Thập Niên 70 Trọng Sinh Mê Tín Dị Đoan

Chương 10: Chương 10




Nhưng tiếc thay, Trương Manh là ai chứ, từ nhỏ thì tai của cô đã nhạy vô cùng: “Cô nói cái gì, cô đang mắng tôi có tiếng nhưng không có miếng à?”Trương Vũ thầm nói một tiếng chết tiệt, cô ta đã nói nhỏ tiếng như vậy rồi mà cô gái nhỏ này vẫn có thể nghe thấy, thế là dối lòng giải thích: “Không có, không có, tôi không có mắng cô.


Ối chà, thời gian trôi qua nhanh thật đấy.

Không phải cô chỉ xin phép trưởng thôn của các cô cho nghỉ nửa ngày thôi sao? Nếu cô còn không quay về thì cô lại phải xin nghỉ thêm nửa ngày rồi.”Trương Manh ngẩng đầu lên mới phát hiện hình như đã trôi qua rất lâu, cô xách giỏ trứng tiếp tục đi về phía thôn Trương Gia.Cùng lúc đó, ở phía bên kia của ngọn núi cách thôn Trương Gia có một đơn vị giải phóng quân đang đóng quân.Nếu lúc này Trương Manh ở đây thì cô chắc chắn sẽ phát hiện người đàn ông mà cô luôn muốn biết tên lại bước vào trong đơn vị đang đóng quân ở đây.“Minh Đài, cháu lại đi giúp ai vậy?” Một người đàn ông trung niên mặc bộ trang phục quân giải phóng trong trại hỏi khi nhìn thấy Cố Minh Đài đang xách một giỏ trứng gà.“Cháu đi giúp một đồng chí nữ.” Cố Minh Đài đặt cái giỏ xuống đất, sau đó cởi bộ quần áo vải bố ra và thay trang phục quân giải phóng đang treo trong trại.“Minh Đài, cháu không thể dùng cái kia của cháu đi giúp người ta bắt thứ đó nữa, bây giờ xung quanh đang nghiêm khắc chống lại loại chuyện này.

Cháu hiện là một chiến sĩ quân giải phóng, đừng để cho người khác tóm được điểm yếu.


Nếu cháu bị người ta bắt được thì cháu bảo chú sau này làm sao có mặt mũi gặp thầy của cháu chứ.”Cố Minh Đài nghe xong thì hé môi mỉm cười, đợi đối phương nói xong thì anh mới nói: “Chú Lục, chú đừng lo, cháu tự biết phải làm sao mà.”“Hừ, thằng nhóc này, lần nào cũng lấy câu này ra để qua loa với chú.” Lục Bình tức giận hừ mạnh một tiếng, nhưng ánh mắt của ông ấy khi nhìn Cố Minh Đài lại tràn đầy tình yêu thương của một người lớn dành cho người trẻ.“Chú Lục, khi cháu không ở đây thì trong trại không có xảy ra chuyện gì chứ?”“Không, mọi thứ đều rất tốt, nhưng vừa nãy bên phía tây có truyền đến một tin, hình như đã đào được một lối đi, đoán rằng trong đó thực sự có một ngôi mộ cổ.”“Ồ, nhanh như vậy à, chúng ta đến xem nào.” Cố Minh Đài mỉm cười, tóm lấy chiếc mũ ở bên tay trái rồi đi ra ngoài.Buổi tối, Trương Manh lấy cuốn Đại pháp bắt ma mà Cố Minh Đài tặng cho ra xem một lượt.Liệu không biết có phải là bản thân cô đa nghi hay vốn dĩ là thật, cô phát hiện kể từ khi học được nội dung của cuốn sách này thì trên người cô luôn có một dòng khí nóng chuyển động trong kỳ kinh bát mạch.“Ừm, xem ra người đàn ông cho cô quyển sách này rất hiểu cô.” Trong phòng, Trương Manh đang ngồi xếp bằng nhập định thì đột nhiên bên cạnh vang lên một câu nói không hề báo trước, dọa cho lông tơ trên người cô dựng đứng hết lên.Trương Manh nghiêng đầu nhìn người phụ nữ đang bay bên cạnh, cô trợn trắng mắt: “Tôi nói này, cô có thể đừng xuất quỷ nhập thần như vậy được không, trước sau gì cũng có ngày tôi bị cô hù chết.”Trương Vũ bĩu môi, nhìn Trương Manh lên tinh thần hẳn thì mở miệng hỏi: “Tiểu Manh Manh, tôi giới thiệu cho cô một việc riêng nè, tôi nghe Tiểu Hoa ở thôn Đông nói trong huyện có một gia đình gọi quỷ tới, bây giờ đang rầu rĩ tìm người giúp đỡ đuổi quỷ đi, cô có muốn nhận công việc này không?”Trương Manh thả lỏng hai đùi, đứng dậy hoạt động hai chân: “Không đi, tôi làm gì có bản lĩnh đó.

Nếu không phải lần trước gặp được người đàn ông nọ thì có lẽ tôi đã bỏ mạng trên tay con ma kia từ lâu rồi.


Có đánh chết tôi cũng không đi, tôi còn muốn sống thêm mấy năm nữa.”Trương Vũ bĩu môi: “Sao cô nhát gan thế, lần trước cô chẳng biết cái gì nhưng lần này thì khác nhé.”Trương Manh cười ha hả: “Khác nhau ở chỗ nào, tôi cảm thấy mình vẫn giống y như cũ.”“Không, không, bây giờ cô rất khác, hơi thở của cô càng ngày càng khiến cho đám ma quỷ bọn tôi vừa ngửi đã thấy sợ hãi.”Trương Manh cúi đầu ngửi trên người mình: “Làm gì có mùi, tôi chỉ ngửi thấy mùi thơm xà phòng trên người thôi, không thấy những mùi khác.”Trương Vũ tiếp tục bĩu môi, nhìn Trương Manh đầy khinh thường: “Nếu cô có thể ngửi được thì thảm rồi, điều đó cho thấy cô đã biến thành quỷ.”Trương Manh khẽ hừ một tiếng, nằm xuống giường đã trải xong: “Cô còn không đi hả, tôi buồn ngủ rồi.”Trương Vũ bay lên: “Mặc dù cô không đồng ý chuyện này nhưng mà tôi đã nhờ Tiểu Hoa giúp cô rồi, hai ngày nữa sẽ có người đến tận cửa tìm cô.”Trương Manh ngồi bật dậy khỏi giường: “Tiểu Hoa là ai vậy?”Trương Vũ quan sát căn phòng: “Tôi vẫn chưa nói cho cô Tiểu Hoa là ai à?”Trương Manh lắc đầu: “Không có, cô chưa từng nói cho tôi biết Tiểu Hoa là ai.”Trương Vũ cười ha ha: “Tiểu Hoa ấy à, cô bé là một ma nữ sống ở đầu thôn của cô, nhỏ tuổi hơn tôi một chút, chẳng qua cô bé là cô hồn dã quỷ nên thường bay đi khắp nơi, khi nào mệt mỏi thì sẽ trở về đầu thôn ở.”.