Thời Gian Tươi Đẹp Của Chúng Ta - Lâm Uyên Ngư Nhi

Chương 30



Trong phòng tắm không có hơi nước, trên đỉnh đầu là ánh đèn vàng nhu hòa, tầm mắt hai người nhẹ nhàng đụng phải nhau, giống như mật đường giằng co không thể tách rời, thân thể cũng dán chặt vào nhau.
Sắc váy vàng nhạt bị dính nước trên người đàn ông trở nên trong suốt, cũng đem chỗ nào đó hiện ra hình dạng rõ ràng, hai người hôn nhau ...
Ánh đèn không ngừng lay động bởi hai người đang không ngừng thở dốc, quấn quanh, giao triền, dung hợp.
Nửa giờ sau, Ôn Thiên Thụ nằm trên giường, mặt mềm như bông gòn chôn bên cổ anh, nhẹ nhàng thổi một hơi, "Em thật ... không phải cố ý."
Ai có thể nghĩ sẽ phát triển đến ... cái loại tình trạng này.
Hoắc Hàn hừ nhẹ một tiếng, bàn tay to vẫn như hai đêm trước giúp cô làm ấm bụng dưới, động tác của anh thực nhẹ, lòng bàn tay hơi thô ráp, chạm vào da thịt non mịn khiến Ôn Thiên Thụ nhẹ run rẩy — là cảm giác rung động giữa nam nữ trưởng thành vừa hạnh phúc vừa mỹ diệu.
Cô nhịn không được ngâm nga một giai điệu, anh hẳn là nghe hiểu, cười giữa làn tóc cô, hơi thở từ từ phả xuống, nhưng không nói gì.
Ôn Thiên Thụ hát ra lời, "Còn chưa được cảm nhận hết, mùa bông tuyết nở rộ, chúng ta cùng nhau run rẩy, sẽ càng hiểu rõ cái gì là ôn nhu ..." (Là lời bài hát nhưng mình chưa tra ra, sẽ bổ sung sau a)
Anh trực tiếp lấp kín môi cô, thành công ngăn chặn lời tiếp theo, "Ngủ đi."
Đêm rất an tĩnh, an tĩnh đến mức phảng phất như nghe được tiếng thời gian trôi, hai người lại không thấy buồn ngủ, Ôn Thiên Thụ nghiêng người nhìn ra ngoài cửa sổ, trên ngọn cây treo một ánh trăng tròn, bóng cây lắc lư, cô nhẹ giọng hỏi, "Hoắc Hàn, lúc trước ở chùa Thanh Minh, chiếc xe cứu thương kia xuất hiện là bởi ở hiện trường có một người trẻ tuổi bị bệnh tim?"
"Phải. Sao đột nhiên lại nghĩ đến cái này?"
Cô ngồi bật dậy, "Bang" một tiếng mở đèn đầu giường.
Hoắc Hàn nheo lại đôi mắt, thích ứng dần với ánh sáng, nhìn thấy cô đang khom lưng, không biết lấy ra thứ gì trong túi hành lý, khi trở lại trong tay nhiều thêm một cây bút chì và một quyển sổ phác hoạ.
Ôn Thiên Thụ khoanh chân ngồi bên cạnh anh, ngón trỏ đè lên huyệt Thái Dương, nhắm mắt suy nghĩ trong chốc lát, bắt đầu vẽ.
Trên giấy vẽ đầu tiên xuất hiện một đôi mắt thon dài, tiếp theo là cái mũi hơi sụp, môi ... cô cơ hồ không cần suy nghĩ, bút vẽ cũng không ngừng, liền mạch lưu loát, không bao lâu một hình dáng hoàn chỉnh liền hiện ra, hô hấp Hoắc Hàn cứng lại, "Đây không phải ..."
Ôn Thiên Thụ thuận tay đem bút vẽ kẹp trên vành tai, "Là người này sao?"
Hoắc Hàn nhìn chằm chằm bức phác hoạ kia, sau một lúc lâu mới hỏi, "Anh nhớ rõ khi người đó phát bệnh em không ở hiện trường, làm sao có thể ..."
