Thời Thanh Xuân Tươi Đẹp Nhất

Chương 10: Trò chuyện cùng cậu





Cuối cùng nó cũng không chịu được mà lên tiếng

- Cậu có thể dừng chơi game lại được không? Nó nói với giọng khá bực

- Tại sao. Dương hỏi


- Tôi không thích ai chơi game khi ngồi cạnh, nếu cậu không muốn thì có thể đi chỗ khác để chơi. Nó tức lắm rồi nên xưng tôi luôn

- Ừm. Nói rồi thì cậu cũng tắt máy luôn

Không khí im ắng như ban đầu. Nó cũng thấy có lỗi khi hơi gắt như thế, Dương có nghĩ nó điêu quá không biết. Thế là nó bắt chuyện trước với cậu

- Cậu nghiện game thế sao mà vẫn học giỏi vậy? Nó nói xong mà không biết nó nói cái gì luôn, bắt chuyện với người ta mà câu mở đầu kì ghê gớm. Nó giỏi bắt chuyện với người khác lắm mà sao với Dương nó không biết nói gì thế này

- Không nghiện. Tớ chỉ chơi lúc rảnh thôi. Dương trả lời

- Thế mà bảo không nghiện. Nó nói nhỏ


- Cậu đừng chơi game lắm không tốt cho mắt với mấy đứa con gái cũng không thích con trai chơi game nhiều đâu. Nó nói tiếp

- Cậu cũng vậy sao

- Hả. Nó hoang mang vì câu hỏi của Dương

- Cậu cũng không thích con trai chơi game à

- À ừm. Nó trả lời

Xong Dương im lặng không nói gì nữa. Nhưng mà thế nó cũng nhận ra cậu bạn này dễ nói chuyện mà không giống như bề ngoài lạnh lùng như nó thấy. Đúng thật không thể nhận xét tính cách của một người trong thời gian ngắn được, muốn biét tính cách họ như thế nào thì trước hết phải quen biết lâu dài, trò chuyện với họ thì mới hiểu rõ tính cách thật của người đó. Dương cũng thế, nhìn qua thì cậu là người lạnh lùng ít nói nhưng mà thật ra cậu là người ngoài lạnh trong nóng, nói chuyện với cậu một lúc mà nó thấy Dương cũng dễ gần và cả ấm áp nữa. Nghĩ ngợi một hồi thì nó ngủ thiếp đi lúc nào không hay, vì từ trường đến công viên sở thú thì mất gần 3 tiếng lận.


Dương quay sang để ý cô bạn bên cạnh thì thấy cô đã ngủ đi rồi. Lúc cô ngủ như một con mèo rất đáng yêu. Vì đường đi khá xốc nên nó bổ nhào vào người anh nhưng nó ngủ say rồi nên không biết gì. Nó hiện tại đang tựa đầu nơi vai Dương, vì sợ làm nó tỉnh nên cậu cũng để đó không tin đánh thức nó dậy. Dương cũng không hiểu sao cậu lại như thế nữa, rõ ràng cậu rất ghét tiếp xúc với bọn con gái nhưng với Nhi cậu lại không cảm thấy điều đó. Từ lần đầu tiên gặp Nhi, cậu thấy một người con gái đang tìm đường đến phòng hiệu trưởng, khi đó nụ cười cô luôn tỏa trên môi làm cậu cũng không hiểu nổi khi nhìn thấy nụ cười đó tim cậu lại đập nhanh hơn nữa. Nó không biết nụ cười tỏa nắng của nó đã đốn tim bao nhiêu anh chàng khi nhìn thấy nụ cười đó đâu

Sau ba tiếng đi xe thì cuối cùng cũng đến nơi. Khi nó thức dậy thì nó không còn dựa vào vai Dương nên nó cũng không biết việc mình đã ngủ gục vào vai cậu. Ngồi trên xe thì uể oải nhưng khi nhìn thấy công viên sở thu thì tụi nó vui vẻ hẳn lên. Quả thật không uổng công đi chuyến này mà, khu công viên được trang trí, thiết kế rất đẹp

Đi tới công việc sở thú thì tất nhiên phải đi xem thú rồi. Với một đứa thích những sự đáng yêu như nó thì không thể bỏ qua chim cánh cụt nữa. Nó còn nhờ Vy chụp cho mình mấy bức ảnh chụp chung với chim cánh cụt nữa kìa. Nó cười tươi như được mùa á, nó cười mà bọn bảo cười không thấy mặt trời luôn. Cứ đi đến đâu là nó lại đưa điện thoại nhờ mấy đứa kia chụp hộ mình. Ahihi, ai biểu cảnh đẹp quá làm gì nên làm sao nó có thể bỏ qua cơ hội chụp ảnh này được.