Tiểu Thái Giám Của Yêu Hậu

Chương 1



Âm thanh "cộc cộc" trên cánh cửa sớm bị mối ăn mòn cứ thế bị đập gãy.

Hỷ Bảo mở mắt nhìn Lưu ma bà bên ngoài dáng vẻ lảo đảo xém ngã, giống như con lật đật trong hội làng, nàng cảm thấy bộ dạng này thật buồn cười, nhưng mà hiện tại lại cười không nổi, khóe miệng nặng nền xệ xuống, trong lòng nghĩ đến "tẩu tử tốt" đem nàng bán cho nhà giàu làm tiểu thiếp.

Dưới cái nhìn của Hỷ Bảo, vào thời xưa những thứ mai mối này không có gì lạ, vì mưu cầu chút lợi lộc, đem người xích vào trong giường sưởi, chỉ trách mệnh nàng không tốt, xuyên qua đúng lúc cha mẹ không còn, chỉ có thể hận không thể dùng tiền khảm vào mắt huynh tẩu tiện nghi.

Ca ca của nàng là Tôn Nhị Cẩu là kẻ tham lam suốt ngày lang thang khắp phố đánh bạc, Lưu Thị trời sinh tính lười biếng, hai người xem nàng như trâu ngựa mà sai bảo, ngay hôm nọ Tôn Nhị Cẩu đổ lớn với người ta, mắt thấy nợ sắp tìm đến cửa, hai người liền đánh chủ ý lên nàng.

Hỷ Bảo vừa xuyên qua đối với vẻ đẹp của nguyên chủ cũng có chút buồn thầm, các cô nương trong xã hội phong kiến không thể xoay người, dáng dấp quá đẹp cũng không phải chuyện tốt gì. Nhất là nàng còn có một cặp huynh tẩu xấu xa như vậy, nhìn qua cũng biết là muốn sớm đem nàng đi gán nợ đây mà?

Bà mai chạy đến cửa đếm không hết, những người trước đó đều bị Hỷ Bảo đuổi ra ngoài.

Tẩu tử Lưu Thị của Hỷ Bảo cười tiến lên đỡ lấy Lưu ma bà, miệng nói: "Tam cô đến sớm."

Lưu ma bà vừa đứng vững sau đó oán nộ cúi đầu nhìn cánh cửa vỡ vụn, mang theo chút khinh bỉ nói: "Thu được sinh lế rồi thì ngươi đem cái gian nhà nát này sửa lại đi." nói xong đi vào trong phòng mờ tối.

Trong phòng tối Hỷ Bảo ngồi trên giường sưởi vá xiêm y dưới ngọn đèn đốt, đầu cũng lười ngẩng, lúc vừa xuyên qua nàng đối với Lưu Thị cũng rất cung kính, tục ngữ nói nhập gia phải tùy tục, không nói đến nữ nhân đầu thai ở xã hội như vậy chỉ có thể chịu số phận, không thể đối nghịch với thế giới? cho nên vì làm việc nàng cũng không sao, ngược lại sự tình cũng khó khăn hơn, nhưng Tôn Nhị Cẩu vì chút tiền liền hủy cả đời nàng, cái này không thể trách nàng trở mặt được.

"Thu sính cái gì? thế đạo này bán người cũng không gặp trước sao?" Hỷ Bảo buông kim may cái sọt, ngồi thẳng nhìn Lưu Thị.

Lưu Thị há miệng muốn mắng, nhưng nhớ lời ma ma dặn, nếu tiểu cô tử có thể làm đại lão gia vui, sau này còn có thể yêu cầu nhiều thứ, liền nhịn lại mặt dày nặn ra nụ cười khó coi: "hài tử như người nói bậy gì vậy? tẩu tử cực khổ tìm cách để ngươi được gả vào nhà giàu, ngược lại ngươi lại coi như bán mình? tẩu tử khuyên ngươi không nên cố chấp, nha đầu trẻ tuổi xinh đẹp còn nhiều, trấn trên người ta có chút của cải đôi bên cùng tốt, ngươi có gì mà lại không vui?"