"Bởi vì em là Ôn Thiên Thụ."
Trong mắt anh chậm rãi hiện lên ý cười.
Cô càng thêm dõng dạc, dùng ánh mắt quét anh, "Trên đời này ngoại trừ không thể một mình sinh em bé, thật đúng là không có việc gì em không làm được."
Thanh âm Hoắc Hàn thấp đến có chút mơ hồ, bị tiếng cười làm cho càng không rõ ràng, "Phải."
"Phồn Phồn, cái này đối với chúng ta mà nói là manh mối vô cùng quan trọng, anh đại biểu cho đồng sự tổ chuyên án cảm ơn ..."
Cô còn có thể mang đến bao nhiêu kinh hỉ cho anh?
Ôn Thiên Thụ: "Đừng có chỉ nói miệng, có thực tình muốn cảm tạ hay không?"
Ánh mắt cô sáng quắc như đang nói — anh nhất định biết em muốn cái gì.
Hoắc Hàn đương nhiên biết, có thể thấy được vẻ mặt cô đang có biểu tình rất đắc chí, cũng bất giác nổi lên tâm tư trêu ghẹo cô, "Một đêm, hay là mười đêm, hoặc là ..."
"Đừng tưởng bở!" Ôn Thiên Thụ bắt lấy chiếc bút, gõ lên trán anh một cái, "Ít nhất cũng muốn cả đời!"
Lúc này đã là nửa đêm, cô đã rất buồn ngủ, đầu vừa dính lên gối, ý thức liền bắt đầu tan rã, trong cơn mơ màng nghe được một tiếng "Được", mí mắt vì quá buồn ngủ mà không mở ra được, nhưng trong lòng sớm đã tràn đầy ấm áp vui vẻ, hoa tươi nở rộ khắp nơi.
Mười dặm gió xuân, không bằng ngủ người.
Như thế nào cũng muốn ngủ cả đời.
Sáng sớm 6 giờ, trấn nhỏ thức dậy.
Gió nhẹ nhàng làm bức màn đung đưa, Ôn Thiên Thụ giữa hơi thở quen thuộc mở ra hai mắt, người đàn ông phía sau còn đang ngủ, hô hấp ấm áp mà ẩm ướt thổi trúng sau cổ khiến cô hơi ngứa, nhịn không được giật mình trong lòng ngực anh, còn muốn động đậy, vài giây sau, một cử động nhỏ cũng không dám.
Anh cùng nó đều tỉnh.
Cô: "Cảnh sát Hoắc, xin hỏi có thể giúp anh cái gì không?"
"Được." Trong giọng nói của anh lộ ra một cổ lười biếng, "Khả năng cần trưng dụng tay em một chút."
...
Khi ăn bữa sáng, Thịnh Thiên Chúc không rõ nguyên do hỏi, "Chị Thiên Thụ, sao cứ nhìn chằm chằm vào tay mình vậy?"
Hoắc Hàn liếc mắt nhìn qua một cái.
Ôn Thiên Thụ thiếu chút nữa bị Thiên Chúc dọa đến, " ... Vẽ mệt."
"Vẽ cái gì?" Dương Tiểu Dương thuận miệng hỏi.
Hai ngón tay Hoắc Hàn đè lên tờ giấy phác hoạ đẩy đến trước mặt mọi người, Thịnh Thiên Chúc xem một cái, trực tiếp phun ra một ngụm sữa bò, "Phi! Đây không phải người bệnh tim kia sao?"
"Chị Thiên Thụ, là chị vẽ!?"
"Giống sao?"
Cô quá khiêm tốn, này đâu chỉ là giống? Quả thực chính là thật trăm phần trăm được không? Khoan đã ...
"Chị Thiên Thụ, chị đã từng gặp người này?"
Ôn Thiên Thụ lắc đầu, "Không có."
"Vậy chị ... làm thế nào vẽ được?"
Ánh mặt trời ngừng trên lưng ghế cô, Thịnh Thiên Chúc quả thực cảm thấy trên người cô lóe lên hào quang rực rỡ.
