ba lần bảy lượt. Loại tình huống này mà đồn ra ngoài, thanh danh của lão sẽ bị đả kích không ít. Dù mình không thể hiện ra ngoài, nhưng Phí trưởng lão cũng biết rằng mình không có ấn tượng tốt với lão.
"Đúng là không có gì khả nghi. Nhưng tại sao ngươi lại có nhiều Trúc Cơ đan như vậy?"

Phí trưởng lão hoài nghi nói.
Cũng khó trách Phí trưởng lão hoài nghi, những đệ tử cấp ba bình thường như Nhậm Thanh Phong tuyệt đối không có nhiều Trúc Cơ đan như vậy. Mà nếu đệ tử cấp thấp trong tông môn thường xuyên làm nhiệm vụ thì cũng chỉ có một hai viên mà thôi.
"Đệ tử có bình Trúc Cơ đan này là do nhặt được trong ngày tổ chức khai sơn đại hội. Tổng cộng có tám khỏa, ngoại trừ đệ tử dùng một viên ra thì còn lại bảy khỏa. Buổi sáng nay đang chuẩn bị nộp lên tông môn, không ngờ lại có gặp được trưởng lão."
Nhậm Thanh Phong biết sơ sót của mình. Ngay lập tức, mặt không đổi sắc rồi nói.
"Ừm, thôi được rồi. Ngươi tháo thanh kiếm sau lưng xuống cho ta xem. Thạch ốc của ngươi ta cũng không cần nhìn. Trong phạm vị tiểu sơn này ta đã dùng thần thức tra xét. Cho nên cũng coi như là kiểm tra xong."
Phí trưởng lão hiền lành nói.
Trong lúc kiểm tra túi trữ vật, Phí trưởng lão cũng đã dùng thần thức để tìm kiếm xung quanh. Nhưng ngoại trừ việc phát hiện ngọn núi này có linh mạch hỗn loạn thì cũng không có phát hiện ra tình huống gì là thường. Vả lại, sự lo lắng trong lòng Phí trưởng lão cũng qua đi, tâm tình cũng dần ổn định. Lúc này, lão mới thể hiện bộ dáng rộng lượng nhân đức của một trưởng lão đức cao vọng trọng.
"Cổ kiếm này, đệ tử đoạt được khi vẫn còn ở thế tục, rất là thần kỳ. Vốn là tuyệt thế thần binh, nếu trưởng lão thích, đệ tử nguyện ý dâng lên cho trưởng lão. Mong trưởng lão vui lòng nhận cho."
Nhậm Thanh Phong khoa trương nói.
Lần này, Thanh Phong cổ kiếm dưới uy áp đột nhiên bay đi. Nhậm Thanh Phong cũng không có chuẩn bị kịp.
Tiếp nhận túi trữ vật từ tay Phí trưởng lão. Hai tay Nhậm Thanh Phong nâng Thanh Phong cổ kiếm trước ngực, chờ Phí trưởng lão xem xét. Lần này, trong lòng hắn cực kỳ lo lắng. Chẳng may Phí trưởng lão nhìn ra gì đó từ cổ kiếm này rồi lấy đi. Cho nên Thanh Phong đành nói kiếm này đến từ thế tục, lại càng không nói lai lịch nhằm tránh phiền toái không cần thiết.
"Hừ! Chẳng lẽ còn sợ lão phu ham bảo kiếm của ngươi? Thôi, lão phu cũng không muốn nhìn nữa. Nếu không, ngươi lại nói năng lung tung rằng lão phu đường đường là trưởng lão mà lại đi lấy bảo vật của một đệ tử cấp thấp."
Phí trưởng lão hừ lạnh nói.
Trong lòng Nhậm Thanh Phong cảm thấy vui vẻ. Hắn biết mấy lời nói khoa trương vừa rồi đã khiến đối phương khó chịu.
Kỳ thật, dù Nhậm Thanh Phong không nói vậy thì Phí trưởng lão cũng chẳng thèm nhìn tới cổ kiếm. Còn bởi vì bên ngoài cổ kiếm này là Đại Tinh Thiết, trong mắt Phí trưởng lão quả thật rất xấu xí. Do đó nên Phí trưởng lão cũng không còn ý muốn quan sát cổ kiếm nữa. Cũng bỏ qua việc Nhậm Thanh Phong khống chế cổ kiếm vừa nãy.
Theo lão, vũ khí ở thế tục cùng chủ nhân chém giết một thời gian sẽ sinh ra một tia cảm ứng với chủ nhân. Đây cũng là chuyện bình thường.