Lưu Thị không thấy Hỷ Bảo không nói gì, dụ dỗ không được liền than thở: "hắn là ca ca ngươi, người ta đến cửa sắp đem hắn đi đánh ngươi tốt xấu gì cũng không thấy đau lòng sao?"

Đau lòng? Hỷ Bảo hận không thể đánh chết hai người Tôn Nhị Cẩu, nàng lạnh lùng nhìn Lưu Thị nước miếng văng tung tóe, tựa như xem cuộc vui nghe xem nữ nhân này còn muốn nói gì.

"Đánh ca ca ngươi chỉ là phụ, đến lúc đó chúng ta trả không nổi tiền, thì đám kia sẽ bắt ngươi bán vào Phong Nguyệt trong ngõ.... chậc chậc." Lưu Thị ý vị thâm trường nhìn Hỷ Bảo: "đến khi đó ngươi muốn làm di thái thái cũng không ai cho, chỉ thể ở đó bán da thịt kiếm tiền..." Lưu Thị cảm thấy lời này quá nặng sợ Hỷ Bảo buồn, nhìn thấy Hỷ Bảo giận tím mặt liền ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Hỷ Bảo không sợ đòi nợ đến cửa tìm, làm trâu ngựa không công bị người khác mắng mỏ thời gian qua nàng cũng chịu đủ rồi, nàng cũng đã hỏi kỹ một nhà giàu đang chiêu nha hoàn ở kinh thành, bản thân cũng đã dự tính góp đủ rồi tính mua một cửa hàng nhỏ, dù sao ở đây sớm muộn gì cũng bị người nhà ép bán.

Lưu Thị đến cả lời nói kiếm tiền bằng da thịt cũng nói ra bằng được, Hỷ Bảo miệng cũng không lưu tình: "nếu thiếu tiền thì đại tẩu đem thân ra dọn cửa gầm đi a, cha mẹ để lại đồ cưới cho ta cũng bị các ngươi bán sạch không nói, còn nghĩ muốn bán ta đổi tiền? ta khuyên nên sớm chết tâm đi, nếu còn ép ta thì ta sẽ chết, chết rồi nhân tiện kéo theo ca tẩu cùng nhau làm bạn đến đường hoàng tuyền, làm người một nhà, nhất tề trọn vẹn."

Nàng cũng đã thu lực rồi, thật muốn mắng người nhưng vẫn không thể xuất ra hết bản lĩnh, nàng sợ mắng chết Lưu Thị, nói xong Hỷ Bảo càng thấy đau lòng hơn, lại xông lên một trận ủy khuất, nàng nhớ đến cuộc sống ngàn năm sau, nhớ gia đình cùng thời gian nhàn nhã, mới xem hai tập phim còn chưa có kết thúc, đáng tiếc nàng còn chưa biết hung thủ là ai.

Ma ma vì lễ vật khuyên bảo không để hai người tách ra nói: "cô tẩu hà tất tổn thương hòa khí làm gì? nhị điệt nữ nhân là ngươi, chuyện cưới gả đương nhiên phải để Hỷ Bảo nha đầu kia tình nguyện." bà ta nghĩ cách làm sao nói tốt về viên đại lão gia giàu có cỡ nào, tiểu môn tiểu hộ như Hỷ Bảo nghe xong không thể không động tâm. Loại khuê nữ tỳ khí này phải biết vuốt lông gỡ lông, ma ma làm mối hơn chục năm, đối với việc này rất có kinh nghiệm.

Ma ma mai mối đến bên giường cười cười ngồi cạnh Hỷ Bảo, nương bộ mặt diêm dúa quan sát khuôn mặt Hỷ Bảo tỉ mỉ.

