Thập Di Ơi! Yêu Lần Nữa Nhé

Chương 16





Náo loạn một trận, Tư Phương Đình trở lại trạng thái như lúc ban đầu, lặng lẽ đến cũng lặng lẽ biến mất.

Đối với chuyện này cũng không liên quan gì đế Lý Thập Di, không có gã làm phiền Lý Thập Di cảm thấy tâm tình của mình tốt hơn hẳn.
 
Mà mối quan hệ với Trương Du cũng được khôi phục giống như trước khi xảy ra chiến tranh lạnh, nhưng có gì đó không giống như lúc trước, không thân thiết cũng không xa lánh, cứ như vậy nhàn nhạt ở bên nhau.
 
Thời tiết càng ngày càng lạnh, những cành cây khô héo cũng bắt đầu rụng xuống, Lý Thập Di thể chất chịu lạnh kém, nên cũng hạn chế việc đi ra ngoài.

Hạ Phong và Trương Du cũng trở thành khách quen trong phòng ký túc xá, Trương Du hòa hoãn mối quan hệ với Lý Thập Di, y lập tức mặt dày mày dạn bám dính lấy Lý Thập Di.
  
Mà Lý Thập Di cùng Hạ Phong từ khi phát sinh quan hệ thân mật lần trước thì sau đấy cũng không có những hành động thân mật nào khác, nắm tay, ôm ấp hôn hít đều là hắn chủ động.
  
Hạ Phong rất bất an, Lý Thập Di luôn đối xử với hắn như vậy, mỗi khi hắn cảm thấy trái tim của đối phương đang gần mình hơn thì giây tiếp theo cậu lại trở nên xa cách không cách nào có thể chạm vào được. 
Những người khác trong phòng ký túc xá đều không có ý kiến ​​gì về việc hai người này thường xuyên đến tìm Lý Thập Di, chỉ có Hà Trí Dịch dường như cảm thấy có gì đó không ổn.
  
Đây có lẽ là do tâm tư thầm kín của hắn ta, mỗi khi có người đàn ông nào đó tiếp xúc với Lý Thập Di đều mang cảm giác có gì đó sai sai. 
 
Thực ra hắn ta cũng vậy, trong giới gay đều có tính chất gì đó rất đặc biệt, hơn nữa Lý Thập Di cũng chưa từng giấu giếm điều gì, từ khi mới bước vào năm nhất đại học hắn đã biết, bọn họ là cùng tính hướng.

Lý Thập Di có lẽ cũng biết hắn như vậy, nhưng không ai từng thử đâm thủng lớp giấy này, bọn họ cũng không trò chuyện nhiều hoặc chỉ là Lý Thập Di đơn giản cảm thấy không cần thiết phải bộc lộ tâm tình với nhau, mỗi người đều sống trong thế giới của riêng mình một cách an toàn và bảo mật, như thế là ổn nhất.

  
Điều khiến Hà Trí Dịch khó hiểu là gần đây hắn ta càng ngày càng không kiềm chế được tính khí của mình, thậm chí Liêu Diệp cũng nhìn thấy có gì đó không đúng nên lén lút hỏi hắn: "Lão nhị, có phải cậu có thù hằn gì với đàn anh Hạ không? Sao mỗi lần nhìn thấy anh ấy là sắc mặt của cậu lại xấu như vậy?"  
Hà Trí Dịch không nhịn được xua tay, "Ừ, ừ."
  
Liêu Diệp càng cảm thấy kỳ quái, "Đàn anh rất tốt bụng, tính tình ôn hòa, sao có thể chọc tức cậu được?" Hà Trí Dịch trừng mắt nhìn đối phương, bộ dáng cực kỳ giả tạo, "Cậu vẫn còn nhỏ, không hiểu thế giới của người lớn."
  
Hôm nay Hạ Phong đến tạm biệt Lý Thập Di, người nhà đột nhiên gọi cho hắn, nói hắn lập tức về nhà có việc gấp.
  
"Thập Di, mấy ngày nay anh sẽ về quê, ông nội anh hình như bị bệnh..."
  
Lý Thập Di dáng vẻ chưa thật sự tỉnh ngủ, híp mắt ôm gối ngồi trên giường gật gật đầu, ý nói cậu biết rồi.
  