"Không biết trưởng lão bây giờ có điều gì cần giao phó, đệ tử sẽ tận lực hoàn thành?"
Nhậm Thanh Phong thu hồi cổ kiếm, giả bộ làm ra bộ dáng chân thành. Nhưng quả thật, khả năng diễn xuất của Nhậm Thanh Phong quá kém, Phí trưởng lão cũng không thể nhìn ra một chút thành ý nào từ hắn.

"Lão phu hỏi ngươi, hôm qua ngươi có thấy một gã đệ tử cấp hai trẻ tuổi, vẻ mặt buồn bã đi qua đây. Trên người hắn ta mang theo pháp khí Phá Kim Toa."
Phí trưởng lão bình tĩnh, nhìn chằm chằm vào Nhậm Thanh Phong hỏi.
Lúc này Phí trưởng lão hoàn toàn đã quên những gì xảy ra lúc trước, thẳng thừng đi thẳng vào vấn đề.
"Hôm qua ngoài trời mưa to, đệ tử chỉ đả tọa trong tĩnh thất tu luyện với hi vọng đột phá. Tất nhiên cũng không có xuất môn. Càng không thể thấy được một vị sư huynh nào đi qua nơi này. Trưởng lão muốn tìm người hay là đi đến địa phương khác trong tông môn, không biết chừng có thể tìm thấy đấy!"
Nhậm Thanh Phong bâng quơ đáp.
Lúc này không khí giữa hai người cũng không có khẩn trương như lúc trước. Càng nhìn càng thấy giống như cuộc gặp mặt bình thường giữa đệ tử và trưởng lão.
"Việc này lão phu cũng đã có định đoạt. Lão phu hỏi lại ngươi một lần nữa, vừa rồi ngươi ngửa đầu cười to là vì cái gì?"
Phí trưởng lão nghe Nhậm Thanh Phong trả lời liền khẽ gật đầu, nhưng trong lòng đột nhiên biến sắc, chợt nghĩ tới điều gì. Sau đó vẻ mặt trở lại bình thường hỏi.
"Đệ tử khổ tu gần mười năm trời rốt cuộc cũng đã Trúc Cơ thành công. Sáng sớm nay lại hồi tưởng đến những gì đã xảy ra, mới không khỏi cười dài."
Nhậm Thanh Phong hờ hững giải thích.
"Hừ, lão già này nhất định thấy ta cười to sung sướng nên mới sinh ra bất mãn! Cũng khó trách, chính là tâm tình hắn đang không vui lại phải chứng kiến người khác vui vẻ nhất định trong lòng sẽ cảm thấy không được thoải mái."
Nhậm Thanh Phong thầm nghĩ.
"Ngươi tuổi còn nhỏ, có được một chút thành tựu nhỏ nhoi như vậy mà cũng đã đắc ý không thôi. Ta thấy ngọn núi này tuy linh mạch hỗn loạn nhưng mà thạch ốc kia linh khi lại tụ tập tại một chỗ, linh khí chỗ này chắc hẳn rất sung túc. So với nơi ở của đệ tử cấp hai bình thường cũng chỉ kém hơn một chút. Từ nơi này đi ra ngoài sơn môn cũng rất nhanh. Một nơi ở tốt như thế này, sau này ngươi nên siêng năng tu luyện mới không hổ thẹn với tông môn. Sau này nếu có thành tựu, tông môn tự nhiên sẽ chú ý tới ngươi. Đến lúc đó nếu như đến bái làm môn hạ của lão phu cũng chưa chắc là không thể. Pháp khí Hoàng Chu này để lại cho ngươi. Pháp khí phi hành này cũng không đến nỗi tệ. Thân là một gã đệ tử cấp hai của Huyền Dương môn mà không có nổi một cái pháp khí, việc này khó có thể chấp nhận a!"
Phí trưởng lão giả nhân giả nghĩa khích lệ Nhậm Thanh Phong. Đồng thời trên tay léo lên hoàng quang. Lúc này, một chiếc thuyền nhỏ màu vàng cỡ bàn tay thong thả bay về phía Nhậm Thanh Phong, đây chính là pháp khí phi hành: Hoàng Chu.
Ở Huyền Dương môn, lần đầu tiên các trưởng lão gặp mặt một đệ tử cấp thấp rồi tặng ột hai kiện pháp khí cũng là bình thường. Bởi vì làm như vậy có thể đề cao sự sùng bái của họ trong lòng các đệ tử, nhờ đó mới có thể khiến những đệ tử này cật lực tuyên truyền những điều có lợi ình. Mà những đệ tử cấp thấp bình thường, khó khăn lắm mới có thể gặp mặt được một vị trưởng lão. Dó đó điều này mới không khiến các vị trưởng lão tiêu pha quá nhiều. Hơn nữa, mấy vị trưởng lão này cũng tùy thời mang bên mình vài kiện pháp khí bình thường, có thể tùy hứng tặng ột đệ tử cấp thấp nào đó. Phí trưởng là một trong những nhân vật điển hình trong mười ba vị trưởng lão có sở thích tặng pháp khí cho các đệ tử cấp thấp.