"Thực sự là dáng dấp tốt, quả thực... quả thực..." ma ma mai mối không biết chữ, lúc làm mai thấy tướng mạo cô nương nào tốt cũng liền học khen theo như vậy, lời nói lặp lại nhiều đa phần cũng không thật tâm, cảm thấy cô nương nhà nào đẹp thì ma ma liền khen. Nhìn tình cảnh ngôi nhà này cùng đồ đạc trong nhà cũng không dám nói bậy, chỉ có thể nói tốt là cô nương gia có bao nhiêu ôn nhu, tiểu tử hiếu thuận khỏe mạnh ra sao.

Nhưng nha đầu Tôn gia là mỹ nhân khó có được, nhà nghèo lại nuôi nha đầu lớn so với thiên kim thế gia da còn trắng nõn tốt hơn, môi mũi như là họa từ tiên tử, khiến người nhìn không dời mắt nổi.

"Tam cô là người một nhà, cũng không như bà mai khác chỉ hại người nói dối, viên lão gia này là do tam cô cầu xin dắt mối a, có được chuyện tốt như vậy tam cô sao có thể chiếm tiện nghi mấy người ngoài kia a? viên gia mở vải trang, trong huyện đều có cửa hàng vải, khó hơn là viên lão gia chỉ có 21 cái thê thiếp, chính thất sau khi chết vẫn chưa cưới kế thất, tuổi trẻ dáng người lại tốt, bụng không thua tiểu tử mập mới sinh, sau này phù chính là nhất định, nghe tẩu tử nói ngươi cái gì cũng đều tốt chỉ có chút tham ăn? ngươi cũng không biết a viên lão gia ngày thường ăn rất nhiều, đồ ăn ngọt biết chứ? đó cũng là đồ ăn vặt người nhà họ Viên mỗi ngày."

Hỷ Bảo trắng mắt nhìn trời cao, nàng tham ăn cũng không thể vì chút đồ ăn mà bán thân, đừng nói đến họ Viên kia đã có 21 phòng di thái, riêng tuổi tác cũng đủ làm gia gia nàng rồi, Hỷ Bảo đột nhiên đứng dậy, chỉ vào bà mai nói: "cút!"

Lưu Thị bị mắng không dám nói, thấy Hỷ Bảo thái độ với Tam cô lưu bà như vậy cảm thấy Hỷ Bảo làm mất mặt, lòng dạ không nhịn nổi muốn nhào lên đánh nhau với Hỷ Bảo.

Vẫn là Lưu ma bà tử nhịn, vội kéo Lưu Thị ra cửa thấp giọng nói: "ngươi cào nát mặt nàng rồi ai cần nữa? nghe ta, trước nhịn một chút ổn định nha đầu quê mùa này, chờ cùng Viên gia định thời gian đem người thuốc mê rồi đưa qua là xong. Ngươi tính thanh thực chờ nàng gật đầu sao? chuyện này không thể để một cái tiểu phiến tử như nàng định đoạt."

***

Hạ liễu đã là lúc hoàn hôn, Lục Phúc cúi thấp đầu vội vàng ra khỏi Tư Uyển Cục, khí trời mùa thu mát mẻ, hắn mang một đầu đầy mồ hôi, mũ cũng bị mồ hôi làm ướt, dán chặt đầu khiến người khó chịu.

Xuất cung, một chiếc xe ngựa dừng trước mặt hắn, xa phu ân cần nhô đầu ra cười nói: "vị gia này, ngài muốn đi đâu a?"

Lục Phúc quay đầu nhìn về hướng Ti Lễ Giám, đột nhiên có chút lo lắng, bước này nếu đi tốt thì sẽ có tiền đồ, nếu đi nhầm thì mạng cũng không giữ được.

Nhìn dáng vẻ vị công công này không ổn, xa phu giơ roi thúc ngựa đi chỗ khác chào khách, đi không bao xa thì vị thái giám ở phía sau lại gọi hắn ngừng lại.

"Đi hẻm Tường Khánh." Lục Phúc ngồi vào xe ngựa, giơ tay áo lau mồ hôi trên mặt.