Hạ Phong không biết vì sao trong lòng luôn có dự cảm xấu, nhưng cũng không quá để ý tới, chỉ là hắn thật sự không muốn rời khỏi đối phương, cho dù chỉ là mấy ngày hắn cũng không muốn rời xa Lý Thập Di.
  
Sau khi Hạ Phong rời đi, người vui vẻ nhất không ai khác ngoài Hà Trí Dịch, thậm chí hắn ta còn chơi game vui vẻ, suôn sẻ hơn rất nhiều. 
 
Nhưng mối quan hệ giữa Trương Du và Tề Dĩnh rơi vào tình trạng chiến tranh lạnh.

Trương Du không biết có chuyện gì mà Tề Dĩnh đột nhiên phớt lờ y, gọi điện thoại thì không nghe, đến tìm thì luôn vắng mặt khiến y không biết phải làm sao.

Nhưng y cũng biết trái tim phụ nữ như mò kim đáy biển, nếu phụ nữ không nói ra thì ai biết họ đang nghĩ gì, Trương Du nghĩ, chắc qua một thời gian mọi chuyện sẽ ổn thôi, nên y cũng chỉ thuận miệng nhắc tới vài câu với Lý Thập Di rồi sau đó cũng không để ý tới nữa.
  
Mà Lý Thập Di cũng không tiếp xúc nhiều với phụ nữ, người phụ nữ đồng trang lứa duy nhất mà cậu tiếp xúc có lẽ là Trình Lê Phương, cho nên chuyện tình cảm nam nữ cậu cũng không hiểu rõ.
  
Mà Trương Du càng ngày càng quấn lấy cậu.
  
Bọn họ khác chuyên ngành nên lớp học cũng không cùng một nơi, nhưng chỉ cần Trương Du không lên lớp thì lập tức sẽ đến tìm Lý Thập Di.
  
Không phải y chịu khó tìm đến, mà là y luôn có cảm giác không thể hiểu được, chỉ cảm thấy nếu y không chủ động thì sợ rằng Lý Thập Di sẽ phớt lờ y mất thôi.
  
Như vậy không được! Trương Du càng nghĩ tới càng không thể chịu đựng được, bọn họ đã cùng nhau lớn lên, tuy rằng trong quá trình gặp không ít gập ghềnh trắc trở nhưng y dám khẳng định ngoài cha mẹ ra thì cậu là người quan trọng nhất đối với y, Tề Dĩnh cũng không thể sánh được với cậu.  
Nhưng điều khiến Trương Du thất vọng chính là rõ ràng trong mắt Lý Thập Di y không phải là người quan trọng, nhất là khi đối phương hiện tại đã có bạn trai.

Ban đầu y còn thật lòng vui mừng cho Lý Thập Di nhưng sau đó y càng ngày càng cảm thấy khó chịu, khi nhìn thấy những hành động thân mật của Hạ Phong đối với Tiểu Di, y chỉ muốn chen vào chính giữa.

Dường như có một thứ gì đó mà y không thể nói rõ được đang từ từ nảy mầm trong lòng y.

Đã mấy ngày trôi qua nhưng Hạ Phong vẫn chưa trở lại, nên Lý Thập Di gọi điện cho hắn, nhưng đầu dây bên kia không có ai trả lời, không liên lạc được thì cũng đành thôi.
  
Trương Du hôm nay rất buồn bực, bởi vì Tề Dĩnh vô duyên vô cớ biến mất nhiều ngày như vậy, cô cũng đề nghị chia tay y mà không đưa ra bất kì lý do nào, điều này khiến y cảm thấy tức giận không tả được, y quyết định nói chuyện rõ ràng với Tề Dĩnh nhưng cũng không nói cho Lý Thập Di biết chuyện này, đối phương gần đây bận bịu làm báo cáo thí nghiệm, nói cho cậu biết cũng chỉ khiến cậu phân tâm mà thôi.

Trong quán nước gần cổng trường, một nam một nữ đang ngồi đối diện nhau ở góc trong cùng, nam thì cao ráo đẹp trai, nữ thì trẻ trung xinh đẹp.

