Thập Niên 70 Trọng Sinh Mê Tín Dị Đoan

Chương 45: Chương 45




Lúc này, ngọc bội trong ngực đột nhiên khiến da cô bỏng rát.Trương Manh cúi đầu nhìn, phát hiện miếng ngọc bội đeo trên cổ cô vậy mà lại trở về dáng vẻ của ngọc, bây giờ đang hấp thu ánh trăng.Cô đột nhiên gõ trán, hối hận lúc xế chiều khi Cố Minh Đài còn ở đây, cô lại quên hỏi anh chuyện về miếng ngọc bội này.Quan sát miếng ngọc bội, bây giờ trong đầu Trương Manh toàn là dấu chấm hỏi.

Miếng ngọc bội này rốt cuộc có lai lịch gì? Tại sao ma quỷ lại sợ nó? Còn nữa, tại sao nó có thể chữa khỏi âm khí trên người anh Tam Cẩu? Thật là kì lạ quá rôi.Vì không ai đến tìm mình đuổi quỷ nên kế sinh nhai trong những ngày tiếp sau đó của Trương Manh là xuống ruộng tìm công điểm.Sau hai lần "giúp" người này, bây giờ trong nhà không lo ăn.

Tuy nhiên, đây cũng không phải mong muốn của Trương Manh, điều cô ước ao là mình có thể khiến bà nội trong nhà, còn cả em trai nữa, đều được đủ đầy, không lo ăn chẳng lo uống.Còn để sau này em trai duy nhất có thể học lên đại học.Bữa cơm sáng hôm nay, bà nội Trương ăn rất ít, biểu cảm trông cũng đau lòng hơn bình thường.Trương Manh hỏi ra mới biết mấy ngày nữa là đám giỗ ba mẹ đã chết của mình.Tuy nhiên, ngày đó khiến Trương Manh nhớ đến một chuyện đáng sợ hơn nhiều - Ở kiếp trước, em trai của cô, Tiểu Trương Đào đã qua đời đúng hôm trước ngày giỗ ba mẹ.Nghĩ đến chuyện đó, cả người Trương Manh lạnh như băng, hệt như cô vừa được vớt lên từ một hố băng giữa mùa đông lớn vậy.Trương Manh nhìn em trai đang ăn bữa sáng ngon lành, thầm thề rằng, nhất định đời này cô sẽ khiến em trai bình an lớn lên, để bản thân tận mắt thấy cậu bé sinh con, cưới vợ.Ăn sáng xong, nhân lúc rảnh rỗi khi bà nội Trương rửa chén trong nhà bếp, Trương Mạnh gọi em trai đang cho gà ăn trên sân tới dặn dò kỹ lưỡng: "Em trai, em có nghe lời chị nói không?"Tiểu Trương Đào gật đầu: "Đào Nhi nghe."Trương Manh xoa cái đầu tròn đáng yêu của em trai đầy trìu mến, còn dặn dò rất nghiêm túc: "Nhỡ kỹ lời chị nói, mấy ngày này không được đi đâu hết, đặc biệt là tới những nơi có nước.


Em nhớ chưa?""Vì sao ạ?" Tiểu Trương Đào tò mò hỏi."Hỏi nhiều vậy làm gì? Tóm lại chị nói vậy cũng vì tốt cho em thôi, em nghe theo chị được rồi, có biết chưa? Tuyệt đối không được đi đến nơi có nước, đặc biệt là bờ sông.""Dạ." Tiểu Trương Đào đồng ý với giọng mềm mại.

Trương Manh vẫn không yên tâm lắm, phải bắt em trai này của mình lặp lại lời ban nãy một lần nữa.

Chắc chắn thằng bé đã ghi nhớ rồi, bấy giờ cô mới yên tâm tiếp tục ra ngoài tìm công điểm.Làm ruộng hết một ngày, Trương Manh về đến nhà, phát hiện trong nhà có rất nhiều khách tới."Bà Tam, vì sao bà lại đến đây? Có phải trong nhà lại xảy ra chuyện gì nữa không ạ?"Bà Tam cười xua tay: "Không có gì không có gì, đến để thăm các cháu thôi, xem có phải chỗ các cháu cần giúp đỡ không?"Trương Manh không biết bây giờ ở trong lòng bà Tam, hình ảnh cô vĩ đại giống như thần linh mà người người tin tưởng vậy."Không có chuyện gì thì tốt rồi.

Bà Tam, bà ngồi trước đi ạ, cháu vào đổi quần áo đã."Mặc đồ làm việc cả một ngày, bây giờ trên quần áo cô toàn là bùn đất.Bà Tam vội nói: "Được, cháu mau đi thay quần áo đi."Trương Manh vào phòng đổi một bộ đồ sạch sẽ rồi đi ra lần nữa.Bà Tam đang giúp bà nội Trương nấu ăn lập tức lau nước trên tay đi, vỗ vỗ cái ghế đã được chuẩn bị xong từ lâu: "Tiểu Manh, bà Tam xin cháu một chuyện, cháu coi chỗ cháu còn bùa thừa nào không, cho bà Tam một lá được chứ? Bà Tam trả tiền cho cháu cũng được.""Bà Tam, đang bình thường sao bà lại cần bùa làm gì?"Bà Tam mỉm cười xấu hổ, thành thật nói: "Còn không phải do sau chuyện của anh Tam Cấu cháu, lòng bà còn sợ hãi hay sao.


Cháu nói xem, nhỡ một ngày kia quỷ quái đó lại tìm tới người nhà bà thì làm sao bây giờ.

Bà vẫn nên dán bùa trong nhà để cảm thấy yên tâm một chút."Trương Manh nghe xong lời giải thích của bà ấy, không kìm được mà cười một tiếng.

Cuối cùng cô cũng cho bà Tam bốn, năm lá bùa trấn quỷ mình vẽ.Tất nhiên cô không lấy tiền.

Mọi người đều ở chung khu, lấy tiền này không phải lẽ.Mắt thấy mai đã đến ngày giỗ ba mẹ, vì em trai được cô dặn nên cũng không đi tới bờ sông, bây giờ cậu bé vẫn còn bình an vô sự.


Thấy được tất cả những điều này, cuối cùng trong lòng Trương Manh cũng yên tâm rồi.Ở kiếp trước, hôm nay là ngày em trai chết đuối.

Một đời này, không có chuyện gì xảy ra cả, vậy có phải tai nạn của em trai cô qua rồi không?Ngày hôm sau, bà nội Trương dẫn hai người cháu trai cháu gái lên núi bái tế con trai con dâu đã qua đời..