Hắn không có đường lui, hắn tiến cung hơn chục năm rồi, mắt thấy sắp đến 30 nhưng vẫn phải ở Tư Uyển Cục làm một cái tiểu sai vặt cho quan lớn. Hắn không có dã tâm đại phú đại quý, thầm nghĩ dành chút bạc sau này già liền xuất cung cũng không đến mức quá thê lương. Nói đến thì Tư Uyển Cục phụ trách mua rau củ, cũng không phải đám nha môn có mập béo mà không có nước, nói về điềm này nhìn người hắn cũng không thấy chỗ nào béo? từ thái giám giữ ấn tín đến thiếu giám đến giám thừa... tầng tầng xuống đến căn bản không đến phiên những kẻ bề dưới như họ.

Còn như việc bưng dưa và trái cây ngon cho chủ tử các cung lệ, công việc béo bở này càng không đến lượt họ, nếu gặp được nương nương rộng rãi thì tiền thưởng đồ thưởng có thể để tiểu cung nhân tiêu hơn nửa năm.

Lục Phúc hơn chục năm không được thăng chức, ngược lại năng lực hắn không tệ, thực sự là không có đường đi. Lão thái giám có tiếng đem hắn tiến cung không lâu sau thì phạm sai lầm lớn bị đánh chết, hắn may mắn không có liên lụy, nhưng cũng không có quan hệ khác, đừng thấy bọn thái giám đều bị đoạn căn tử tôn, nhưng quan trọng nhất vẫn là người thừa kế, cáy này cũng như vất vả tạo chỗ trống rồi tìm người thừa kế vậy, ngươi nếu không có cửa đi, sẽ bị tiểu nội sử làm cho chết luôn.

Phố nhỏ tường khách đảo mắt liền đến, Lục Phúc đưa cho phu xe mấy phân tiền, dặn hắn quên chuyện hôm nay, đến trước cửa lâu ngau ngõ hẻm, kêu một phần vịt quay cùng hai phần rượu, hắn đối với tiền bạc luôn keo kiệt, hôm nay coi như phá lệ. Cẩn thận ăn xong mới đến nơi đại trạch sâu nhất trong hẻm nhỏ - là nhà riêng của Đông Hán Hán Công Mạnh Đức.

"Phiền nhị vị thông báo một tiếng, Lục Phúc ở Tư Uyển Cục cầu kiến Hán Công." Lục Phúc nhìn thủ vệ cong người nói.

Thủ vệ nhìn trang phục của hắn cùng biết được phẩm cấp, không nhìn đến hắn, âm dương quái khí nói: "chuyện gì mà lại gọi người Tư Uyển Cục các ngươi lại đây, Hán Công nhật lý vạn ky (nhiều công việc), lẽ nào còn phải tự mình gặp miêu cẩu tự tìm đến cửa từng cái sao?"

Lời này nếu đặt trên người bình thường nhất định cảm thấy trên mặt sẽ không nhịn được, nam nhân tiến cung làm thái giám cũng đã không còn mặt mũi rồi, lại nghe những lời khó nghe cũng quen rồi.

Lục Phúc cười, lấy chút tiền tích cóp trong tay áo ra đưa cho thủ vệ nói: "chuyện quan trọng, không thể trễ nãi."

Sắc mặt thủ vệ có chút động, sợ bản thân làm lỡ chuyện của Hán Công, cũng sợ tiểu thái giám này vì việc nhỏ làm phiền Hán Công liên lụy chính mình bị phạt. Đang chần chờ nghĩ có nên chuyển lời hay không, thì bên trong nhà có người đi ra, một người công phục màu nâu, nam nhân đầu nổi tiểu tiêm, nhìn dáng vẻ chừng 30 tuổi, Lục Phúc biết đó là Đông Hán Phiên Tử, vội vàng hành lễ.

"Đi theo ta." nam nhân dẫn đường phía trước, Lục Phúc khom người run rẩy đi phía sau.

Lục Phúc hầu hạ trong cung chục năm, tuy không hưởng dụng nhiều thứ tốt, đại trạch lớn thấy qua không ít, nhưng Lục Phúc vẫn phải thán phục với bố thiết nhà riêng của Mạnh Công Công, đến cả vườn hoa cũng lát đá đều là ngọc thạch thưởng đẳng, mãi nhẵn như kiếng.