Ôn Thiên Thụ đơn giản đem chuyện của hai cô gái nhỏ tối hôm qua nói ra, "Trước kia tôi đã nghe nói qua người này, biết hắn cùng anh Đức là đồng bọn, cho nên đặc biệt lưu ý."
Dương Tiểu Dương không thể tin được, "Chỉ bằng vào miêu tả là có thể vẽ được một người chân thật đến vậy?" Anh ta đã xem qua không ít người phác họa, cũng ở trong hệ thống ít nhiều tiếp xúc với loại "Phác họa" này, tuy nhiên lại là lần đầu tiên gặp được việc thần kỳ như vậy trong thực tế.
Quả thực giống y như xem phim truyền hình!
"Chị Thiên Thụ, em yêu chị quá!" Thịnh Thiên Chúc gửi tới một cái hôn gió giữa không trung.
Hoắc Hàn trực tiếp đem đầu của cậu vặn sang bên kia, "Ăn bữa sáng của cậu đi."
Thịnh Thiên Chúc bĩu môi, làm khẩu hình, "Ăn dấm?"
Dương Tiểu Dương cười trộm, cả Đường Hải cũng buồn cười.
Hạt bụi nhỏ trong không khí bay lượn xung quanh mỗi người.
Ăn xong bữa sáng.
Hoắc Hàn nói, "Tình huống trước mắt đã biết đều chứng minh hướng đi của chúng ta là chính xác. Thứ nhất, Hồng Vân Trai cùng anh Đức không thoát được can hệ, thứ hai, người bị bệnh tim kia còn ở trấn trên, bọn họ là ích lợi tương liên, như vậy anh Đức rất có thể cũng ở đây, điều này thuyết minh—"
Dương Tiểu Dương lưu loát tiếp lời, "Văn vật còn chưa bị dời đi!"
"Có khả năng," ngữ khí Hoắc Hàn trầm hơn, "Đây chỉ là suy đoán của tôi."
Đường Hải: "Dù chưa dời đi, hẳn là cũng sẽ rất nhanh."
Ôn Thiên Thụ nghĩ nghĩ, "Cô gái kia nói tối nay sẽ có ông chủ lớn tới, có khả năng chính là ... anh Đức không?"
Phạm vi này quá rộng, không có gì chắc chắn.
Hoắc Hàn hỏi, "Về người bị bị bệnh tim, còn nghe tin tức gì khác không?"
Ôn Thiên Thụ nghiêm túc nhớ lại, bởi vì sợ khiến người khác hoài nghi, lúc trước cô dò hỏi đều không theo logic gì, "Đúng rồi, hình như hắn còn nói, về sau một thời gian dài sẽ không tới nơi này."
"Có lộ ra thời gian rời đi hay không?" Đường Hải hỏi.
"... Không có."
Hiện tại manh mối duy nhất có thể xác định rõ chính là Hồng Vân Trai cùng anh Đức này.
"Anh Hàn," Thịnh Thiên Chúc hỏi, "Ông chủ Hồng Vân Trai bên kia..."
Di động Hoắc Hàn vang lên, trên màn hình hiện lên một chuỗi số lạ bản địa, anh mơ hồ đoán được là ai gọi tới, giơ tay làm thế "yên lặng" rồi mới tiếp điện thoại, "Alo, xin chào."
Sau một trận tiếng cười: "Ông chủ Hoắc."
Hoắc Hàn: "Ông chủ Diệp."
Thịnh Thiên Chúc kích động ôm Dương Tiểu Dương, không tiếng động nói, "Ông chủ Hồng Vân Trai!"
Tiếng cười bên kia lại lớn hơn, "Ông chủ Hoắc quả nhiên tài trí hơn người."
Hoắc Hàn cười, "Ông chủ Diệp quá khen."
Đối phương cũng không quanh co lòng vòng, trực tiếp biểu lộ ý tứ của mình, "Có rảnh ngồi uống tách trà, chúng ta cùng bàn bạc."
Hai người hẹn buổi chiều ba giờ gặp nhau ở quán trà lớn nhất trên trấn.