"Đa tạ trưởng lão đã tặng bảo bối. Đệ tử nhất định sẽ tu luyện chăm chỉ, để báo đáp tông môn cùng trưởng lão đã có công dạy dỗ. Trưởng lão nếu có thời gian rảnh rỗi, hay là vô trong tiểu ốc ngồi chơi, cũng là để đệ tử dâng lên ấm trà, biểu hiện kính ý."
Nhậm Thanh Phong nhận lấy pháp khí, cố ý tỏ vẻ mừng rỡ, kính cẩn khom người nói.
Trong lòng Nhậm Thanh Phong hiểu, Phí trưởng lão tặng pháp khí ình chỉ vì muốn vãn hồi hình tượng lúc trước trước mặt mình mà thôi.

Về phần hứa hẹn thu đồ đệ, Phí trưởng lão khẳng định cũng đã nói với không ít đệ tử như vậy. Một đệ tử cấp hai có tu vi Trúc Cơ sơ kỳ muốn bái một vị trưởng lão làm sư phụ. Nếu như không có bối cảnh đặc thù hoặc là tư chất kinh người thì chỉ cách đem tu vi mình tăng lên đến cảnh giới Linh Tịch kỳ .
Từ Trúc Cơ sơ kỳ muốn đột phá lên Linh Tịch kỳ, nếu như không có năng lực đặc biệt để trong thời gian ngắn có thể đề cao tu vi thì tu sĩ cả đời sẽ đột phá.
Còn cái gọi là hứa hẹn thu làm đồ đệ kia cũng chỉ là câu mà các trưởng lão thường dùng để dụ hoặc người khác mà thôi. Hơn nữa một ngày nào đó nếu Nhậm Thanh Phong đột phá cảnh giới Linh Tịch kỳ, hắn cũng không muốn bái người này làm sư phụ.
Phí trưởng lão tốn không ít nước bọt để hứa hẹn như vậy cũng đủ để các đệ tử cấp thấp hưng phấn dị thường, ý chí chiến đấu tăng cao.
Dù sao nếu như có thể trở thành đệ tử của mấy vị trưởng lão, không những được hưởng những đãi ngộ đặc biệt mà còn có địa vị cao trong tông môn. Có trưởng lão dìu dắt trong việc tu hành tự nhiên sẽ tránh được mấy đoạn đường vòng trong tu luyện. Đây cũng chính là lý do mà mấy đệ tử khác cảm thấy ghen tỵ đối với Lâm Kiếm.
"Ừ, người có thể hiểu được là tốt rồi, tiểu ốc của ngươi lão phu không có vào. Lão phu còn có việc quan trọng cần giải quyết! Hôm nay sau khi từ biệt, ngươi cũng tự mình mà thu xếp ổn thỏa, nếu như ta và ngươi hữu duyên, một ngày nào đó sẽ còn gặp lại."
Phí trưởng lão chứng kiến bộ dáng vui mừng cùng thái độ cung kính của Nhậm Thanh Phong, còn cho rằng mình đã ném cho Nhậm Thanh Phong một viên đạn bọc đường có thể dễ dáng lung lạc hắn. Lúc này lần đầu tiên lão hơi hơi lộ ra một chút ý cười.
Bởi vì vội vã đi tìm hung thủ, Phí trưởng lão cũng không có ở lại đây lâu.
"Bụp", Phí trưởng lão vừa động thân liền hóa một đạo độn quang màu xanh rồi biến mất.
Nhậm Thanh Phong ngẩng đầu nhìn thanh quang do Phí trưởng lão hóa thành biến mất ở cuối chân trời sau đó mới nói.
"Đối với người mà mình cảm thấy chán ghét, nếu không thể ngay lập tức giết chết hắn, thì trước tiên phải tạo một mối quan hệ tốt đẹp đối với hắn. Cũng nên tận lực khiến mối quan hệ này càng ngày trở nên tốt đẹp hơn, cho dù chỉ là tạm thời!"
Đây cũng chính là ý nghĩ trong lòng của Phí trưởng lão, cũng là ý nghĩ của rất nhiều người thông minh khác.
-----o0o-----