"Ở đây chờ đi." người Đông xưởng nói Lục Phúc đứng đợi sau hành lang, sau một lúc lại đưa Lục Phúc đi thêm một hồi lâu, Lục Phúc cũng sắp nhanh không nhớ được đường ra ngoài rồi, người Đông xưởng rốt cuộc cũng đưa hắn đến trước một cánh cửa: "vào đi!"

Chốc lát không còn đường lui, ngược lại không như khi nãy bất an sợ trước sau, Lục Phúc liếm môi khô đi vào trong gian nhà u ám.

Trong phòng có một cổ hương thơm lạ lùng, Lục Phúc không dám để ánh mắt nhìn loạn, quỷ trên mặt đất nói: "nô tài Lục Phúc, ra mắt Hán Công."

"Nghe nói ngươi có việc, muốn tận mặt hồi bẩm?" Mạnh Đức Lai hỏi Lục Phúc cánh một tấm bình phong.

"Công tử Diêu Hiển nhà Tả Thiêm Đô Ngự Sử Diêu đại nhân, sau khi tịnh thân chỉ chịu được nửa nén hương thì không chịu được nữa..." Lục Phúc sợ đến ra một thân mồ hôi, việc này vốn hắn không biết đến, hắn bất quá chỉ là một cái tiểu nội sử trong Tư Uyển Cục, cách xa phòng tinh thân, đúng lúc hôm nay hắn đến phòng tịnh thân tặng đồ, gặp Diêu Hiển không ngừng chảy máu, chưa đến nửa nén hương liền tắt thở.

Ân oán giữa Diêu đại nhân cùng Hán Công Lục Phúc cũng biết đến, năm đó Diêu đại nhân phát hiện con trai Hán Công là Mạnh Quảng Thâm, tham ô quân lương, hại Mạnh Quảng Thâm vào ngục, khi đó Hán Công còn chưa ngồi lên vị Hán Công, chỉ là một cái Thiên Hộ Đông Hán, bất quá thủ đoạn ác độc vang danh bên ngoài. Hình bộ đại ngục Đông xưởng không đến tay, trong ngục không người cân nhắc bị Đông xưởng tàn hại, cho nên Mạnh Quảng Thâm vào ngục không bao lâu liền chết trong ngục.

Thù này Hán Công vẫn ghi tạc trên người Tả Thiêm Đô Ngự Sử - Diêu Hòa Chính. Vì Manh Quảng Thâm là con trai duy nhất của hắn trước khi vào cung, sau cũng nhận thêm nhiều con nuôi nữa nhưng chung quy vẫn không phải huyết mạch của mình, Hán Công hận Diêu đại nhân, sau khi đắc thế liền cho Diêu gia tội lớn, hoàng thượng nể tình Diêu gia mấy đời công trạng, hạ chỉ đem cả nhà Diêu gia sung quân đến Nam Cương.

Kết quả như vậy Mạnh Đức Lai không hài lòng, cho nên sai người trộm bắt Diêu Hiển con trai duy nhất của Diêu gia trước khi Diêu gia lên đường. Hắn bắt Diêu Hiển tiến cung, một là muốn Diêu gia đoạn tử tuyệt tôn, báo thù cho con trai đã chết, hai là muốn giữ lại Diêu Hiểu trong cung vì còn có tác dụng lớn.

Mạnh Đức Lai sớm đoán được Diêu Hiển thân thể gầy yếu, gân cốt không chịu nổi ngoại lực nhiều lần, hắn cũng không có ý để Diêu Hiển sống. Nghĩ mọi cách để Diêu Hiển phải chết, rồi tìm một tên tiểu tử khác cho tiến cung tiện việc.