  
Trương Du tâm tình phức tạp liếc nhìn Tề Dĩnh, còn đối phương lại cúi đầu dùng thìa khuấy khuấy cốc trà sữa, ngón tay còn được sơn bóng phản chiếu vô cùng rực rỡ.
  
"Rốt cuộc là tại sao? Anh có chỗ nào không tốt sao?" Trương Du không thể nhẫn nại được mà lên tiếng trước.
  
Có người bắt chuyện, câu chuyện cuối cùng cũng có thể bắt đầu.
  
Tề Dĩnh thả chiếc thìa xuống, va vào miệng cốc phát ra tiếng kêu lanh lảnh, trên cổ tay cô đeo chiếc đồng hồ nữ nhỏ nhắn tinh xảo, kim giây chuyển động từng vòng, đây là vật mà Trương Du không chịu nổi cô suốt ngày nũng nịu đòi mua nên đã nhịn sinh hoạt phí vài tháng để mua tặng cô.

Cô lấy khăn ăn lau nhẹ đôi môi xinh tươi của mình, sau đó ngẩng đầu lên lạnh lùng nở nụ cười, "Tốt? Anh đối với em thật sự không có gì không tốt, những gì em muốn anh đều cố gắng thỏa mãn.

Nhưng anh có bao giờ tự nghĩ, trong lòng anh rốt cuộc là em quan trọng hay anh em của anh mới quan trọng nhất?"
Đáp án hiển nhiên rất rõ ràng, Trương Du gần như không cần suy nghĩ cũng có thể đưa ra câu trả lời, nhưng y vẫn không nói lời nào, mà cho dù không nói thì Tề Dĩnh nhìn sắc mặt của y cũng có thể nắm được câu trả lời, nên cô cười mỉa mai, "Nhìn đi, chính anh cũng phát hiện còn gì? Địa vị của Lý Thập Di ở trong lòng anh quan trọng hơn bất cứ ai, em không thể sánh được, cũng không muốn đi so sánh với đàn ông, cho nên chia tay anh không phải là hợp tình hợp lý sao?"
  
Trương Du muốn nói lại thôi, không biết phải nói gì, người phụ nữ đối diện khiến y cảm thấy vô cùng xa lạ, như thể đột nhiên đầu thai thành người khác vậy.
  
Y và Tề Dĩnh quen nhau chưa được một năm, luôn cảm thấy đối phương dịu dàng, tinh tế và đáng yêu, tuy rằng hai người bất đồng nhau ở một số khía cạnh nhưng đây không phải là vấn đề lớn.

Y là đàn ông nhẫn nhịn một chút là ổn thôi.
  
Trương Du thừa nhận, trước đây không ít lần vì việc của Lý Thập Di mà bỏ bơ Tề Dĩnh, nhưng những chuyện đó đều là việc quan trọng, so với việc cùng Tề Dĩnh hẹn hò, dạo phố, mua sắm thì dĩ nhiên y phải ưu tiên việc của Tiểu Di hơn.
  
Có thể do suy nghĩ của đàn ông và phụ nữ có quá nhiều khác biệt, nên lúc này nó càng trở thành lý do để chia tay.
  
Nhưng ngay cả khi Tề Dĩnh đề nghị chia tay, Trương Du cảm thấy mình vẫn cần phải cứu vãn, dù sao y cũng đã có "quan hệ hôn nhân" với đối phương, còn vô tình để mất đi một sinh mạng bé nhỏ, vì vậy y không thể không chịu trách nhiệm.
  
"...!Thật sự không thể cứu vãn?" Trương Du hỏi.
  
Nhưng Tề Dĩnh vẫn rất quyết tâm, tuy rằng đây chỉ là một phương diện nhưng cũng không phải là không thể chịu đựng, dù sao Trương Du đối với cô thật sự rất tốt, mấu chốt y cũng là người rất rộng lượng.

Nhưng chính Lý Thập Di đã khiến cô quyết định buông tay.
  
"Anh chưa bao giờ nói với em rằng Lý Thập Di là đồng tính luyến ái." Tề Dĩnh nghĩ tới hôm đó cô vô tình nhìn thấy Lý Thập Di và một người đàn ông hôn nhau trong bóng tối, cô cảm thấy trong dạ dày một trận buồn nôn, hai người đàn ông thật sự rất kinh tởm! Trước đây cô từng dẫn chị em đến để làm mai cho cậu nhưng đều bị cậu thẳng thừng từ chối, những nghi vấn trong lòng cô cuối cùng cũng có lời giải thích hợp lý.
  