Hoắc Hàn thu lại điện thoại, Thịnh Thiên Chúc hắc hắc cười không ngừng, "Đây là ... cá tự mình chui vào lưới?"
Đường Hải: "Hiện tại cười còn hơi sớm."
Thịnh Thiên Chúc làm cái mặt quỷ, cười cũng không cho cười?
Hoắc Hàn ngồi xuống bên cạnh Ôn Thiên Thụ, "Lại vẽ một bức hoạ anh Đức."
"Được." Cô đi vào phòng ngủ, ôm sổ phác hoạ ngồi bên cửa sổ, từng nét bút bắt đầu vẽ.
Đám người Hoắc Hàn tiếp tục ở phòng khách thương lượng đối sách bước tiếp theo.
Đến thời gian cơm trưa, Ôn Thiên Thụ xoa xoa cổ tay đi ra, "Đã xong."
Sau khi bức hoạ được luân chuyển đến tay mỗi người.
Hoắc Hàn bắt đầu phân phối nhiệm vụ, "Buổi chiều tôi và Ôn Thiên Thụ đi quán trà gặp ông chủ Diệp, Đường Hải cùng Tiểu Dương đi Hồng Vân Trai bên kia bí mật thăm dò tình huống, còn Thiên Vạn, cậu ... đi xung quanh Xuân Tình Phường một chút."
Xuân Tình Phường là "Khu đèn đỏ" nơi hai cô gái trẻ kia làm việc.
Anh nhìn thời gian, "Còn có vấn đề gì sao?"
Thịnh Thiên Chúc giơ tay lên, "Anh Hàn, em có một vấn đề."
"Sao?"
"Anh bình thường cũng kêu thẳng tên chị Thiên Thụ? Như thế quá không thú vị a, không có cái nick name tình cảm gì đó sao?"
Dương Tiểu Dương cười "Phốc" một tiếng.
Hoắc Hàn trực tiếp đem giấy phác hoạ chụp lên ót cậu.
Thịnh Thiên Chúc thình lình ăn một đập, một tay túm Dương Tiểu Dương tâm tư đơn thuần nhất lại đây, lẩm nhẩm bắt đầu bịa chuyện về Hoắc Hàn cùng Ôn Thiên Thụ: "Anh biết anh Hàn vì cái gì phản ứng vậy sao? Anh không biết đi? Bọn họ đã sớm ngầm gọi nhau là ông xã, bà xã, gọi đến ngọt ngào..."
Dương Tiểu Dương cũng tin hoàn toàn.
***
Hoắc Hàn cùng Ôn Thiên Thụ tới quán trà sớm nửa giờ, không nghĩ tới ông chủ Diệp đã sớm chờ ở đó, hơn nữa trước bọn họ, tựa hồ còn tiếp người khách khác — mặt bàn vẫn còn đặt một chén trà, nước trà vẫn còn một nửa.
Ông chủ Diệp gọi người phục vụ tới dọn sạch mặt bàn.
Người phục vụ này là hắn tự mang đến, người phụ nữ trẻ tuổi, mặc một thân váy lụa hồng nhạt, đường cong như ẩn như hiện, thời điểm cô ta hạ lưng xuống, bộ ngực sữa lộ ra hơn phân nửa, dường như muốn nhảy cả ra ngoài.
Ông chủ Diệp vuốt chén trà yên lặng đánh giá Hoắc Hàn, thấy mắt anh vẫn nhìn thẳng, phảng phất như hương diễm trước mắt chỉ là không khí, lại nhìn Ôn Thiên Thụ ngồi bên cạnh anh, đã hiểu.
Bên người đã có đàn bà tư sắc bậc này, tự nhiên sẽ không đem dung chi tục phấn hắn mang đến để vào mắt.
Đơn giản hàn huyên vài câu liền vào thẳng chủ đề.
Hoắc Hàn: "Ông chủ Diệp, không biết khi nào thuận tiện xem hàng được?"
Ông chủ Diệp: "Cái này không vội."