"Chết dứt khoát như vậy lại tiện nghi cho hắn." Mạnh Đức Lai âm thanh như cũ âm trầm cổ quái, khoác một tấm ngoại bào từ sau bình phong đi ra, ngồi vào gian ghế bên ngoài đối diện với Lục Phúc nói chuyện: "việc này ngươi làm sao mà biết được? ngươi nhận ra Diêu Hiển?" hắn quyền thế ngập trời cũng không dám công khai đem Diêu Hiển tiến cung, tiểu thái giám này sao lại biết được Diêu Hiển tiến cung đã chết?

"Nô tài qua ban sai, ngẫu nhiên gặp phải, nhắc đến cũng trùng hợp, năm đó hoàng thượng thưởng đồ cho Diêu gia, trong rương có trái cây đông nam, nô tài mang đồ đến thì có gặp qua Diêu công tử." Lục Phúc đường hoàng nói.

Hắn cảm thấy cái vận mệnh này cũng thực quá mơ hồ, nhiều năm trước ngẫu nhiên nhìn thấy Diêu công tử, cũng không ngờ thiếu niên có khuôn mặt thanh lệ trước mắt đó lại trở thành trợ lực cho hắn leo lên. Nếu hắn không mang đồ đến Diêu phủ, nếu Diêu công tử không phải là mỹ công tử khiến người nhìn thấy khó quên, nếu hôm nay không đến phòng tịnh thân tặng đồ... thì cho dù chuyện có phát sinh, hắn cũng có cơ hội tiếp cận Mạnh công công.

"Sao lại là ngươi đến nói? người của tịnh thân phòng đâu?"

"Người tịnh thân phòng sợ tôi nên đã chạy mất, nô tài không dám lộ ra, chờ xong rồi thì mới chạy đến đây báo cho Hán Công."

"Ngươi cũng rất linh hoạt, không giống những kẻ không có tiền đồ kia." Mạnh Đức Lai biết tiểu thái giám kia có suy nghĩ gì, chỉ hỏi: "Diêu Hiển vẫn còn để phòng tịnh thân?"

"Nô tài sợ người khác nhìn thấy, tự ý làm chủ, đem người chôn sau phòng viện." Lục Phúc dần bình tĩnh lại, tiễn đã rời dây cung, chờ hắn đại phú đại quý thì đã là con đường chết, không thể đoán trước được.

"À ~ có vài phần can đảm." Mạnh Đức Lai đứng dậy nghĩ ngợi đến trước thư án, lấy một mảnh vải ném cho Lục Phúc quỳ dưới đất: "Dựa theo bức họa Diêu Hiển tìm một tiểu tử có dung mạo cùng niên kỷ xấp xỉ hắn đo, đừng động đao, miễn gánh không được lại chết."

Mạnh Đức Lai cảm thấy tiểu thái giám này xuất hiện thực sự hay, chuyện Đông Hán sau này cũng có thể dễ dàng tránh thoát được, sau này nếu hoàng thượng có biết, cũng đổ lên cho tiểu thái giám Lục Phúc này hết. Đến khi đó chỉ cần nói tiểu thái giám này muốn nịnh bợ Đông Hán, to gan lớn mật mắc việc này, ngược lại huyết hải thâm cừu giữa hắn và Diêu Hòa Chính cả kinh thành này đều biết.

Còn tiếp nhận Diêu Hiển nhập cung, thiếu niên chỉ mười mấy tuổi, qua chút năm tháng dung mạo có thay đổi cũng có thể nói xuôi được. Hắn chỉ cần thân phận Diêu Hiển, còn ai khoác cái thân phận kia thì căn bản không quan trọng.

Không động đao? đây chẳng phải thái giám giả? Lục Phúc âm thầm lau mồ hôi, nhưng không dám nhiều chuyện, chỉ nói: "nô tài tuân mệnh."

Lục Phúc lĩnh mệnh quỳ không nhúc nhích, chần chờ hai khắc liền lấy can đảm nói: "chỉ là nô tài là một cái tiểu trường tùy lục phẩm, lại không có ngân lượng, chỉ sợ tìm người gian nan..."