"Thật là kinh tởm!"
  
Trương Du sắc mặt thay đổi, thứ mà y không thể chịu đựng được nhất đó là người khác chỉ chỉ trỏ trỏ xu hướng tình dục của Tiểu Di, điều này còn khó chịu hơn là y bị mắng.

Trong mắt y Tiểu Di rất ưu tú, nếu không phải tên đàn ông tồi tệ kia câu dẫn thì cậu làm sao có thể lạc lối như vậy.
  
Tên Tư Phương Đình kia, lần sau gặp y còn muốn đánh gã ta.
  

"Đồng tính luyến ái thì sao? Tiểu Di bị người khác bôi xấu, tôi tuyệt đối sẽ không cho phép bất cứ ai nói xấu cậu ấy!" Trương Du có chút kích động, nên không khống chế được âm giọng, trong cửa hàng yên tĩnh nhiều người nghe vậy nhìn sang, không ít người muốn xem náo nhiệt.
  
"Anh..."
  
Tề Dĩnh bị giọng điệu cùng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của y làm cho giật mình.

Trước đây lúc ở bên nhau, chỉ cần liên quan đến Lý Thập Di thì y đều trở nên kích động như vậy, này không chỉ đơn thuần là bảo vệ anh em, mà chính là có chỗ không bình thường.
  
Giác quan thứ sáu của phụ nữ lúc này phát huy tác dụng.
  
Tề Dĩnh chợt nhận ra, lập tức tỏ ra căm ghét cay nghiệt nói: "Hóa ra là như vậy, hóa ra các người đều cùng một con đường, thảo nào anh lại bênh vực cậu ta nhiều như vậy.

Xem ra sức hút của Lý Thập Di quả thật không hề nhỏ--"
  
"Câm miệng!"
  
Trương Du mặt đỏ bừng, nếu không phải nể mặt đối phương là phụ nữ hay là "bạn gái cũ" của mình thì y đã đấm cho phát rồi!
  
Y vốn đã lên kế hoạch cho điều xấu nhất nhưng dù thế nào sau khi chia tay vẫn có thể làm bạn, y không ngờ rằng đối phương lại cay nghiệt xúc phạm Tiểu Di như vậy đã thế còn hiểu lầm mối quan hệ của hai người, chia tay thì chia tay đi, hai người họ không thể nào ở bên nhau được nữa.

Truyện Ngược
"Haha, bị tôi nói trúng tim đen thẹn quá thành giận à, mới nghĩ tới việc anh đã chạm vào người tôi thôi là tôi đã thấy buồn nôn rồi!" Tề Dĩnh dường như nghĩ tới điều gì đó rồi chợt thấy may mắn, cô ta âm thầm vui mừng vì chưa thật sự lên giường với y, lỡ đâu nhiễm phải loại bệnh gì khó chữa thì không phải là thiệt thòi lớn sao?
  
"Được rồi, không cần anh phải bồi thường tổn thất tinh thần.

Tôi đi đây, đừng tới tìm tôi nữa, cũng đừng bao giờ gặp lại nhau nữa!" Tề Dĩnh đứng dậy, phủi phủi quần áo như thể sợ có vi khuẩn bám vào, sau đó cô ta mang túi cất bước rời đi.
  
Trương Du nghiến răng nghiến lợi, cho dù tình cảm giữa hai người không sâu đậm nhưng trở mặt như vậy khiến con người ta ớn lạnh đến thấu tim. 
 
Y trừng mắt nhìn những người xung quanh, cũng may vị trí đang ngồi cách khá xa nên không ai nghe thấy họ đang nói gì, họ chỉ nghĩ là đôi tình nhân đang cãi nhau và y là người bị bỏ rơi. 
 
Ngồi một lúc, Trương Du đứng dậy thanh toán rồi rời đi.
  
Y sợ rằng nếu ngồi lại sẽ không nhịn được mà đập phá cửa hàng nhà người ta..