"Sao lại không vội?" Ôn Thiên Thụ nhu mì nói, "Ông chủ của tôi ngày mai phải trở về Phú Xuân Thành."
Hoắc Hàn tiếp lời, "Lão gia tử trong nhà thân thể có chút vấn đề."
"Như vậy ... Hoắc lão gia tử không có chuyện gì chứ?"
"Người già rồi đều như vậy, các loại tật xấu thi nhau tới."
Ông chủ Diệp gật đầu, "Đúng vậy, đúng vậy."
Hắn trầm tư một hồi, "Nếu không thì ngày mai?"
Hoắc Hàn trầm mặc, Ôn Thiên Thụ cùng hắn thương lượng, "Đêm nay không được sao? Người của chúng ta đều tới, có phải hay không, ông chủ Hoắc."
"Cái này ... thật đúng là không được."
Ôn Thiên Thụ lại hỏi, "Hay là ông chủ Diệp còn có sinh ý lớn hơn nữa phải làm?" (sinh ý hiểu là việc làm ăn buôn bán, việc kiếm ra tiền)
Đổi lại cái này ông chủ Diệp không nói gì.
Hoắc Hàn cười xoa mặt cô, "Ngày thường dạy em như thế nào? Mới mấy ngày không dạy dỗ da đã dày như vậy?" Thanh âm của anh thấp xuống, "Đi, qua một bên, đàn ông nói chuyện làm ăn không có chỗ cho em xen mồm vào đâu."
Ôn Thiên Thụ đúng là cầu mà không được.
Ông chủ Diệp nhìn cô mị nhãn như tơ thật là có thể làm người ta phun cả cơm từ ngày trước nữa ra được.
"Ông chủ Hoắc," ông chủ Diệp làm ra vẻ khó xử, "Đêm nay thật sự là không được ..."
Hoắc Hàn buông chén trà, "Không có việc gì, xem thời gian nào ông chủ Diệp thấy phù hợp là được."
Ông chủ Diệp đầu óc chuyển thật nhanh, đêm nay phải làm tiệc tiễn anh Đức, khẳng định là không dành thời gian ra được, đêm mai bọn họ sẽ vận chuyển hàng hóa đi, ngày mai ông chủ Hoắc lại phải rời khỏi trấn Bạch Lễ, thời gian này thật không dễ sắp xếp.
Không thì dứt khoát mạo hiểm một lần?
Lá gan không lớn thì kiếm đâu ra tiền?
Huống chi bối cảnh của ông chủ Hoắc này cũng đã sờ qua, không có vấn đề gì.
"Nếu không, hẹn vào trưa ngày mai?"
"Được."
Ông chủ Diệp hướng Hoắc Hàn rót thêm trà, di động trong túi bỗng nhiên vang lên, tiếng chuông này ... là dành riêng cho anh Đức.
"Xin phép, tôi ra ngoài tiếp điện thoại một lát." Ông chủ Diệp đóng cửa đi ra ngoài.
Ôn Thiên Thụ lần nữa ngồi lại bên cạnh Hoắc Hàn, "Không thích hợp."
Cô nói, "Trước chúng ta, ông chủ Diệp còn gặp người khác, bởi vì chúng ta đến sớm nên mặt bàn còn chưa kịp dọn, lúc đó chén trà được đặt ở đây, đúng không?"
"Dựa theo thói quen của người bình thường thì đây là vị trí đặt tay thuận," cô xem xét cẩn thận chỗ đó so với mặt bàn bên phải, "Nếu không đoán sai thì người ngồi ở chỗ này lúc trước, hẳn là thuận tay trái."
Hai người trăm miệng một lời, "Anh Đức."
Người mà ông chủ Diệp chiêu đãi trước đó là anh Đức!
---
Tác giả có lời muốn nói: Thụ ca: "Em có thể giúp anh làm gì không?"
Hàn ca: "Khả năng muốn trưng dụng tay em một chút."
Đoàn người đọc thông minh nhất: "Có cái gì có thể giúp ngươi sao?"
Ngư Nhi: "Khả năng muốn trưng dụng một chút các ngươi trong tay hoa hoa nhi."