"Lá gan không nhỏ." Mạnh Đức Lại ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong lòng đối với tiểu thái giám này cũng có phần thích. Lúc này chính là lúc dùng người, đáng tiếc thái giám đa phần đều mai một nhiều, có dã tâm không nhiều, có dã tâm có đảm sắc càng khó có được. "bạc sau khi ra cửa tìm khố phòng lĩnh đi, còn phẩm tấn công việc.... quay về thành làm rồi thảo thưởng, làm hỏng việc thì đừng mong thăng quan phát tài, bản thân sẽ kết thúc."

"Vâng." Lục Phúc thở phào nhẹ nhõm, mặc kệ có thể thăng quan hay không, tốt xấu có thể giữ mạng là được, bạc cũng đến tay, nhưng hắn cũng gặp khó khăn, Hán Công chỉ cho hắn 3 ngày, đi đâu tìm người giống Diêu Hiển đây? việc này không thể để lộ, dám can đảm nói lộ ra nửa chữ Đông Hán, phiên tử lập tức đến cửa đòi mạng nhỏ của hắn.

Lục Phúc nhặt bức họa lên nhét vào ngực, cong lưng lui xuống.

***

Nhìn thấy kỳ hạn ba ngày chỉ còn một ngày, vẫn không tìm được người Lục Phúc hối hận không thể tranh đoạt được vũng nước đục này rồi. Thăng quan phát tài không nói, còn phải nộp mạng. Trong lúc Lục Phúc tuyệt vọng đi đến chỗ chưởng sự Tư Uyển Cục xin nghỉ nửa ngày, đến tây viện tìm lão Tương Hảo uống say mèm.

Uống có chút say, Lục Phúc lại nói chuyện khó này cho kỹ nữ Tương Hảo nghe, nhưng hắn vẫn còn vài phần lý trí, chỉ nói muốn tìm một vị công tử trẻ tuổi nhưng không có cách, nhưng không nói là người ở đâu.

Vị kỹ nữ cũng có chút say, mềm nhũn tựa lên vai Lục Phúc cười nói: "Lục gia ngài thực sự là hồ đồ, nói đến tìm người, cả kinh thành này phải tìm đến bà mai nơi đó có nhiều tư lịch nhất, khắp hang cùng ngõ hẻm qua chục năm, nhà nào môn nào tìm đến cửa người nào vừa hỏi liền biết."

Lục Phục chợt lên tinh thần, nhưng hắn chỉ là một thái giám, không quen biết bà mối, chỉ có thể hỏi lại Tương Hảo: "ngươi có biết sao?"

Kỹ nữ chống đầu miễn cưỡng ngáp một cái: "Ra khỏi Tây viện đi bên trái cây liễu có phố nhỏ có một cái lưu ma bà tử, mọi chuyện mười dặm trong kinh thành bát hương đều biết có thể nói hết."

***

Hỷ Bảo nhân lúc Lưu Thị ngủ say lén dọn quần áo vào bao, đòi nợ lúc nào cũng sẽ đến cửa, nàng sợ như lời Lưu Thị nói đem nàng đi gán nợ. Mấy nam qua nàng lén góp chút bạc, không đến hai lượng, nhưng cũng đủ làm lộ phí thượng kinh tìm việc làm.

Ban đêm xuất hành quá nguy hiểm, hơn nữa nha môn cám đi lại ban đêm, sau canh hai về đêm thì không thể xuất môn, Hỷ Bảo chỉ có thể chờ trời tản sáng thì nhẹ nhàng ly khai.

Kết quả, trời chưa sáng nàng xuất môn thì hỗn đản ca ca nợ nần Tôn Nhị Cẩu đã trở về, Hỷ Bảo nghe phòng bếp có âm thanh người lật nổi, chốc lát sau liền có âm thanh ghét bỏ từ phòng bếp truyền đến: "lại bà nương, mau dậy nấu cho lão tử chén cháo." đây là đang gọi Lưu Thị, Hỷ Bảo đem bao quần áo giấu trong chan, tránh trong tiểu gian của mình bất an ngủ.

