Tiên Đình Phong Đạo Truyện

Chương 40: 40





"Vậy nên làm gì?"Phương Khánh hỏi một tiếng, ánh mắt đảo qua Tô Đình, lại rơi vào trên người quản sự Tôn gia."Bẩm đại nhân." Quản sự Tôn gia khom người nói: "Diêu huyện có một vị đại gia thư pháp, danh tiếng rất tốt, có quen biết lão gia nhà ta, có thể đưa khế ước cùng chữ mà Tô Đình tự tay viết cho hắn xem, để hắn giám định.

Chỉ là.

.


.""Chỉ là làm sao?" Phương Khánh nói."Chỉ là vị Tô công tử này.

.


." Tôn quản sự nhìn Tô Đình, vầng trán hơi nhíu lại, nói: "Không biết đến lúc đó phân biệt là thật, hắn có còn chống chế nữa không?""Nếu đã quen biết cùng lão gia nhà ngươi, kết quả giám định ra, Tô mỗ tự nhiên không tin." Tô Đình phất phất tay, cười lạnh nói: "Nhưng Tô gia ta không quen biết thư pháp đại gia nào, cũng không có ngân lượng có thể tìm người đến cùng phân rõ, đã như vậy, cũng không làm khó ngươi, chỉ cần ngươi phân biệt ra kết quả, có thể khiến Phương đại nhân cảm thấy là thật, Tô mỗ cũng sẽ chấp nhận."Phương Khánh không ngờ việc này lại đẩy lên trên người mình, trầm mặc một chút, nhất thời không nói gì.Nhưng đúng vào lúc này, Viên Khuê nghiêng đầu nhìn sang, hỏi: "Vị đại gia thư pháp kia có phải họ Lương?"Tôn gia quản sự nói: "Đúng vậy."Nói xong, ông ta đột ngột lộ ra sắc mặt vui mừng, nói: "Viên bộ đầu biết người này sao?""Có biết." Viên Khuê tiến lên một bước, chắp tay nói với Phương Khánh: "Vị Lương đại nhân này vốn là quan văn ở kinh thành, quan bái từ lục phẩm, bây giờ chừng sáu mươi, chắc là từ chức quy hương.

Năm đó ty chức từng hộ vệ cho Lương đại nhân, ngài ấy cũng là người cương trực công chính, nếu thật sự là ngài ấy, tất nhiên có thể tin.""Ồ?"Phương Khánh hơi nhíu mày.Tô Đình sờ sờ cằm, mắng thầm: "Kẻ này đúng là không hiểu xem xét thời thế, ngươi hiện tại là nhân chứng của Tôn gia, xem như là đứng về phe Tôn gia bên kia, hiện tại đã không phải trung lập, còn muốn làm nhân chứng cho đại gia thư pháp, trong lòng không biết nghĩ sao?"Hắn thầm sỉ vả dưới đáy lòng vài câu, lại thấy Phương Khánh nhìn lại.Tô Đình khẽ gật đầu, coi như đồng ý.Phương Khánh hít sâu một hơi, nói rằng: "Đã như vậy thì xin mời vị Lương lão tiên sinh này đến phân biệt, xem khế ước này có phải giả tạo không."Tô Đình cúi người hành lễ, cười nói: "Đại nhân anh minh."Quản sự Tôn gia cũng không cam lòng yếu thế, thi lễ một cái rồi nói một tiếng nịnh nọt.Vụ án này, tạm thời có một kết thúc.Từ một mặt khác đến xem thì Tô Đình lại kéo dài hai ngày..

..Tô Đình dẫn biểu tỷ rời khỏi nha môn, mà quê nhà hương thân ở trước cửa dồn dập tiến tới.Có mấy kẻ thuần túy tới tham gia trò vui, có một số người là thật lòng lưu ý, có một số người lại là tâm tư phức tạp.Tô Đình không muốn bị vây xquanh như thế, chỉ thuận miệng trả lời vài câu rồi lôi kéo biểu tỷ vội vã về nhà.Mà ngày này, trời trong nắng ấm.Nhưng buổi kiện cáo giữa Tôn gia cùng Tô gia gây nên không ít người đàm luận.Lạc Việt quận lập tức náo nhiệt hẳn lên.Khi đêm đến, sau một ngày bách tính bận rộn mới được nhàn hạ, ở chốn trà dư tửu hậu không khỏi nhắc tới việc này.Trong khoảng thời gian ngắn, chuyện thiếu niên nhà nghèo kiện cáo cùng Tôn gia đã có xu hướng truyền khắp Lạc Việt quận.Có thể dự kiến được, một thời gian rất dài sau đó, có lẽ nó sẽ thành đề tài câu chuyện cho mọi người chốn trà dư tửu hậu.Nhưng trong thần miếu lại có vẻ khá yên tĩnh.Dù sao không phải ngày rằm mùng một gì, cũng không phải ngày lễ đến, chỉ có mấy tín đồ túm năm tụm ba đến đây thỉnh nguyện, hoặc làm lễ tạ thần.Đến chạng vạng, trong thần miếu đã hoàn toàn bình tĩnh lại.Chạng vạng, màn đêm đã tới gần.Sắc trời tối tăm, thời tiết mát mẻ.Tùng lão quét dọn tro bụi trên sân miếu do tín đồ ban ngày lưu lại xong, mới để cái chổi sang một bên, quay người về viện.Mà ở trong viện, Thanh Bình đã quét sạch lá rụng, trên bàn đá bên cạnh giả sơn, hắn pha được một bình trà."Tiểu tử Tô Đình này đã bị kiện cáo?" Tùng lão rót chén trà, nhẹ uống một ngụm, tỏ vẻ vô tình hỏi."Lần trước trước khi hắn bị bỏ tù, đã cùng công tử nhà họ Vương uống rượu, ký tên trên khế ước, triệt để bán cửa hàng của Tô gia cho Tôn gia." Thanh Bình đáp."Bán bao nhiêu ngân lượng?""Hai mươi lượng.""Tên tiểu tử phá sản này, cửa hàng kia nằm trên đoạn đường vô cùng náo nhiệt, thật sự muốn bán thì kiểu gì cũng phải hai trăm lạng?" Tùng lão nghe vậy, cười mắng một tiếng, lắc lắc đầu."Hắn không phải uống say, bị người đặt bẫy sao?" Thanh Bình thấp giọng cười nói."Đặt bẫy?" Tùng lão cười nhạt tiếng, nói: "Tên tiểu tử này tinh ranh như quỷ vậy, tiểu tử Vương gia kia ở trong tay hắn đã mất cả mạng rồi, còn có thể đặt bẫy làm hại hắn? Nếu hắn không chủ động nhảy vào, ai có thể hố được hắn? Theo lão phu thấy thì phải là hắn đặt bẫy chứ?""Chuyện này.