Tạm thời không đi được, Hỷ Bảo nhắm mắt lại muốn ngủ, mí mắt lại nhảy dồn dập, hình như sắp có chuyện không tốt sắp phát sinh.

Ngủ một giấc hồi lâu, tỉnh dậy Hỷ Bảo phát hiện mình nằm trên một cái giường bố nhỏ sạch sẽ, xung quanh không còn là cảnh chật hẹp ở Tôn gia, mà là cột rường chạm trổ kiểu cung thất. Tay chân như bị người trói qua vừa được thả, mơ hồ có chút đau.

Lục Phúc vừa được thăng chức ngồi trên ghế trước giường, thổi thổi chén trà trong tay quệt quệt nắp trà, cười khẽ một tiếng nói: "sau này yên tâm ở trong cung hầu hạ a, ta mua người tiến cung là thay người khác, tiểu bảo bối của ngươi vẫn còn, chuyện này vỡ lở thì chúng ta đều không xong, hiểu rồi chứ?" Lục Phúc thấy vận may của mình đến rồi, tìm được người Hán Công cần không nói, mà người nhà Hỷ Bảo nói tiểu tử Tôn Hỷ Bảo nhà họ Tôn này là một kẻ tàn tật, Lục Phúc nhìn qua lớp quần áo theo cách hằng ngày, người nhà họ Tôn không nói giả. Càng không ngờ chính là Tôn Hỷ Bảo cùng công tử nhà họ Diêu có bề ngoài giống hệt nhau, đều có phong thái thần tiên.

Hỷ Bảo há to miệng nói không ra lời.... nàng đây là, lại chuyển kiếp?

Lục Phúc nhìn Hỷ Bảo ngốc lăng nhìn hắn, dáng vẻ có chút ngu si, lo lắng nói: "không lẽ do lưu ma bà tử thuốc ngươi mạnh quá, nên chưa tỉnh ngủ?" Lục Phúc muốn tự tay sờ trán Hỷ Bảo, Hỷ Bạo như bị điện giật lùi về sau, tránh thoát tay Lục Phúc, liền bị vách giường sau lưng cản lại.

"Không cần sợ." Lục Phúc vừa được thăng quan, tâm tình tốt cũng có kiên trì. "Ca tẩu ngươi bán ngươi 200 lượng vào cung, sau này ngươi gọi là Diểu Hỷ. Bất quá 12 thái giám 4 tư 8 cục đều trúng đao, chỉ có ngươi là không bị, tuy bản thân tàn tật nhưng hạnh sự sau này cũng nên cẩn thận một chút."

Hỷ Bảo miễn cưỡng nghe rõ, nàng vẫn bị đôi cẩu phu thê kia bán, hơn nữa còn phải tiến cung làm thái giám!!!

Đôi cẩu phu thê kia phẫn nàng thành nam trang, lừa người mua mắc bẫy, nhưng trong cung phát hiện là nữ nhất định sẽ chết a!!!! Hỷ Bảo hận mình nhân tử nương tay, không xuống bếp nấu đồ dùng thuốc chuột thuốc chết đôi cẩu nam nữ Tôn Nhị Cẩu.

"Ngươi trước cứ giả vờ nghỉ ngơi mấy ngày, sau đó đến Tư Uyển Cục đưa tin, thủ tục đã có người nhập xong rồi." Lục Phục được thăng làm Nội giám quan, hắn nghe xong Mạnh Đức Lai phân phố không được nhận Diêu Hỷ làm con nuổi, tiểu tử này không có chỗ dựa cũng có bộ da giống Diêu Hiển, sau này không thể làm gì được, mọi người của Mạnh công công đều được tin không được thu Diêu Hỷ, nhưng dáng vẻ hắn nhìn qua tuấn tú, con nuôi của Ti Lễ giám chưởng ấn Đương công công là Trịnh Đại Vận là một tên quỷ háo sắc, nhất định sẽ cắn câu.

Lục Phúc lúc này mới hiểu được Mạnh công công dùng hết công tư mục đích là cái gì.