.

." Thanh Bình thoáng cúi đầu, trầm mặc không lên tiếng."Ngươi nhờ Phương Khánh mua cho Tô tiểu tử ít thứ, đã biến thành một bình mực nước giả, nghĩ lão phu không biết sao?" Tùng lão lạnh nhạt mở miệng.Thanh Bình nghe vậy không khỏi nở nụ cười tiếng, nói: "Việc dễ như ăn cháo thì giúp hắn một tay, nhìn xem hắn có thể chơi ra trò gian gì, vậy mà hắn gây ra động tĩnh đúng là không nhỏ.""Thôi, nếu hắn nhận được truyền thừa từ thần miếu, giúp hắn một tay, trợ hắn đi được xa một chút, cũng không phải chuyện xấu." Tùng lão ngẩng đầu nhìn Thanh Bình, nói rằng: "Ngược lại là ngươi, không để lão phu thất vọng."Thanh Bình nghe xong lời này, không khỏi có chút ngạc nhiên.Tùng lão nói rằng: "Ngươi có biết người năm đó đi cùng ngươi đến có tư chất gân cốt, đại thể đều xuất sắc hơn so với ngươi?"Thanh Bình gật đầu nói: "Đệ tử biết được, nhưng đệ tử không hiểu rõ lắm vì sao Tùng lão chỉ chọn lựa ta?"Tùng lão chậm rãi nói: "Tư chất của ngươi trung đẳng, không cao không thấp, nhưng thắng ở tính tình vững vàng.

Mà lão phu năm đó cũng là như thế, kì thực ngươi cùng lão phu xem như cùng một loại người, đều khá bình thường, đều thận trọng.


Ở điểm này, từ thái độ của ngươi đối với Tô Đình là có thể nhìn ra."Tô Đình được truyền thừa từ thần miếu, có cơ duyên lớn, việc tu hành có thể nói là tiến triển cực nhanh, làm người phải ngơ ngác.Dù cho là Tùng lão cũng không khỏi phải cảm thán.Mà Thanh Bình bái vào thần miếu, tu hành nhiều năm, còn không sánh được với Tô Đình mới tu hành một thời gian ngăn ngắn.Cảnh ngộ như thế, nếu là người bình thường khác thì sẽ khó tránh khỏi đố kị, thậm chí phẫn hận.Nhưng Thanh Bình vẫn có thể bình tĩnh đối xử, tâm tính như vậy đã rất đáng quý."Duy trì phần tâm tình này, đối với tương lai sau này của ngươi nhất định có chỗ tốt cực lớn."Tùng lão nói như vậy, chợt phất tay, nói rằng: "Chuyện ở nha môn bên đó, không cần để ý tới nhiều, mảnh đất nhỏ Lạc Việt quận này còn chưa đủ để tiểu tử Tô Đình như quỷ tinh kia chịu thiệt.""Nghe ý tứ của Tùng lão thì Tô Đình sẽ thắng một ván này?""Đây là tự nhiên."Tùng lão thuận miệng trả lời một câu, chợt lại nói: "Đương nhiên, Tôn gia cũng chưa chắc đều là ngu xuẩn, đặc biệt là vị gia chủ Tôn gia này, cũng không thể coi thường, nhưng Tôn gia hắn dù sao luôn có thế lớn, sẽ không thèm để ý tới một thiếu niên nhà nghèo vốn bị bệnh liệt giường, kiến thức nông cạn."Mà Tô Đình kì thực đã là người tu đạo, lại chưa bao giờ khinh thường Tôn gia.""Có tâm so với vô tâm, kết quả tự nhiên là rõ ràng."Nói xong, Tùng lão lạnh nhạt nói: "Ngươi làm trợ thủ của hắn, không phải đối với hiểu rõ chuyện này sao?"Thanh Bình nhớ tới Tô Đình kia, không khỏi bật cười.Tùng lão thoáng giơ tay, lại nói: "Nhưng nếu Tôn gia thua trận kiện cáo này, mà Tôn gia lại coi trọng một cửa hàng như vậy, tất nhiên sẽ không bình tĩnh.

Hai ngày này, ngươi đi xung quanh nhìn xem Tôn gia có cử động gì dị thường, xem có động tay chân gì không."Thanh Bình nghe thế vội khom người xưng vâng.Tùng lão phất tay, để Thanh Bình lui ra, chợt nhìn về phía một bình mực nước bên cạnh."Con mực là mực, không thiệt thòi tặc danh."Tùng lão rũ mắt, niệm một tiếng: "Cùng tiểu tặc Tô Đình này cũng xứng với.".